Dải Ngân Hà

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 49 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 12
Chúng Ta Đều Bị Tổn Thương...

❊ ❊ ❊

Khi về tới nhà, mình mệt đứt hơi còn tim thì đập thình thịch muốn vỡ cả lồng ngực. Hai đứa chạy nhanh vào nhà. Bỗng dưng mình có một cảm giác rất lạ. Mình nghĩ ngôi nhà ắt hẳn phải yên tĩnh như lúc mọi người rời đi nhưng không phải, bây giờ đang có tiếng radio ồm ồm còn Vườn Đào Tiên thì lại nằm trên bệ cửa sổ sưởi nắng. Nó liếm láp bàn chân với bộ mặt rất hí hửng, giống như cô nàng đã no nê rồi vậy.

“Cat!” mình hét lên, chạy ngay vào nhà bếp, “Em có ở đó không? Em có sao không?”

Cat khẽ mỉm cười. Em đang ngồi trên một cái ghế cao, vừa đánh trứng vừa nhún nhảy theo điệu nhạc. Luca gọi điện cho chú Gus để nói mọi người hãy ngưng tìm kiếm.

“Em đã ở chỗ quái quỉ nào vậy Cat?” mình nạt em, “Cả nhà đi tìm em khắp nơi đó! Ai cũng lo lắng cho em quá chừng!”

“Mọi người đã đi đâu?”, em hỏi, “Em tưởng cả nhà còn ngủ chứ! Mà có gì phải lo lắng đâu, em chỉ đi mua vài quả trứng ở cửa hàng nông sản thôi, có gì ghê gớm đâu! Cô bán hàng dễ thương ghê, cô còn cho em mấy cục kẹo nữa nè.”

Nói rồi em thè cái lưỡi tím rịm ra cho mình xem.

“Không có gì ghê gớm hả?”, mình gầm lên, “Cat, chuyện này không nhỏ đâu! Em không thể tự tiện đi lang thang như vậy được. Chị thức dậy và không thấy em đâu cả nên mọi người ai cũng sợ em gặp chuyện chẳng lành, em có biết không?”

“Thì đúng là có chuyện chẳng lành mà”, Cat vừa nói vừa ngân nga theo điệu nhạc, trông quá vui vẻ với một người vừa mới trải qua cơn ác mộng đêm qua. “Em đói bụng, Vườn Đào Tiên cũng đói bụng, nên em nghĩ phải ăn sáng thôi! Em tìm trứng gà nhưng ở nhà không có nên em lấy ít tiền lẻ trong cái lon để đi mua vài quả trứng. Em đã cho Vườn Đào Tiên ít trứng gà, đường và mứt, nó có vẻ khoái lắm! Rồi em nghĩ mình sẽ làm cho cả nhà ngạc nhiên bằng một bữa ăn sáng ngon lành! Jordan luôn cho rằng món trứng chiên của em là ngon nhất nên em nghĩ mọi người cũng sẽ thích!”. Đôi mắt em sắc lại và giọng nói lạnh như băng: “Mời cả nhà!”

“Nghe này!”, Luca nói, “Tớ nghĩ tớ nên về quán cà phê, cậu ở lại nhé!”

Mình thật sự không muốn Luca đi chút nào. Mình muốn cậu ấy ở lại dùng món trứng chiên và giả vờ như chẳng có chuyện gì xảy ra. Mình muốn gọi cả Anna qua và bọn mình sẽ cùng ra biển chơi lướt sóng.

“Tớ sẽ đi lướt sóng.” Luca nói, “Cậu có đi không?”

“Ừm, có thể!” mình thở dài, “Tớ rất muốn đi, chỉ là...”. Mình nhìn Cat, em đang trút tảng phô mai khổng lồ ra một cái bát. “Tớ phải xin phép mẹ đã.”

Luca đi rồi, mình quay lại nói chuyện với Cat.

“Ba mẹ sẽ giận em lắm đó!”, mình nói, “Em chỉ mới mười tuổi thôi Cat à! Em không thể đi lang thang một mình như thế được!”

Cat nhìn mình chằm chằm: “Bây giờ chị có thể là chị của em, nhưng chị đâu phải là quản lí của em đâu Maya! Em đã nói với chị rồi, em không cần ai dạy bảo em phải làm gì hết! Không ai hết! Em đã tự lo cho mình từ khi em mới có năm tuổi thôi và em biết mình đang làm gì, hiểu chưa? Em có thể đi bất cứ đâu, kể cả vào thành phố đó.”

Em cho dầu vào chảo và bật bếp lên. Đôi mắt em nhìn mình trống rỗng vô hồn như căn nhà bị bỏ hoang đã nhiều năm.

“Em không được bật bếp, Cat à!”, mình nói rồi với tay tắt bếp, “Khi không có người lớn ở đây, em không được làm vậy vì em có thể bị phỏng đó. Ngay cả chị mà còn không được chiên xào cái gì khi không có người lớn đứng kế bên!”

Em nhíu mắt lại cho đến khi nó mảnh như một sợi chỉ đen đầy lạnh lẽo và tăm tối. Mình ước gì có thể len lỏi vào sâu trong đôi mắt ấy để hiểu được cảm giác của em, hiểu được tất cả những tiếng la hét cũng như sự tăm tối và sắc lạnh của nó.

Em bật bếp lên lại và trừng mắt nhìn mình: “Nếu em cứ chờ đợi một người lớn nào đó đến đưa em đi chợ hay cùng em làm đồ ăn sáng thì có lẽ em đã chết đói lâu rồi. Em trai em cũng sẽ chết đói luôn!”

Những lời nói của Cat như gáo nước lạnh tạt vào mặt mình. Mình không thích bất kì ai nói về em trai và sự chết chóc cả. Nó làm mình nổi da gà.

“Nhưng em đâu có chết, phải không?”, mình lại tắt bếp, “Trong tủ lạnh lúc nào cũng có đầy đủ đồ ăn, nó không bao giờ trống cả! Em trai em hẳn là sẽ có đầy đủ thức ăn ở chỗ em ấy đang sống. Nhưng đó không phải là vấn đề. Em cần phải xin phép nếu em muốn đi ra ngoài và em chỉ được dùng bếp khi có người lớn giám sát. Đó là nguyên tắc.”

Cat bóp bể quả trứng, tròng đỏ chảy tràn ra khắp nơi.

“Em không quan tâm đến mấy cái nguyên tắc của chị!”, lời nói như tuôn trào từ môi em, “Em không quan tâm đến bất kì ai trong gia đình chị hết! Em đã nói với chị rồi mà! Tất cả những gì em quan tâm là làm sao có thể lớn thật nhanh để quay về tìm em trai em và chăm sóc nó thật tốt. Và em thậm chí cũng không quan tâm đến cái này nữa...”, vừa nói em vừa vung tay hất đổ tất cả mọi thứ trên bếp xuống. Trứng gà, phô mai, dầu ăn và sốt cà chua đổ tứ tung, vươn vãi khắp nhà bếp. “Em chỉ muốn làm mọi người ngạc nhiên thôi mà!”, em hét lên, “Em chỉ cố gắng cư xử cho thật tốt! Nhưng đúng ra em không nên làm phiền mọi người phải không? Đây, ăn bữa sáng của chị đi!”

Cat vùng bỏ chạy, đạp lên chỗ trứng rớt trên sàn và đạp lên cả cái bát vỡ. Mảnh thủy tinh cứa vào chân em rướm máu.

“Cat! Quay trở lại đây!”, mình la lên, đuổi theo ngay phía sau em, “Em không thể hở chút là bỏ chạy như thế được!”

Em vừa chạy vừa gầm gừ, gương mặt trắng bệch ra vì giận dữ. Điều đó nhắc mình nhớ đến gương mặt của mẹ vào cái ngày cô Susannah lần đầu tiên kể về em Cat. Mẹ mình xuất hiện từ phía cửa, vội vàng đuổi theo với chiếc áo choàng tắm bay phấp phới. Mẹ cố vươn tay ra bắt lấy Cat nhưng em đã tránh được và lao thẳng vào ba mình. Ba bắt được em nên bế bổng em lên cao, giống như ba vẫn thường bế mình khi còn bé.

“Con!”, ba nói, “Đang có chuyện gì vậy?”

Cat cố vùng vẫy và vung tay loạn xạ đánh thình thịch vào cánh tay ba.

“Để con yên!”, em hét lên, không ngừng đấm vào người ba.

Rồi em cắn mạnh vào tay ba để lại một vết hằn sâu đỏ ửng.

“Ui da!”, ba la lên, cố giữ chặt em hơn, đôi mắt ba như có lửa, “Đủ rồi con à!”

Mình chưa bao giờ nghe giọng ba trầm đến thế, bình tĩnh đến thế. Mình ước gì có thể giúp được ba ngay lúc này. Mình thật tình rất muốn lôi em xuống đất nện cho một trận.

“Đừng có đánh ba nữa!”, mình hét lên, chạy đến bên cạnh ba.

Cat bắt đầu đá mình, em đá ngay vào bụng khiến mình thấy đau khủng khiếp.

Ba tóm chặt lấy chân em và nói: “Con không được đá chị! Con không được đá ai hết! Con được phép nổi giận nhưng không được làm đau người khác!”

Mẹ kéo mình vào lòng, ôm mình thật chặt trong khi Cat cố vặn mình vùng vẫy trong vòng tay ba.

“Bỏ con ra!”, em la lên và giật tóc ba liên tục, “Tui ghét mấy người!”

Ba bế bổng em lên thật cao. Em ra sức đá thình thịch vào ngực ba còn móng tay thì bấu chặt vào tay ba. Tiếng hét của em như muốn xé tan bầu trời. Nó quả thật khiến cho mình rợn cả tóc gáy. Mình thấy ghét em, ghét em lắm! Mình không thèm quan tâm đến nụ cười lấp lánh của em nữa! Bụng mình đau thắt lại, cố gạt đi nước mắt đang không ngừng tuôn trào.

“Con bình tĩnh đi Cat, rồi cả nhà mình sẽ cùng nói chuyện với nhau. Ba mẹ ở đây là để giúp con, con yêu à. Dù có chuyện gì đi nữa, chúng ta sẽ cùng nhau giải quyết, mẹ hứa đấy!”

“Bỏ con ra!”, Cat gào lên, “Để con yên!”. Em tiếp tục thúc vào hông ba và không ngừng vặn vẹo nhưng ba vẫn cố gắng ôm em thật chặt “Con nói bỏ con ra! Để cho con yên!”, em không ngừng la lối, “Tui ghét, ghét, ghét các người! Tất cả các người!”

Em như cơn bão hung tợn đang lồng lộn trong vòng tay to lớn chắc nịch của ba mình. À không, là của ba chúng mình. Và rồi có điều gì đó như cào xé trái tim mình.

“Em đâu phải là người duy nhất chịu mọi khổ đau!”, mình gào lên.

Cat thôi đấm đá. Em nín thở nhìn mình bằng ánh mắt vô hồn nhưng mình biết là em đang lắng nghe.

“Em đâu phải là người duy nhất mất đi em trai của mình đâu!”, mình nức nở, “Chị cũng từng có em trai mà!”

Một giọt nước mắt lấp lánh lăn dài trên má em. Môi em khẽ run run và em bắt đầu gặm nhấm móng tay. Em mếu máo gục đầu vào vai ba rồi khóc như mưa. Thân hình nhỏ bé của em cứ run bần bật, nghẹn ngào nức nở mãi không thôi.

âm —★— DẢI NGÂN HÀ Tựa gốc: A Sea of Star ebook©MotSAch —★— TVE-4u©vctvegroup Nhà xuất bản Trẻ 02/2016
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Kate Maryon

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.