Hôm nay mẹ lại lấy ra một con rối tay hình chú hổ và bắt đầu nói chuyện với hai chị em mình bằng cái giọng của hổ con. Mẹ hỏi đủ thứ về cảm xúc của tụi mình và nhiều chuyện khác. Thật mắc cỡ chết được! Xấu hổ quá đi! Mình thật tình chỉ muốn nhai đầu con hổ đó thôi! Và đút cho mẹ ăn thật nhiều dâu tây để mẹ có thể ngừng hỏi trong giây lát.
“Con ghét mấy cuốn sách của mẹ!”, mình bực bội, “Chúng thật ngớ ngẩn! Con thấy mẹ càng lúc càng kì cục từ khi đọc mấy cuốn sách đó.”
Mẹ chỉ mỉm cười, hào hứng đi quanh nhà bếp với con rối trên tay.
“Chào bạn Cat!” mẹ vừa nói vừa dụi con rối vào mặt Cat, “Chào Maya! Nói cho tớ biết đi, hôm nay cậu thấy thế nào? Chú gấu nhỏ thấy thế nào?”
Cat rụt người lại và cười vang. Em đấm nhẹ lên chiếc mũi của con rối.
“Mẹ!!!!!”, mình la lên, “Đừng có làm vậy nữa! Mắc cỡ quá đi!”
“Mẹ thấy nó dễ thương mà!”, mẹ vừa nói vừa dụi dụi con rối vào mũi. Rồi mẹ đưa con rối ra ngay trước mặt hai chị em mình và nói: “Nè! Sao hai bạn không chơi trò gì đó dễ thương cùng nhau đi? Sẽ vui lắm đó nha!”
Mình và Cat nhanh chóng bày trò cờ bốn nút vì chơi cái gì đi nữa thì cũng tốt hơn là phải nghe mẹ lải nhải bằng cái giọng hổ con kì cục đó. Thế rồi em Cat làm cho mình bị sốc toàn tập khi em đột nhiên nắm lấy tay mình. (Có thật là em đã chạm vào mình không?)
“Đem lên phòng em chơi đi!”, Cat nói.
Không ai được phép vào phòng Cat cả, chỉ khi em đang ngủ hay la hét vì gặp ác mộng thì may ra. Vì vậy mình cảm thấy thật lạ lẫm khi bước vào phòng em giữa ban ngày thế này. Tất cả mọi thứ đều được sắp xếp gọn gàng ngăn nắp như những bức tranh tô màu của em vậy. Tất cả đều sạch sẽ tinh tươm như thể em chưa từng sống ở đây vậy. Nó giống một nơi linh thiêng đầy tĩnh lặng trang nghiêm hơn là một căn phòng ngủ.
Khi đã bắt đầu với những trò chơi trên bàn gỗ, bạn sẽ có cảm giác vui vẻ như đang trong mùa Giáng Sinh vậy. Bạn sẽ chơi không ngừng nghỉ trừ những lúc đi ăn hay đi ngủ mà thôi. Hai đứa mình chơi từ phòng này sang phòng khác, từ trong nhà ra đến ngoài vườn. Hai đứa chơi đủ các trò chơi: từ cờ bốn nút cho đến làm bác sĩ, từ chơi ghép từ cho đến cờ tỉ phú, và cả trò đoán chữ nữa. Mẹ mình rất vui nên cứ cười tủm tỉm suốt. Cả con rối hổ con cũng cười nữa. Và nếu mấy cuốn sách tâm lí của mẹ mà có miệng, chắc chúng cũng sẽ cười không ngớt cho xem. Sau bốn ngày chơi trò chơi liên tục và hàng tỉ tin nhắn khoe về chuyện đi lướt sóng và chuyến du lịch bằng xe buýt đầy hứng khởi từ Anna thì một chuyện lạ lùng khác đã xảy ra. Cat kéo mình lên ngồi cạnh bên cửa sổ phòng em, nhìn ra ngoài vịnh. Ở bãi biển, công việc chuẩn bị cho cuộc thi đấu lướt sóng sắp tới đang diễn ra rất khẩn trương, thật rộn rã, vui tươi và náo nhiệt.
“Chị không cần phải như vậy đâu”, em thì thầm.
“Chị không cần phải làm gì?”, mình hỏi.
“Ở trong nhà suốt như vầy đó!”, em nói, “Nếu em là cô, em sẽ để chị được làm bất cứ điều gì chị thích. Bất cứ điều gì.”
Mình đã định cự lại rằng nếu em muốn làm mẹ mình thì em phải già hơn cái tuổi lên mười của em gấp nhiều lần mới được. Nhưng rốt cuộc, đôi mắt xanh ngọc lấp lánh của em đã ngăn mình không thốt ra những lời đó. Dường như một hạt giống yêu thương bé nhỏ đang nảy mầm trong trái tim em. Mình có thể cảm nhận được nó đang lớn dần lên, vươn cành ra để phát triển thành một cái cây cao lớn và rợp bóng mát.
“Ý em là...”, Cat vừa nói vừa xoắn những lọn tóc, “Chị có thể...”
Rồi em chỉ ra ngoài vịnh.
“Đi ra đó để gặp chị Anna hay làm gì đó”, em nói tiếp, “Hoặc chị có thể vào quán cà phê cũng được. Không ai để ý đâu. Ai cũng nghĩ chị em mình đang bị nhốt trong nhà và suốt ngày phải quanh quẩn chơi mấy trò chán phèo. Nó không giống với trò lướt sóng, đúng không chị? Đó là một trò cảm giác mạnh hết sức liều lĩnh. Chị có thể xuống dưới đó gặp bạn bè mà.”
Trăm ngàn tiếng nói ngăn cản văng vẳng vang bên tai mình: “Đừng làm vậy, Maya! Mẹ cậu sẽ phát điên lên đấy. Cậu chỉ làm cho mọi thứ tệ hơn thôi! Có thể cậu sẽ bị cấm túc suốt đời luôn đó!”. Nhưng mình đã gạt phăng tất cả sang một bên và gặm nhấm móng tay. Nỗi lo lắng phập phồng trong ngực khiến mình khó thở vô cùng. Mình thật rất muốn đi xuống dưới đó, dù chỉ là vài phút thôi cũng được. Nhưng làm sao mình có thể tin tưởng em Cat được đây?
Như đọc được suy nghĩ của mình, em nói: “Không sao đâu, chị đã không mách ba mẹ chuyện cái bánh, em cũng sẽ không nói gì về chuyện này đâu.”
“Nhưng đêm hôm đó...”, mình rụt rè, “Khi chị đi ra ngoài và em mơ thấy ác mộng, em đã đánh thức ba mẹ...”
Cat ân hận nói: “Em xin lỗi. Em không thể chịu được. Em đang mơ màng thì những cơn ác mộng tồi tệ về chị ập đến. Em đã rất lo lắng cho chị.”
Ngón tay mình quấn chặt lấy những lọn tóc. Mình không thể đi. Như thế mạo hiểm quá.
Sau cùng, Cat nheo mắt nói bằng một giọng lạnh như băng: “Dù sao thì em cũng sẽ sang nhà Chloe chơi, kể cả khi chị sợ không dám ra ngoài. Em không muốn chỉ quanh quẩn ở trong nhà nữa đâu. Chơi trò chơi cũng vui nhưng em thấy chán lắm rồi.”
Những lời tuyên bố trước đây của em lại mấp máy trên môi mình.
Em muốn làm điều em thích. Không cần ai dạy bảo hết.
Thế rồi tim mình đập thình thịch, đầu nóng bừng bừng, cổ họng khô khốc và nước mắt chực trào.
“Chị rất sợ ba mẹ phải không?” em nói tiếp, “Nhìn mặt chị là em thấy hết rồi.”
“Chị đâu có!”
“Có!”
Mình quyết tâm bỏ tất cả nỗi sợ hãi vào một cái hộp và đậy nắp lại thật kín. Mình sẽ không nghe những lời ngăn cản của nó nữa. Nó bắt đầu giãy giụa, đập thình thình vào thành hộp đòi chui ra ngoài. Bên tai mình cứ ong ong những tiếng búa đinh chát chúa khiến mình đau hết cả đầu óc.
“Đi nào!”, Cat nói, nhảy xuống đất và nắm lấy tay mình.
Hai chị em mình đi xuống cầu thang để vào bếp rồi chuẩn bị một khay thức ăn to khổng lồ. Nhưng mình đâu có đói bụng đâu. Nhìn cái khay đồ ăn to đùng là mình thấy ngán đến tận cổ rồi. Cat nhai rau ráu mấy miếng khoai tây chiên giòn. Em còn măm khí thế thêm một cây phô mai que nữa và em đang cố dụ dỗ mình ăn một miếng dâu. Sau đó, hai đứa gặp ba đang ở trong xưởng đồ gốm, từ đầu đến chân dính đầy đất sét nhem nhuốc. Ba đang chuẩn bị cho bộ sưu tập mới của mình. Tất cả đều được vẽ hình cô gái có mái tóc đen óng ả.
“Tụi con sắp có một giải đấu game cực hay luôn đó ba!” Cat mỉm cười với ba. Em đưa cho ba một miếng bánh mì kẹp lấy từ trên khay và nói: “Chắc tụi con sẽ chơi suốt mấy tiếng liền luôn.”
“Ừa, ý hay đó!”, ba nói rồi đặt tay lên trán mình hỏi, “Con có sao không búp bê? Trông con có vẻ mệt, mặt cũng đỏ lên rồi kìa!”
“Dạ con không sao,” mình nói dối rồi lỉnh đi chỗ khác.
Đầu óc mình loạn hết cả lên. Cổ thì đau và căng cứng. Mình cố gắng hít một hơi thật sâu để bình tĩnh lại. Chắc là mình chỉ quá lo lắng thôi, bởi vì em Cat nói đúng - mình thật sự sợ ba mẹ.
Hai đứa đi kiếm mẹ trong xưởng làm tượng tiên cá. Mẹ đang bận rộn với đơn đặt hàng cho một đám cưới mà mẹ không thể từ chối. Cat ngồi xuống gần mẹ và mỉm cười, đưa cho mẹ một miếng bánh mì kẹp cá ngừ mà mẹ rất thích.
“Chị Maya và con giờ đã thân nhau hơn nhiều rồi đó mẹ,” em nói, đong đưa đôi chân nhỏ, “Vui ghê á, thì ra chị em con rất hợp nhau. Mấy cuốn sách của mẹ hay thật.”
Những lời nói của Cat khiến mẹ sung sướng không tả nổi. Nụ cười của mẹ “sáng cả một khúc sông”. Mình thấy lạnh hết sống lưng, hai bàn tay không ngừng rịn mồ hôi. Mình ước gì có thể ngừng cái kế hoạch tội lỗi này lại ngay lập tức và đi lên phòng, thả người xuống chiếc gối êm ái trong ít phút. Nhưng nếu làm thế, chắc chắn em Cat sẽ cười nhạo mình vì tật nhát gan. Lúc đó mình sẽ trở thành một đứa ngốc xít nhất trần đời luôn.
Nỗi sợ hãi tiếp tục đấm đá thình thịch vào chiếc hộp vô hình để hòng thoát ra ngoài. Toàn thân mình nóng ran lên. Mình mong sao nỗi sợ hãi đó hãy để cho mình yên. Mình mong sao em Cat sẽ dừng mọi chuyện lại. Mình ước gì hai đứa đi lên lầu và tiếp tục chơi trò chơi như cũ. Chắc hẳn sẽ rất vui. Thật tình là chưa bao giờ mình nói dối ba mẹ như thế. Mình không thích điều đó chút nào. Cảm giác ấy thật tội lỗi. Nhưng Cat lại làm chuyện đó rất dễ dàng. Trông em mới đáng yêu và ngọt ngào làm sao! Dù vậy, mỗi lời em nói hệt như lưỡi dao bén nhọn cứa vào không trung.
“Tụi con sắp tổ chức một giải đấu game hoành tráng luôn!”, Cat nói, “Và tụi con đã chuẩn bị rất nhiều đồ ăn vặt nên mẹ không cần phải lo đâu. Mẹ cứ làm tượng tiên cá đi. Tụi con sẽ chơi rất vui.” - rồi em nhìn sang mình - “Phải không chị Maya?”
Mẹ ngồi xuống, thở phào nhẹ nhõm.
“Ôi, các con, dễ thương quá! Hai đứa chơi với nhau dễ thương làm sao!”
Rồi mẹ quay sang mình hỏi:
“Maya à, con sao vậy? Trông con có vẻ không được khỏe?”
“Chị không sao đâu ạ,” Cat kéo tay mình chạy ra khỏi phòng, “Tại trời nóng quá đó thôi. Con sẽ lấy cho chị li nước. Mẹ đừng lo.”
Nỗi sợ hãi càng lúc càng lớn dần. Nó liên tục nện bưng bưng trong đầu mình. Cả Đức Chúa Trời, Thần Krishna, cả Thủ tướng, Nữ hoàng và Tổng thống Mỹ đều đang đồng loạt gào lên: “Không! Không! Không! Đừng làm thế, Maya!”
Nhưng rốt cuộc, những lời nói của Cat vẫn to hơn, nó rung lên bên tai mình như một giai điệu tuyệt vời: ”Em muốn làm điều em thích. Không cần ai dạy bảo hết.”
“Chị cần phải học cách giữ bình tĩnh hơn một chút,” em nói khi hai đứa đã đi ra khỏi xưởng. “Mặt chị hiện rõ sự hoảng loạn và sợ hãi luôn í. Nó có thể phá hỏng tất cả đấy.”
Hai chị em mình men theo con đường mòn phủ đầy những cánh hoa hồng đỏ rực của Alfie, sau đó Cat rẽ trái qua nhà Chloe còn mình rẽ phải ra biển. Lòng mình cứ lầm rầm cầu nguyện ba mẹ sẽ không để ý thấy hai đứa đã trốn đi.
“Em có thể tin tưởng chị không?”, Cat hỏi.
“Em nghĩ chị sẽ mách lẻo sao? Chị đâu có điên!”
“Không phải chuyện mách lẻo”, em nói, “Ý em là chuyện lướt sóng đó. Chị cứ đi gặp bạn bè nhưng đừng lướt sóng. Chị có hứa với em không?”
“Chị hứa là chị sẽ không đi lướt sóng một mình. Nhưng nếu Luca và Anna đều đang lướt sóng thì chị sẽ tham gia một chút. Em đừng có yêu cầu chị phải làm điều này điều kia, Cat à. Em không phải là mẹ của chị!”
Ruột gan mình thắt lại vì lo lắng khi đi men theo mép vực và leo xuống vách đá. Khuỷu tay mình trầy xước nhưng mình chẳng quan tâm.
Những ngọn sóng hùng vĩ đua nhau xô vào bờ như những con ngựa trắng đẹp lộng lẫy đang phi nước đại. Chỉ cần được đứng gần thôi cũng đủ khiến mình thấy hạnh phúc lắm rồi. Mình sẽ chỉ đứng ngắm Luca và Anna lướt sóng rồi về. Như vậy mới không ai biết là mình đã ra ngoài.
Mặt trời rực rỡ đến chói cả mắt. Mình che tay ngang trán, nheo nheo mắt cố tìm Luca với Anna trong đám đông. Bãi biển đông kinh khủng, giống như mọi người đang tranh thủ hết cỡ những ngày nắng ấm cuối cùng của mùa hè vậy. Nhưng mình mừng là mọi người sẽ sớm trở về thành phố và hẳn nhiên bãi biển rồi sẽ lại là của riêng mình. Sẽ không còn những kẻ lập dị đi lang thang, không có mấy cô nàng mặc bikini khoe thân, không có cả rác bẩn và phân của mấy chú cún nữa. Nắng nóng làm mình thấy chóng mặt quá, mình cần phải uống ít nước. Mình đi dọc bãi biển, căng mắt tìm Luca và Anna nhưng chẳng thấy đâu. Mình cũng không thấy chú Gus, cô Rachel hay ba của Luca luôn. Người ta đang ầm ầm kéo nhau xuống biển lướt sóng. Cũng có không ít người nằm soài bên mé nước để tránh cái nóng mùa hè.
Mình cứ tìm mãi tìm mãi mà vẫn không thấy người quen nào.
Nỗi lo lắng lại ập đến khiến hai chân mình run lập cập. Mình thấy chóng mặt kinh khủng. Đây đúng là một ý tưởng ngốc nghếch của Cat. Hai chị em mình chỉ bị cấm túc một thời gian thôi và sẽ lại được đi ra ngoài. Nhưng nếu bị ba mẹ phát hiện, hai đứa sẽ chết chắc.
Mình đi ra quán cà phê, trong lòng tự hứa rằng nếu mình không thể tìm thấy Anna và Luca, mình sẽ đi thẳng về nhà, chạy lên phòng và đợi em Cat trở về. Mình liên tục ngoái đầu lại để kiểm tra xem có ai đang theo dõi mình không. Trong đầu mình còn nảy ra một ý tưởng điên rồ đó là lẻn vào chỗ cắm trại của ông Firmstone, chờ ông ấy phát hiện ra mình và giận dữ lôi mình về nhà. Nếu biết hai chị em mình đã nói dối trắng trợn như thế này, mẹ sẽ vô cùng tức giận. Rồi cơn đau đầu của mẹ trở nên trầm trọng hơn, rồi xe cấp cứu sẽ kéo tới, đèn đỏ chớp sáng huýt còi inh ỏi và đội ngũ y tá bác sĩ phải làm việc rất căng thẳng. Ba mình sẽ rất buồn, rất thất vọng và thậm chí còn tệ hơn thế nữa. Ôi, chỉ nghĩ bấy nhiêu thôi mà tim mình đã đập thình thịch vì sợ hãi. Cổ họng mình khô khốc. Nhưng tóm lại là bây giờ mình chỉ đang đi bộ trên bãi biển thôi mà! Mình chỉ đang đi tìm Anna và Luca thôi!
Mình sẽ không ngốc đến mức đi xuống biển một mình đâu!
Phải chen lấn lắm mình mới vào được trong quán. Mùi thơm tuyệt diệu của cà phê khiến mình ngây ngất. Mình lách qua một ông chú to béo đang đứng hỏi bọn trẻ con uống cái gì, tiếp đến là mấy anh chị tuổi teen đang đứng cười nói không ngớt. Điều này khiến mình cảm thấy thật nhỏ bé và xấu hổ quá chừng. Cuối cùng mình cũng đến được quầy bar nhưng vẫn không thấy Luca đâu cả! Mình len lỏi giữa mấy khoảng trống để chui vào nhà bếp, biết đâu Luca đang rửa bát đĩa hay trang trí salad trong đó thì sao! Mình cứ thế, đi tìm cậu ấy khắp cả quán cà phê.
“Chào cưng!”, một trong những chị phục vụ hỏi mình, tay đang khệ nệ bưng chồng đĩa, “Cưng không sao chứ?”
“Ơ... dạ... Em chỉ đi tìm Luca thôi”, mình lắp bắp.
“Ôi, xin lỗi cưng nha!”, chị trả lời, “Hôm nay ba của Luca đã đưa cậu nhóc đến Wiltshire để xem mấy cái di tích vòng tròn trên cánh đồng rồi. Luca đưa cả cô bạn gái nhỏ xinh đi cùng nữa. Dễ thương ghê luôn! Mà em tin nổi hông, chị phải trông quán cả ngày này đó, bao nhiêu là việc! Thôi chị đi nha!”