Dải Ngân Hà

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 22 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 19
Mình Bật Khóc...

❊ ❊ ❊

“Con đã ở chỗ quái quỉ nào vậy Maya, giữa đêm hôm khuya khoắt như vầy?”, mẹ vùa khóc lóc vừa nắm chặt lấy tay mình giống như mình sắp rơi khỏi quả đất này vậy, “Ba giờ sáng rồi đó, con biết không?”

“Con... ơ...”, mình ấp úng nói không ra lời.

Mình thật sự không biết phải nói sao nữa. Ruột gan mình như có lửa đốt. Thậm chí mình còn không thể đứng vững được nữa. Cả nhà bếp như quay cuồng và đám mây đen tội lỗi đã ngự ngay trên đầu mình. Mình không hề cố ý làm mọi người buồn bực. Giờ này lẽ ra ai cũng đều đang ngon giấc rồi mới phải.

Đôi mắt mẹ buồn vô hạn và nước mắt không ngừng tuôn rơi. Mình không muốn gây ra rắc rối như vầy. Tất cả điều mình cần chỉ là một cuộc phiêu lưu nho nhỏ, một bí mật như Cat đã có thôi mà...

Ba pha mấy li chocolate nóng cho mọi người, nhưng mùi sữa nóng chỉ làm mình muốn nôn thôi. Mình cần phải nằm nghỉ. Mình mong mọi người quay về phòng đi ngủ và để mình lại một mình. Cat nằm trên ghế sofa, không ngừng cắn móng tay. Đôi mắt xanh ngọc sắc lẻm như dao của em đang sắp sửa cứa mình tóe máu. Tại sao em lại thức giấc? Tại sao mọi người lại dậy làm gì chứ?

“Con đã đi ra biển phải không?”, mẹ quát lên khi nhìn thấy mái tóc ướt nước của mình. Mẹ tóm lấy cái khăn lông và vò đầu mình một cách giận dữ. “Mẹ không thể tin được, Maya!”, mẹ nhìn Cat rồi quay qua nhìn mình, “Hai đứa con đều hư như nhau. Sao mấy đứa lại làm vậy với mẹ chứ? Chuyện gì cũng có thể xảy ra với con ở ngoài đó! Chúng ta ở trong này sẽ chẳng hề hay biết gì hết. Con có thể bị chết đuối đó, con biết không hả?”

“Mà con làm gì ngoài đó vậy?”, ba hỏi mình, “Ba thật không thể hiểu nổi. Sao con lại ra khỏi nhà vào nửa đêm và một mình đi xuống biển chứ? Mẹ con nói đúng đấy, ai biết sẽ có chuyện gì xảy ra với con.”

Ba dụi mắt rồi nhìn thẳng vào mắt mình, chờ đợi một câu trả lời.

“Nhưng đâu có chuyện gì xảy ra đâu,” mình nói, “Con đã về nhà và con vẫn bình an vô sự. Con cũng không muốn làm mẹ buồn đâu! Tuyệt đối không! Chỉ là con muốn tự mình làm một việc gì đó thôi!”

Mẹ khua tay vào không trung, giận dữ hét lên:

“Mẹ không thể tin được là con lại dám nói như vậy đó Maya! Con đã được đi lướt sóng một mình rồi còn gì. Ba mẹ đã bắt đầu tin tưởng con hơn, vậy mà giờ lại xảy ra chuyện này đây!”

“Cũng may là Cat giật mình thức giấc”, ba vừa nói vừa khuấy mấy cốc chocolate đưa cho mọi người, “Em con gặp ác mộng, em mơ thấy con gặp nguy hiểm nên rất lo sợ. Em nói ba mẹ sang kiểm tra phòng con. Nếu không phải nhờ Cat, chúng ta sẽ không bao giờ biết được chuyện này.”

Mình liếc nhìn Cat, em đang nghịch nghịch mấy lọn tóc và siết chặt chúng quanh ngón tay đến mức đầu ngón đỏ ửng vì tụ máu.

“Cả nhà đã lo lắng đến phát điên, con có biết không?”, mẹ khóc nức nở, “Ba mẹ còn tưởng con bị bắt cóc nữa chứ! Con nghĩ cái gì trong đầu mà lại đi ra ngoài giữa đêm khuya như thế hả?”

Sự tức giận và nỗi kinh sợ của mẹ bao trùm lấy mình. Hai chân mình run lập cập.

“Nhưng đâu có chuyện gì xảy ra đâu mẹ!”, mình chống chế, “Con không sao hết! Con còn sống sờ sờ đây mà!”

“Mẹ không nói chuyện đó!”, mẹ gào lên, “Con không thể cứ thế mà đi ra ngoài được Maya! Mẹ đau tim đến chết mất thôi!”

Thế rồi mình không kiềm nén được nữa, tất cả mọi cảm xúc đều tuôn trào ra.

“Con xin lỗi!”, mình gào lên, “Con xin lỗi! Con xin lỗi! Con xin lỗi! Con sẽ không bao giờ đi ra ngoài nữa! Cả đời con sẽ không bao giờ ra ngoài nữa! Được chưa!”

Mình bật khóc nức nở, nước mắt thi nhau lăn dài trên má. Mình thấy lòng buồn rười rượi - cứ như thể mình vừa phạm phải một tội tày đình và cảnh sát đang tới còng tay mình dẫn đi vậy. Thật không công bằng! Cat cũng bỏ ra ngoài một mình suốt mà có sao đâu.

“Thôi được rồi, lại đây với mẹ nào, con yêu!”, mẹ cũng bật khóc và kéo mình vào lòng, “Mẹ không muốn nổi giận với con đâu con yêu à. Mẹ chỉ lo lắng cho con quá thôi. Cả nhà mình đều ở đây rồi. Con làm vậy chẳng giống với con hàng ngày chút nào.”

“Con đã nói là con xin lỗi rồi mà!” mình càng gào lên tợn, chạy vụt ra khỏi nhà bếp, lao thẳng lên lầu và đóng sầm cửa phòng lại. Mình ném người xuống giường, giận dữ đấm liên hồi vào những chiếc gối. Vườn Đào Tiên bước đến cào nhè nhẹ vào người mình và rên hư hử, cái đuôi nó cứ xoay tít.

Tại sao Cat lại mách lẻo với ba mẹ chứ? Tại sao em ấy không để cho mình được yên? Đâu có ai mắng mỏ em khi em bỏ đi! Đâu có ai khiến em cảm thấy bản thân là một đứa trẻ hư hỏng! Em còn được mua cho một con thỏ mới và có một người bạn mới. Còn mình chỉ toàn bị quát mắng thôi. Chẳng có gì liên quan đến em cả. Mình không muốn liên quan gì đến em nữa cả. Mình ước chi em chưa từng đến sống với gia đình mình; ước chi em quay lại nhà cô Tania và chờ một gia đình khác đến nhận nuôi. Mình nhìn ra biển. Bóng những vì sao phản chiếu óng ánh trên mặt nước. Thật hạnh phúc khi được lướt sóng trên biển đêm cùng Luca. Nhưng bây giờ tất cả mọi thứ đã vỡ tan rồi. Mình có làm điều gì sai trái đâu. Mình biết cách giữ an toàn mà! Mình đã mười hai tuổi rồi!

Mình chợt nhớ đến bé Alfie. Giá như có ai đó nói cho mình biết chuyện em sẽ ra đi là điều em đã được biết từ trước. Và mình tự hỏi, nếu đã biết trước thì liệu em có cảm thấy sợ hãi không? Hay linh hồn em chỉ là thoáng chốc vụt bay trở về nơi em đã bắt đầu, một nơi nhẹ nhàng bình yên như tổ ấm thôi. Có phải mình thật sự đã chọn Cat làm em gái của mình? Hay là chính em đã chọn mình? Nếu hai đứa đã chọn nhau thì đúng là mình thật sự không hiểu nổi vì lí do gì nữa. Chẳng có gì vui vẻ cả. Cat có thể làm bất cứ điều gì em muốn. Thậm chí em còn có thể phá sập cả ngôi nhà mà cũng không ai dám nổi giận với em hết, như chuyện em chạy biến đi đâu mất mà không ai hay biết chẳng hạn. Vậy tại sao em phải đi mách lẻo chuyện của mình? Tại sao em lại thức dậy, la hét vào nửa đêm và phá hỏng tất cả chứ?

Một lúc sau, ba mẹ ghé qua phòng mình.

“Maya...”, mẹ thì thầm, “Con còn thức không?”

Mình nín thở, mắt nhắm nghiền cố không cho nước mắt chảy ra làm ướt đẫm gối.

“Con yêu!”, ba nói, kéo tấm chăn lên đắp cho mình, “Ngủ ngon nha con!”

Bàn tay mình nắm chặt, đến nỗi những móng tay lún sâu vào da thịt, đau rát.

Dù chẳng muốn nhớ đến nhưng hình ảnh chiếc xe buýt màu đỏ to lớn vẫn cứ ám ảnh mình. Năm đó mình mới bảy tuổi và gia đình vẫn đang sống ở London. Cả nhà mình vừa mới ăn tối ở một quán ưa thích xong, mình đang bước tung tăng, tay cầm sợi dây buộc quả bong bóng to màu đỏ do chủ quán tặng. Tất cả chỉ giản đơn thế thôi. Nếu bạn là một chú chim hải âu và vô tình nhìn thấy mình, chắc hẳn bạn sẽ cho rằng cuộc sống của mình thật nhàm chán biết mấy. Cả nhà mình đi tản bộ bên nhau như thường lệ. Nhưng đột nhiên sợi dây tuột ra khỏi tay mình, vì không muốn mất quả bong bóng nên mình đã chạy theo. Mình không rời mắt khỏi quả bóng. Hình ảnh nó lững thững bay cao dần cao dần lên bầu trời như in sâu vào trong mắt mình. Và mình không để ý gì đến đường sá xe cộ chi hết. Bỗng tiếng thét của mẹ xé tan bầu không khí bình yên và một chiếc xe buýt màu đỏ to lớn thắng kịt ngay trước mặt mình. Mình bay lên như một chiếc lông vũ bị gió cuốn đi và thiêm thiếp ngủ giống bé Alfie khi mất.

Buổi sáng, khi bước xuống lầu, lòng mình bồn chồn kinh khủng. Mẹ đang ngồi trên chiếc ghế sofa trong bếp, nhấm nháp tách cà phê và say sưa đọc mấy cuốn sách tâm lí. Mẹ lật qua lật lại, đọc chỗ này một ít, chỗ kia một ít, cố gắng dùng những chữ nghĩa trong đó để “đan dệt” nên một tấm chăn an toàn quấn chặt lấy mình và em Cat. Mình thấy lo sợ kinh khủng, như thể có người nào đó đang đứng nấp sau cánh cửa, tay cầm búa rìu, chuẩn bị xử tử mình vậy.

“Chào buổi sáng, con yêu!”, ba nói, tay không ngừng khuấy tách cà phê. Ba tránh nhìn thẳng vào mình và giả vờ theo dõi mấy miếng bánh mì đang nướng.

Mình thật không biết phải nói làm sao nữa. Mình không muốn nhắc lại chuyện tối hôm qua chút nào. Mặt mình nóng ran và mình chỉ muốn quên đi hết mọi chuyện. Có những việc Cat đâu cần phải trình bày rõ ràng với ba mẹ, vậy tại sao mình lại phải làm chứ? Mình đã xin lỗi rồi, như thế là được rồi!

Vườn Đào Tiên tiến lại quấn quýt quanh chân mình xin ăn. Mình đưa cho cô nàng vài miếng thịt gà vụn. Cổ họng mình nghẹn lại, như thể có một con cá to lớn đang mắc kẹt trong đó vậy. Mình cố gắng nuốt trôi xuống nhưng lại bất lực không làm được. Nước mắt bắt đầu ngân ngấn. Mình ráng kiềm chế để không khóc, nhất là trước mặt Cat. Em đang ngồi tô màu trên ghế sofa cạnh bên mẹ. Ai cũng nín thở chờ đợi.

“Vậy bây giờ...”, mẹ ngước nhìn lên, cất tiếng phá vỡ bầu không khí im lặng.

Trong giây phút ấy, mình chỉ muốn chạy đi thật xa và trốn vào xó xỉnh nào đó.

âm —★— DẢI NGÂN HÀ Tựa gốc: A Sea of Star ebook©MotSAch —★— TVE-4u©vctvegroup Nhà xuất bản Trẻ 02/2016
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Kate Maryon

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.