Ngày hôm sau, mình đón Cat từ chỗ nhân viên xã hội và cùng đi dạo dọc con đường mòn men theo vách đá. Mình rất thích đi dạo trên con đường mòn này, đặc biệt là khi trời lộng gió, những làn gió lùa vào tóc mình mát rượi. Mình đi phía trước, dang tay ra như một chú chim đang bay lượn còn em Cat thì chạy theo sau. “Chị không nói gì với ba mẹ sao?”, em thì thầm, “Về mấy miếng bánh mì ấy!”
Mình trả lời: “Chị không phải kẻ tọc mạch. Nhưng lẽ ra em có thể hỏi xin cô phục vụ một chiếc hộp để đựng bánh mang về, không ai thấy phiền đâu. Em đâu cần phải lén lút như vậy.”
Em đỏ mặt và lại cắn móng tay.
“Chị đừng lại gần mép đá!”, em túm lấy áo khoác của mình khẽ nài nỉ, “Nguy hiểm lắm. Chị có thể bị rơi xuống đó.”
“Không nguy hiểm gì đâu!”, mình cười lớn, tiến gần hơn tới mép đá, chỗ mặt đất nghiêng trượt thẳng xuống phía dưới, nơi lớp cỏ xanh rì biến mất hút. “Chị thấy vui mà! Chị rất thích! Mỗi lần lại gần mép đá, chị có cảm giác như biển đang vẫy gọi vậy, nó đang thách thức chị nhảy xuống đó. Chị thấy trời đất quay cuồng. Giống như khi em đứng trên đỉnh tháp Eiffel hay tòa nhà Empire State vậy đó! Lại đây đi Cat, đứng kế chị nè, chị sẽ chỉ cho em xem. Chị sẽ giữ em thật chặt, chị hứa đấy. Chị không để em ngã xuống đâu!”
“Không!”, Cat kêu lên, kéo áo mình mạnh hơn, “Em không muốn ra đó đâu, chị quay lại đi!”
Mình vờ làm bộ mặt ma quỉ và khua khoắn tay giữa không trung.
“Hù hù hù hù,” mình thì thầm, “Nàng tiên cá đang gọi ta, hù hù hù hù...”
“Maya!”, mẹ mình thét lên thất thanh, “Đi xa khỏi mép đá, mau lên! Nếu gió thổi mạnh, con sẽ không thể đứng vững được đâu, con sẽ ngã xuống ngay đó!”
Ba mình cười lớn. Ba kéo mình vào lòng và cù lét mình. Ba giả vờ như sắp sửa ném mình xuống biển cho lũ cá cùng những nàng tiên cá để chúng nhâm nhi mình cho buổi trà chiều. Mình cười khúc khích và ba bắt đầu chơi trò quái vật cù lét mà hai cha con vẫn thường chơi khi mình còn bé. Ba cố kéo em Cat lại gần để cù lét, để làm em cười giống mình nhưng em và mẹ càng lúc càng lùi ra xa, trông rất sợ sệt. Cho nên, chỉ có mỗi ba và mình cười giỡn váng trời.
“Ta đã bắt được ngươi rồi!”, ba mình giả giọng quái vật gầm gừ rồi nhấc bổng mình lên cao, “Ta sẽ ném ngươi xuống biển cho cá mập ăn thịt! Ha ha ha!”
“Hai bố con làm ơn thôi đi!”, mẹ mình la lên, “Em sợ chết mất thôi!”
Ba mỉm cười và đặt mình xuống.
“Bình tĩnh đi em, hai cha con anh chỉ đùa chút thôi mà!”, ba ôm mẹ và nói.
Thậm chí lúc này mình còn bước gần tới mép đá hơn. Cha con mình chỉ đang giỡn chơi thôi mà! Có gì sai đâu! Mình bước lại gần hơn, gần hơn nữa chỗ mép đá. Gần đến nỗi chỉ cần gió thổi mạnh hơn chút xíu thôi thì mình có thể sẽ ngã xuống dưới thật sự. Đột nhiên Cat lấy hai tay che mắt lại và bắt đầu la hét. Đó là một thứ âm thanh vô cùng chát chúa, lạnh lẽo. Một thứ âm thanh trống rỗng và đáng sợ vươn ra từ nơi tăm tối nhất của tâm hồn. Và nếu bạn chứng kiến cảnh này, chắc hẳn bạn sẽ nghĩ cô bé vừa nhìn thấy quỉ dữ hoặc là một con dao găm đang sắp sửa cắm sâu vào tim em, hay cũng có thể là em đang xem một bộ phim bạo lực chỉ dành cho lứa tuổi 18+. Bất cứ ai nghe thấy cũng tưởng rằng em đang bị một kẻ sát nhân nào đó bắt cóc.
Nhà mình sững sờ trong giây lát, ai cũng bị sốc: bởi thứ âm thanh đang xé toạc bầu trời ấy. Rồi ba mẹ mình chạy đến bên em.
“Không sao đâu con à!”, mẹ mình nhỏ nhẻ an ủi, “Có ba mẹ đây rồi!”
“Con an toàn rồi. Maya cũng an toàn rồi, không có gì đâu con!”, ba mình tiếp lời.
Lời nói của ba mẹ mình như một thứ thuốc đặc biệt có thể xoa dịu mọi thứ. Thế nhưng em vẫn cứ la hét mãi. Tiếng thét đinh tai nhức óc vô cùng.
“Cat à...”, ba mình nói với giọng cương quyết, “Con đừng la nữa! Con hãy hít thở sâu và nhìn ba đây này. Con ổn rồi, Maya cũng không sao hết.”
Một phụ nữ dắt cún đi dạo ngang qua chỗ gia đình mình, bà ta so vai tránh xa nhà mình và nhíu mày đầy khó chịu.
“Màn trình diễn của anh và Maya thật sự không cần thiết lắm đâu!”, mẹ tức giận nhìn hai cha con mình, ”Nhìn xem hai người đã làm gì với con bé này!”
“Mẹ, đâu phải lỗi của con!”, tới lượt mình hét lên, “Con với ba chỉ giỡn vui thôi mà! Lúc nào mà con với ba chẳng đùa giỡn như thế! Lúc nào mà ba không cù lét con!”
“Nhưng không phải hôm nay!”, mẹ thở dài, kéo em Cat sát vào lòng mặc cho những tiếng la hét cứ kéo dài, “Con hãy nhớ lấy, không phải là hôm nay. Mẹ đã bảo hôm nay chúng ta phải cư xử thật nhã nhặn mà!”
Giờ thì mình thật sự cảm thấy rất giận. Nỗi sợ hãi của mẹ và tiếng la hét của em Cat như dải băng keo quấn chặt lấy chân mình, trói mình lại. Giống hệt như mình đang mang một đôi giày to nặng quá mức vậy. Cat vẫn tiếp tục la hét, tiếng hét đâm thủng bầu trời, đông cứng cả vũ trụ. Gương mặt mẹ mình trông vô cùng khổ sở bởi những nỗi lo sợ và hoảng loạn xâm chiếm. Mẹ mình không ngừng vuốt tóc em, xoa lưng cho em. Cuối cùng mẹ đành phải bất lực nhìn ba, kêu lên: “Chúa ơi, mình làm gì đây anh?”
Mình ghét nhìn mẹ như thế vô cùng. Mình muốn mẹ trở lại là mẹ của ngày xưa. Một người mẹ rất thoải mái để mình tự do bò quanh vũng bùn và ăn bất cứ thứ gì trên sàn nhà. Người mẹ đã mang mình đi theo đến tất cả các lễ hội, leo lên những ngọn núi ở Nepal, ngủ màn trời chiếu đất trên những bãi biển của nước Ý, chứ không phải người mẹ lúc nào cũng run lên vì hoảng loạn như thế này.
Những giọt nước mắt chảy ngược vào lòng mình, những con dao sắt nhọn như cứa vào tim mình. Mình nghẹn ngào không thốt nên lời. Mình thèm được thấy lại người mẹ tắm con trong xô và quấn chăn cho con ngủ trong ngăn kéo. Mình yêu mẹ vô cùng. Có điều mẹ luôn bảo bọc mình quá mức, cứ như thể mẹ đặt mình vào giữa vùng ánh sáng rực rỡ và xếp xung quanh mình hàng ngàn thiên thần hộ mệnh vậy. Mình biết mẹ luôn muốn mình được an toàn để mình không chết như em Alfie, nhưng mẹ đâu thể nào quấn mình trong kén mãi được. Mình chỉ muốn được vui đùa với ba thôi mà!
Ba hết nhìn mình lại nhìn sang mẹ và Cat, rồi ba khẽ vuốt tóc, buông một tiếng thở dài.
“Con yêu à...” ba mình quì xuống trước mặt Cat và nắm lấy vai em, “Nghe ba này, mọi việc ổn cả rồi, tất cả chúng ta đều ở đây. Con an toàn rồi.”
Nhưng em Cat vẫn cứ la hét mãi.
Em thậm chí còn không chịu dừng lại để thở. Tất thảy mọi người chung quanh nhìn chúng mình hệt như một gia đình tồi tệ.
Một ông lão đi ngang qua lầm bầm: “Thật phiền phức quá!”
Ba mình lặng nhìn về phía chân trời, nơi những con tàu xám khổng lổ đang trôi đi xa dần, xa dần. Mình biết ba cũng có cảm giác như mình. Đi du ngoạn đây đó là một phần tất yếu trong cuộc sống của ông cho đến khi Alfie qua đời. Và hẳn là ba rất muốn quay trở lại cuộc sống ấy. Thi thoảng mình thấy ba khám phá thế giới qua trang Google Earth. Ba đã có những chuyến du ngoạn nho nhỏ của riêng mình trong thế giới ảo ấy. Nhưng làm sao Google Earth có thể thay thế mọi thứ đây? Quả thật bạn không bao giờ có thể tận hưởng trọn vẹn hết thế giới và hít thở một bầu không khí mới thông qua màn hình máy tính được. Đương nhiên cũng sẽ chẳng có ngọn gió mát lạnh nào lùa vào tóc bạn cả.
Lồng ngực mình như muốn vỡ ra. Mình bước lại gần mép đá hơn nữa, gần đến nỗi đất đá dưới chân bắt đầu sạt lở và rơi xuống. Mình dang rộng đôi cánh tay và để cho tiếng thét của Cat xuyên qua da thịt mình. Mình để cho ngọn gió mang theo vị mặn mòi của biển vuốt ve gương mặt mình. Mình nhìn chằm chằm xuống những tảng đá lởm chởm vươn lên từ biển sâu.
“Maya, con đi ra khỏi đó ngay!”, mẹ mình la lên thất thanh, “Thôi đi con, đừng làm mọi người sợ nữa!”
Có thứ gì đó trong mình vỡ vụn. Ánh mắt mình đầy thách thức. Đôi cánh tay mình từ từ quạt vào không khí như một chú chim đang chuẩn bị cất cánh để bay đến nơi tận cùng của thế giới.
Mẹ hét lên lần nữa: “Maya, con có nghe mẹ không?”
Cat buông hai tay xuống. Gương mặt em trắng bệch. Đôi mắt em đỏ ngầu và em run rẩy đứng chôn chân một chỗ. Một phần trong mình muốn chạy đến bên em, an ủi rằng mọi chuyện đều ổn cả. Nhưng mình có làm gì sai đâu cơ chứ, mình chỉ đang chơi đùa thôi mà. Tiếng thét của em nhỏ dần nhỏ dần rồi im bặt. Em nhìn trừng trừng ra biển hệt như thể sắp có một bóng ma vờn đến và nuốt chửng lấy em vậy.
“Chị Maya ơi, em xin chị...”, em thì thầm, “Em xin chị mà, em không muốn chị bị rơi xuống dưới đó.”
“Chị không sao hết...”, mình trả lời, “Chị chỉ muốn đùa giỡn với ba chút thôi. Sao mọi người cứ làm rối lên vậy?”
Cat nhìn vào không trung và bắt đầu cắn móng tay. Thế rồi có một người đàn ông đeo dù lượn chạy ngang qua chỗ chúng mình. Ông ta nhảy khỏi vách đá. Gió nâng ông ta bay vút lên và lượn một vòng trên bầu trời. Sợi dây buộc vào ngực ông ta bay phất phới trong gió, trông thật giống như một chú chim có bộ lông vũ cầu vồng tuyệt đẹp.
Cat nhìn người đàn ông, bất chợt rùng mình. “Em không thích chị đùa như thế chút nào. Em ghét ở đây!”, nói rồi em quay sang ba mình, “Chúng ta về nhà được không ba?”
“Đương nhiên là được rồi con!”, ba mình nói và quay gót đi, “Đi thôi!”
Mình muốn ở lại xem dù lượn, mình muốn xem người đó sẽ hạ cánh xuống chỗ nào. Mình muốn dang rộng hai tay bay lên, xuyên qua những đám mây.
“Mẹ, chúng ta cũng đã từng chơi như thế một lần rồi...”, mình vừa thì thầm vừa vùng vằng đá những hòn sỏi lăn lông lốc, “Lúc con còn bé tí ấy, mẹ nhớ không? Mẹ buộc con trên lưng và chúng ta đã cùng bay dù lượn ở Ấn Độ. Vẫn còn hình chụp và cả video nữa mà.”
Mẹ mình rùng mình.
“Hồi đó mẹ còn quá trẻ và ngu ngốc.”, mẹ nói và liếc nhìn người đàn ông đang bay lượn trên trời, “Mẹ không biết mình đã suy nghĩ cái gì trong đầu nữa. Mẹ đã có thể gây nguy hiểm cho con, cho cả hai chúng ta rồi đấy!”
“Mẹ à, mẹ đâu có ngốc nghếch đâu!”, mình nói, “Mẹ từng rất dũng cảm, rất thích những điều thú vị! Mẹ còn rất mê những chuyến phiêu lưu nữa! Mà con đâu có bị làm sao đâu! Con vẫn còn sống đây mà!”
Mẹ liếc nhìn chiếc dù lượn đang bay vun vút trên bầu trời, khẽ lắc đầu. Mẹ kéo mình ra xa khỏi mép đá để quay trở lại xe. Mẹ còn sợ chiếc áo khoác của mình sẽ bị gió thổi tốc lên rồi cuốn mình bay lên trời nữa.
Thật lòng mình cũng ước được như thế lắm.
“Thôi nào con!”, ba mình nói, hai tay đan vào nhau, “Chúng ta đi kiếm cái gì đó bỏ bụng được không nào?”
Rồi, nhanh như một chú sóc, Cat luồn bàn tay bé nhỏ vào tay ba mình. Trong khi ấy tay mình tuột khỏi tay mẹ và không có gì để nắm lấy. Bàn tay mình cô đơn và trống trải biết bao. Lần đầu tiên trong đời, mình không biết phải làm gì với đôi bàn tay của mình cả. Lẽ ra, nhà mình đã có những giây phút tuyệt vời cùng Cat. Lẽ ra, mọi người đều phải cảm nhận được sự ấm áp của tình cảm gia đình. Nhưng mình lại thấy lòng mình lạnh giá như mùa đông và trống rỗng như chiếc nôi của bé Alfie. Mình thật sự không buồn khi Cat nắm tay ba. Mình biết là em nên và cần phải làm như thế bởi giờ đây ba cũng là ba của em chứ không còn của riêng mình nữa. Điều khiến mình buồn nhất chính là vì mình chưa từng nghĩ rằng đôi bàn tay của ba lại quí giá đối với mình đến vậy...