— Tôi rất vội, thưa cô - Bannister nài nỉ.
Anh đặt cái phiếu ghi cần xin chữ ký lên bàn guichet. Cô tóc nâu không tỏ ra có nghe, có nhìn thấy anh ta. Nhìn đôi vai đang giật cục Bannister biết cô ta đang bận một việc bí hiểm gì đó, anh không hiểu. Anh đấm lên bàn:
— Máy bay sắp cất cánh. Chỉ xin đóng mộc thôi. Việc rất quan trọng!
Cô tóc nâu ngước nhìn lên bằng đôi mẳt đục ngầu bị đôi kính dầy gọng đồi mồi nặng nề làm cho méo xệch. Vai vẫn giật cục, cô ta nói bằng giọng hổn hển:
— Tôi đang bận.
— Bận cái gì? - Bannister cuống quít sợ lõ chuyến bay.
— Anh không thấy tôi đang lắc cái này à? Nào, chui đầu vào nhìn xem.
Bannister cúi xuống chui lọt đến tận vai vào cửa guichet. Cô ta ngồi trên một chồng ba tập danh bạ điện thoại đè lên nhau, bàn tay phải dán vào giữa cặp đùi xoạc rộng. Cô ta vẫn ngó ngoáy, miệng hỏi:
— Anh thấy thế nào?
Bannister nhìn cô nàng, mắt trợn tròn, mặt nóng bừng. Cô ta giục:
— Sờ đi, mau lên. Thứ thiệt đó. Đưa tay đây.
— Được chớ? Tôi được thật chớ?
— Đã bảo là được mà, thôn ạ. Đây, nhìn đi. Đưa ngón tay.
Bannister thọc ngón tay cứng ngắc vào chỗ cô tóc nâu chỉ.
— Đồ con lợn! - Christel gầm lên.
Giật mình, ngơ ngác, Bannister tỉnh ngủ hẳn. Và thấy mình đang ôm chặt tấm thân phì nộn của mụ vợ, tay quờ quạng giữa bộ đùi mụ, giữa khung cảnh quen thuộc và đơn điệu của phòng ngủ hai vợ chồng. Họ lấy nhau đã hai mươi sáu năm có ba mặt con, đứa lớn Henri đang học đại học. Từ đời nảo đời nào đến giờ, hai vợ chồng không còn quan hệ tình dục nữa. Lần cuối cùng cách đây đã bốn năm năm gì đó, lúc ấy tuy Christel ưng thuận nhưng giữa chừng lại bỏ dở với lý do: ở tuổi này mà còn làm cái trò tương tự như thông dâm thì thật là xấu xa và nực cười. Con cái đã lớn mụ dâng hết mọi xung năng cho nhà thờ giáo phái Calvin ở khu phố, mà mụ là một thành viên có giá và siêng năng. Từ lần ấy Bannister cạch đến già. Nhưng đôi khi vẫn nằm mộng. Anh đỏ dừ mặt xin lỗi vợ:
— Anh vừa qua một cơn ác mộng.
— Tởm lợm quá I
Mụ vặn người chồm dậy. Chiếc áo ngủ vải bông tàng tàng bó quanh thần hình voi nan. Bannister phải quay mặt đi tránh nhìn mụ đang ra xa giường. Anh kín đáo nhắm nghiền mắt mong tìm lại được giấc mơ bị mất. Nhưng không tìm thấy cô tóc nâu nữa, có lẽ đâu đó trong xứ sở mộng mị cô đang ngồi sau guichet tự mơn man mà không chịu cộp dấu vào tấm phiếu du lịch để anh có thể đi tới một nơi nào chỉ Chúa trời mới biết.
Điện thoại đổ chuông hai lần. Christel hiện ra giữa khung cửa trông gớm chết với những bím tóc lố bịch màu hoe nhạt, đầu như lắp trực tiếp vào thân mình, giữa vai và cằm không còn đủ chỗ cho cái cổ.
— Alan Pope!
Mụ quay gót, người thẳng đơ như bà hoàng hậu bị xúc phạm. Bannister nhảy vội xuống giường. Đi chân đất qua hành lang phảng phất mùi bánh quá lửa và cà phê mới xay. Tới phòng ngoài anh nắm lấy ống nói để bên máy điện thoại.
— Alan hả?
— Mình cần gặp cậu.
— Bây giờ?
— Ngay tức thì.
— Không được đâu, chậm mất rồi.
— Bao giờ vậy?
— Ăn sáng ở Romano chăng?
— Không! Đông người quá. Tìm mình ở tiệm chả nướng Pierre. Ok?
— Alan, ít ra cũng phải nói cho mình...
Đường dây bị cắt.
Christel từ trong bếp hét to:
— Hắn cần gì vậy?
— Chẳng biết nữa,
— Hắn quấy rầy anh tận nhà là phải có chuyện chứ?
— Muốn gặp tôi.
Christel bỏ thêm hai lát bánh vào lò nướng, càu nhàu:
— Không đáng mặt bạn anh. Ly dị, lười biếng, hám gái...
— Bạn tuyệt vời đấy. Đang gặp cơn hoạn nạn, Vừa bị đuổi ra cửa.
Vẻ nghĩ ngợi, anh nhúng lát bánh quệt bơ váo tách cà phê.
Alan đã ba lần đi qua trước cổng ngân hàng mà không dám bước vào. Ngay từ lúc tấm lười thép chắn lối đi vào chiếc cửa hai lần kính, anh đã tận mắt nhìn thấy cảnh tượng nhộn nhịp không ngờ vào lúc sáng sớm thế này. Trong chưa đến mười phút đã có đến hai chục khách ra vào. Nhiều người khác đang tới. Anh theo gót họ, bước những bước không chững chạc trèo qua hai bậc thềm dẫn vào ngôi nhà.
Ngân hàng tín dụng Burge chuyên kinh doanh tiền mặt với khách hàng là những tổ hợp quốc tế khổng lồ. Các hãng: Động cơ thông dụng, Thực phẩm tổng hợp, ITT, Hàng hải, Quốc gia sắt thép, Dược phẩm Hacket... đều mở tài khoản tại đây, cùng với nhiều công ty siêu quốc gia bên châu Âu. Tất cả đều có một điểm chung: có ít nhất năm chục ngàn nhân viên và doanh thu hàng năm ngang bằng tổng ngân sách chính phủ một nước. Tuy vậy họ cũng có mối quan tâm đáng khen là phỉnh nịnh dân chúng nên đã chịu cử ra một bộ phận giao dịch với khách hàng tư nhân. Alan với tư cách là viên chức của Hackett tất nhiên lọt được vào cửa.
Vừa lẩm nhẩm khoản tiền nợ 327 đôla Alan vừa đưa bàn tay run run lấy hết can đảm viết tờ séc rút 500 đôla. Viên thủ quỹ thản nhiên nhìn anh với vẻ thân thiện.
— Ông lấy toàn giấy 100, thưa ông?
Hồi hộp không nói được ra lời, Alan đành gật đầu.
Anh vội vã nhét tiền vào túi, đi ra cửa không bị trở ngại gì. Ra đến ngoài đường anh cố kìm không co cẳng chạy. Rẽ vào con đường bên hông khối nhà, anh dừng lại, đứng dựa hẳn vào bức tường cạnh đó mà thở dốc. Anh băng qua phố, vào một tiệm rượu ngồi phịch xuống ghế. Người bán hàng lừng khừng buông tờ Tin trường đua.
— Họ làm như cứ nghe mồm họ là thể nào cũng thắng cuộc. Cả tháng lương đi đứt! Ông dùng gì?
— Một ly đúp
— Có đá?
— Uống không, không đá. Thôi, không lấy ly đúp nữa. Cho gấp ba lên.
Người bán hàng nhìn đồng hồ, vẻ không vừa ý. Mới có 9 giờ 12. Nói chung các bợm nhậu quen thuộc không nạp nhiên liệu trước 12 giờ trưa.
***
— Oliver Murray gọi ông đến mười phút rồi đấy!
Bannister thấy có luồng nước lạnh toát chảy khắp người.
— Lão muốn gì?
Patsy dẩu môi tỏ ý không biết:
— Tôi mải bơi trong hồ sơ vụ fluor. Rắc rối lắm. 9giờ 20 rồi, có lẽ anh nên tới đó.
Bannister nhẩm tính tất cả các khoản phụ cấp của mình, rà lại các mối quan hệ có khả năng tiến cử anh vào một nơi làm ăn khác. Tới hành lang, anh lau mồ hôi, sửa nút cravát, men sát tường, nặng nề trèo lên cầu thang dẫn lên tầng “quí tộc".
Đến trước cửa phòng Murray, xuýt nữa anh quay lui, nhưng kìm lại được. Anh nhẹ tay gõ hai tiếng rồi đẩy cửa. Murray nhìn ngay lên đồng hồ: đã 9 giờ 22.
— Rất ân hận, thưa ông, tôi đến chậm, ông có khỏe không?
Im lặng. Murray vẫn trợn trừng nhìn anh, tay mần mò cây bút chì.
— Tôi đang bận giao dịch với Tokyo.
Mắt Murray phóng ra cái nhìn lạnh buốt.
— Hãng Mashibutu, chất fluor. Họ gọi tôi từ trụ sở chính.
Mặt Murray thoáng một nét rung nham hiểm.
— Lúc này ở Tokyo là 23 giờ 22.
— Thật à? Đúng hả ông?
— Bannister, anh làm tôi hoàn toàn thất vọng. Mỗi tháng anh lĩnh bao nhiêu?
— Khoảng 2.200.
— Lớn quá nhỉ!
— Tôi có hai mươi mốt thâm niên.
— Nhiều quá đấy!
Bannister cứng người, anh vừa nghe tuyên án tử hình.
— Xin báo trước cho ông biết: Ông phải trả giá đắt cho mà coi. Ông không có lý do gì. Tôi có luật sư. Tôi không như Alan Pope đâu nhé! Ông chê trách tôi về cái gì nào? Nói đi, tôi nghe đây.
— Ra ngay. Murray nói cộc lốc. - Thái độ xúc phạm của anh đáng bị khiển trách.
Bannister những muốn ôm chầm lão mà hôn hít: Lão dọa khiển trách nghĩa là lão chưa tống đi.
— Thưa ông Murray...
— Ra!
— Mới sáng sớm tôi đã có chuyện rẳc rối với mụ vợ, thành ra...
Anh tóm chặt tay Murray lắc lấy lắc để trong một cử chỉ không định trước. Murray tức đỏ bừng mặt cố gỡ ra. Bannister buông tay, mỉm cười dàn hòa rồi rón rén lủi ra. Ngoài hành lang, anh ta nhảy cỡn lên như một chú dê con: thoát được lần này.
***
Lúc sắp thử một lần nữa, anh thấy hình như tim đã rụng mất tăm. Muốn biết chắc chắn, anh chỉ cần vào chi nhánh này nữa - Burger đặt tất cả mười hai chi nhánh ở New York - ghi tên mình vào tấm séc lĩnh 1.000 đôla rồi đi ra thật đàng hoàng. Nhưng anh không điều khiển nổi đôi chân nữa. Đứng sững dưới đường Alan lo sợ nhìn các bức tường đáng gờm của chi nhánh ngân hàng Burger ở phố số 8. Lần đầu đã gặp may. Lúc này, chắc họ đã thấy được sự nhầm lẫn, bắt anh bỏ tù. Anh lầm bầm cầu nguyện, tự thúc mình đi tới. Vào đến phòng lớn, nỗi sợ càng tăng lên gấp đôi.
Răng nghiến chặt, người đẫm mồ hôl, khó khăn lắm Alan mới tới được trước một guichet trả tiền. Phải đặt bút ba lần mới viết nổi tờ séc, trông thấy viên thủ quỹ không rời mắt khỏi mình, tưởng chừng sắp ngất lăn ra ngay đấy. Cuối cùng trao được tờ séc.
Thủ quỹ đưa cặp mắt sắc sảo dò trên bản danh sách dầy đặc. Tim AIan ngừng đập.
— Ông muốn loại giấy gì, thưa ông Pope?
— Giấy 100.
— Tám, chín, mười... Đủ rồi thưa ông!
Thủ quỹ đưa ra những tờ bạc mới cứng, Alan cố giữ tay khỏi run đón lấy. Quay đi, bước được hai bước.
— Ông Pope!
Như bị đóng đinh xuống đất, Alan dồn hết sức lực còn lại giữ cho đầu mình quay lại thật chậm, nhưng chẳng thể che giấu được vẻ mặt tái xanh.
— Gì vậy?
— Mong ông vui lòng cho phép tôi...
Thủ quỹ thò tay qua cửa guichet, tay nắm tập sách mỏng.
— Trong này có chỉ dẫn đầy đủ các phiếu được hưởng lãi suất 6,25 phần trăm sau khi trừ thuế. Đây là cách gửi tiền lợi nhất, mong ông lưu ý. Danh thiếp của tôi đây.
Alan gật đầu cảm ơn. Quả thật, ngay cái chết cũng chỉ ghê gớm đến thế là cùng.
***
Giữa trưa, ánh nắng lùa vào xưởng vẽ đánh thức Marina. Cô nàng chớp mắt, kéo chăn trùm kín đầu.
— Anh Harry!
— Gì?
— Có đấy không?
— Không.
— Làm gì đấy?
— Làm việc.
— Mấy giờ rồi?
— Muộn.
— Còn sữa không?
— Chẳng biết.
— Xem hộ đi.
— Không.
Marina lăn nửa vòng, nằm xấp bụng và nhận ra mình vẫn đeo đôi bao tay da dê đen lúc nằm ngủ. Găng dán vào da. Cô lột bỏ.
— Anh Harry.
— Gì?
— Anh không giúp em một tí.
— Không.
— Không mang sữa cho em?
— Không!
Marina ngáp, vươn vai, tung chăn, ngồi dậy trên giường, giụi mắt. Harry ngồi xổm ở cuối phòng cầm que ngoáy sơn trong chiếc đĩa. Cô bước vào phòng tắm, tiện tay ngoắc chiếc mũ trên đường đi, đội ngược lên đầu. Qua cửa sổ mở hé, từng làn khí nóng hầm hập thốc vào. Cô mở vòi tắm hết cõ, chống tay trong chậu rồi tung người lên, chân dựa vào tường, đầu lộn xuống đất dưới tia nước lạnh. Cô ta giữ nguyên như thế một lúc, để nước chảy từ ngón chân xuống mặt, mồm há to, tóc xõa, mắt lim dim. Thoắt cái, cô đã đứng trên hai chân lấy xà phòng xát khắp mình. Tắm xong cô đánh răng rất kỹ rồi nhét luôn bàn chải ướt sũng vào túi xách. Lau mình xong cô đi qua xưởng vẽ, không nói không rằng xỏ quần, mặc áo, đi dép, vo viên đôi găng bỏ tọt vào mũ. Đến lượt chiếc mũ vào nằm với bàn chải răng trong túi xách. Harry lườm:
— Đi à?
— Đi.
Cô vớ nửa trái táo lăn lóc trên mặt bàn ngoặm luôn, Vừa nhai vừa nói
— Về với Alan.
— Ha ha - Harry bật cười. Gã không quay lại nhìn Marina đi ra.
***
Một gã hầu bàn lịch sự nhưng kiên quyết chặn đường, Baanister phân trần:
— Có anh bạn đang đợi. A, kia rồi!
Alan ngồi trong góc sâu phía bên phải, giơ tay vẫy. Tiệm chả nướng Pierre chật cứng. Bannister lách qua các dãy bàn, làm đổ ly rượu xuống khăn trải bàn, mồm xin lỗi nhưng chân vẫn bước. Mệt đứt hơi, anh buông người rơi xuống chiếc ghế đối diện Alan, hỗn hển nói nhát gừng:
— Vừa mới mất việc mà cậu chơi sang quá!
— Đưa mắt nhìn suốt mặt bàn - Không hiểu thiên hạ lấy đâu ra lắm tiền thế? Nào khai đi!
Chợt thấy chai rượu nằm nghiêng trong chiếc giỏ đan, anh nhăn nhó:
— Lại cái gì đây nữa?
Alan rót luôn một cốc mời.
— Pomerol 61.
Bannister nhúng môi, gật đầu kính cẩn:
— Bao nhiêu?
— Bốn nhăm đô la.
Cổ Bannister như nghẹt lại:
— Cậu vẫn khỏe đấy chứ? Không mất trí hả?
— Này Bannister, mình có thể tin cậy tuyệt đối vào cậu không?
— Chắc là không. Nghe đây. Cơ quan đang rối tinh, mình chỉ dành cho cậu được hai mươi phút thôi, không hơn phút nào. Rặn đi.
— Cậu giữ được “bem" không đã? Có hay không?
— Không.
Alan rút túi lấy chiếc phong bì đã bóc sẵn.
— Đọc đi.
Bannister nhìn thấy ngay dấu của ngân hàng.
— Bắt mình đi từ đầu tỉnh đến cuối tỉnh chỉ vì một khoản nợ còm thì thật quá đáng, mình đến phát điên lên được.
— Cứ đọc đi!
Bannister mở tờ giấy đọc nhanh hai dòng chữ: Xin kính báo để ông rõ, chúng tôi đã ghi thêm vào tài khoản của ông số tiền 1.170.400 đôla.
Đọc xong, anh thản nhiên thả tờ giấy xuống bàn.
— Gọi ổ bánh mì nhồi thịt băm liệu có bị coi là quê không?
Anh vớ đĩa rau sống trên bàn, gặm củ cải, phết lớp bơ mỏng lên lát bánh mì đen đưa lên miệng. Alan ngồi im làm anh chột dạ. Ngừng nhai, anh ta hỏi:
— Có chuyện gì vậy?
Alan nhìn anh ta tức giận:
— Hackett chuyển khoản cho mình hơn một triệu đôla, vậy mà cậu còn hỏi có chuyện gì!
Bannister nhún vai:
— Thì cũng như mình, vừa ăn tối với đức Giáo hoàng hôm qua! Thôi, tỉnh mộng đi. ông bạn quý! Tháng trước, mình nhận được giấy báo thu tiền điện thoại 800.000 đôla. Cậu tưởng mình trả à? Ngày nào chẳng có những chuyện ngu xuẩn ấy. Ai lại cho đó là chuyện nghiêm chỉnh. Những 1.170.400 đôla! Sắm một lũ tì thiếp, một bể whisky rồi nhảy vào đó ngâm mình cho đến ngày xuống lỗ!
— Cậu quên một chi tiết. - Alan chậm rãi tiếp lời vẻ ủ rũ - Số tiền ấy đã chuyển vào tài khoản của mình rồi.
Bannister cười phá lên:
— Được. Mình sẽ cho chiếc xe tải bọc thép đến chỗ cậu.
— Và họ đã trả tiền mặt hẳn hoi. - Alan vẫn bướng bỉnh.
Lúc này Bannister mới để ý vẻ mặt căng thẳng, nước da tái xanh của bạn.
— Alan này...
— Tám ngày nay mình lo sốt vó chuyện kiếm tiền trả trợ cấp cho Mabel! Thiếu nợ mất 372 đôla. Ban nãy mình vừa vào hai chi nhánh của Burger. Rút 500 ở cái thứ nhất, 1.000 ở cái thứ hai. Họ đưa tiền ngay chẳng vặn vẹo gì. Vậy, lão ranh ma kia, hãy giải thích xem nào.
— Chẳng giải thích gì hết, vì không thể giải thích được.
Bất thình lình Alan chìa xấp giấy bạc:
— Đây này, tiền hay đất? Đã bảo là mình đang nhẵn tủi. Phải chịu cả tiền nhà.
— Vô lý! Chuyện của cậu chẳng ăn nhập vào đâu hết.
— Thế mà tiền vẫn chui vào tài khoản của mình.
— Cậu bịa thế nào chả được!
— Có tiền ở đây thật mà.
— Cậu là khách hàng, họ nhẵn mặt rồi, cậu rút có 1.500 đôla, họ chẳng thiết đối chiếu! Chuyện rơm rác kể gì!
Alan điên tiết dí tờ giấy báo vào mũi Bannister .
— 1.170.400 đôla mà rơm rác?
— Họ không chuyển cho cậu đâu. Mình không tin.
— Chả lẽ lại bóp cậu chết đi! - Alan gắt.
Bannister mỉm nụ cười giả tảng:
— Cũng có thể cậu nói đúng. Nếu là cậu mình sẽ quay lại ngân hàng đòi lĩnh 20.000 đôla. Nếu họ chi, mình sẽ có thể tin vào phép lạ. Đến giờ rồi.
Anh ta đứng lên, đánh đổ ghế, quay gót, rồi đứng im chống hai tay xuống bàn, nhìn thẳng mặt Alan nói bằng giọng khác hẳn:
— Mình lấy đầu mà đánh cuộc với cậu, chuyện của cậu là chuyện bịa. Hỏi cậu một câu: cậu cũng thừa biết thế, vậy tại sao có sự dàn cảnh như vậy?
Alan tỏ vẻ lúng túng, bậm môi nhăn mặt như đứa trẻ con:
— Thực tình mà nói, chính mình cũng không hiểu. - Anh ngẩng đầu, nói tiếp với vẻ bưởng bĩnh: - Mình không hiểu cái quái gì hết, nhưng sẽ cứ làm.