Phần còn lại của ngày hôm đó thật là khó chịu, bực mình và dài lê thê.
Với giả thuyết mới là có mối liên hệ nào đó giữa những nạn nhân, Emily và tôi chia ra đi phỏng vấn các gia đình nạn nhân, làm rõ càng nhiều thông tin càng tốt. Các cuộc phỏng vấn đã làm chúng tôi mệt bã người. Thành viên các gia đình mà tôi gặp đều vẫn còn bối rối, giận dữ và bàng hoàng trước sự mất mát và đau thương họ phải gánh chịu. Laura Habersham, mẹ của cô gái tử vong trong vụ án mạng ở đoạn đường tình nhân trên xa lộ Queens thậm chí còn rủa xả tôi trước khi sụp xuống khóc nức nở trước cửa nhà.
Tôi không trách bà. Tôi chỉ đỡ bà đứng lên và hỏi những điều cần thiết rồi lại lên đường đi gặp con người tội nghiệp tiếp theo trong danh sách.
Tính tới khi hoàn thành công việc, tôi đã mất mười hai tiếng đồng hồ lái xe bươn bải trong những con phố tắc nghẽn giao thông của vùng ngoại vi thành phố New York và chỉ tìm được bốn trong số tám gia đình nạn nhân. Mới thế thôi cũng đã có hàng tấn thông tin cho chúng tôi tha hồ đào xới cùng cả đống những mối liên quan tiềm năng giữa họ. Công việc của cảnh sát là thế đấy - hoặc quá nhiều hoặc quá ít thông tin.
Khoảng mười giờ đêm hôm đó, trong tình trạng mồ hôi đầm đìa, mệt rũ xương mà việc vẫn chưa đâu vào đâu, tôi rẽ vào phố 91 để lên đại lộ West End chìm trong sương đêm. Phi lên lề đường trong bóng tối, tôi chỉ kịp đỡ lấy gói đồ ăn của người Hoa và lốc bia Dos Equis để chông chênh trên nắp hộp tài liệu tôi mang theo. Điện thoại réo trong túi quần mà tôi cũng chẳng buồn dừng lại nghe. Tôi tiếp tục đi thẳng về căn hộ của mình cách đó một dãy nhà rưỡi. Những gã cảnh sát mệt lử đang di chuyển thường có xu hướng tiếp tục di chuyển.
Vì biết rằng tôi chẳng thể nào sống sót mà về đến Breezy trong đêm nay, tôi đành chọn cách đỡ tồi tệ nhất là về căn hộ, một mình. Khi tôi đến nơi thì cổng tòa nhà đã khóa. Thật bực mình khi phải trả bao nhiêu tiền phí dịch vụ gác cổng 24/24 cho một ngôi nhà xây từ trước Thế chiến II mà để rồi phải gặp tình trạng này. Thay vì đặt cái hộp nặng trịch xuống đất, tôi quay người và dùng cái sọ dày cộp của mình gõ vào cánh cửa kính cũng dày chẳng kém.
Hai phút sau, tôi suýt ngã khi cánh cửa bật mở.
— Anh Bennett. Tôi vô cùng xin lỗi. - Bert, người gác cửa ca đêm, lúc nào cũng hấp tấp vội vàng nói, tay vẫn đang thắt lại cà vạt. - Mọi người về nhà cả rồi, nếu không nhất định tôi đã đứng ngay tại vị trí như mọi khi. Tôi cứ tưởng anh và bọn trẻ đang đi nghỉ. Chúng tôi nghĩ tận tuần sau anh mới về.
Tôi nhìn ông lão gác cổng lùn xủn đang ngáp dài không có biểu hiện gì là định giúp tôi một tay.
— Ờ vâng, Bert, ông đang nhìn thấy cái mà người ta gọi là làm việc trong khi đi nghỉ đây này, - tôi nói khi đi vòng qua ông ta.
Sau đó, Bert thực sự còn chặn tôi lại khi tôi đã đi được nửa đường tới thang máy để chất thêm cho tôi một đống thư từ và kiện hàng nữa.
— Đừng lo, anh B. Bí mật của anh sẽ an toàn với tôi, - ông già thì thào và nháy mắt khi thấy lốc bia của tôi. - Tôi đã đọc về vụ anh đang làm trên tờ Post. Ai dám trách anh vì nếm chút men chứ.
Tôi đảo mắt khi cánh cửa cuối cùng cũng khép lại và thang máy đưa tôi lên tầng.
Tôi đâu có cần thêm một ông già thông thái nữa! Mà tôi lại đang mong có được một đêm không Seamus.