Dải Ngân Hà

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 49 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 11
Em Không Thể Sống Sót Ngoài Đó...

❊ ❊ ❊

Lần thứ hai Cat la hét thất thanh là khi em đã về sống với gia đình mình được năm ngày. Mình bật dậy giữa đêm khuya và chạy ngay sang phòng em. Ba mẹ mình từ dưới lầu cũng vội chạy lên. Cat đang ngồi trên giường, hai mắt mở to và không ngừng la hét vào bức tường.

“Không có gì đâu con yêu...”, mẹ mình ngồi xuống cạnh em và dịu dàng động viên, “Ba mẹ đây rồi, không sao đâu con.”

Mẹ ôm em thật chặt để trấn an nhưng dường như tiếng la hét không thể nào dứt được. Mình cứ sợ mình sẽ bị thùng màng nhĩ còn Cat thì bị đứt dây thanh quản mất. Mình chỉ biết đứng đó nhìn em còn tiếng thét vẫn tiếp tục vang lên. Nó còn ghê hơn cả tiếng thét lúc ở ngoài vách đá bởi lẽ đôi mắt em bây giờ nhìn thật trống rỗng vô hồn. Điều đó làm mình lạnh cả xương sống.

“Đây là cơn ác mộng ban đêm mà cô Tania đã kể” mẹ mình nói, “Cô ấy bảo nhà mình không cần phải lo lắng Maya à, vì em Cat không hề biết chuyện gì đang xảy ra. Em chắc đã bị lạc vào những kí ức vô cùng khủng khiếp, tội nghiệp quá!”

“Ơn trời, con bé sẽ không nhớ gì về chuyện này", ba mình nói, “Tania dặn chúng ta không được đánh thức em giữa chừng hay kể lại chuyện này cho em nghe vào ngày mai. Làm vậy chỉ khiến mọi thứ tệ hơn thôi.”

Cat bắt đầu khua tay múa chân, cố thoát ra khỏi vòng tay của mẹ và tiếp tục la hét như thể có ai đó đang làm em đau đớn khủng khiếp vậy. Mẹ mình cố gắng vỗ về em, nhẹ nhàng vuốt tóc và ôm em thật chặt. Ba dẫn mình xuống bếp pha một ít đồ uống ấm ấm cho mọi người. Ba đem một cốc lên lầu cho mẹ rồi xuống ngồi co ro trên ghế bành với mình. Tiếng thét của Cat vẫn tiếp tục xé toạc màn đêm tĩnh lặng. Ba và mình cố gắng dán mắt vào tivi nhưng không tài nào tập trung được. Và ba thử đọc truyện cho mình nghe nhưng lại càng vô ích hơn. Thế là hai ba con mình gật gà gật gù, nghe nhạc rồi chơi đánh bài, mãi cho đến gần ba giờ sáng em Cat mới chìm vào giấc ngủ.

Sáng hôm sau, mình có cảm giác nặng nề như ai đó vừa thay cơ thể mình bằng một trái bí đỏ khổng lổ, còn đôi mắt thì giống như không hề được ngủ từ hồi Giáng Sinh tới giờ. Mình đã chẳng thấy mệt mỏi chút nào vào cái đêm lẻn ra biển chơi với Anna. Ngày hôm ấy mình thấy người nhẹ tựa lông hồng, như được trôi bồng bềnh trên những đám mây vậy. Mình thay quần áo và len lén nhìn trộm vào phòng Cat xem em đã thức dậy chưa. Lòng đầy hi vọng sẽ được nhìn thấy em ngủ nướng trên giường hoặc là ngồi tô màu hăng say đến nín thở trên bàn học. Nhưng tất cả lại trống không. Chăn mền của em gọn gàng tươm tất chẳng khác nào những bức tranh em đã tô màu. Chiếc gối êm ái màu trắng thì để ngay ngắn phía trên như một miếng bánh mì kẹp thịt.

Ghé mắt vào phòng ba mẹ, mình thấy họ vẫn còn đang ngáy đều đều. Mình đến thật gần để nhìn cho kĩ cả ba và mẹ. Môi ba mấp máy cùng nhịp thở còn mẹ thì ngủ say đến độ nhểu cả nước ke. Ôi, trông ba mẹ khi ngủ thật khác, giống như ai đó đã mang ba mẹ mình đi giấu chỗ nào đó và thay thế bằng những bức tượng sáp vậy. Mình khẽ rùng mình rồi đi xuống lầu.

Mọi thứ thật yên tĩnh. Mình đi hết phòng này sang phòng khác để kiếm em Cat. Mình kiểm tra nhà bếp và phòng ăn, nhưng không có ai ở đó. Em không chơi trong túp lều nhỏ, không xem tivi hay ở trong xưởng của mẹ. Em cũng không có ở trong văn phòng, nhà tắm hay nhà kho. Mình mở cửa sau và lách ra ngoài. Mặt trời đã lên cao. Con đường mòn trong vườn thật ấm áp dưới chân mình. Mình đưa tay lên che bớt ánh sáng chói chang chiếu vào mắt và ngắm nhìn bầy hải âu đang bay lượn trên bầu trời. Mình dang rộng đôi tay, đứng nhón bằng đầu mũi chân và bắt đầu quạt cánh như sắp sửa bay lên. Mình ước được mọc thêm đôi cánh cùng những chiếc lông vũ xinh đẹp để có thể bay vút lên trên trời cao kia. Khi tìm khắp mọi nơi mà vẫn không thấy em Cat, mình bắt đầu cất tiếng gọi? Có thể em đang trốn ở đâu đó chăng, có thể em muốn đùa với mình một chút cũng nên.

“Caaaat...”, mình thì thầm, thật nhỏ nhẹ để không đánh thức ba mẹ. “Cat! Cat! Cat!” mình yêu cái tên của em biết bao. “Em đang trốn chị hả? Nếu em đang trốn thật thì e là chị sẽ không thể tìm thấy em đâu bởi vì chị đang rất đói bụng đấy. Mình cùng đi ăn sáng và uống nước trái cây nha em? Xong rồi mình sẽ đi tô màu hay xem phim hoạt hình cũng được.”

Trở vào trong nhà, mình cố gắng lắng nghe hơi thở của Cat. Có thể em đang trốn ở một góc nào đó hoặc núp sau mấy tấm rèm cửa. Nhưng tất cả những gì mình nghe được chỉ là tiếng đồng hồ gõ nhịp tích tắc và tiếng rên hư hử của Vườn Đào Tiên. Em ở đâu vậy Cat? Mình đi kiểm tra tất cả các phòng lại lần nữa, tìm kiếm phía sau từng cánh cửa, dưới từng tấm nệm nhưng vẫn không thấy gì hết. Em không hề có ở đây. Tim mình bắt đầu đập thình thịch và miệng mình đắng nghét. Có điều gì đó thật sự không ổn.

“Caaat!”, mình gọi to hơn chút nữa, chạy từ nhà trước ra nhà sau để tìm, “Caaat! Caaat! Caaat! Em ra đây đi! Đừng có ngốc nữa! Chị kiếm em nãy giờ rồi!”

Ba tức tốc chạy xuống cầu thang, tóc tai hãy còn bù xù sau giấc ngủ.

“Gì vậy con?”, ba ngáp ngắn ngáp dài.

“Em Cat đi đâu mất tiêu rồi!”, mình vừa nói vừa xỏ đôi xăng đan vào chân, “Em Cat không có trong nhà! Em bỏ đi rồi ba!”

“Bỏ đi?”, ba thảng thốt, “Ý con là sao? Làm sao con bé bỏ đi được? Mà đi đâu?”

Nói rồi ba chạy khắp nhà, vừa tìm kiếm vừa gọi tên em, có vẻ như ba không tin điều mình nói. Mẹ cũng hấp tấp chạy xuống cầu thang, gương mặt hãy còn ngái ngủ. Cả nhà mình cứ như đội cứu hộ khẩn cấp, chạy ngược chạy xuôi với đèn pin sáng choang trong tay. Tất cả cùng chạy ra ngoài và gọi to: “Cat! Cat! Cat”. Mẹ mình chạy như bay ra đường, tìm kiếm khắp hang cùng ngõ hẻm, không ngừng gọi to tên em. Mẹ vụt qua những chiếc xe tải chất đầy ván lướt sóng đang xếp hàng trước địa điểm cắm trại của ông Egbert.

“Em không thể tin được!”, mẹ mình run run, “Con bé đã đi đâu chứ?”

Cả nhà mình lại chạy xuống vịnh, vào quán cà phê Cá mập lướt sóng.

“Có ai nhìn thấy bé Cat không?”, mẹ mình hoảng hốt, “Con bé bỏ đi rồi, vợ chồng em mất con rồi!”

“Chị rất tiếc!”, cô Rachel nói, cố giữ mấy đĩa thức ăn cho khỏi rơi, “Chị không thấy con bé ở đâu cả, nhưng sáng nay quán rất đông, có thể con bé đã lẻn đi.”

Ba mình nhìn đồng hồ rồi thốt lên.

“11 giờ trưa rồi à? Sao cả nhà mình dậy trễ thế?”

“Cả nhà mình thức khuya quá mà ba!”, mình nói.

Mẹ lắc tay ba thật mạnh.

“Đúng, nhưng lí ra mình phải dậy sớm chứ?”, mẹ nức nở, “Đúng ra mình phải để đồng hồ báo thức. Mình phải dậy sớm với con bé chứ! Em không thể tin mình lại tệ như thế! Em là kiểu mẹ gì vậy chứ!”

Nỗi hoảng loạn hiện rõ trên gương mặt mẹ, tất cả những kí ức về Alfie, về chiếc bánh chanh và tiếng kin kít của chiếc xe buýt màu đỏ lại ùa về. Chú Gus cũng vào cuộc. Chú gọi cảnh sát và cứu hộ bờ biển. Tất cả khách khứa trong quán đều bỏ dở bữa sáng để chạy ra biển chờ đợi xem chú Gus sẽ phân công mọi người đi đâu và làm gì. Rồi chú nói với mình và Luca:

“Các con, cần phải có người ở nhà phòng khi bé Cat trở về. Luca, con đưa Maya về nhà chờ xem Cat có quay lại không. Nếu Cat quay lại thì hãy gọi ngay cho chú.”

Tim mình đập nhanh hơn cả bước chân vội vã khi mình chỉ cho Luca con đường tắt để chạy về nhà. Hai đứa trèo lên vách đá và mình đã bị trượt, trầy hết cả đầu gối nhưng mình vẫn tiếp tục đi, men theo con đường mòn trở về nhà. Mình bất chợt ngoái đầu lại nhìn những con sóng đang cuồn cuộn tung bọt trắng xóa.

“Cat thậm chí còn không biết bơi nữa là...”, đôi mắt mình nhòe đi, “Em sẽ không thể nào sống sót ngoài đó được.”

âm —★— DẢI NGÂN HÀ Tựa gốc: A Sea of Star ebook©MotSAch —★— TVE-4u©vctvegroup Nhà xuất bản Trẻ 02/2016
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Kate Maryon

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.