Đây là bữa tối cuối cùng chỉ có ba người nhà mình. Mẹ mình đặt bàn ra ngoài sân và trang trí bằng một bình hoa hồng nho nhỏ lấy từ chậu cây thứ ba của Alfie. Mẹ làm món bánh pudding với creme brulee vì đó là món ưa thích của mình. Mẹ cũng làm món cá nướng mà ba thích nhất nữa. Trong khi chờ thức ăn, ba đã tranh thủ quét dọn hàng hiên. Ba quét bụi và sắp xếp lại mấy chậu cây. Sau đó, ba cắt cỏ và nhổ cây dại.
“Xong!”, ba nói, quệt bàn tay đầy bùn đất lên trán và uống ừng ực hết veo nguyên một li nước trái cây to, “Đẹp rồi nhé!”
Mình không nghĩ Cat sẽ quan tâm đến mảnh vườn lắm. Nếu là mình, mình cũng không có tâm trạng để ý đến mấy cái chậu cây hay đám cỏ dại khi mà mình đang bị đem đi làm con nuôi và phải rời xa đứa em trai bé bỏng của mình. Nhưng ba mình thấy cần thiết phải dọn dẹp, trang hoàng mọi thứ cho sạch đẹp để đón em Cat. Mẹ mình nói nó cũng giống như việc phải sắp xếp, trang trí lại nhà cửa để sẵn sàng chuẩn bị đón một em bé sơ sinh về nhà. Cat là một em bé khổng lồ được mọi người đón về nhà trong một tấm khăn hồng to đùng. Chỉ nghĩ đến điều đó thôi cũng đã khiến mình cười ngặt nghẽo đến trào cả nước mắt ra.
“Thôi nào!”, mẹ mình nói, “Thế này không vui đâu nhé!”
Và rồi trong một khoảnh khắc, mình thấy đôi má mẹ ửng hồng và ánh mắt sáng long lanh.
Mình cũng bắt đầu sửa soạn lại phòng mình, như một cô chị cả trong gia đình. Mình dọn dẹp phòng, đem quần áo bẩn đi giặt. Mình sắp xếp lại bàn học, giường ngủ và hút bụi cả sàn nhà nữa. Sau đó mình khẽ vào phòng em Cat. Căn phòng vẫn còn nguyên đó. Thật là một nơi bình yên, như trong nhà thờ vậy. Tất cả ở yên đó, chờ đợi Cat như chính em đang chờ đợi cả nhà mình trở thành gia đình mới của em vậy. Mình áp mặt vào chiếc gối của em, thật êm ái và mượt mà. Tấm nệm bồng bềnh mềm mại và ấm áp quá. Mình ngồi xuống cạnh cửa sổ, miên man nghĩ về cuốn sách “Câu chuyện đời mình”. Mình thật sự rất muốn biết nội dung bên trong cuốn sách đó. Em đã biết tất cả về mọi người nhờ cuốn sách ảnh “Gia đình mình”, cho nên thật không công bằng chút nào nếu mình chẳng biết gì nhiều về em cả. Ba mẹ mình có cả một tập tài liệu dày cộm chứa đựng đầy đủ mọi thông tin về Cat nhưng mình không được phép xem, vì mọi người cho rằng như thế sẽ không tốt cho mối quan hệ của chúng mình. Mình luôn mong ba mẹ đừng đối xử với mình như với trẻ con nữa. Mình cần phải biết mọi điều, kể cả những điều không hay. Mình có thể hiểu được mà. Mình đã mười hai tuổi rồi! Mình nhìn ra vịnh và thầm ao ước Cat lại dành cho mình ánh mắt lấp lánh ấy, rồi em sẽ cho mình xem cuốn sách của em. Và đặc biệt, em sẽ thích sống cùng gia đình mình. Mình mong một ngày nào đó mình có thể chạm vào em mà không cần phải hỏi trước, có thể chạm vào mái tóc em mà không khiến em phải bỏ chạy.
Bữa tối diễn ra trong im lặng. Dao nĩa nặng trĩu trên tay mình, cứ liên tục gõ keng keng vào đĩa. Cá nướng rất vừa miệng nhưng nó lại khô và thật khó nuốt. Mình ước chi mình không quá ngoan ngoãn như thế này. Mình ước mình có thể hoang dã hơn một chút, ngông cuồng và bướng bỉnh hơn một chút, như em Cat vậy. Mình uống một ngụm nước trái cây và bắt đầu tưởng tượng về một cuộc sống mà mình có thể làm mọi điều mình thích, không cần ai phải dạy bảo hết.
Việc đầu tiên là mình sẽ nghỉ học ngay lập tức. Có thể chỉ thi thoảng mình mới tới trường để tâm sự với thầy Firmstone thôi. Thầy là giáo viên mà mình thích nhất vì thầy luôn kể cho mình nghe những câu chuyện rất thú vị về cuộc sống. Khi mình kể cho thầy nghe gia đình mình sắp nhận em Cat làm con nuôi, thầy nói chính thầy cũng là con nuôi. Người ta thấy thầy bị bỏ lại trong một cái hộp giấy cứng trước cửa nhà thờ khi thầy chỉ mới một ngày tuổi. Việc tiếp theo là mình sẽ chuyển đến sống trong một ngôi nhà tranh của chính mình ở dưới vịnh để có thể lướt sóng cả ngày mà chẳng phải nghe ai nói hai từ “không được” cả. Tiếp theo nữa là mình sẽ ăn bánh kem cà phê hạt dẻ cho buổi sáng cùng với chocolate nóng, kẹo dẻo và kem.
“Chuyện gì đã xảy ra với em Cat vậy ạ?”, mình hỏi khi thôi suy nghĩ về cái danh sách tự do của mình, “Sao Cat lại không được gia đình chăm sóc nữa?”
Mẹ mình thở dài.
“Maya à, đôi khi cuộc sống không diễn ra theo ý mình đâu. Khi mẹ của Cat sinh con bé, cô ấy cũng rất muốn trở thành một người mẹ thật tốt. Nhưng thật buồn là cô ấy đã gặp những vấn đề khiến cô ấy không thể nào chăm sóc chu đáo cho con mình được. Bọn trẻ không được an toàn khi ở cùng cô ấy.”
“Là những vấn đề gì vậy ạ?”, mình hỏi, “Tại sao các em bé lại không được an toàn?”
“Đủ mọi vấn đề con ạ!”, mẹ mình vừa nói vùa đứng lên thu dọn bát đĩa, “Khi ba mẹ gặp cô ấy, rõ ràng là cô ấy rất đau khổ và hoang mang khi phải xa con mình. Nhưng cô ấy không thể lo cho bọn trẻ được dù rất muốn. Cô ấy đã cố gắng hết sức nhưng vẫn không tài nào chăm sóc các con mình theo cách mà chúng cần.”
“Mẹ của Cat yêu các con của mình bằng tất cả trái tim.”, ba mình nói, “Và chúng ta phải luôn nhắc nhở Cat về điều đó. Nhưng đôi khi thật khó để người mẹ ấy thể hiện tình yêu thương của mình. Tất cả trở nên rối tung cả lên, điều đó đã khiến cho bọn trẻ sợ hãi. Trẻ em cần có một cuộc sống ổn định, con à. Trẻ em rất cần được yêu thương và cả che chở nữa.”
“Mọi chuyện là thế nào ạ?”, mình lại tiếp tục hỏi, “Làm sao mà nó rối tung lên được? Có phải em Cat bị bỏ một mình ở nơi hoang vắng hoặc là không được cho ăn uống đầy đủ? Nó có giống như trong chương trình ‘Trẻ em đường phố’ không ba? Tức là nhân viên xã hội sẽ ập đến cùng với cảnh sát và kéo em Cat ra khỏi vòng tay của mẹ, rồi tiếng khóc, tiếng la hét cùng nỗi sợ hãi vương vãi khắp mọi nơi? Hay là em ấy đến trường và luôn ngồi một mình tự kỉ ở góc phòng nên giáo viên để ý, cho rằng đã có chuyện khủng khiếp xảy ra trong gia đình em ấy?”
“Tự Cat sẽ kể cho chúng ta nghe khi nào em ấy muốn”, mẹ mình nói, “Và cũng có thể con bé sẽ không chia sẻ gì với chúng ta hết, vì nó quá đau buồn. Chúng ta cần cho Cat thời gian để em cảm thấy an toàn, con hiểu không?”
“Chúng ta cần phải làm cho em con thấy mình được yêu thương và che chở”, ba nói, “Điều đó cần thiết lắm con ạ.”
Đêm đã khuya, rất khuya rồi nhưng mình vẫn không ngủ được. Làm sao có thể ngủ được khi biết rằng tối mai em Cat sẽ ngủ ở phòng ngay bên cạnh. Nhà mình sẽ là tổ ấm mới của em. Và cuối cùng mình đã có một cô em gái. Mình nhìn ra ngoài vịnh bên dưới vách đá. Biển đêm lấp lánh ánh trăng. Vườn Đào Tiên đang duỗi mình, liếm láp lòng bàn chân. Mình khẽ cù vào bụng mèo con làm cho cô nàng uốn éo và kêu lên khe khẽ. Mình thật sự rất muốn biết chuyện gì đã xảy ra với Cat và Jordan. Mình muốn biết cuộc sống của các em rối ren đến mức nào mà phải bị chia cắt khỏi mẹ mình như vậy. Cuộc sống của mình thì lại quá bình yên. So với em thì nó bình yên đến mức nhàm chán khiến cho mình đôi lúc phải ước ao sẽ có một biến cố nào đó xảy đến. Khi đó có thể mình sẽ suy nghĩ khác đi hoặc mình sẽ trở nên dũng cảm hơn.
Trí tưởng tượng của mình bắt đầu bay xa. Mình nhìn thấy cả hai chị em đều là những cô bé trong Hội Bảo vệ Trẻ em được giới thiệu trên tivi. Những cô bé lúc nào cũng sợ sệt và run rẩy trong bóng tối, lo lắng về những điều không hay xảy đến với mình. Có cả những cậu con trai đội mũ sùm sụp đang ngồi co ro trên cầu thang, tất cả đều đói khát, bẩn thỉu. Mình tưởng tượng mình đang gọi một cuộc điện thoại tới đường dây nóng bảo vệ trẻ em, xin họ giúp đỡ trước những vấn đề quá sức mà mình không thể tự giải quyết được. Mình cho rằng giọng nói trong điện thoại sẽ khiến mình bật khóc. Và khi mình chuẩn bị chìm vào giấc ngủ trong lúc đầu óc vẫn còn đang lang thang đâu đó thì lời em Cat lại vang lên trong đầu. Em muốn làm điều em thích. Không cần ai dạy bảo hết.
Đó là khi mình gửi tin nhắn cho Anna.
Điện thoại rung lên, ngón tay mình lướt nhanh trên bàn phím.
“Thật không?”, Anna hỏi.
“Thật!”, mình trả lời.
Mình len lén đi xuống cầu thang. Ba mẹ đã ngủ say rồi. Mình rất thích thức khuya một mình, cảm giác giống như mình là một thích khách trong những bộ phim huyền bí của ba vậy. Ngôi nhà hoàn toàn yên ắng và tiếng đồng hồ gõ nhịp đều đều. Mình sắp sửa thực hiện một chuyến phiêu lưu của riêng mình. Tất cả những gì mình cần mang theo là đèn pin, que diêm và túi kẹo dẻo. Mình nhét chúng vào một cái túi và lẻn ra ngoài.
Bây giờ thì mình thấy mình thật sự đang ở trong bộ phim rồi. Không thể tin được là mình lại dám làm vậy. Ruột gan mình nôn nao kinh khủng. Mình, Maya White, chưa bao giờ làm thế này bao giờ cả! Gió luồn vào mái tóc. Mình khẽ rùng mình vì phấn khích. Mình yêu cái cảm giác phiêu lưu này kinh khủng. Mình hít một hơi thật sâu, ngắm nhìn vầng trăng sáng vằng vặc trên cao và tháo khăn choàng ra. Mình đã phá vỡ “chiếc vòng kim cô” của mẹ và xua đuổi những thiên thần hộ mệnh bé tí xíu ra xa. Mình đang đứng đây, hiên ngang và cô độc giữa đất trời. Tia sáng từ triệu triệu vì sao lấp lánh xuyên qua màn đêm, rơi trên tay mình, bao phủ lấy mình. Gió thổi cát bay vào mắt mình, trái tim mình đập thình thịch trong lồng ngực, và mình nghe thấy một giọng nói vang lên trong đầu: “Đừng Maya, đừng làm vậy! Mẹ mà bắt được thì sẽ giận lắm đấy!”. Nhưng mình không nghe và không quan tâm. Mình muốn được phiêu lưu. Đâu phải chỉ có mỗi mình em Cat được làm như thế.
Mình bước xuống bậc cửa. Trong lòng thấy rất yên tâm vì ngôi nhà vẫn ở ngay đó, vững chãi và ấm áp ngay phía sau lưng mình. Mình vẫn có thể nhìn thấy ánh đèn hắt ra từ phòng ngủ và cô mèo Vườn Đào Tiên đang duỗi mình bên cửa sổ, quan sát mình. Thế rồi khi mình đi ra cổng, một nỗi sợ chợt xâm chiếm lấy trái tim. Mình cảm thấy bồn chồn và lo lắng lắm. Một đám mây bay ngang qua, che phủ cả vầng trăng và màn đêm đen như mực. Tiếng cú kêu rúc lên từng hồi. Chân mình bỗng như tê dại. Mình nên quay trở lại, phần nào đó trong cơ thể mình muốn như thế. Khi ấy, mình gần như đã gọi cho Anna để nói rằng: “Thôi, cậu về nhà đi! Ý tưởng của tụi mình thật là điên khùng!”. Mình biết, nếu là Cat thì em chắc chắn sẽ không làm thế. Cat chỉ làm điều mà em thích thôi. Em không cần người khác dạy bảo em phải làm gì.
Mình mở cánh cổng ra, nó kêu lên ken két như một khúc xương khô vậy. Mình tưởng tượng đến chuyện một bàn tay xương xẩu ngoi lên từ sâu trong lòng đất và kéo chân mình xuống. Cho tay vào túi quần, mình chầm chậm rảo bước theo chiều gió. Mình đi xa dần, xa dần cùng với trống ngực đánh liên hồi. Mình có thể làm được. Mình có thể. Mình trèo xuống chỗ vách đá thẳng đứng. Thật nguy hiểm vì trong đêm tối đất đá có thể bị sạt lở nhưng mình vẫn cứ trượt xuống. Chiếc quần jean bị cào rách và đầu gối mình thì đầy vết trầy xước. Đau chết đi được. Nhưng mình sẽ không quay lại đâu.
Ở dưới vịnh, biển đêm tối đen như mực đang vỗ sóng liên hồi. Nhìn nó vừa hùng vĩ đẹp đẽ lại vừa hiểm nguy đáng sợ, hệt như một con quái vật khổng lồ đang vươn mình trên bãi cát vậy. Biển nước vây quanh bởi những hòn đá to sừng sững như réo gọi mình cùng xuống vui đùa cho thỏa thích. Những vì sao kim cương tỏa ánh sáng dịu dàng bao phủ toàn vũ trụ, những ngọn đèn lấp lánh từ ngôi làng ấm áp, và những ngọn đèn nho nhỏ chạy dọc vùng vịnh... Tất cả đều phản chiếu óng ánh trên mặt biển đêm - một .. dải ngân hà tuyệt đẹp.
Và rồi mình nhìn thấy Anna đang đứng đợi.
“Cậu điên hả?”, nhỏ thì thầm.
“Có thể!” mình nói, “Nhưng tớ đã chán lúc nào cũng phải làm con ngoan lắm rồi! Cuộc sống của tớ thật buồn chán, lúc nào cũng phải làm theo lời người khác. Tớ cần một chuyến phiêu lưu như thế này đây. Tớ luôn muốn biết biển đêm sẽ như thế nào khi mà mọi người đều đã đi ngủ hết. Cat chỉ làm những điều em ấy muốn, mà tớ lại lớn hơn em ấy đến hai tuổi. Tớ không hiểu sao mình lại không thể làm theo ý mình được!”
Hai đứa đi nhặt nhạnh vài khúc gỗ vụn và chụm một đám lửa nhỏ. Anna cứ mãi lo sợ mẹ mình sẽ nổi giận đùng đùng khi phát hiện ra chuyện này. Thế rồi hai đứa lại cười khúc khích về cái sự điên rồ của mình và xiên mấy viên kẹo dẻo vào que để nướng lên. Những viên kẹo mềm dẻo tan chảy thành lớp kem ngọt ngào ấm áp ngon tê đầu lưỡi.
“Tớ sẽ đuổi theo cậu!”, mình phấn khích.
“Maya, tụi mình không thể đi xuống biển được!”, Anna tức giận nói, “Trời tối lắm. Với lại không có ai ngoài đó cả. Sẽ nguy hiểm lắm!”
Mình liếc nhìn Anna, đôi mắt của nhỏ đã bị nỗi sợ hãi che mờ.
“Tớ muốn làm điều mình thích. Không cần ai dạy bảo hết!”, giọng mình hùng hồn.
Mình thích câu nói này của em Cat vô cùng. Mình quay lưng và chạy đến mép nước nơi những con sóng đang vươn mình trên bãi cát như một trang giấy trắng khổng lồ. Mình không quan tâm Anna có tham gia cùng hay không. Đó là chuyện của nhỏ, không phải của mình. Mình đã chán phải làm theo lời người khác lắm rồi. Mình thì thầm thật nhỏ để không ai ngoài những nàng tiên cá và nghêu sò tôm cá các loại có thể nghe thấy: “Mình muốn làm điều mình thích. Không cần ai dạy bảo hết!”. Và rồi mình lại nói lớn hơn một chút nữa. Nếu như không vì sợ đánh thức mọi người dậy thì mình đã dùng hết sức lực mà hét lên thật to rồi.
Rồi Anna đuổi kịp mình với nụ cười đầy “nham hiểm”.
“Đi thôi bánh bèo!”, nhỏ thì thầm.
Chúng mình lao xuống biển, hét lên thích thú khi nước biển lạnh băng chạm vào người và lấp lánh trên da. Rồi chúng mình hát “Bánh bèo! Bánh bèo! Bánh bèo!” om sòm cả lên và nhớ lại hôm sinh nhật Anna, tất cả ngồi quây quần bên chiếc bánh sinh nhật, vui đến quên cả thời gian. Hai đứa bơi ngửa trên mặt nước, duỗi thẳng tay chân để thân mình nổi bồng bềnh như những mảnh gỗ nhỏ cuốn theo sóng biển. Xung quanh tối đen như mực, đến nỗi mình không biết lúc nào thì mình mở mắt còn Anna thì nhắm mắt, và ngược lại. Hai đứa đã là tri kỷ của nhau từ lâu lắm rồi. Cả hai đã cùng nhau chia sẻ nhiều thứ đến độ có thể nói như hòa làm một, cùng một khối óc, cùng một trái tim ấm áp và cùng một nhịp đập. Mình hi vọng mọi chuyện cũng sẽ tốt đẹp như vậy với em Cat biết bao.
“Bánh bèo, tớ muốn kể cho cậu nghe một bí mật!”, Anna nói.
“Ừa, cậu kể đi!”
“Thì... ờ... cậu biết Luca, đúng hông?”
“Ừa, tất nhiên rồi!”
“Tớ nghĩ... ờ... hình như tớ có hơi thinh thích Luca.”
Mình bắt đầu té nước vào nhỏ như điên.
“Luca hả?”, mình la to đến độ phải lấy tay bịt miệng lại ngay lập tức để không ai nghe thấy.
“Cháu trai của chú Gus, đến từ Call đó hả? Luca cũng dễ thương đó. Nhưng cậu thích anh chàng ấy thiệt sao?”
Rồi mình bắt đầu cười ngặt nghẽo đến đau cả ruột.
Biển đêm lạnh cóng khiến hàm răng của hai đứa đều đánh lập cập. Môi miệng thì tím tái như tô màu son dành cho phù thủy vào ngày Halloween vậy. Mình quên đem khăn tắm nên phải nhảy tưng tưng quanh đống lửa cho ấm người. Hai đứa giả vờ làm diễn viên múa ba lê đang diễn vở Romeo và Juliet. Mình thật không thể nhịn cười khi nghĩ đến Anna và Luca.
“Luca, Luca, tại sao lại là chàng, Luca?” mình cười rúc rích.
“Cậu thôi đi có được hông?”, Anna cũng không thể nhịn cười, “Tớ không thể hiểu nổi! Mới hôm trước cậu ấy chỉ là cháu trai của chú Gus chơi té nước cùng chúng mình. Lần sau gặp lại cậu ấy, tớ đã thấy “cảm nắng” rồi. Giờ tớ còn chẳng thể nói chuyện được với cậu ấy nữa.”
Hai đứa đem quần áo lại gần đống lửa để hong khô. Mình chợt nhớ ngày mình còn bé hình như mẹ cũng thường hay làm vậy. Thế rồi hai đứa mình nói chuyện rất lâu về trường lớp và bọn con trai, về Alfie và Cat, về mấy bộ quần áo mới xì tin, về cả Anna và Luca nữa. Cả hai cười khúc khích và nhâm nhi kẹo dẻo cho đến khi bụng căng ra còn gò má thì đau mỏi vì cười quá nhiều.
Rồi chúng mình dập tắt đống lửa khi thấy đã quá mệt. Mặt mũi hai đứa đờ đẫn hết cả ra. Vầng dương bắt đầu chiếu những tia nắng ban mai nhuộm hồng bầu trời. Khi đống lửa chỉ còn vài muội than cháy dở và khói xám bay lãng đãng lên trời, chúng mình tạm biệt nhau. Hai đứa đi xa dần xa dần dưới ánh bình mình đang vắt ngang bầu trời như một dải lụa. Đến khi cả hai trở nên nhỏ xíu lúc quay lại nhìn nhau.
“Bánh bèo!”, Anna gọi mình, “Tớ yêu cậu nhất!!!!!”
Trở về nhà mình lại thấy sợ. Người mình đầy mùi củi cháy và mùi của biển cả, còn có cả những lời nói dối nữa. Cảm giác tội lỗi gặm nhấm tâm can mình như loài sâu mọt đang đục khoét. Nếu mẹ mà phát hiện ra, có lẽ mình sẽ bị giam giữ trong nỗi sợ hãi của mẹ cho đến tận trăm tuổi mất. Mình rót một ít nước trái cây, nhón lấy vài cái bánh qui, một ít bánh cá cho Vườn Đào Tiên rồi rón rén bước lên phòng trên lầu. Dù cảm thấy tội lỗi nhưng nỗi phấn khích trong mình vẫn trào dâng mãnh liệt. Mình muốn cất giọng cao vút hát vang hoặc ngồi chễm chệ trên những tán cây cao nhất để nói cho cả thế giới biết về chuyến phiêu lưu đêm qua của mình với Anna. Mình muốn làm điều mình thích. Không cần ai dạy bảo hết. Nhưng mình không dám liều lĩnh để mẹ nghe được mùi củi cháy cho nên phải đi tắm ngay lập tức. Mình quấn chiếc khăn tắm ấm áp và vùi mình vào nệm êm.