Đám Cưới Kỳ Phát

Đám Cưới Kỳ Phát

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 10 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Đám Cưới Kỳ Phát - Đám Cưới Kỳ Phát - 1
1

❊ ❊ ❊

NÀNG THIẾU NỮ MẮT HUYỀN

Lúc ấy mới 4 giờ sáng.

Trên sân ga Hà Nội, ngoài mấy người bán hàng bánh tây và cà phê, chỉ mới có lác đác dăm ba hành khách. Họ phần nhiều đều có đồ đạc kềnh càng cho nên mới phải ra tầu sớm, hòng kiếm một chỗ rộng rãi.

Trong phòng đợi hạng ba chưa có một người nào cả. Có lẽ vì quá 5 giờ rưỡi, chuyến tầu Bắc mới chạy và những bọn khách sang này ít khi bị chen chúc nên không cần ra ga sớm.

Trời lại lất phất mưa. Những ánh đèn thắp theo lối phòng thủ không đủ soi sáng suốt sân ga nên qua từng khoảng tối, người ta mới lại trông thấy rõ những hạt mưa nhỏ, lấp loáng, trắng bóng, như những hạt bụi bay trong một vệt ánh nắng vậy.

Đằng xa, thỉnh thoảng một tiếng còi tầu rúc ngắn làm cho mấy hành khách đứng đợi nghển cổ nhìn… Nhưng không, đó chỉ là những chiếc đầu tầu người ta dồn đường hoặc đến lấy than, nước.

Trời rạng dần. Những hành khách ra đợi tầu cũng mỗi lúc một đông thêm. Sau một tiếng còi rúc dài, một nhân viên Sở hỏa xa từ trong phòng giấy bước ra, tay xách chiếc đèn bão. Đứng cạnh đường tầu, người ấy cầm đèn đưa qua đưa lại để ra hiệu cho đoàn tầu Bắc từ phía xa dồn lại. Các hành khách đã nháo nhào sửa soạn lên tầu. Và khi đoàn tầu vừa dừng bánh họ đã tíu tít chen nhau lên và chỉ thong thả dọn dẹp chỗ ngồi khi thấy số hành khách ra sớm ấy ngồi chưa chật hết được một bên dãy ghế trong hai toa…

Họ vội vàng hấp tấp như vậy cũng không có gì là lạ cả, vì họ đã từng gặp nhiều chuyến tầu chật chội quá, người đứng nêm nhau không còn có một chỗ nào mà lách chân trong khi ở dưới sân ga hãy còn bao nhiêu là hành khách nữa đương ngong ngóng chen lên. Họ đâu có được như chúng tôi là những kẻ “vô công rồi nghề” lấy vé ketiễn ra ngoài sân ga chỉ là một công việc làm khi không còn biết làm công việc gì khác nữa.

Sáng sớm hôm ấy, tôi đương ngủ, bỗng có tiếng động, mở mắt ra đã thấy Kỳ Phát dậy từ bao giờ, đương lúi húi đun đèn cồn. Tôi ngáp dài, hỏi:

- Hôm nay anh làm gì mà dậy sớm thế?

Kỳ Phát cười:

- Tôi chẳng định làm gì cả nhưng vì chợt tỉnh giấc, sực nhớ có ông bạn biếu gói chè tầu bảo rằng ngon lắm nên trở dậy, đun nước uống chơi!

Rồi Kỳ Phát lại tiếp:

- Nước đã sôi rồi đây, anh nằm ngủ lại hay dậy uống nước với tôi, tùy thích!

Tôi tung chiếc chăn đơn, ngồi dậy, cười mà bảo Kỳ Phát rằng:

- Ngủ lại cũng chẳng được nữa, dậy uống nước còn hơn. Tôi lại sực nhớ đến thuở nhỏ ở Nam Định, bao giờ mở mắt thì đã thấy thầy tôi uống tàn ấm nước sáng rồi!

Kỳ Phát gật đầu:

- Uống trà vào những lúc ấy mới hưởng được hết cái hương vị của ấm trà ngon, chứ đến chơi nhà ai, thì nước cũng pha một cách cẩu thả, uống bằng một cách vội vàng, chẳng qua là cái lối “ngưu ẩm” mà thôi!

Ngừng lại một lát để tráng cẩn thận chiếc ấm và đôi chén, rồi Kỳ Phát mới tiếp:

- Cổ nhân xưa chỉ thường uống trà vào hai buổi: sáng sớm tính sương và buổi trưa. Theo như chỗ tôi nhận thấy thì uống trà buổi trưa dễ thấy trà ngon nhất, vì lúc đó, sau những giờ làm việc buổi sáng, người mình thấy hơi nhọc mệt nhưng tâm thần thư sướng. Thong thả nhấp chén trà, ta tự nhiên cảm thấy khoan khoái, dễ chịu, người khỏi mệt, cổ khỏi ráo. Uống trà vào buổi sớm thì tinh thần mình vẫn còn bị hôn quyện do giấc ngủ vừa qua. Nhưng trà là một món giải khát “thanh tâm, minh mục”, nhờ đó mà người ta thành tỉnh táo một cách dễ dàng, mặc dầu hương vị của trà, ta không thể thưởng thức hết được.

Pha nước sôi cho đều vào ấm, Kỳ Phát thở dài mà tiếp:

- Nhưng cái thú uống trà của cổ nhân, bây giờ còn mấy người biết thưởng thức nữa đâu, họa là một vài người phong lưu tao nhã!

Tôi cười, bảo:

- Nói thế tức là anh giới thiệu gián tiếp cho tôi biết anh là một người trong bọn khách hào hoa.

Kỳ Phát cười, gật đầu:

- Và anh cũng biết trở dậy thưởng trà thì cũng không phải là người tục tử. Nào, chúng ta hãy nâng chén trà thơm cung kính tưởng nhớ đến các bậc tiền bối đã dạy cho ta cách uống trà!

Nhưng vừa mới nhấp một ngụm nhỏ chè nóng Kỳ Phát đã lập tức nhổ đi, cau mặt mà nói rằng:

- Chè gì mà vừa ngái vừa đắng, không có hương vị gì hết! Thực phí cả công chúng mình trân trọng đun pha…

Tôi cũng nếm thử rồi bảo Kỳ Phát:

- Đây là người ta ủ theo vị chè Mỹ, nhưng dù cho ai bảo rằng thứ chè này quý, uống rất sang, thì tôi vẫn nhất quyết không thể ngon bằng chè tầu được. Đó chỉ là một bọn người học làm sang, nhắm mắt khen liều đó thôi.

Kỳ Phát cũng gật đầu bảo:

- Phải rồi, đúng là vị chè Hồng Kông… Thôi, đã trót pha đành cho đường vào uống vậy!

Loay hoay pha đường vào chè một lúc, Kỳ Phát bỗng bật cười mà bảo:

- Thế là cái hứng thú thưởng chè của tôi bị tan vỡ. Chỉ ân hận cho anh bị tôi đánh thức dậy, mất một giấc ngủ ngon!

Nhìn đồng hồ, Kỳ Phát lại bảo tôi:

- Bây giờ mới 4 giờ hơn, ngủ cũng tội mà thức thì chẳng có việc gì làm… Nếu thực ấm chè ngon, có phải rằng bây giờ chúng ta đương ngồi uống nước, bàn chuyện cổ kim, thú biết bao nhiêu không?

Tôi cười bảo:

- Không có việc gì làm thì chúng ta đi chơi chứ có làm sao?

Kỳ Phát đồng tình ngay:

- Anh thực là người thông minh, tháo vát. Phải, chơi Hà Nội trong lúc sáng tinh sương này thực thú vị vô cùng. Nhưng chúng ta chỉ ăn vận thường chứ “lễ phục” vào thì ngại chết!

Thế là một lát sau, chúng tôi đã khoác tay nhau đi chơi ngoài phố vắng. Những ngọn đèn điện đã bắt đầu như mờ dần dưới ánh sáng mặt trời sắp mọc. Lúc này, thành phố Hà Nội hầu như thuộc về một hạng người riêng biệt: bọn thợ thuyền đi làm xa và bọn buôn bán ở ngoài chợ. Những phu xe lúc này chưa đi đón khách, còn gác xe ăn bữa sớm tại các hàng cơm. Chốc chốc mới có một chiếc xe tay kéo khách chơi đêm về sau cuộc vui đen đỏ hay mê mệt ở xóm chị em.

Nhưng chúng tôi đương vơ vẩn đi đến phố Hàng Lọng thì trời bắt đầu lất phất mưa. Sực có một ý nghĩ, Kỳ Phát bảo tôi:

- Trời mưa mà đi ăn sớm thì chưa hiệu nào mở cửa. Hay là chúng ta ra ga chơi?

Tôi gật đầu:

- Phải, chúng ta làm như người đi tiễn bạn ra ga…

Kỳ Phát như nghĩ ngợi, nhắc lại:

- Tiễn những người bạn xa xôi, không quen biết!

Thấy Kỳ Phát như có vẻ buồn, tôi không nói thêm gì nữa. Lấy hai chiếc vé ketiễn, chúng tôi ra ngoài sân ga, lặng lẽ, không chủ định.

Thấy mình thản nhiên bình tĩnh quá với những bọn hành khách hấp tấp vội vàng, chúng tôi tự thấy buồn cười. Nhưng bỗng Kỳ Phát huých cánh tay tôi, bảo:

- Chà, đôi mắt huyền đẹp quá!

Tôi nhìn lại mới biết “đôi mắt huyền” mà Kỳ Phát nói đó là một thiếu nữ tuổi chừng mười tám, người nhỏ nhắn nhưng cân đối, nước da trắng hồng, hai tay xách hai chiếc va ly, đi rất nhanh, bước lên toa hạng ba. Tuy chỉ thoáng chốc, tôi đã nhận thấy thiếu nữ có đôi mắt rất đẹp, đen huyền và trong sáng thông minh, lanh lẹ vô cùng…

Tôi lẩm bẩm:

- Mà nàng đi có một mình!

Không thấy Kỳ Phát nói gì cả, tôi ngoảnh nhìn chàng, thấy Kỳ Phát lúc này như đương suy nghĩ ngẩn ngơ, lơ đãng nhìn về phía toa tầu thiếu nữ vừa lên… Tôi mỉm cười, vỗ vai Kỳ Phát, bảo:

- Anh này làm gì mà than người ra thế? Anh không nghe thấy tôi nói gì à?

Kỳ Phát giật mình, hỏi lại:

- Anh vừa nói gì?

- Tôi nói: Nàng đi có một mình!

- Thế nghĩa là gì?

Tôi cười ngất:

- Nghĩa là mình có thể cũng tạm đoán nàng chưa có chồng, hay ít nhất cũng chưa có người yêu vì nếu có chồng hay người bạn lòng thì chết sống người ấy cũng phải đưa tiễn “đôi mắt huyền” lên tầu!

Nhìn thẳng Kỳ Phát, tôi tiếp:

- Thường nhật, bất cứ trông thấy cái gì anh cũng quan sát kỹ lưỡng và luận lý ngay kia mà. Ý chừng hôm nay anh đã bị thu mất hồn nên không nghĩ đến điều nàng đi có một mình!

Kỳ Phát lắc đầu:

- Tôi không nghĩ đến điều ấy thực nhưng tôi nghĩ: Nàng cầm hai chiếc va ly! Mà hai chiếc va ly không vì trông nhẹ nhàng quá!

Tôi ngạc nhiên, hỏi:

- Thế nghĩa là gì?

Nhưng Kỳ Phát không trả lời tôi, vẫn chăm chú nhìn về phía toa xe hạng ba, mồm lẩm bẩm:

- Đôi mắt huyền!

Ngay lúc này, tiếng còi của nhân viên hỏa xa thổi mạnh, tiếp theo câu thường lệ bằng tiếng Pháp: “Xin các ngài lên xe cho!” Một tiếng còi của toa máy đáp lại như xé làn không khí. Và tầu cũng bắt đầu chuyển bánh… Nhưng cánh cửa toa hạng ba bỗng bỏ xuống và… “đôi mắt huyền” bỗng nhìn sâu xa về phía chúng tôi.

Kỳ Phát bỗng hỏi tôi:

- Anh có mang theo tiền không?

Tôi ngạc nhiên:

- Anh mua gì bây giờ?

Kỳ Phát gắt:

- Tôi hỏi anh có tiền không? Và có bao nhiêu?

- Tôi tưởng không cần dùng việc gì nên chỉ mang theo chỗ tiền lẻ, chừng 8,9 đồng…

Kỳ Phát nói nhanh:

- Thế thì đủ rồi, anh đưa ngay cho tôi 5 đồng!

Và tôi vừa mới rút tiền trong túi ra thì Kỳ Phát đã vồ ngay lấy, không nói thêm nửa lời, cắm đầu chạy một mạch theo đoàn tầu trong lúc toa máy mới bắt đầu rẽ qua đường “ghi”.

Nửa phút sau, tôi đã trông thấy Kỳ Phát nhanh nhẹn nhẩy bám lên toa cuối cùng, rồi một tay vuốt lại làn tóc, một tay chàng rút mùi soa ra vẫy tôi từ biệt!

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.