Dải Ngân Hà

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 49 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 24
Chuyện Đó Thế Nào?

❊ ❊ ❊

Cat múc một muỗng súp lên và cẩn thận đút cho mình. Em xé miếng bánh mì ra thành từng mẩu nhỏ xíu.

“Em xin lỗi vì đã bắt chị nói dối...” em thì thầm, “Nhưng chị cũng khờ thiệt. Em đã nói chị đừng có lướt sóng rồi mà! Em sẽ kể cho chị nghe một vài chuyện, nhưng chị cứ ăn xong đi đã.”

Sau khi đút mình ăn xong, em để cái khay sang một bên và ngồi xuống gần mình. Không gần đến mức mình có thể chạm vào em nhưng cũng đủ để mình nghe được mùi hương ngọt ngào trên tóc em. Em để cuốn sách Câu chuyện đời mình vào lòng và nhẹ nhàng giở từng trang. Trang đầu tiên là hình của em khi còn sơ sinh với mớ tóc đen bồng bềnh. Tiếp theo là hình em chễm chệ trong xe đẩy có mẹ đứng kế bên.

“Đây là căn hộ nơi em sinh ra.” Em ấn ngón tay nhỏ xinh vào tấm hình và khẽ mỉm cười. Em còn chỉ vào khung cửa sổ trong ảnh và nói, “Đây là phòng ngủ. Nhưng em chẳng còn nhớ gì về nó nữa.”

Rồi hai chị em lần lượt xem từng trang một trong cuốn sách. Em chỉ cho mình tất cả những người khác nhau mà em đã từng sống cùng, những ngôi nhà mà em đã từng đến ở. Em chỉ cho mình xem cả những nhân viên xã hội và những thầy cô giáo ở những ngôi trường khác nhau mà em đã học.

“Em thấy chuyện đó thế nào?” mình hỏi. “Chuyện di chuyển quá nhiều ấy?”

Em nhún vai và liên tục cắn móng tay.

“Những bức ảnh của em chẳng có gì đặc biệt cả, chỉ trừ đối với riêng em.” Cat nói, “Chúng không giống như những bức ảnh tuyệt vời của chị dán trên tường đâu.”

“Chị lại nghĩ chúng rất đặc biệt Cat à!” Mình nói. “Em có thể dán vài tấm lên tường chung với chị, nếu em thấy thích.”

Em lại nhún vai và cắn môi, tay giở trang tiếp theo.

“Đây là những bức ảnh quí giá nhất.” Em vừa nói vừa chỉ vào tấm hình có gương mặt bé trai xinh xắn với mái tóc đen óng, “Vì là ảnh của Jordan. Em đã lao vào ngôi nhà đang cháy để lấy nó ra.”

Em ôm chặt cuốn sách vào lòng và cả căn phòng vô cùng tĩnh lặng trong phút chốc, đến độ nghe được tiếng lá rơi.

“Em sẽ chăm sóc Jordan,” em quả quyết, “Em thề với chị đấy. Chỉ cần em lớn lên chút nữa thôi. Em đã hứa với Jordan là một ngày nào đó em sẽ đến đón em ấy, và hai chị em em có thể sống trong một căn hộ thật xinh xắn, ấm cúng với tủ lạnh tràn đầy thức ăn. Chỉ có em và Jordan thôi. Sẽ không có mẹ em và mấy chai rượu ngu ngốc của mẹ, càng không có mấy gã bạn trai xấu xa của mẹ nữa.” Rồi em nhìn mình, “À, thi thoảng chị có thể ghé qua chơi với em. Và Chloe cũng đến nữa, đương nhiên rồi.”

Cat nhìn ngắm say sưa bức ảnh của bé Jordan, đôi mắt em xanh trong, buồn man mác như hồ thu. Em bất chợt nhìn vào khoảng không và suy tư.

“Chị cần biết chuyện gì đã xảy ra ở ngoài biển.” Mình hỏi. “Sao em lại ra đó, Cat? Sao em không ở nhà Chloe? Chị tưởng em rất ghét biển.”

“Khi em đến nhà Chloe,” Cat từ tốn kể, “Em có một cảm giác rất kì lạ. Giống như em biết là chị sẽ gặp tai nạn vậy. Nên em chạy ra bãi biển tìm chị, nhưng em tìm mãi không thấy. Rồi khi em tính về nhà báo cho mẹ biết thì em nhìn thấy chị, cách xa khỏi đám đông, đang ngụp lặn dưới nước. Em thấy chị bị nước cuốn đi rồi biến mất. Em nghĩ là chị bị chìm nên em bơi ra ngay. Em biết bơi Maya à, em chỉ không bơi đã lâu lắm rồi, từ khi em còn sống với mẹ em cơ.”

Cat bắt đầu kể cho mình nghe một câu chuyện khác, nước mắt đong đầy buồn bã.

“Hôm đó, ba mẹ con em đang ở trên bãi biển, đêm đã rất khuya rồi,” em nói, “bé Jordan bị ho rất nặng và cần phải được nằm nghỉ nên em đã nài nỉ mẹ em hãy quay về nhà, nhưng mẹ đã không nghe. Mấy nhân viên xã hội đã cho mẹ em một cơ hội cuối cùng để tu tỉnh lại bản thân và chăm sóc hai chị em em tốt hơn. Nhưng em biết là mẹ không thể. Em biết là mẹ chỉ làm cho mọi thứ rối rắm thêm mà thôi. Mẹ em thật sự rất rất là tệ.”

Em mở cuốn sách ra, ngay trang có rất nhiều hình của Jordan và khẽ khàng âu yếm hôn lên từng bức ảnh.

“Rồi trong đầu mẹ em nảy ra một ý tưởng vô cùng rồ dại,” Cat thì thầm. “Mẹ nghĩ sẽ rất vui khi ngâm mình dưới biển vào đêm khuya. Em đã cố gắng ngăn mẹ lại. Nhưng mẹ lại bế Jordan ra khỏi xe đẩy và đi về phía biển. Mẹ em lúc đó đã say mèm, mẹ đi loạng choạng và ca hát om sòm. Thế rồi mẹ trượt chân ngã và cả hai mẹ con đều rơi xuống nước.

Trời tối đen như mực. Em đã không thể nhìn thấy mẹ và Jordan ở đâu hết nên em lao xuống biển. Nhưng khi em tìm thấy mẹ và em bé thì Jordan lại cứ tuột ra khỏi tay em còn mẹ thì gục lên gục xuống. Em cũng bị trượt dần ra biển. Mẹ thật sự rất nặng. Em không thể chọn ai trong hai người cả. Em không thể để em trai mình chết. Em cũng không thể bỏ mặc mẹ mình! Nên em chỉ còn biết giữ chặt hai người, toàn thân em lạnh cóng. Cả nhà suýt chút nữa thì bị chết đuối. Em kéo được hai người vào bờ và vỗ lưng để cho Jordan ọc nước ra. Em phải tự mình đưa cả hai về nhà ngủ để không ai biết được chuyên vừa xảy ra.”

Mình lặng cả người, ngồi nghe em kể chuyện. Mình chưa bao giờ làm được điều dũng cảm như em trong đời. Mình chưa từng phải lo lắng khi ai đó bị ho hay chăm lo miếng ăn giấc ngủ cho một ai. Dòng nước mắt lặng lẽ rơi trên đôi má em. Em lại cắn móng tay, lại quấn tóc, và nghẹn ngào nuốt từng kí ức kinh hoàng vào lòng. Em giở ra trang có hình mẹ mình và liên tục đánh vào đó cho đến khi bức ảnh trở nên nhàu nhĩ.

“Sau đó mẹ bắt em phải thề không được kể với bất cứ ai chuyện đã xảy ra,” em vừa nói vừa đánh vào bức ảnh lần nữa, “Bởi vì nếu bị phát hiện, mẹ nói hai chị em em sẽ phải quay trở lại chương trình chăm sóc trẻ em của bên Dịch vụ Xã hội. Mà em thì không hề muốn như vậy. Em không quan tâm gì đến mẹ hết. Nhưng em sẽ làm bất cứ điều gì để được sống với Jordan. Em ấy rất buồn khi không có em bên cạnh. Em ấy rất cô đơn.”

Mình ước mong sao có thể nói ra những lời thật hay, thật sâu sắc để an ủi em. Nhưng mình chỉ biết lặng đi trong nỗi buồn.

“Chị đã khỏe chưa, chị có muốn lên phòng em một chút không?” Em hỏi.

Rồi em nắm chặt lấy tay mình và hai chị em lén ba mẹ đi lên lầu, ngang qua những bức ảnh của mình trên tường, ngang qua phù điêu chim hải âu treo trên cửa từ mùa xuân và chiếc chuông gió treo đầy hạc giấy.

“Em muốn cho chị xem cái này,” em thì thầm, “Nhưng em thấy hơi sợ, hơi mắc cỡ một chút.”

Cat bảo mình ngồi xuống tấm thảm đối diện với tủ quần áo của em và nhẹ nhàng mở cánh cửa tủ ra. Dưới đáy tủ, mọi thứ được xếp đặt vô cùng ngăn nắp, nào là những bức ảnh của Jordan, những dấu tay nhỏ xinh của cậu bé, những vỏ sò lấp lánh và mấy mẩu gỗ nhặt được ngoài vịnh. Rải rác trên khắp các đồ vật là những mẩu bánh qui đã khô cong, những miếng bánh kem và bánh mì phô mai rúm ró. Trái tim mình vỡ òa, nước mắt không ngừng tuôn rơi.

“Em giữ mấy miếng bánh để làm gì?”

“Em biết làm vầy thật ngớ ngẩn,” Cat nói, cầm tấm ảnh lên ôm chặt vào lòng, “Nhưng em lo là Jordan sẽ không có đủ đồ ăn. Em nghĩ nếu em giữ đồ ăn trong ngăn tủ cho em ấy, nó sẽ mang lại may mắn cho Jordan. Và em vẫn có thể phần nào chăm sóc cho em ấy.”

Cat lại bắt đầu gặm móng tay và xoắn xoắn mấy lọn tóc đến đỏ ửng cả đầu ngón tay. Mình thật sự rất muốn ôm em vào lòng ủi an. Mình muốn khuyên em đừng lo lắng nhưng cũng thừa biết rằng em sẽ chẳng thể nào thôi lo lắng cho Jordan.

“Em nghĩ là...”, Cat ngập ngừng. “Chị cũng thấy Jordan có vẻ cô đơn khi chỉ nằm một góc trong tủ phải không? Không biết... em ấy có thể chia sẻ cái kệ với Alfie không? Ba mẹ và chị có thấy phiền không khi để hình cả hai em bé lên kệ cùng nhau?”

Mình đã định nói, “Được quá đi chứ em! Ý hay lắm!” nhưng những lời em nói cứ ngân vang bên tai mình.

“Em gọi mẹ chị là Mẹ à?” mình ngạc nhiên hỏi. “Chị tưởng em chẳng bao giờ làm thế chứ.”

“Cuối cùng em cũng làm được mà.” Cat cười bẽn lẽn. “Em thấy hơi kid kì, giống như em không thương mẹ ruột của mình nữa vậy. Và em nghĩ mẹ em thật tệ, đôi lúc em thấy rất ghét mẹ... nhưng dù sao mẹ vẫn là mẹ của em.”

“Thiệt tình là em ghét ở đây lắm hả?” Mình buột miệng hỏi. “Thiệt tình là em ghét chị lắm phải không?”

Cat lắc đầu.

“Không phải đâu.” Em nói. “Em chỉ sợ nếu em thương chị rồi em lại bị đưa đi nơi khác thì sao. Như vậy em sẽ lại mất chị như đã mất Jordan vậy.”

Mình từ từ chạm vào tóc em. Em hít một hơi thật sâu nhưng lần này không phải là để la hét.

“Sẽ không ai đưa em đi nữa đâu Cat. Cả nhà sẽ không để họ làm thế đâu. Chị hứa với em đó!”

Và rồi trong khoảnh khắc ấy, em đã tặng cho mình ánh mắt sáng lấp lánh như những vì sao, để mình nâng niu và cất giữ nó sâu trong trái tim. Hai chị em cặm cụi gom tất cả đồ đạc của Jordan lại, đem xuống lầu và sắp xếp gọn gàng lên kệ, ngay bên cạnh Alfie. Ba thắp lên vài ngọn nến còn mẹ đi mua ít bánh kem dâu. Cả nhà cùng nhau thưởng thức bánh, thầm nghĩ về cả hai em bé, Alfie và Jordan.

“Chị biết rồi!”, mình nói với em Cat, “Cứ mỗi lần đi thăm Jordan, em hãy chụp ảnh cậu nhóc. Mình sẽ xếp từng bức ảnh lên kệ để xem Jordan lớn lên mỗi ngày.”

âm —★— DẢI NGÂN HÀ Tựa gốc: A Sea of Star ebook©MotSAch —★— TVE-4u©vctvegroup Nhà xuất bản Trẻ 02/2016
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Kate Maryon

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.