Dải Ngân Hà

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 22 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 6
Mình Lo Lắng Về Tất Cả Mọi Thứ...

❊ ❊ ❊

Cả nhà ngồi im lặng trên xe cho đến khi ba mở radio lên để phá vỡ bầu không khí ấy.

“Chị xin lỗi vì đã làm em sợ đến thế,” mình thì thầm với Cat, “Chị không muốn dọa em đâu, chỉ là chị và ba thường hay chơi như vậy bên vách đá. Chơi hoài luôn đó.”

Ánh mắt em nhìn xuyên qua mình, hệt như mình không hề tồn tại vậy. Và em cắn móng tay, nghịch tóc, chớp chớp mắt dưới ánh mặt trời. Thật sự mình không biết em có nghe mình nói không nữa.

“Chị xin lỗi em...”, mình lại thì thầm.

Giờ thì mình thấy thật tồi tệ. Hôm nay là một ngày kinh khủng đối với mình. Nhưng có lẽ đối với Cat, nó còn đáng sợ hơn gấp ngàn lần.

Ba mình tấp vào lề và đỗ xe bên ngoài một ngôi nhà nhỏ lợp mái tranh. Trên cánh cửa có treo hình một cái ấm trà đang đung đưa. Khi Cat rời khỏi xe, mình để ý thấy chiếc quần jean của em đã ngắn hơn nhiều so với em, còn dây buộc giày thì đã cũ sờn và vấy bẩn. Nếu đủ đũng cảm thì có lẽ mình đã đến nắm lấy tay em và vuốt nhẹ lên mái tóc em rồi.

“Con ơi, các bạn Bánh Gừng và các Tiên Lùn giúp việc cho ông già Noel đang ở trên lầu đó! Mọi người đang làm rất nhiều bánh và kẹo ngọt cho các em bé!”, mẹ mình vui vẻ dẫn Cat vào bên trong.

Mình biết là mẹ mình nói dối nhưng vì Cat chỉ mới mười tuổi chứ không phải mười hai, cho nên mắt em sáng rực lên.

Em hỏi: “Thật không cô?”

Mẹ mình mỉm cười và gương mặt Cat bỗng tối sầm lại. Em giận dữ như thể đang bị trêu chọc. Ngón tay em quấn những sợi tóc càng lúc càng nhanh và chặt đến nỗi nó bị đỏ ửng lên vì tụ máu.

“Con không tin cô đâu!” Cat giận dữ và tránh xa khỏi mẹ mình, “Con không phải con nít đâu!”

“Ôi, mẹ xin lỗi con!”, mẹ mình bối rối, “Mẹ không có ý đó. Chỉ là chị con đã tin câu chuyện đó rất lâu đấy. Mỗi lần cả nhà ta đến đây, chị con đều mở to mắt trông chờ được gặp Bánh Gừng hoặc Tiên Lùn. Mẹ thấy chuyện đó rất vui. Con cho mẹ xin lỗi nhé. Mẹ sẽ không làm vậy nữa đâu!”

Đôi mắt em đầy tức giận. Gương mặt rất cau có. Em hết nhìn mẹ rồi lại nhìn sang mình.

“Mọi người có những niềm vui kì cục quá đi!”, em nhăn nhó, “Và làm ơn đừng có lúc nào cũng nói xin lỗi, cả cô và chị ấy, con nghe đến phát chán rồi! Chẳng ai thật sự thấy có lỗi hết, ai cũng toàn làm những chuyện dễ sợ thôi!”

Rồi em nhìn mẹ mình với ngọn lửa bừng lên trong ánh mắt còn tay thì cứ nắm chặt lấy tay ba mình.

Quán trà rất đông khách và khá ồn ào vì tiếng khóc của trẻ con. Các cô phục vụ ăn mặc như người hầu của nữ hoàng Victoria với váy yếm đen, tạp dề trắng và mũ vải. Họ đang bê những khay trà nóng nghi ngút khói, nụ cười luôn nở trên môi. Thật ra họ đâu có hạnh phúc đến vậy. Mình càng lúc càng cảm thấy khó chịu và bức bối, hơn cả lúc ở tiệm pizza. Mình thấy mình hoàn toàn câm lặng, giống như đang có một mớ bòng bong trong miệng bóp nghẹt tiếng lại vậy. Và một cảm giác tội lỗi len lỏi vào tận xương tủy khi mình trộm nhìn cổ tay áo đã cũ sờn của em. Mình ước mình có thể mua cho em mấy bộ đồ mới thật xì-tin. Thế nhưng, chuyến đi dạo trên vách đá cùng tiếng hét chát chúa của em đã biến gia đình mình thành một quả trứng hết sức mỏng manh. Nó có thể vỡ tan thành ngàn mảnh khiến mình sợ hãi đến mức không dám thốt lên lời nào nữa.

Cat gõ gõ ngón tay xuống bàn và nhịp nhịp chân xuống sàn.

Ba mình thở dài. Ông dụi mắt, cố gắng nở một nụ cười.

“Con thấy thế nào rồi Cat?”, ba mình dịu giọng, cố gắng nói những lời nhẹ nhàng yêu thương để xoa dịu cuộc đời nhiều biến cố của em.

Cat vân vê một viên đường rồi cho vào miệng mút. Em vẫn cúi nhìn xuống đất, khẽ nói: “Dạ, bình thường.”

“Nếu con thấy không vui, chúng ta đều cần được biết,” mẹ mình ân cần, “Bởi vì mỗi sự kiện trong cuộc đời con đều rất quan trọng. Mẹ mong con biết rằng, gia đình luôn ở bên con, Cat à. Mẹ biết sắp tới con sẽ cảm thấy vô cùng bối rối trước quá nhiều sự thay đổi. Nhưng trong gia đình mình, khi mỗi người chúng ta cảm thấy bối rối hay lo lắng điều gì thì chúng ta sẽ cùng nhau tâm sự, chia sẻ những khó khăn và giúp đỡ nhau vượt qua.”

“Ba hi vọng rằng, đến một lúc nào đó, con có thể tin tưởng chúng ta và chia sẻ những nỗi lo lắng trong lòng con,” ba mình nhẹ nhàng nói.

Cat ngước nhìn lên, chân vẫn tiếp tục nhịp xuống sàn.

“Con không có lo lắng gì cả.”

Mình không tin Cat, bởi nếu là em, mình sẽ run lên bần bật ấy chứ. Vậy mà Cat lại giấu đi mọi cảm xúc của mình. Em cứ tiếp tục nhịp chân, tiếp tục nghịch cây gắp đường. Điều này chứng tỏ rằng trong lòng em ắt hẳn phải có đôi chút lo lắng. Em không hề biết gì về gia đình mình; thật sự là như vậy. Làm thế nào mà chỉ vài ngày trước đây, em lại đồng ý về sống chung với gia đình mình chứ, thật khó hiểu. Có thể em giấu nỗi lo lắng của mình trong lòng, cũng có thể em đã cất nó vào trong một chiếc hộp bí mật ở sâu thẳm trái tim. Mình ước gì ba cũng an ủi mình bằng những lời dịu dàng như thế bởi lẽ giờ đây mình cũng đang vô cùng lo lắng.

Phải mất rất lâu mình mới gọi được món bánh cho mình. Mình thật sự rất muốn ăn bánh kem cà phê hạt dẻ nhưng vì ba và Cat đều gọi bánh lúa mạch nướng với mứt và kem nên mình cũng gọi theo.

Mình tự hỏi Cat đã làm gì với mấy miếng bánh mì phô mai mà em bỏ túi đem về hôm qua. Em đã ăn hết hay chia với mấy đứa trẻ trong xóm? Mình ước em đã không làm như vậy, bởi nó khiến mình có ý nghĩ kì cục rằng em là một tên trộm hay đại loại thế. Có rất nhiều điều mình muốn nói cho em nghe: nào là bảng keo để ở ngăn kéo bên phải trong phòng làm việc của ba mẹ, rằng cả nhà sẽ ăn ngũ cốc, sữa chua và trái cây vào buổi sáng các ngày trong tuần, còn buổi sáng cuối tuần là mứt, thịt xông khói và bánh sừng trâu; rằng chị em mình chỉ được đọc sách đến 9 giờ tối, sau đó phải tắt đèn đi ngủ, và rằng mình còn có một cái đèn pin giấu ở dưới gầm giường. Mình muốn kể cho em nghe về bé Alfie, về cái kệ tủ và tất cả mọi thứ. Mình muốn tâm sự với em nỗi lo lắng của mình khi mẹ ngày càng trở nên căng thẳng và sợ hãi kể từ khi Alfie mất đi. Mình cần phải bắt đầu trò chuyện với em về một điều gì đó nên cuối cùng, sau khi đã gọi món bánh nướng và kem, mình thu hết can đảm để lên tiếng.

“Chị có một con mèo màu vàng hoe tên là Vườn Đào Tiên...”, mình nói, “Nó thiệt tình rất là lém lỉnh. Thỉnh thoảng nó còn ra cảng rình mò để xin mấy mẩu thịt cá vụn từ những thuyền vừa cập bến đó.”

“Em biết rồi!”, Cat trả lời, vẫn không ngừng nghịch tóc, “Em đã xem rất nhiều ảnh về nó trong cuốn sách chị gửi cho em. Cuốn sách có tất cả hình ảnh ấy.”

Lúc làm cuốn sách tặng cho Cat, mình thấy thật lạ lùng. Làm sao một người có thể biết bạn là ai khi chỉ thông qua một mớ hình ảnh chứ? Nó cũng giống như những chuyến du ngoạn nho nhỏ của ba mình trên Google Earth vậy. Mình thấy đĩa DVD của Cat chân thật hơn rất nhiều. Ít ra mọi người còn có thể nghe được giọng nói của em và nhìn thấy những tia nắng mặt trời nhảy tí tách trên mái tóc đen nhánh của em. Trong khi đó, mình chỉ dán những bức ảnh lên cuốn sách. Giới thiệu về mình thì có một tấm chụp khi mình đang lướt ván, một tấm khi mình đung đưa trên võng đọc sách và một tấm là mình đang đi đến trường trong bộ đồng phục học sinh.

Về ba thì ba chọn một tấm đang ngồi làm bình gốm bên bàn xoay, một tấm khi ba đang bán mấy chiếc bình trong phòng trưng bày và một tấm ba đang chẻ củi ngoài sân. Mẹ mình chọn bức ảnh của mẹ trên tạp chí Chủ Nhật, nhờ bức ảnh này mà những bức tượng nàng tiên cá của mẹ trở nên nổi tiếng đấy, thêm một tấm khi mẹ đang nướng bánh trong bếp và một tấm chụp khi mẹ tham gia tiệc nướng ngoài trời ở quán Cá mập lướt sóng vào mùa hè năm ngoái.

Mình cứ lo vì không có tấm ảnh nào của Alfie trong cuốn sách. Mình nghĩ nên có hình của em vì em cũng là một thành viên trong gia đình mà. Mình đã xin ba mẹ chụp hình cái kệ tủ của Alfie. Ba mình đã đóng cái kệ đó bằng một miếng gỗ cũ có mùi rêu ẩm quyện với gió biển. Cái tủ chứa đựng tất cả những vật dụng của Alfie: một bức ảnh của em với gương mặt nhỏ xíu xiu, một miếng thạch cao in dấu bàn chân bé tí, những vỏ trứng màu xanh, màu hồng, sợi lông vũ sặc sỡ và nhiều đồ đạc nhỏ bé khác...

Lẽ ra mình nên viết về việc mỗi năm, vào sinh nhật của Alfie, cả nhà sẽ làm bánh kem chocolate và lặng im trong giây phút để thương nhớ về em. Sau đó, mọi người cùng thắp nến và ông bà sẽ tặng hoa cho Alfie rồi tặng cho mình một miếng bùa hộ mệnh bằng bạc.

Mẹ mình lại cho rằng câu chuyện về Alfie quá rắc rối với Cat. Mẹ nói sau này mọi người sẽ có rất nhiều thời gian để kể về chuyện đó. Vì thế, mình quyết định dán hình ông bà đang dạo chơi trong vườn và rất nhiều hình khác của vườn Đào Tiên. Có cả hình ngôi nhà mình đang ở, hình bãi biển, cô Rachel, chú Gus và quán cà phê Cá mập lướt sóng nữa. Mình vẽ vời và viết vài dòng giới thiệu, ngoài ra còn rắc kim tuyến, dán hình vỏ sò và nàng tiên cá để trang trí.

“Con có muốn nuôi con vật gì không Cat?”, ba mình hỏi, “Một con vật cưng của riêng con và con có thể chăm sóc cho nó.”

Câu hỏi của ba lại làm dấy lên trong lòng mình một nổi lo lắng khác. Mình không chắc liệu vườn Đào Tiên có thích trong nhà xuất hiện thêm bạn hay không. Hay là nó cũng sẽ cảm thấy lo lắng và sợ hãi như mình. Mắt em Cat sáng rực lên, em dùng muối để trên bàn để vẽ một con cún nhỏ.

“Con có thể nuôi một chú ngựa con không ạ? Hay là một chú voi con ạ?”, em hỏi ba mình.

Và rồi cả ba cùng em đều cười ngất. Mình như nhìn thấy có những chú bướm vàng tuyệt đẹp với đôi cánh in hình trái tim yêu thương đang bay chập chờn giữa hai người. Ba và em thân thiết đến thế, nụ cười đầy tin tưởng và yêu thương đến thế khiến cho trái tim mình như vỡ vụn ra. Mình rất buồn khi chưa bao giờ mình gửi đến ba những chú bướm vàng chở đầy yêu thương như thế.

Sau khi cả nhà dùng trà xong, trong khi ba đang thanh toán tiền còn mẹ đang đọc sách về những hoạt động du lịch thú vị cho cả gia đình thì Cat đã bước ngay đến quầy bánh. Em vừa nhìn vừa liếm môi. Tim mình đập thình thịch như muốn vỡ cả lồng ngực. Em từ từ mở túi xách ra và nhìn xung quanh xem có ai để ý không.

“Em không được làm như vậy!”, mình thì thầm, “Em có thể bị bắt quả tang và lúc đó cả nhà ta sẽ gặp rắc rối to! Nhân viên xã hội có thể sẽ không cho ba mẹ nuôi em nữa đó! Nếu em thèm quá thì cứ nói ba mua cho. Em hỏi ba là được mà!”

Em nhìn mình bằng đôi mắt sáng rực, y hệt như đôi mắt xanh ngọc của Vườn Đào Tiên lóe lên trong đêm tối.

“Em muốn làm điều em thích!”, em thì thầm, “Không cần ai dạy bảo hết!”

Và với tốc độ nhanh như chớp của một đôi tay thần kì, em đút vào túi cả một miếng bánh chocolate lớn cùng một nắm đường viên đầy ắp.

Gia đình mình để em lại nhà cô Tania và trở về nhà. Những lời nói của em cứ văng vẳng bên tai mình. Mình thử lặp lại câu nói đó, cố gắng nói thầm để ba mẹ không nghe thấy: “Em muốn làm điều em thích, không cần ai dạy bảo hết!”. Câu nói nghe sao mạnh mẽ và kiên quyết quá.

âm —★— DẢI NGÂN HÀ Tựa gốc: A Sea of Star ebook©MotSAch —★— TVE-4u©vctvegroup Nhà xuất bản Trẻ 02/2016
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Kate Maryon

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.