Dải Ngân Hà

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 49 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 9
Trái Tim Mình Ngập Trong...

❊ ❊ ❊

Cat tham quan vòng quanh nhà dưới. Em đi tới đi lui, đứng lại săm soi, cầm từng thứ lên ngửi ngửi. Mình tự hỏi bây giờ có phải là lúc nên kể cho em nghe về Alfie không. Mình đang đứng bên cạnh kệ tủ của Alfie, thầm mong Cat sẽ tò mò về nó, nhưng em lại chỉ liếc nhìn mình rồi đi một mạch luôn. Em đến chỗ những chiếc ghế bành to êm ái, leo lên nhún nhún thử rồi loay hoay sắp xếp những chiếc gối ôm đủ màu sắc cho đến khi em cảm thấy thoải mái nhất.

“Em thích mấy cái gối này nè!”, em nói, ôm chặt một chiếc gối màu hồng tươi, “Êm quá trời!”

Mình nhìn ra ngoài vịnh, nơi có những ngọn sóng trong suốt lấp lánh dưới ánh mặt trời đang không ngừng vỗ vào bờ. Mình ước gì em Cat nhanh chóng dọn về nhà mình để hai đứa mình có thể thỏa thích ra biển chơi lướt sóng. Mình chắc rằng em rồi sẽ rất thích lướt sóng, đặc biệt là khi em nhìn thấy chiếc ván lướt và bộ đồ bơi mà cả nhà đã mua cho em để tạo sự bất ngờ.

“Sao chúng ta không đi picnic trên bãi biển nhỉ?” mình nói.

“Ý hay đó con!”, ba mình hào hứng, “rồi con sẽ được đi lướt sóng như hồi sáng con đã xin phép đấy. Thời tiết hôm nay đẹp lắm. Ba sẽ chuẩn bị chút thức ăn mang theo còn mẹ và con dẫn em Cat đi tham quan quanh nhà nha.”

“Chúng ta lên tầng áp mái đi em!”, mình nói, “Hai chị em mình!”

“Dạ!”, em nói, giọng lạnh lùng, “Để xem chim hải âu và ngắm sao.”

Tự dưng trái tim mình thắt lại. Mình cố gắng tìm kiếm ánh mắt long lanh khi em chớp mắt nhìn mình. Nhưng buồn thay bây giờ đó chỉ là một ánh mắt trống rỗng, vô hồn và lạnh lẽo. Em nhìn xuyên qua mình chẳng khác nào mình là một hồn ma, giống như bé Alfie ấy.

Ba mẹ con mình leo lên chiếc cầu thang sơn trắng. Lòng bàn tay mình ướt rịn mồ hôi. Cat chạm vào hình ngọn hải đăng treo trên tường và đung đưa chú chim hải âu treo trên cửa từ hồi mùa xuân. Em ngắm nghía hàng ngàn bức ảnh của mình rồi dừng lại trước tấm ảnh sinh nhật năm mình lên hai tuổi và đang cười toe toét. Em lấy ngón tay di di vào hình chiếc bánh kem sinh nhật màu hồng.

“Em chưa bao giờ có cái bánh sinh nhật nào của riêng mình cả”, em vừa nói vừa nuốt nước bọt, “Thậm chí một bữa tiệc sinh nhật của riêng mình cũng không có. Ở nhà cô Tania, em phải làm sinh nhật chung với mấy đứa trẻ khác. Nhưng mà em đã làm bánh sinh nhật cho em trai mình đó! Có lần em còn làm bánh bằng khoai tây nữa.”

Mẹ siết nhẹ vai mình. Mẹ nắm lấy tay Cat và những giọt nước mắt long lanh lăn dài trên má. Lòng mình như se lại. Mình muốn biết rõ hơn những gì đã xảy ra với em. Tại sao em lại chưa từng có được một chiếc bánh sinh nhật nào của riêng mình chứ? Mình bắt đầu tưởng tượng ra chiếc bánh mẹ và mình sẽ cùng làm cho em nhân sinh nhật. Đó chắc chắn sẽ là chiếc bánh ngon nhất trên đời. Và em sẽ có một buổi tiệc thật đặc biệt với rất nhiều bạn bè, ngập tràn những món quà. Đôi mắt em sẽ long lanh niềm hạnh phúc trong suốt cả ngày hôm ấy.

Cả nhà đã cố gắng hết sức để trang hoàng cho Cat một căn phòng thật đáng yêu, giống như đã làm với cái băng-rôn ấy. Và lần này mình phải cẩn trọng hơn vì sợ rằng em sẽ lại ghét nó, sợ rằng em sẽ lại bắt đầu la hét và bỏ chạy. Mẹ mình mở cửa và dẫn Cat vào phòng. Em dừng lại ngay trước cửa, nhìn quanh và khịt mũi ngửi mùi sơn, mùi thảm mới. Rồi em hít một hơi thật sâu. Mình làm dấu Thánh và cầu xin Chúa, ít nhất là hãy vì mẹ mình mà khiến cho em thấy vui trước thành quả cả nhà đã cố công tạo ra.

Căn phòng màu xanh nhạt bừng sáng trong ánh nắng lấp lánh hắt lên từ mặt biển. Mẹ và mình đứng lùi lại trong khi Cat đang bận rộn khám phá căn phòng. Em chạm vào chiếc giường gỗ sơn trắng, hít hà mùi hương từ chiếc chăn in hoa màu hồng và xanh da trời. Em mân mê ngôi nhà búp bê tuyệt đẹp với hai màu vàng - trắng. Đây là ngôi nhà do chính tay ba mình đã làm cho em. Xung quanh cửa chính của ngôi nhà được vẽ những nụ hoa hồng đỏ bé xíu trông mới đẹp làm sao. Em ngồi xuống bên cửa sổ treo rèm hồng và phóng tầm mắt nhìn ra ngoài vịnh. Căn phòng của em hoàn hảo như một hộp chocolate hạnh nhân bóng bẩy ngọt ngào vậy, nhìn nó ngon mắt đến mức bạn chỉ muốn với tay để bốc ăn cho bằng hết mới thôi.

Và khi Cat đứng ngay trước món quà bất ngờ lớn nhất mà cả nhà đã chuẩn bị sẵn, đôi mắt em mở to, tròn xoe và sáng rực lên như ánh mặt trời. Ngay trên bức tường, mẹ mình đã vẽ cả một thế giới dưới lòng đại dương với những nàng tiên cá vô cùng xinh đẹp, những chiếc rương kho báu, những chú cá ánh bạc lấp lánh, những con sò màu hồng có phép thuật. Cat chạm tay vào bức tường, em ngắm nghía chiếc đuôi óng ánh của nàng tiên cá, mân mê những dải rong biển uốn lượn. Rồi em mỉm cười. Em không la hét và nhìn mình bằng ánh mắt vô hồn nữa. Em cũng không bỏ chạy hay đứng đó như trời trồng.

Nỗi lo sợ trong lòng mình chỉ vừa kịp giãn ra một chút thì em đã nhanh chóng dội một gáo nước lạnh vào mặt mình khi nói rằng: “Em đã từng ở những nơi như vầy trước kia rồi, thậm chí là còn tốt hơn nữa.”

Khi đi ra biển, cả nhà cố gắng cười nói và tỏ ra thân thiện. Mình biết là Cat cũng đã rất cố gắng nhưng sự thật là mọi thứ vẫn cứ nặng nề và gượng gạo. Ba bận rộn với mấy ổ bánh mì Pháp, phô mai và trứng luộc, còn mẹ thì cứ loay hoay trang trí mấy cái khăn. Mẹ cố vuốt cho chúng phẳng phiu và gọn gàng nhưng rốt cuộc chúng lại dính tùm lum cát. Ba vui miệng kể câu chuyện đùa ưa thích của ông về mấy cái bánh mì kẹp nhưng chẳng ai cười nổi.

Mình mặc ngay bộ đồ bơi vào vì quá ngứa tay ngứa chân muốn nhảy ùm xuống biển. Mình cần phải tập thêm chiêu lượn từ chân ngọn sóng và chiêu đứng thẳng lên khi ván đang lướt, đặc biệt là chiêu đứng thẳng, nếu như mình muốn thắng giải vô địch lướt sóng vào cuối mùa hè này. Năm ngoái, mình chiến thắng quá dễ dàng vì có rất nhiều thời gian luyện tập nhưng còn năm nay thì khác. Nếu Georgia Timson cũng tham dự thì e rằng càng khó hơn nữa. Bạn ấy quả thật lướt sóng rất cừ. Mình sẽ chết chắc. Cat nhìn cái ván lướt mà mình đưa cho em hệt như nhìn một con quái vật sắp sửa nuốt chửng em vậy. Mình đưa cho em một ít sáp bóng và chỉ em cách bôi lên ván. Thật ra cũng không cần thiết lắm nhưng mình vẫn làm cùng em và bôi một ít lên cái ván in hình chuột Minnie của mình. Cứ thế, mình vừa bôi vừa nói với em về lướt ván, nó dễ thế nào, thú vị ra sao vv...

Cat rất thích bôi sáp. Em bôi sáp cực kì gọn gàng, y như lúc tô màu vậy. Em say mê đến mức miệng nở một nụ cười đáng yêu quá thể. Mình rất muốn cùng em nhảy ùm ngay xuống biển. Có thể em sẽ lại dành cho mình cái nháy mắt lấp lánh tinh nghịch, và lúc ấy, mình cũng sẽ nháy mắt lại với em. Có thể khi cả hai chúng mình cùng hòa người vào dòng nước, chỉ hai chúng mình thôi, sẽ chính thức trở thành chị em thật sự của nhau. Mình sẽ chẳng thấy buồn phiền gì nếu mình không thể tập lướt ván cho nghiêm túc. Rồi mẹ sẽ mỉm cười, ba sẽ huýt sáo, mọi chuyện sẽ thật tuyệt vời. Mẹ đang cầm trên tay một bộ đồ bơi hai mảnh màu hồng và một bộ đồ lướt ván màu tím cho Cat chọn. Mình lại bắt đầu thấy nôn nao, nhưng không phải vì lo sợ mà là vì phấn khích. Mình không thể tin được chuyện này sắp trở thành sự thật. Mình sắp được lướt sóng với em gái mình rồi đấy!

“Con thích mặc bộ nào, Cat?”, mẹ mình hỏi.

Cat ngồi ngây người ra. Em lắc đầu nguầy nguậy, kéo dây kéo áo khoác lên tận cổ và nghịch sợi dây giày. Lòng mình chùng xuống. Sự háo hức tan biến đâu mất. Em ghé sát nhìn vào hai bộ đồ, chớp chớp hàng mi ra chiều bối rối.

“Đi với chị đi Cat, đi đi mà!”, mình nài nỉ, “Chị sẽ dạy cho em lướt sóng. Lướt sóng rất đã! Rồi em sẽ thích cho coi! Tuyệt vời luôn đó em!”

Cat co rúm người lại, gương mặt em trắng bệch ra. Em nhìn ra biển rồi lắc đầu một cách dữ dội như thể đang cố gắng phủi một con quỉ gớm ghiếc bám trên tóc em vậy. Đôi mắt tối sầm lại, em bỏ hộp sáp bóng xuống bãi cát và ngồi ngây người ra đó. Em vừa nhìn ra biển vừa cắn móng tay rồi run run nói:

“Em không thể...”, Cat thì thầm, “Em...”

“Ôi trời, thôi nào em!”, mình nói, “Đi đi mà!”

“Nếu con không biết bơi thì cũng đừng sợ, Cat à!”, mẹ mình động viên, “Con có thể quạt nước biển cho đến khi con đã quen. Hoặc con có thể thả bộ dọc theo bãi biển, nhặt nhạnh những vỏ sò vỏ ốc hay những mảnh gỗ bị sóng đánh dạt vào bờ cùng với mẹ. Vẫn rất là vui đấy, không thua gì lướt sóng cả. Về đến nhà mình sẽ dùng chúng để làm đồ trang trí.”

Cat vẫn lắc đầu nguầy nguậy.

“Ngồi đây con thấy vui rồi!”, nói rồi em lấy tay vẽ một hình trái tim rất đẹp trên cát, “Con thích ngồi xem hơn.”

Thế rồi Luca chạy đến với ván lướt trong tay.

“Hây!”, Luca mỉm cười, “Đi tập thôi!”

Mình không chắc mình nên làm gì, ở lại với Cat hay là đi với Luca nữa.

“Con cứ đi đi...”, mẹ mình nói, “Con còn phải tập để thi đấu nữa mà.”

Mẹ mình ngồi sát lại gần Cat.

“Mẹ và em sẽ ngồi đây xem con tập.”

Mình chạy ra mép nước cùng với Luca, cách xa chỗ ba mẹ và Cat đang ngồi, rũ bỏ mọi phiền muộn và căng thẳng, mình yêu tiếng bước chân rào rạo trên cát của mình biết bao.

“Cẩn thận đó con!”, mẹ mình la lớn, “Đừng có ra xa quá nha!”

Mình lao mình xuống nước và quạt nước ra càng xa càng tốt. Những lời Cat đã nói mấp máy trên môi mình. Mình muốn làm điều mình thích. Không cần ai dạy bảo hết. Những ngọn sóng cuốn mình đi xa dần xa dần. Đến khi nhìn thấy ngọn sóng đang cuộn lên, càng lúc càng gần, mình mới đứng thẳng người trên ván lướt, hai tay dang rộng ra như một chú chim tự do, đón đầu ngọn sóng.

Vào buổi tiệc sinh nhật năm mình mười tuổi, mình tin rằng Chúa hay Đức Phật, Thần Krishna hay Đức Mẹ Đồng Trinh chắc chắn tồn tại trên thế gian này. Bởi vì Người đã gửi ông bà ngoại mình đến cùng với bộ đồ lướt sóng màu đỏ tươi, một cái ván lướt sóng và một ít sáp bóng cho mình.

Mình đã không thể tin vào mắt mình. Mình ngạc nhiên đến không thốt nên lời.

Mình khao khát có một cái ván lướt sóng chuyên nghiệp từ lâu lắm rồi. Nhưng mẹ mình nói là không đời nào, không bao giờ có chuyện đó. Một cái ván lướt bình thường là chuyện hiển nhiên, nhưng một cái ván lướt sóng chuyên nghiệp thì lại khác. Nó có lẽ vượt quá sự kiên nhẫn của mẹ.

“Mẹ không thể hiểu nổi cái sở thích này của con đó Maya!”, mẹ mình cầm bộ đồ lướt sóng màu đỏ lên, vô cùng tức giận. Rồi mẹ nhìn qua ông bà ngoại và cau có nói: “Con thật sự không thích chuyện này một chút nào hết! Lướt sóng là một trò nguy hiểm, rất nguy hiểm! Đúng ra ba mẹ nên gọi cho con trước khi tốn cả đống tiền mua mấy thứ này. Ba mẹ nên hỏi ý con trước đã chứ!”

Ánh mắt ông ngoại mình như có lửa.

“Đó là đam mê của Maya!” ông nói, “Con bé trông tràn đầy sức sống mỗi khi được ra biển, ai cũng thấy điều đó hết. Ba sẽ không đứng yên nhìn con phá hỏng điều đó đâu. Khi con còn nhỏ, ba mẹ luôn ủng hộ con trong mọi thứ mà con đam mê, bây giờ với Maya cũng thế.”

Ba mình nói nếu mình học lướt sóng đúng cách thì sẽ chẳng có gì là nguy hiểm cả. Ba đã nói với mẹ rằng nhà mình không thể chuyển đến Cornwall và cách li mình khỏi biển được, như thế thật không công bằng. Thế nhưng nỗi sợ hãi cứ vây lấy mẹ, đôi bàn tay mẹ rịn mồ hôi, giọng mẹ run run và thần kinh căng như dây đàn. Cuối cùng ba mình đã chiến thắng. Mẹ không có sự lựa chọn nào khác khi mà cả ba và ông bà ngoại đều đứng về phía mình.

Trường học lướt sóng thật là tuyệt, rất đỉnh đấy. Ngay ngày đầu tiên mình đã có thể đứng lên, lướt êm ra biển mà không cần phải chèo ra bằng tay. Và đó cũng là ngày hạnh phúc nhất trong cuộc đời mình. Những con sóng trong suốt lấp lánh diệu kì và trái tim mình tràn ngập niềm tự hào. Huấn luyện viên của mình mỉm cười, vỗ tay nhiệt liệt: “Thầy không biết nói gì nữa. Maya, con quá tuyệt!”

Ba mình đứng trên bãi biển nhìn ra. Ba không ngừng vỗ tay reo hò, cười sung sướng và vẫy tay gọi mình khiến cho mình cảm thấy có đôi chút mắc cỡ với mọi người xung quanh. Tay ba đưa cao lên trời, chân dậm mạnh xuống cát và huýt sáo luôn miệng, trông giống như ba đang thực hiện nghi lễ nhảy múa của thổ dân vậy. Ai cũng nhìn ba như người bị loạn trí. Nhưng với mình, “điệu nhảy” kì lạ của ba khiến mình thấy rằng mình là một cô bé hạnh phúc nhất thế gian. Bây giờ mình đã hoàn toàn có thể lướt sóng đúng cách và an toàn vì mình đã thuộc hết các nguyên tắc. Nỗi sợ hãi của mẹ mình rồi sẽ vơi đi thôi. Mẹ sẽ trở lại như ngày xưa và bắt đầu bùng nổ với những ý nghĩ điên rồ. Nhưng kì thật lúc này, mẹ đang vội vàng chạy ra biển với chiếc giỏ đi picnic trong tay. Nỗi hoảng sợ như hằn sâu trong ánh mắt mẹ.

“Mẹ vẫn không thấy yên tâm về việc này,” mẹ nói, nắm chặt lấy tay mình, “Mẹ biết con là tay bơi rất cừ, con yêu thích và đã có thể lướt sóng an toàn, mẹ hoàn toàn tin tưởng con, nhưng mẹ không thể tin tưởng những con sóng hung hãn đó được. Mỗi lần con ra biển đều khiến mẹ sợ đến chết ngất. Mẹ sợ một cơn thủy triều lớn sẽ cuốn con đi. Cho nên mẹ cần con hứa với mẹ một điều, Maya, rằng con không bao giờ được đi lướt sóng một mình. Không bao giờ! Được không con?”

Khi Cat quay trở lại nhà cô Tania, ba mẹ và mình đã có một cuộc trò chuyện nho nhỏ.

“Thật là kì lạ!”, mẹ nói, “Em chưa từng thấy đứa bé mười tuổi nào lại không thích biển.”

“Có thể con bé không biết bơi.”, ba mình vùa nói vừa pha mấy tách trà, “Có thể không có ai dạy con bé trước đây cả. Hãy cho con thời gian em à, sẽ ổn thôi.”

Rồi ba quay sang lục tìm bánh qui chocolate trong tủ bếp.

“Jane, em yêu, em có thấy mấy cái bánh qui chocolate đâu không?”

Mình biết chúng đang ở đâu nhưng mình đã không hé răng một lời nào.

“Chuyện gì xảy ra với em trai của Cat vậy ba mẹ?”, mình hỏi, “Bé Jordan thì phải? Chúng ta không thể nhận nuôi bé luôn được sao ạ?”

Mẹ mình khẽ vuốt tóc.

“Không con à...”, mẹ nói, “Bên bộ phận hỗ trợ nhận con nuôi cũng từng nghĩ như thế nhưng cuối cùng họ đã quyết định ngược lại. Cat chăm sóc em mình như một người mẹ trong thời gian quá dài và điều đó hoàn toàn không tốt chút nào. Em con cần phải có bàn tay chăm sóc của cha mẹ. Và Jordan cũng vậy, cũng cần phải được người lớn chăm sóc chứ không phải là Cat.”

Ba nắm lấy tay mình.

“Nhưng chúng ta vẫn sẽ giữ liên lạc...”, ba nói, “Và ba mẹnuôi của Jordan đã đồng ý rồi. Cat sẽ không phải mất đi em trai của mình giống như con đâu, Maya ạ. Ba hứa đấy!”

âm —★— DẢI NGÂN HÀ Tựa gốc: A Sea of Star ebook©MotSAch —★— TVE-4u©vctvegroup Nhà xuất bản Trẻ 02/2016
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Kate Maryon

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.