Dải Ngân Hà

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 49 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 15
Ôi, Mình Nói Cà Lăm Mất Rồi...

❊ ❊ ❊

Khi hai mẹ con mình tính đứng dậy chào tạm biệt mấy chú cảnh sát thì em Cat đột nhiên lỉnh vào nhà như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

“Cat!” mẹ mình khóc ròng, chạy đến bế bổng em lên và không ngừng thơm lên má em, “Con đã đi đâu vậy con yêu? Cả nhà lo cho con chết đi được!”

“Con không thích nói chuyện với cô về qui tắc này nọ, nghe chán lắm!”, Cat hờ hững nói, đôi mắt xanh của em sáng lên long lanh như thể hôm nay là một ngày thú vị nhất trong đời em vậy, “Cô cứ nói mãi và con thấy chán nên con quyết định đi ra ngoài chơi.”

Đôi mắt em lấp lánh như bầu trời đêm đầy sao vậy. Lần đầu tiên mình được nhìn thấy một đôi mắt như vậy đấy.

“Nhưng con không thể cứ thế mà đi con yêu à!”, mẹ nói, “Chúng ta đã nói rồi, như thế sẽ rất nguy hiểm vì bất kì chuyện gì cũng có thể xảy ra, con biết không?”

Cat nhún vai, nở một nụ cười rạng rỡ trên gương mặt. Một chú cảnh sát bước đến bên em và dặn em phải nghe lời mẹ, phải ở trong nhà mới là bé ngoan. Cat liền thè lưỡi ra lêu lêu chú ấy. Chú mỉm cười xoa đầu em rồi nói: “Ôi, mấy đứa trẻ con ấy mà!”

Các chú cảnh sát nói với mẹ mình rằng mẹ đã rất đúng khi gọi cho các chú ấy và không có gì là phiền phức ở đây cả. Các chú luôn sẵn sàng giúp đỡ. Sau khi họ rời đi, một chiếc xe hơi màu xanh dương đậm đã đỗ xịch trước cửa nhà mình. Cat nhảy tưng tưng vui sướng. Em còn cầm tay mẹ dung dăng dung dẻ ra chiều rất phấn khích. Trái tim mình nóng như bị thiêu đốt vậy đó. Ai cũng lo lắng cho em quá chừng, ai cũng sợ có chuyện không hay xảy ra với em, vậy mà em dường như chẳng hề để ý đến.

“Con đã gặp một người bạn!”, em cười khúc khích, “Bạn con đây! Vui quá đi!”

Một phụ nữ và một bé gái bước ra khỏi chiếc xe hơi.

“Đây là bạn Chloe và mẹ của bạn ấy”, em giới thiệu.

Thế rỗi em cứ mải huyên thuyên về những chú thỏ con của Chloe.

“Con có thể nuôi một con không?”, em hỏi, “Ba nói con có thể nuôi một con vật cưng mà!”

Cat hào hứng tiếp tục nói về Chloe, rằng sẽ rất tuyệt nếu Chloe có thể sang dùng trà chung với gia đình, rằng sẽ rất vui nếu Chloe được học chung lớp với em, vân vân và vân vân... Mình tức lắm, mình đá mấy hòn sỏi trên lối đi và liếc nhìn em.

“Nhưng em không thể cứ bỏ đi như thế được!”, mình nói, “Ai cũng lo cho em chết đi được. Mẹ và chị đã gọi cho ba, gọi cho cảnh sát, cả vùng Cornwall này đã đi tìm em đấy!”

Mẹ kéo em Cat lại gần và dịu dàng nhìn vào mắt em:

“Con yêu à, chuyện con kể nghe thật vui làm sao. Mẹ rất mừng khi thấy con hạnh phúc như thế, nhưng mẹ muốn con biết rằng con không thể cứ tự ý bỏ đi như vậy được. Mẹ cần con lắng nghe và hiểu những điều mẹ đang nói. Mẹ đã rất lo cho con, con biết không?”

“Con không có sao hết!”, Cat cãi cố, “Đâu có gì xấu xảy ra đâu!”

Gương mặt của mẹ bé Chloe đỏ ửng lên, trông như những đóa hồng xinh đẹp của Alfie vậy.

“Rất vui được gặp chị! “, cô ấy vừa nói vừa bước tới bắt tay mẹ mình, “Tôi là Jules. Chúng tôi rất xin lỗi vì đã gây ra chuyện này.”

Rồi cô Jules kể rằng cô ấy thậm chí còn không biết Cat đã lẻn vào nhà mình từ lúc nào. Cô chỉ vừa mới chuyển đến đây, ngôi nhà ở đầu đường và đang bận rộn dỡ đồ đạc ra. Thế rồi cô phát hiện ra Cat đang cùng Chloe cho bầy thỏ con ăn chuối trong niềm vui thích tột độ. Không may là Cat chẳng nhớ số điện thoại nhà mình nên cô Jules nghĩ phải đưa em ấy về tận nhà. Nhưng cô lại lo em sẽ sợ khi ngồi trong xe với người lạ vì vậy cô quyết định để em đi bộ còn mình thì lái xe theo sau để đảm bảo em được an toàn.

Mình lại liếc nhìn Cat lần nữa. Mình đã chẳng thể tập tành gì cho ra trò, tất cả chỉ vì em. Thật không công bằng! Lúc nào cũng chỉ vì em! Nếu mình mà đi mất như thế, mẹ chắc chắn sẽ nổi giận đùng đùng, sẽ la lối và mắng mỏ mình chứ không phải nhẹ nhàng hứa hẹn cho mình một chú thỏ con như thế này.

Mẹ mời mọi người vào nhà dùng trà. Mình bắt đầu để ý đến mảnh kim loại bó quanh chân của Chloe, nó giống như cái niềng răng của bác sĩ nha khoa nhưng lại được gắn ở dưới chân. Mình biết là rất mất lịch sự khi cứ mãi nhìn chằm chằm vào chân người khác như thế nhưng mình không ngăn được. Mình tò mò muốn biết chúng được dùng để làm gì. Cat thì chẳng buổn để ý đến những thứ đó. Em cứ mãi rúc rích nói về mấy chú thỏ con và ao ước có được một chú, rồi nào là phải đặt tên gì đây, mua lồng làm sao đây, vân vân và vân vân... Mình miên man suy nghĩ về việc làm sao Chloe có thể đi lại với cái kiềng quanh chân như thế, làm sao em có thể leo xuống vách đá hay chạy tung tăng trên bãi cát, và đặc biệt là làm sao em có thể lướt sóng được đây!

“Chị có muốn biết vì sao chân em bị như vầy hông?”, Chloe hỏi mình.

Mình đỏ bừng mặt vì mắc cỡ, chắc chắn em đã trông thấy mình cứ nhìn chằm chằm vào cái chân của em rồi.

“Ơ, chị...”, mình nói cà lăm luôn, “Chị chỉ không biết, ơ... làm sao em...”

“Chị cứ hỏi em đi, hông sao đâu!”, Chloe mỉm cười, “Thi thoảng người ta cố tình vờ vịt với em giống như thể cái chân này làm cho em bị lãng tai hay là kém thông minh đi vậy. Không hề đâu nhé, không một chút nào hết.”

Mình ngượng ngùng dán chặt mắt xuống sàn nhà. Tự dưng bắt đầu cắn móng tay.

“Chị chỉ... chị chỉ thắc mắc là làm sao em có thể đi xuống khỏi vách đá theo đường tắt, làm sao em có thể chạy nhảy hay làm nhiều việc khác nữa. Có chuyện gì xảy ra với em hả? Em bị tai nạn hay sao?”

Thế rồi, trong khi hai bà mẹ bận rộn tám với nhau thì Chloe kể cho mình và Cat nghe về chứng teo cơ của em, chứng bệnh mà em phải mang theo suốt đời. Chân em không thể đi lại bình thường được. Em chỉ vào cái kiềng trên chân mình và gọi nó là nẹp. Em còn kể về cái khung em dùng để đi lại và cả cái xe lăn màu cam nữa.

“Điều không vui nhất là chỉ vì em bị tật nguyền mà mọi người cứ nhìn em như người ngoài hành tinh ba đầu sáu tay đến từ sao hỏa. Em đi lại không được bình thường đâu có nghĩa là em dị biệt không giống người chứ. Vách đá có lẽ sẽ gây khó khăn cho em, bãi cát cũng vậy. Nhưng em đã quen với những khó khăn rồi. Vả lại gia đình lúc nào cũng giúp đỡ em hết. Mọi người luôn tìm ra cách giải quyết những vấn đề của em.”

Cat ngồi xích lại gần Chloe đến độ tay của hai đứa gần như chạm nhau, gần đến độ chắc là Chloe có thể nghe thấy mùi hương trên tóc Cat và gần đến độ nó khiến tim mình như bị thắt lại.

“Ai cũng phải làm quen với những điều mới mẻ mà.”, Cat vừa nói vừa nhìn sang mình, “Đâu có ai hoàn hảo đâu.”

Lòng mình buồn khôn tả, môi như khô khốc lại. Tuy mình chưa từng phải suốt ngày đóng gói đồ đạc để di chuyển đến sống hết với gia đình này rồi đến gia đình khác, tuy mình không có một đôi chân không thể đi lại bình thường như bao người, nhưng mình cũng có những nỗi buồn riêng cơ mà. Mình đã mất đi bé Alfie. Mình đã phải chứng kiến cảnh mẹ quay quắt trong nỗi đau khổ tuyệt vọng cùng với sự sợ hãi hoang mang.

“Một số người có cuộc sống quá dễ dàng...”, Cat nói, lẳng lặng châm chích mình. Em quàng tay qua vai Chloe và thì thầm vào tai cô bé: “Có một số người được nuông chiều quá mức luôn đó.”

“Chị không có được nuông chiều, Cat!”, mình tức tối, “Chị cũng đã trải qua rất nhiều khó khăn. Những thứ mà em không thể biết được đâu!”

Cat hậm hực thè lưỡi ra với mình rồi lại nhìn Chloe bằng ánh mắt lấp lánh yêu thương. Mình ôm lấy Vườn Đào Tiên và chạy ngay lên lầu. Mình cần bình yên, mình cần một chút tĩnh lặng để suy nghĩ. Mình nhìn xuống vịnh và thấy Luca vẫn đang lướt sóng. Thật không công bằng! Đáng ra giờ này mình cũng phải được lướt sóng mới đúng! Vườn Đào Tiên duỗi người trên giường và kêu gừ gừ khe khẽ. Cô nàng cứ dụi đầu vào người mình cho đến khi mình gãi bụng cho nó. Vườn Đào Tiên rất thích được gãi bụng. Cô nàng nằm uốn éo, cái đuôi bé xinh không ngừng nhịp nhịp. Mình muốn khóc, không phải vì Cat. Nhưng tại sao em lại không thích mình chứ? Tại sao em lại để cho tất cả mọi người chạm vào người trừ mình ra? Mình đã làm gì sai cơ chứ?

âm —★— DẢI NGÂN HÀ Tựa gốc: A Sea of Star ebook©MotSAch —★— TVE-4u©vctvegroup Nhà xuất bản Trẻ 02/2016
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Kate Maryon

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.