Ừ thì chiều hôm đó có lẽ trông tôi khá nhàu nhĩ, nhàu nhĩ hơn thường ngày. Kinh nghiệm của tôi cho thấy người ta chủ yếu tiếp xúc với hai loại người. Loại thứ nhất cố tỏ ra trung lập và chấp nhận bộ dạng bên ngoài của người đối diện như một thứ bất khả biến, vì một trong vài ba quyền tự do bất di bất dịch của mỗi cá thể là có bộ dạng bên ngoài như nó vẫn thế, bởi nó phản ánh cuộc đời trần trụi. Loại kia liên tục trừng phạt bằng ánh mắt khinh thị. Tiếc thay, Julia thuộc loại thứ hai. Nhưng thực ra người ta hoàn toàn không nên bực mình với một nụ phong lan nhà kính từng học nghề giáo viên thể hình ở học viện thể thao và sống khổ hạnh bằng đậu phụ cùng trà thảo dược để phù hợp với ý nghĩa cuộc đời, nghĩa là đạt được vẻ ngoài lành mạnh, không chút tì vết và khỏe khoắn cho đến lúc chết. Dù sao thì tôi cũng không thoải mái khi gọi cốc bia thần dược khi có mặt cô, tôi chủ yếu chỉ đưa cốc lên miệng đúng lúc cô ngoảnh đi.
“Julia, có một vấn đề. Tôi bị mất việc, nghĩa là tôi tự thôi việc, vì chuyện với thằng cu người Chechnya. Chắc Manuel đã kể cô nghe rồi”.
“Anh tự thôi việc?” cô hỏi. Giờ thì cô cũng có ánh mắt thú dữ giống cô chị, như tôi còn lưu cẩn thận trong ký ức.
“Ừ, thôi việc, ngay lập tức. Điều đó có nghĩa là từ thứ Hai, Manuel không thể đến văn phòng tôi được nữa…”
“Anh hình dung chuyện đó ra sao?” cô to tiếng ngắt lời tôi.
“Sao cơ?” Câu hỏi của cô làm tôi ngơ ngác, vì thực ra tôi chẳng hình dung gì sất, mà tôi cũng không có chủ ý hình dung ra chuyện gì, vì mọi chuyện đã rõ ràng. Nhưng chính ở đây Julia lại có quan điểm hoàn toàn khác, và chúng tôi tranh luận một hồi lâu - nói đúng hơn là Julia tranh luận và tôi chỉ lắng nghe.
Cô vạch rõ, tôi là một người có định hướng sai hoặc hoàn toàn mất định hướng, lười như hủi, sống được chăng hay chớ. Cô quên rằng tôi sống khá kỷ luật, ví dụ như lịch đi uống bia, nhưng tôi giữ im lặng khi thấy Julia khá hung hăng. Ngoài ra, trong mắt cô tôi còn là người vô lương tâm, không chịu gánh lấy một chút trách nhiệm nào về con mình. Manuel đang tuổi dậy thì, rất cần một người đàn ông làm điểm quy chiếu, làm gương. Nhưng tôi là một người bố vứt đi. Chị cô, Alice, đã bỏ ngoài tai lời khuyên của lý trí và của nhiều người khác để tin vào tôi, cho tôi cơ may độc nhất vô nhị để xây dựng một quan hệ với thằng bé. Giờ đây, khi Manuel đã đạt được sự tin cậy vào tôi và thậm chí bắt đầu gắn bó với tôi thì tôi lại đánh bài chuồn, vì điều đó hoàn toàn phù hợp với tính cách của tôi, với bản chất nhu nhược, xấu xa, vô cảm, ích kỷ của tôi.
“Manuel gắn bó với tôi?” tôi hỏi.
“Vâng, tôi cũng chẳng rõ vì sao anh đạt được điều đó, nhưng nó mến anh”, cô nói.
“Nó là một đứa bé tuyệt vời”.
“Đúng, đúng vậy, giống hệt mẹ nó”, cô nói.
“Nó có thể làm bài về nhà ở nhà tôi”, tôi nói, và ngay lập tức tình trạng căn hộ hiển hiện trong óc tôi.
“Tôi nghĩ là ý đó không hay”, Julia nói. Hình như cô đọc được tình trạng căn hộ qua ánh mắt tôi. “Nhưng thôi, anh ngủ cho tỉnh hẳn đi, mai ta nói chuyện tiếp”, cô đề nghị, “tôi phải đi tập”.
“Okay” tôi nói. Nếu cô đã gọi tình trạng hiện tại của tôi là say thì cô quả là người không sống cùng hành tinh với tôi, và điều đó làm sự giao lưu giữa hai chúng tôi thêm phức tạp.