Ân Sủng Của Đời

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 16 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Zehnerhaus Và Còn Tiếp
Zehnerhaus Và Còn Tiếp

❊ ❊ ❊

Công tác phóng sự tiếp theo có thể coi như một chuyện tâm huyết của riêng tôi, tôi chỉ không được phép để người ngoài nhận ra. Một phòng khám răng cho các đối tượng xã hội trong Zehnerhaus, nói trắng ra không hẳn là khung cảnh lý tưởng cho một chuyện tâm huyết. Chúng tôi là bộ ba, vì Manuel đã từ chối đến hiện trường ngay từ đầu. Có những lúc tôi thấy mình như một người tìm nhà ngây ngô rơi vào tay hai cô mai mối bất động sản đang cơn say việc. Nora là một cô gái vô cùng thân thiện với mái tóc xịt gôm cứng như Betty Rubble trong phim The Flintstones. Trong khi đi qua các phòng khám còn trang bị sơ sài, cô đọc làu làu hết quyển catalog kỹ thuật răng này đến quyển khác, toàn những thứ đang cần. Rebecca tập trung nhiều hơn vào cơ sở thống kê của công tác thiện nguyện, cô giải thích cho tôi nhóm ngoài lề xã hội nào thường có bệnh răng nào, và lập tức Nora chỉ ngay vào máy móc thích hợp cần mua để điều trị bệnh đó.

Tôi lịch sự từ chối lời mời tha thiết dự khán một cuộc điều trị cấp bách. Các trải nghiệm riêng của tôi còn đủ cấp bách trong trí nhớ. Cả việc tiếp chuyện các bệnh nhân ở phòng đợi thì lẽ ra cũng không hẳn cần thiết.

“Đau lắm hả?” tôi hỏi một lão gù Nhà thờ Đức Bà với má sưng to gấp đôi bình thường. Chắc chắn đây là câu hỏi phỏng vấn ngớ ngẩn nhất từng được nêu ra. Lão gật đầu. Thực ra đó là điểm kết của cuộc trò chuyện.

“Đừng lo, ở đây toàn bàn tay vàng. Họ đã vặt trụi cả hai hàng của tôi rồi cấy lại toàn bộ, không đau một tí nào”, tôi nói phét. Lão gật đầu.

“Nửa tiếng nữa là xong tất”, tôi nói thêm. Lão ngửng lên lần nữa, mặt méo xệch vì đau.

“Cũng có thể chỉ mười lăm phút thôi”, tôi cải chính. Lão gật đầu.

Với lý do bất khả kháng là còn phải bàn một số vấn đề đi kèm, tôi đã điệu được Rebecca “đi uống nước” ở tiệm cà phê Arthur gần đó. Có thể Nora cũng muốn theo, hoặc không, ai mà biết được, nhưng cô đang có ca làm việc nên bị cột chân ở đây. Tôi thực sự đã cố gắng tạo ấn tượng tốt, nghiêm túc, chuyên nghiệp và đứng đắn trước cô. Vì, như kinh nghiệm cay đắng của tôi cho thấy, trong chuyện yêu đương thì lời các bạn gái hay nữ đồng nghiệp thân thiết đánh giá đối tượng có ý nghĩa cực kỳ quan trọng. Bạn gái những người yêu thật hay ảo của tôi hiếm khi chấm điểm tốt cho tôi và tuyệt đối không bao giờ vun vào, trong mắt họ tôi là hạng không nên giao du hoặc không có tương lai, đó là một điều vô cùng bất công, vì không tương lai cũng là một dạng tương lai. Riêng lần này thì tôi thuận lợi hơn nhiều, vì tương lai có thể coi là đã được định sẵn, do đó thiện cảm của Nora dành cho tôi có xuất phát điểm rất cao.

“Tôi không biết làm gì để đền ơn anh đã viết bài báo về dự án của chúng tôi”, Rebecca nói. Nhưng tôi biết, tôi nghĩ bụng.

Rồi tôi cũng liều, “Nhưng tôi biết chị có thể làm Manuel vô cùng hạnh phúc, nghĩa là tôi và Manuel, nếu thứ Bảy tới, nghĩa là không phải thứ Bảy tuần này, mà tuần sau…” Khởi đầu phức tạp quá, tôi ngừng giữa chừng để thử lại lần nữa. “Chiều thứ Bảy tới, chị có thì giờ và hứng thú cùng đến xem Manuel chơi bóng rổ không, nghĩa là đi với tôi? Trận Torpedo 15 và Union CS giành giải vô địch mùa Thu, và Manuel sẽ rất vui, như đã nói, Manuel cùng Machmut, chị biết đấy, cậu bé Machmut trên báo, và… tất nhiên cả tôi nữa…”

“Tối thứ Bảy tới tôi đã có hẹn, tiếc quá”, cô đáp. Nghe đầy ẩn ý một cách đau lòng và hơi lạc nội dung câu hỏi.

“Trận đấu bắt đầu lúc ba giờ, chắc chắn không dài hơn hai tiếng, nghĩa là đúng năm giờ chị được giải thoát”, tôi nói lạnh tưng.

“Ba giờ đến năm giờ, vậy là… nghĩa là… vâng, được đấy, rất… tuyệt vời”, cô đáp, và khi nói tuyệt vời cô có nguy cơ kéo khóe miệng lên quá cao.

“Nghĩa là chị sẽ đi cùng?”

“Vâng, có mà, tất nhiên tôi rất thích đi cùng, và mình sẽ cùng cổ động Manuel và Machmut. Cảm ơn anh đã mời nhiệt liệt”, giọng cô đã bình tĩnh hơn.

“Cũng là sự khởi đầu dễ thương cho… buổi hẹn tối thứ Bảy”, tôi cố lấy giọng thân mật. Cô mỉm cười ngượng nghịu, và rủi thay, má cô lại hơi ngả màu quả hồng. “Hẹn hò thực sự đấy chứ?” tôi hỏi, bị thúc đẩy bởi lây tính ham hố - ham hố được khoan đúng vào dây thần kinh mẫn cảm.

“Ồi dào, thực sự, có gì mà thực với chả sự?” cô hỏi và nhún vai mấy lần liền. Vậy nghĩa là hẹn hò thực sự. Chuyện rõ rồi. Chán mớ đời.

attauer Lê Quang dịch —★— ÂN SỦNG CỦA ĐỜI ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Phát hành & Nhà xuất bản Phụ Nữ 05/2017
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.