Ân Sủng Của Đời

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 16 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Vào Quán Bia Với Florentina
Vào Quán Bia Với Florentina

❊ ❊ ❊

Cao điểm thứ hai của tôi trong tuần này ở cương vị làm bố: Florentina gọi điện xin gặp tôi. Chỉ hai chúng tôi, không có mặt Gudrun. Số lần gặp riêng con gái tôi có thể đếm trên đầu ngón tay. Trước đây cả nghìn năm tôi đã cùng nó đi cưỡi ngựa lùn ở công viên Prater. Một buổi chiều Chủ nhật đắng ngắt mà đến tận hôm nay tôi vẫn không thể quên. Khi công chúa nhỏ của tôi ngồi trên lưng ngựa, bỗng dưng nó òa khóc và không sao dỗ được. Thật tình trong vị trí khán giả tôi cũng mong đợi ở con ngựa nhiều hơn là năm bước chân chán ngắt với bốn lần đứng mặc niệm giữa các bước. Vấn đề là, hồi ấy Florentina tin đó là lỗi tại tôi, vì chính tôi đã đặt nó lên lưng con nghẽo bại liệt đó, trong khi các đứa trẻ khác phi nước đại tận đẩu tận đâu. Tôi chẳng còn cách nào khác là báo động cho Gudrun để cô đến đón con bé tăng động đang gào thét thảm thiết. Berthold, ông bố mới, không chịu bỏ lỡ dịp đi cùng. Ông len vào đứng sừng sững giữa hai bố con tôi, dang tay ra như vị cứu tinh của Florentina. Nhìn thấy ông, con bé lao lại như hóa rồ. Ông bế bổng con bé, tung nó lên, áp chặt nó vào ngực và hôn. Những giọt nước mắt khô đi tắp lự, và con bé tươi cười hơn hớn. Để bù cho sự hy sinh trước đó, nó được bôi nhoe nhoét bông đường màu hồng quanh mồm. Berthold biết cách gắn liền những trái tim trẻ thơ tan vỡ mà. Khi chia tay, tôi vẫy nó, nhưng nó không vẫy trả. Từ đó trở đi chúng tôi tránh gặp nhau tay đôi, nếu được. Thú thực, tôi mới là người chủ động tránh. Đơn giản là tôi quá kinh sợ, nếu đặt bé Florentina của tôi lên nhầm lưng ngựa một lần nữa.

Lần này thì sáng kiến của nó, cuộc gọi của nó, ý tưởng của nó và nguyện vọng cấp thiết của nó, thế là chúng tôi gặp nhau trong Treiblos, một quán bia phá cách ở quận Stuwer tai tiếng - cũng do nó chọn - nơi không hề có khách dưới bốn chục tuổi.

Rõ ràng nó không chỉ định tiết kiệm cho tôi nửa quãng đường. Trước đó tôi đã uống vài cốc vì bồn chồn kinh khủng. Nhức cả đầu vì con với cái.

Dáng điệu, quần áo đắt tiền nhưng được mang trên người một cách cẩu thả, son phấn bạc phếch và ngôi sao bạc trên cánh mũi như một dạng học đòi làm khuyên xỏ - dường như chỉ nhằm mục đích xua tan mọi nghi vấn rằng một đứa trẻ đang bước vào quán. Đã thế nó lại còn ném cho mỗi khách hàng đàn ông hoặc bồi bàn, bất kể trông họ tanh tưởi ra sao, một ánh mắt thử nghiệm tán tỉnh, khiến tôi cực kỳ đau xót.

“Cho tôi xin một cốc bia. Con uống gì, Florentina? Nước táo ép?” tôi hỏi.

“Con cũng uống bia”, nó nói.

“Thật ư?” tôi sửng sốt, vẫn đang buổi chiều mà.

“Tất nhiên, con luôn uống bia khi đi chơi”, nó nói rồi cười đầy vẻ mưu mô, chắc tưởng sẽ ghi điểm. Tiếc rằng tôi hoàn toàn không có quyền ra lệnh ở đây.

Cuộc nói chuyện của bố con tôi cũng diễn ra theo hướng tương tự. Florentina muốn than vãn với tôi về “ông già” trưởng giả của nó. Con bé ngán tận cổ mọi thứ ở nhà, nào là bài tập, nào là hạn chế giờ lướt mạng, quy định giờ ăn và kiểm tra giờ phải về nhà, nào là rao giảng về trật tự và kỷ luật, vệ sinh và nền nếp, phong cách và đẳng cấp. Ngoài ra nó đang cân nhắc nghiêm túc, liệu có nên sổ toẹt mọi thứ và bỏ học cấp ba.

“Và con sẽ làm gì?” tôi hỏi.

“Không biết. Làm một việc gì đó. Đơn giản là con muốn tự do. Con không muốn trở thành người như mẹ và bố… nghĩa là như Berthold”, nó nói.

“Con muốn thành người như bố hơn?” tôi hỏi. Hiếm khi tôi nói một câu mà nó dính chặt vào lưỡi để rồi bong ra đau đớn như câu ấy.

“Ít nhất thì bố sống cuộc đời của bố, bố làm gì bố muốn, và không thèm để ý xem người khác nghĩ gì về mình”, nó nói.

“Nhưng đừng nhầm chuyện đó với tự do, con gái yêu”, tôi đáp. “Bố chỉ tự do chọn giữa rượu vang, bia và rượu mạnh, và bố cũng chỉ có được sự tự do đó nhờ mẹ con đã kiếm cho bố một việc làm mà bố căm ghét. Đó là tự do của bố đấy!” Tôi run lên trong dạ, chỉ sợ Florentina lại có ánh mắt như ngày xưa, khi ngồi trên lưng ngựa.

“Nhưng ít nhất thì bố được là chính mình. Bố luôn trung thành với chính mình, đó là điều quan trọng nhất”, nó nói. Tôi còn kịp vớ lấy tay nó và bóp chặt, trước khi phải chạy vào nhà vệ sinh.

Khi tôi đã bình tĩnh lại và quay về bàn, Florentina bắt đầu mở lòng, kể tôi nghe rằng nó có bạn trai từ ba tháng nay. Mike, hăm mốt tuổi. “Và là nhạc sĩ”, tôi nói.

“Vâng. Sao bố biết?” nó ngạc nhiên thực sự.

“Bố biết con gái bố chứ. Chơi trống?”

“Không, guitar bass”.

“Chơi bass tốt thì bao giờ cũng được trọng dụng”, tôi nói phét.”Và họ chơi nhạc gì?”

“Indie và Psychedelic Rock, loại nhạc chậm”. Psychedelic - nghe phiêu diêu đáng ngại quá.

“Và các con đã…?”

“Con không. Bạn ấy thì có, nhưng chỉ hút thuốc lá trộn cần sa, không dùng loại mạnh”. Đó không phải ý tôi định hỏi, nhưng chuyện này cũng làm tôi chộn rộn.

“Bố có muốn làm quen Mike không?” nó hỏi tôi.

“Có, thậm chí rất muốn. Nhất định! Cảm ơn con đã hỏi bố”.

“Dễ thương lắm. Bố sẽ thích bạn ấy”, nó nói. Tôi thì không chắc lắm.

“Bạn ấy làm con liên tưởng đến bố”. Một mặt thì rất tuyệt, nhưng mặt khác điều ấy khẳng định một nghi vấn tệ hại của tôi. “Nhưng đừng nói gì với mẹ và Berthold, bố phải hứa đi. Họ không được biết gì đâu đấy”, nó nói.

“Bố sẽ không nói gì hết, bố thề”. Tôi nhìn chằm chằm vại bia đã cạn, cảm thấy cần tiếp tế ngay. Nhưng có lẽ không nên, vì vại bia của Florentina cũng cạn.

“Còn bố cũng muốn con làm quen một người, nhưng mà có lẽ còn quá sớm”, tôi nói.

“Bố có người yêu mới?” con bé tròn mắt, con ngươi sáng lên màu xanh lá, đồng thau, hổ phách và vàng. Chúng tôi có sáu con mắt giống hệt nhau.

“Không, không, không phải… hay là… nghĩa là… có thể… nhưng bố nói đến một người khác. Chỉ tội là còn quá sớm”, tôi lặp lại. Giờ thì con bé hoàn toàn ngơ ngác, nhưng chúng tôi ngừng chủ đề này.

“Bây giờ mình làm gì nhỉ, Florentina? Gọi cà phê nhé?” tôi hỏi.

“Vâng, cà phê được đấy”, nó đáp.

“Bố muốn hỏi con đôi chút về chuyện học hành”.

“Có nhất thiết không?”

“Bố nghĩ là có”.

“Okay”, nó nói.

attauer Lê Quang dịch —★— ÂN SỦNG CỦA ĐỜI ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Phát hành & Nhà xuất bản Phụ Nữ 05/2017
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.