Dải Ngân Hà

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 49 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 13
Mẹ Mình Vô Cùng Sợ Hãi...

❊ ❊ ❊

Từ khi bị em Cat đá vào bụng, mình thật sự rất hoang mang. Mình chưa từng bị ai đá vào người như thế cả. Trên bụng mình vẫn còn một vết thâm tím đau nhức kinh khủng. Cat có vẻ như đã trở thành một đứa tự kỉ, em muốn xa cách tất cả mọi người. Em hầu như chẳng nói năng gì với ai mà chỉ ngồi lẳng lặng tô tô vẽ vẽ, thi thoảng lại nhìn vào khoảng không xa xăm. Mẹ nói có thể em đang nhìn vào những kí ức đã qua. Mình thì lại nghĩ là em đang cố gắng ghi nhớ gương mặt của Jordan, sợ rằng sẽ vuột mất cậu em trai bé nhỏ của mình mãi mãi. Cũng có thể em đang nhớ lại những điều tồi tệ đã xảy ra. Những thước phim buồn đang quay chầm chậm trong tâm trí em. Mình luôn có cảm giác em thường len lén dõi theo mọi người, dù ánh mắt của em có vẻ trống rỗng. Nhưng hẳn là em đang quan sát và không ngừng suy nghĩ về mọi chuyện rồi. Mình cảm nhận được điều đó vào những đêm em thao thức đi tới đi lui trong phòng. Em treo một tấm bảng trước cửa phòng có đề chữ: “CHỖ RIÊNG TƯ, XIN ĐỪNG VÀO”.

Mẹ mình trở nên vô cùng lo lắng. Mẹ cứ mím chặt môi đi tới đi lui trong phòng. Một hôm mình nghe trộm được ba mẹ trò chuyện. Mẹ lo rằng mẹ sẽ không làm tốt được vai trò của mình, mẹ có thể làm tổn thương Cat nhiều hơn là yêu thương và giúp đỡ em. Mình thấy ba nắm chặt lấy tay mẹ và rót cho mẹ một li rượu.

“Sẽ ổn thôi em!” ba nói, “Hãy cho con bé thêm thời gian.”

“Tất cả những chuyện đã xảy ra với con bé...”, mẹ nói, “Đều là hậu quả của sự đổ vỡ chia lìa nên em không chắc là em có thể khiến con bé hồi tâm chuyển ý. Cơ sở hỗ trợ nhận con nuôi đã từng nói với em rằng đây là một thử thách lớn. Và bây giờ, em thấy mình không đủ khả năng để thay đổi điều đó. Em cứ nghĩ chỉ cần những vòng tay âu yếm, chỉ cần một gia đình yêu thương và thức ăn ngon lành là đủ rồi. Nhưng con bé thậm chí còn không thèm nhìn tới em nữa!”

Vài ngày sau, hàng tá sách về việc chăm sóc con nuôi và làm sao để vượt qua giai đoạn khủng hoảng đổ xô về nhà mình. Mẹ mình đã đọc say sưa không ngơi nghỉ. Thi thoảng mẹ còn reo lên sung sướng khi phát hiện ra những ý tưởng mới tâm đắc. Lúc cả nhà đi mua sắm, mẹ mua một chú gấu Teddy nhỏ có thắt nơ đỏ quanh cổ rồi đem về đặt nó ngay chính giữa bàn ăn. Mỗi ngày cả nhà đều phải ngồi lại cùng nhau và nói xem chú gấu cảm thấy thế nào. Mình nghĩ chắc là chú gấu cảm thấy chán bỏ xừ vì cứ phải ngồi yên một chỗ mà ngắm nhìn thế giới bên ngoài suốt cả ngày. Mình nghĩ gấu con sẽ ước được làm một chú chim có thể tung cánh bay xa và tận hưởng thật nhiều điều thú vị. Hôm nay mẹ cho rằng chú gấu cảm thấy buồn bã và lạc lõng. Có lẽ chú cần một người bạn để tâm sự về những rắc rối của mình. Ba lại cho rằng gấu nhỏ ắt hẳn đang rất phấn khích về một điều gì đó và nó đã sẵn sàng để đón lấy niềm vui. Tới lượt Cat, đôi mắt xanh ngọc của em nhìn chằm chằm vào chú gấu một lúc lâu. Mình lo lắng không biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo đây. Mình tin là mẹ cũng vậy.

“Con nghĩ con gấu rất ghét cuộc sống của mình và nó chỉ muốn đập phá tất cả mọi thứ!”, em nói, “Sau đó nó muốn chạy về lại hang của mình để tìm gấu con, ôm gấu con thật chặt và cả hai cùng ăn thật nhiều chocolate.”

Mẹ thở dài, cắn môi tư lự. Mẹ đi pha trà và đưa cho mọi người vài viên chocolate rồi quay trở lại đọc sách. Mình tự hỏi cảm giác đau khổ tột cùng là như thế nào, đó có phải là cảm giác đau đớn trên da thịt không, hay là nỗi đau trong tâm trí? Mình ước gì có thể hiểu được những điều em giấu kín trong lòng.

Ba không lo lắng như mẹ mà có vẻ bình tĩnh hơn. Giọng nói của ba thật trầm ấm, chậm rãi. Ba đầy kiên nhẫn và luôn tặng cho mọi người ánh mắt tràn ngập niềm vui. Mình ước gì có thể cất giữ những niềm vui đó vào trong túi để không bao giờ quên rằng mình yêu ba rất nhiều! Ba bắt đầu dạy em Cat làm bình gốm vì một trong những cuốn sách của mẹ có nói, nghệ thuật là phương pháp trị liệu rất tốt. Cat không trò chuyện với ba. Bằng cách quan sát và bắt chước làm theo ba mà em có thể nặn được những chiếc bình rất đẹp, đẹp như những bức tranh của em vậy. Và nếu bạn mà nói bất cứ điều gì về mấy chiếc bình của em thì em sẽ đỏ mặt lên, nhìn bạn hờ hững rồi giấu mặt vào hai cánh tay. Sau đó em lại tiếp tục gặm nhấm móng tay của mình.

Mẹ mình tính sẽ dạy cho em nặn tượng nàng tiên cá vì mẹ nghĩ em rất có tiềm năng để trở thành một nghệ sĩ. Mẹ muốn đưa em đến buổi triển lãm nghệ thuật ở Đại học Falmouth để truyền thêm cảm hứng cho em. Mình sẽ rất vui đi theo hai người nếu em không mặc cái đầm màu đỏ kì quặc và đôi tất đen đó. Mình rất mong em sẽ cho mình cơ hội được đưa em đi mua sắm vài bộ đồ vừa vặn hơn. Thỉnh thoảng nhìn em cũng điên lắm! Giống như hôm qua nè, em đội một cái mũ kì lạ không ra hình ra dáng chi hết và khoác cái áo choàng len màu nâu. Trời nóng đến chảy mỡ mà em lại mặc cái áo choàng thùng thình giống như đang giữa mùa đông vậy.

Mình ước gì mẹ cũng nghĩ môn lướt sóng là một môn nghệ thuật và đưa mình đến Hawaii để khơi thêm nguồn cảm hứng. Mình đã chẳng tập tành được gì hết kể từ buổi picnic thảm họa đó. Chắc chắn mình sẽ bị tiêu tùng trong cuộc thi lướt sóng sắp tới. Cat từ chối không chịu ra biển với mình còn Anna thì đã đi cắm trại, thành ra mình chẳng đi đâu được cả.

“Con có thể đi lướt sóng hôm nay được không mẹ?”, mình hỏi. Mẹ đang ngồi tựa vào em Cat, chỉ em cách phác họa cô mèo Vườn Đào Tiên.

Mẹ ngước nhìn ra biển, nơi có những ngọn sóng đẹp long lanh hoàn hảo. Rồi mẹ lại kiểm tra đồng hồ. “Mẹ nghĩ là không được đâu con yêu! Hôm nay ba con ra ngoài cả ngày, không đưa con đi được rồi. Trừ khi...” mẹ nhìn sang em Cat, “Cả nhà mình cùng đi nhé?”

“Em đi nhé, Cat? Đi mà!”, mình khẩn khoản, “Chỉ một lần này thôi. Em không cần phải đi xuống biển hay làm gì hết, em cứ ngồi trên bãi biển vẽ với mẹ là được rồi. Cả nhà mình cùng đi picnic, sẽ vui lắm đó!”

Gương mặt em tự dưng trắng bệch ra. Tay em cầm chặt cây bút chì và bắt đầu vẽ những đường nguệch ngoạc. Bức tranh Vườn Đào Tiên lúc này nhìn giống như đang bị sét đánh trúng vậy.

“Không!”, em thốt lên, cây bút chì trong tay như muốn đâm thủng cả tờ giấy, “Em chỉ muốn ở nhà vẽ thôi!”

“Cat...”, mẹ nói thật dịu dàng, “Mình cũng phải để cho chị Maya được làm những điều chị thích nữa con à. Cả hai con đều sẽ lần lượt được làm những điều mình thích. Như vậy mới công bằng, con nhé!”

Cat bắt đầu dậm chân thình thịch xuống sàn, bôi quệt tứ tung lên bức vẽ Vườn Đào Tiên.

“Con không đi đâu!”, em nói, “Cô đừng ép con!”

Em hít một hơi thật sâu rồi mím môi lại thật chặt. Em nhìn mẹ trừng trừng ra chiều quyết tâm sẽ nín thở thật lâu. Mẹ và mình đều thật sự hoảng hốt.

Em cố gắng nín thở, nín thở, nín thở.

“Thôi đi con!”, mẹ năn nỉ, “Cat, thôi đi con, con làm mẹ sợ quá. Con thở đi con yêu.”

Mắt em bắt đầu lồi ra và gương mặt ngày một đỏ gay.

“Mẹ nói con hãy thôi đi, Cat!”, mẹ nghiêm giọng và cũng bắt đầu mím chặt môi, “Con thở đi! Thôi nào! Con là bé ngoan mà!”

Mình rất muốn thở thay cho em, phổi như muốn vỡ tung ra vì bị bóp nghẹt. Mình muốn hít một hơi thật sâu, thật đầy lồng ngực bầu không khí trong lành này. Nhưng mình lại đang nín thở theo em. Và mẹ cũng vậy. Cả hai mẹ con bế tắc nhìn em và chỉ biết chờ đợi.

“Cat...” mẹ cất lời một cách thận trọng, “Nếu con có thể nói cho cả nhà biết vì sao con lại sợ biển đến vậy, cả nhà sẽ giúp con. Biết đâu con sẽ rất thích khi thật sự chạm mình xuống biển. Cả nhà ta có thể sẽ rất vui vẻ cùng nhau chơi đùa và ăn kem!”

Môi em bắt đầu chuyển màu tím tái. Toàn thân mẹ run lên. Hai mẹ con mình chỉ biết nhìn nhau. Mình ước gì có ba ở đây bởi vì ba luôn biết phải làm gì. Mình thử chạm vào người em, hi vọng chuyện đó sẽ làm em nổi giận và buộc phải thở lại bình thường. Thế nhưng em lại liếc nhìn mình bằng ánh mắt “mang hình viên đạn”. Điều đó khiến mình chùng tay ngay lập tức.

“Con thôi ngay đi!”, mẹ la lên, lắc nhẹ hai vai em.

Mình quá bối rối không biết phải làm gì. Mình có thể tát em một cái và em sẽ thở trở lại. Nhưng ba mẹ đã dạy không được phép đánh nhau. Mình hoảng loạn thật sự khi người em bỗng run lên bần bật. Đầu tiên là từ trên vai rồi dần dần đi xuống toàn thân. Khi bụng em rung lên em mới mở miệng ra thở hổn hển và nước mắt tuôn trào như mưa. Em khóc tức tưởi nghẹn ngào, những giọt nước mắt lăn dài trên đôi má. Mẹ mình cũng bật khóc nức nở theo. Chỉ có mình là cố gắng không khóc, nhưng vô ích. Mình thấy nhẹ nhõm vô cùng khi em thở trở lại. Không khí ngột ngạt căng thẳng dường như đã giãn dần ra.

“Coi cả nhà mình kìa!”, mẹ phì cười.

Rồi ba mẹ con mình ôm nhau cùng khóc. Hai chị em mỗi đứa ôm một bên cánh tay mẹ. Em vẫn nhất quyết không chạm vào mình.

“Con chỉ không muốn đi ra biển thôi mà”, em ngồi dậy, mếu máo khóc, “Làm ơn đừng bắt con đi mà!”

“Dạ... thôi được rồi!”, mình bắt đầu nói dối, “Không sao đâu mẹ. Cả nhà không phải đi ra biển với con đâu.”

Mẹ liếc nhìn đồng hồ rồi nói: “Không, như vậy không công bằng cho con Maya à. Giờ là lượt của con. Còn Cat, con phải hiểu rằng con không thể điều khiển người khác như thế được.”

“Con có thể đi với Luca không ạ?”, mình hỏi mẹ, “Mẹ không cần phải đi với con đâu. Luca lúc nào cũng có ở quán mà. Tụi con có thể nhờ chú Gus hay cô Rachel đi theo trông chừng hai đứa cũng được ạ.”

Với gương mặt đầy nỗi suy tư, mẹ nhìn Cat và nói:

“Như thế này là không được nhé Cat. Nếu Maya đi lướt sóng với Luca, mẹ con mình sẽ phải nói chuyện nghiêm túc với nhau đấy. Việc con nín thở không bao giờ được lặp lại nữa!”

Mẹ gọi điện thoại cho ba. Lòng mình thấy bồn chồn kinh khủng. Lẽ nào mình sẽ được đi ra ngoài một mình? Nếu được như thế thì thiệt là vui hết ý, giống như ngày Giáng Sinh, ngày sinh nhật và tất cả những ngày nghỉ trong năm được gom lại trong ngày hôm nay vậy. Mình đan hai bàn tay sau lưng và gần như nín thở chờ đợi. Mẹ cứ ậm ừ nói gì đó với ba, hết lắc đầu rồi lại gật đầu. Trời ơi, làm ơn đồng ý đi mà mẹ! Cat ngồi đó, em cứ nhìn vào khoảng không vô định. Cây bút chì lún sâu xuống tờ giấy tạo nên những đường vạch ngang dọc trên gương mặt của Vườn Đào Tiên.

Thật không thể tin được!!! Mình thật sự sắp được đi lướt sóng một mình rồi. Sẽ không có ba mẹ đi theo giám sát, không có ba mẹ của Anna đi theo trông chừng, không có người lớn nào đi cùng hết! Mình mỉm cười với Cat và thầm cảm ơn em vô cùng. Nếu em không nín thở để dọa mọi người thì có lẽ mẹ sẽ chỉ cho phép mình đi ra ngoài một mình khi mình đã già khú đế.

“Con phải cẩn thận nhé, Maya!”, mẹ cắn môi lưỡng lự, “Đừng có nghịch ngợm đó. Và con phải về nhà sau một tiếng, rõ chưa!”

Một tiếng đồng hồ thiệt tình là chẳng thấm vào đâu. Nhưng ít ra nó đã nhiều hơn những lần trước rồi.

“Chị đừng đi!”, Cat nài nỉ và tiếp tục cắn móng tay, “Em không thích thấy chị xuống biển.”

“Em không thể điều khiển chị được, cưng à. Em đâu phải là mẹ chị. Nhưng chị hứa sẽ cẩn thận, lúc nào chị cũng vậy mà!”

Mình lí la lí lắc suốt đường đi. Tay ôm lấy tấm ván, mình trèo xuống vách đá mà lòng tràn đầy cảm xúc khó tả. Nó rất khác với khi mình lẻn ra biển vào ban đêm với Anna, cảm giác tội lỗi đó vẫn còn đang âm ỉ cháy trong lòng mình đây. Nhưng lần này, được mẹ cho phép đi ra ngoài một mình thật sự là rất tuyệt vời. Cảm giác tự do và hoang dại xâm chiếm lấy trái tim mình. Mình thật sự đã lớn rồi đấy!

âm —★— DẢI NGÂN HÀ Tựa gốc: A Sea of Star ebook©MotSAch —★— TVE-4u©vctvegroup Nhà xuất bản Trẻ 02/2016
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Kate Maryon

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.