Dải Ngân Hà

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 49 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 14
Những Ngọn Sóng Lớn Luôn Tuyệt Vời Nhất...

❊ ❊ ❊

Khi đi ra biển, mình liền tìm Luca. Nhưng bãi biển đông người quá, nào là mấy em nhỏ xách xô chậu cuốc xẻng chạy lăng quăng, nào là mấy cô nàng nóng bỏng mặc bikini lượn lờ... Trong đám đông ồn ào đó, thật khó mà nhìn ra ai với ai. Mình cảm thấy có chút lạ lẫm khi lần đầu tiên ra biển một mình. Giá mà có ai đó cùng chia sẻ niềm phấn khích này với mình thì hay biết mấy. Giá mà có Anna ở đây...

Cuối cùng mình cũng nhìn thấy Luca từ đằng xa. Mình đi ra mé nước để gặp cậu ấy. Mình hào hứng hát vang “Chàng thủy thủ ra biển ra biển, chàng muốn ngắm biển ngắm biển bao la, nhưng những gì chàng thấy chỉ là, biển sâu thẳm sâu thẳm sâu thẳm”. Giọng mình quả thật không lớn bằng lúc hát cùng với Anna. Có chút gì đó hơi ngượng khi cứ nghêu ngao một mình như thế.

Ra biển thật là thích làm sao! Mình bước lững thững đến mép nước, càng lúc càng xa. Nước biển quấn quít bàn chân mình như dải lụa mềm mại dài vô tận.

“Maya!”, Luca hét lớn khi trông thấy mình, “Cuối cùng cậu cũng xuất hiện rồi.”

“Ờ, cuối cùng cũng được ra đây”, mình nói, “Tớ cần phải luyện tập nhiều hơn thì mới mong thắng ở cuộc thi được. Cậu có biết cậu sẽ được ở lại Anh bao lâu không?”

“Chắc cũng lâu lâu đó”, Luca trả lời, “Ba tớ đang mê mẩn với mấy cái di tích vòng tròn đá khổng lồ trên cánh đồng, rồi còn mấy món đồ cổ của hoàng gia Anh nữa. Ba cứ kéo tớ đi xem và trầm trồ như thể đó là những kì quan đỉnh nhất thế giới vậy.”

“Vậy cậu cũng đi thi đi!”, mình nói, “Mặc dù nếu nhà Timsons tham gia cuộc thi năm nay thì sẽ khó ai có cơ hội thắng được. Tớ gặp gia đình họ trong lớp học lướt sóng. Ai cũng giỏi kinh khủng. Anh Harry là vận động viên chuyên nghiệp rồi nên sẽ không thi, nhưng Georgia, Kirra, Sonny và Robbie thì có thể sẽ thi. Một ngày nào đó tớ chắc chắn cũng trở thành vận động viên chuyên nghiệp, như chị Jamilah Star vậy.”

“Chỉ cưỡi những con sóng lớn thôi hả?”, Luca mỉm cười.

“Chính xác!”, mình nói, “Những con sóng lớn luôn tuyệt vời nhất! Chúng quá thú vị bởi sự nguy hiểm của chúng. Mọi thứ xung quanh đều chẳng còn ý nghĩa gì hết.”

Mình mỉm cười rồi tự nhiên đỏ mặt khi nghĩ tới việc Anna thích Luca.

“Thật ra tớ chưa bắt được con sóng lớn nào hết”, mình thú nhận, “Nhưng một ngày nào đó tớ sẽ làm được! Cậu đợi mà xem!”

Mình rất rất muốn kể cho Luca nghe rằng Anna đang thích cậu ấy nhưng mình biết là không nên. Đây là bí mật của Anna, đâu phải của mình, làm sao mình kể được! Nhưng cái bí mật ấy cứ gặm nhấm mình mãi. Mình rất muốn biết Luca có thích Anna không và rất muốn tác hợp cho hai bạn í.

Luca bắt được ngọn sóng tiếp theo đang dâng cao như một giấc mơ, rồi cậu ấy rẽ sóng lướt nhanh và sau đó thì bị ngã. Vừa lúc ấy cô Rachel chạy đến chỗ mình.

“Cậu khờ quá Luca! Cậu lướt sóng cứ như trẻ con ấy!”, mình la lớn.

“Con đang thích Luca hả Maya?” cô Rachel trêu mình.

“Dạ không!”, mình hoảng hốt đáp, “Con biết có người thích Luca nhưng hông phải con đâu cô!”

Cô Rachel cười lớn rồi nằm xuống tấm ván lướt mà cô đem theo.

“Con xin lỗi vì mẹ con cứ gọi cô hoài”, mình nói, “Mẹ con luôn sợ con bị chết đuối hay gặp chuyện gì. Mẹ con luôn lo lắng quá mức vậy đó! Mắc cỡ ghê!”

“Ôi trời, không sao đâu con!”, cô Rachel nói, “Khi nào mọi việc êm xuôi với Cat, mẹ con sẽ bớt căng thẳng thôi. Luca lúc nào cũng ở ngoài biển, cô chú cũng thường ra đây lắm nên hãy nói mẹ con đừng có lo lắng quá. Con lướt sóng rất cừ, Maya à, nhưng tốt nhất vẫn nên cẩn thận. Mà nè...”, cô Rachel vừa nói vừa chỉ về phía ngọn sóng đang cuộn lên từ phía chân trời, “Con sóng của con đó!”

Thế rồi chỉ còn riêng mình, với biển, mặt trời, và sóng; trong khoảnh khắc ấy, thật tự do và hoang dại làm sao. Ngặt nỗi khi ngọn sóng ập đến, mình bị mất trọng tâm, chới với và ngã xuống nước. Luca đứng trên bờ vẫy tay khí thế luôn.

“Đã nha!”, cậu ấy la lên, “Sóng lớn quá cô gái ơi! Thua tớ rồi nhá!”

Rồi cậu ấy cứ không ngừng cười ngặt nghẽo thích chí khiến mình phải la lên: “Nè, rồi tớ sẽ làm được cho cậu coi! Tớ sẽ đánh bại cậu ở Hawaii luôn đó!”

Mình hoàn toàn bị sóng đánh bật ra, quay mòng mòng như đang bị trộn trong máy giặt ấy. Sợi dây buộc ván lướt sóng giật mạnh mắt cá chân mình còn cát thì châm chích trên da. Cả thế giới quay cuồng cho đến khi phổi mình như muốn nổ tung ra vì chẳng còn chút không khí nào để thở. Khi mình ngoi được lên trên mặt nước để hít thở thì cũng là lúc mình nhìn thấy mẹ đang đứng trên bãi biển, hoảng loạn và gọi lớn tên mình.

“Gì vậy mẹ?”, mình chạy xuyên qua đám đông đến bên mẹ, “Con không sao đâu! Con chỉ bị ngã thôi, không có gì nghiêm trọng đâu!”

“Lại chuyện bé Cat..”, mẹ nói, “Em con bỏ đi rồi, mẹ không biết con có thấy em không? Em có đi theo con ra biển không?”

Hai mẹ con mình tìm kiếm khắp mọi ngóc ngách trong quán Cá mập lướt sóng để chắc chắn rằng em không có ở đó. Xong rồi lại leo trở lên vách đá. Mẹ cứ không ngừng tự trách bản thân vì đã không làm một người mẹ tốt.

“Mẹ chỉ quay lưng đi có một phút thôi...”, giọng mẹ run run, “Mẹ chỉ đi vào toilet thôi, vậy mà khi mẹ ra thì em con đã đi mất rồi!”

“Em sẽ trở lại thôi mẹ à...”, mình nói, “Mẹ đừng lo lắng quá!”

Nhưng mẹ vẫn bồn chồn không yên. Nỗi lo sợ làm mẹ day dứt từng phút giây. Sau khi đã tìm kiếm trong nhà và ngoài sân đến hai lần, ghé qua chỗ cắm trại của ông Egberg và cả cửa hàng nông phẩm của cô Matilda, mẹ quyết định gọi điện thoại cho ba. Nhưng ba đang ở rất xa, tận trên London lận. Ba đi bán những chiếc bình gốm cho một cửa hàng mua sắm lớn. Vì vậy ba tắt điện thoại và mẹ không thể liên lạc được. Mà kể cả nếu như ba có bắt máy đi nữa và lái xe về ngay lập tức thì cũng đã trễ rồi.

Mẹ đi tới đi lui trong nhà, hai tay đan chặt vào nhau. Mẹ liên tục thở dài rồi gọi điện cho cô Dawne, bạn thân nhất của mẹ, để xin vài lời khuyên. Rồi mẹ hoảng hốt khi nghĩ đến việc Cat sẽ cố gắng gọi điện về nhà mà không thể nói được một lời nào.

“Con có nghĩ mẹ nên gọi cho cô Tania không?”, mẹ hỏi, “Hay cô Susannah, hoặc là nhân viên xã hội phụ trách về bé Cat?”

“Mẹ ơi, đừng sợ. Cat thường hay đi ra ngoài một mình suốt mà; lúc sống với mẹ ruột, em hay làm vậy lắm. Cat rồi sẽ về sớm thôi, con hứa với mẹ đó!”

Nhưng em Cat đã không về sớm. Hai mẹ con mình đã chờ đợi rất lâu trong vô vọng. Mẹ cố gắng gọi cho ba nhưng điện thoại vẫn tắt máy. Mình làm hai chiếc bánh mì kẹp và hai tách trà rồi mời mẹ. Vậy mà mẹ chỉ ngồi nhìn mông lung ra biển, hờ hững bóc vỏ bánh mì và run run cầm tách trà trên tay. Một giọt nước mắt ứa ra, lăn dài trên đôi má của mẹ. Mình ước mình có thể làm được điều gì đó để giúp mẹ biết bao...

“Nếu em con chịu chia sẻ thì cả nhà mình đã có thể giúp em rồi. Lẽ ra mẹ phải đưa em đi biển cùng với con. Cả hai đứa lúc nào cũng nên ở bên mẹ mới phải”, mẹ nhìn mình bằng ánh mắt quả quyết, “Mẹ xin lỗi con, Maya, nhưng mẹ sẽ không bao giờ để con đi ra biển một mình nữa. Con có hiểu cho lòng mẹ không? Mẹ sẽ không để cho hai đứa rời khỏi tầm mắt mẹ thêm một lần nào nữa hết!”

Nói rồi mẹ cầm cuốn sách hướng dẫn cách chăm sóc con nuôi lên, lật lật qua các trang như để tìm kiếm một chiếc chìa khóa thần kì có thể mở cánh cửa trái tim đang khóa chặt của em Cat. Mình chỉ biết đứng chôn chân một chỗ, cố ngăn cho nước mắt không rơi.

“Thôi được rồi!”, mẹ đột nhiên ném cuốn sách sang một bên, “Mẹ không thể đợi được nữa. Mẹ sẽ gọi cảnh sát.”

Mẹ nói chuyện rất lâu trên điện thoại, bàn tay trắng bệch ra vì cầm điện thoại quá chặt. Ruột gan mình rối bời, tay chân run rẩy không thể nhấc lên nổi. Em Cat đang ở đâu chứ? Em đang làm gì vậy? Giọng mẹ run run khi mô tả hình dáng em Cat cho cảnh sát biết và kể những chi tiết liên quan đến việc mất tích của em. Mình sợ hãi đến nghẹt thở mất thôi. Nếu mình không khiến em hoảng hốt khi rủ em đi ra biển thì chắc chắn những chuyện này đã không xảy ra. Tất cả là lỗi tại mình. Nếu lỡ mà có chuyện tồi tệ xảy đến với em thì phải làm sao đây? Mình cứ đứng nhìn ra biển, cố gắng tìm kiếm mái tóc đen nhánh của em trong dòng người xuôi ngược. Phải chăng em đã đi xuống vịnh? Phải chăng em đã đi xem mình lướt sóng?

Khi cảnh sát đến, mẹ mình nức nở nói không ra lời, toàn thân run lên bần bật. Gương mặt mẹ đầy nỗi hoảng sợ và lo lắng khiến cho mình thèm có ba ở đây biết mấy. Mình pha trà và đi kiếm bánh qui mời mấy chú cảnh sát nhưng hình như ai đó đã ăn hết rồi. Đôi tay mình cũng run rẩy không kém nên đã làm đổ trà ra khắp nơi. Ước gì có ba ở nhà lúc này. Ước gì em Cat cũng trở về nhà lúc này.

Mẹ tìm thấy một tấm hình của Cat và đưa cho mấy chú cảnh sát xem. Các chú liên tục nói chuyện với nhau qua điện thoại, mô tả hình dáng em Cat với những đơn vị tìm kiếm còn lại. Cuối cùng họ thông báo tin em bị mất tích rộng ra khắp vùng Cornwall. Tất cả những chú tài xế taxi, tài xế xe buýt hay bất kì ai có khả năng giúp đỡ tìm kiếm đều đã biết thông tin em Cat bị mất tích. Mình cố gắng liên lạc với ba nhưng không được nên đành phải để lại tin nhắn. Mẹ gọi điện thoại cho cô Tania và nhân viên xã hội phụ trách về Cat phòng khi em đến chỗ họ.

“Mẹ ơi, con xin lỗi!”, mình khổ sở cất lời, “Tất cả là lỗi tại con. Nếu con không đòi đi lướt sóng thì tất cả những chuyện này đã không xảy ra rồi.”

Và những gì mình mong được nghe lúc này là: “Con yêu, không phải lỗi của con đâu. Không sao đâu con, Cat sẽ về nhà sớm thôi.”

Nhưng thay vào đó lại chỉ là ánh mắt buồn bã của mẹ. Mẹ đan hai bàn tay vào nhau và mím môi một cách đầy lo lắng. Những hình ảnh của quá khứ hiện lên như trong một bộ phim quay chậm. Mình nhìn thấy gương mặt nhỏ bé của Alfie được che phủ bởi chiếc bánh bông lan chanh. Và chiếc xe buýt màu đỏ khổng lồ in hằn lên trong tâm trí mẹ một nỗi hoảng loạn vô hình.

“Mẹ sợ quá, Maya!”, mẹ thì thầm, “Nếu em con không quay trở lại thì sao? Nếu có chuyện khủng khiếp xảy ra thì phải làm sao đây?”

Thật sự mình chỉ ước có thể tan biến khỏi thế gian ngay lúc này.

âm —★— DẢI NGÂN HÀ Tựa gốc: A Sea of Star ebook©MotSAch —★— TVE-4u©vctvegroup Nhà xuất bản Trẻ 02/2016
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Kate Maryon

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.