Thiên Nga Bạc

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
1

❊ ❊ ❊

Quirke phân vân mãi. Cái tên nghe quen quen, nhưng tên ai thì ông chịu. Thi thoảng, ông lại bị tình trạng có người ông tưởng đã quên từ lâu lại bất ngờ hiện về trong tâm trí, nhất là người quen từ hồi ông chưa cai rượu. Thường họ hỏi vay tiền, khẳng định một chuyện còn mù mờ, nói vài câu cho vơi nỗi cô đơn, hoặc có khi chỉ để biết chắc rằng ông chưa bị ma men đốn ngã. Trong hầu hết các trường hợp, Quirke trì hoãn bằng cách lầm bầm kêu ca việc công việc tư bù đầu hoặc tìm cớ này cớ nọ. Lần này thì dễ rồi: chỉ có tên và số điện thoại nhắn qua tiếp tân bệnh viện. Tốt nhất là tạo điều kiện cho mẩu giấy ghi tin nhắn thất lạc dễ dàng, hoặc chỉ cần vứt đi là xong. Nhưng Quirke lưu tâm trường hợp này. Nếu không giải thích được nguyên nhân của biểu hiện hoang mang, khẩn thiết, ông sẽ còn bị hút hồn vào đó.

Billy Hunt.

Sao cái tên ấy làm một góc nhỏ tâm trí ông lóe sáng? Phải chăng nó thuộc về một kỷ niệm bị quên lãng, hoặc có khi đáng ngại hơn, là một điềm báo?

Ông gạt mẩu giấy vào góc bàn, cố làm như không có nó. Thời tiết giữa hè nóng nực và oi bức; ngoài đường phố bầu không khí phủ màn hơi nước mỏng màu tím nhẹ khiến ông thấy mừng vì được trốn trong văn phòng không có cửa sổ trong khoa bệnh học nằm dưới tầng hầm của bệnh viện. Treo áo vest lên lưng ghế, tháo cà vạt mà không cần mở nút thắt, cởi hai khuy trên cùng của áo sơmi, ông kéo ghế ngồi sau bàn sắt bừa bộn giấy tờ. Ông thích mùi quen thuộc trong phòng này. Hỗn hợp mùi có sẵn gồm khói thuốc, lá trà, giấy tờ, formaldehyde nay cộng thêm mùi của chính ông.

Ông châm thuốc hút. Mắt ông lại lạc về phía tờ giấy có tin nhắn của Billy Hunt. Ngoài tên và số điện thoại, cô trực tổng đài còn dùng bút chì nguệch ngoạc thêm dòng chữ: “Xin nhớ gọi lại”. Quirke cảm nhận được sự khẩn nài, thúc giục mạnh hơn bao giờ hết: “Xin nhớ gọi lại”.

Tự nhiên, ông nhớ lại chuyện nửa năm về trước trong quán rượu McGonagle’s. Ngụp mình trong biển tiếng ồn đinh tai nhức óc của buổi chè chén linh đình mừng Chúa giáng trần, đầu óc quay cuồng bởi nốc rượu vô tội vạ, ông nhìn đáy ly whisky cạn khô và thấy hình phản chiếu của gương mặt mình khi mờ khi tỏ: nó đỏ như gà chọi và húp híp, sưng mọng, không còn giống mặt người. Không hiểu sao, ông tin chắc rằng đó là ly cuối cùng. Kể từ giây phút ấy, ông kiêng rượu luôn. Người khác ngạc nhiên đã đành. Điều đáng nói là chính Quirke cũng ngỡ ngàng trước bước ngoặt bất ngờ đó. Quirke bắt đầu tin trong chuyện này, chẳng phải do ông tự quyết định. Dù nghiên cứu bệnh học nhiều năm, trực tiếp mổ không biết bao nhiêu tử thi, nhưng ông vẫn thầm tin cơ thể có hệ ý thức riêng. So với não bộ, khả năng nhận biết thể trạng và nhu cầu cơ thể của nó ngang bằng, có khi còn sáng suốt hơn. Đêm ấy, thông điệp của các cơ quan nội tạng, của lá gan sưng phồng, của quả tim kiệt sức gửi đến ông quá rõ ràng và quyết liệt. Gần hai năm trời thả mình rơi tự do trong vực sâu nghiện ngập, ông lặp lại “kỷ lục bê tha” có từ hai thập kỷ trước, ngay sau cái chết của vợ ông. Nhưng đã đến lúc tiến trình tuột dốc ấy phải chấm dứt.

Liếc mẩu giấy còn nấn ná ở góc bàn, ông nhấc ống nghe và quay số. Chuông đầu dây bên kia đổ hồi.

Sau bữa tiệc Giáng sinh định mệnh ít lâu, Quirke có uống một ly whiskey nữa nhưng là do tò mò chứ không phải thèm khát gì. Lần này ông không uống hết mà chừa lại chút ít để ngắm xem bóng mình có hiện dưới đáy ly không. Thật tiếc là không.

Giọng Billy Hunt chẳng giúp thêm gì. Với Quirke, nó xa lạ không kém tên của gã. Âm sắc nhạt nhẽo, kéo dài, nhấn mạnh phần nguyên âm và chỉ chực lờ đi phần phụ âm chứng tỏ một gốc gác quê mùa. Giọng gã có phần kích động, run rẩy, như thể sắp sửa phá lên cười hay đang phê thuốc gì đó. Có lúc câu chữ cứ líu ríu, dấp dính vào nhau. Chắc lại đang ngầy ngật với ma men.

Gã bảo:

- Ông đếch nhớ thằng này chứ gì?

Quirke nói dối trơn tru:

- Bậy. Nhớ chứ.

- Billy Hunt đây. Hồi đó ông cứ bảo tên tôi vần ra phết. Bạn hồi đại học, nhớ không? Tôi năm nhất, còn ông sắp ra trường. Thực tình, ông không nhớ tôi cũng phải thôi. Ông đâu có chơi chung nhóm với tôi. Tôi mê thể thao đến quên ăn quên ngủ: nào chạy vượt rào, nào bóng bầu dục, đại loại thế. Còn ông, tối nào cũng sang phòng Abbey hoặc Gate, chúi mũi vào mấy cuốn sách dày cộm. Sau đó tôi bỏ trường y vì ngán mấy môn khô như ngói.

Quirke chờ thật lâu trước khi hỏi:

- Giờ ông làm gì?

Billy Hunt thở dài sườn sượt. Giọng gã nghe mệt mỏi hơn là nôn nóng:

- Nhắc tới mà làm gì. Giờ ông làm gì mới quan trọng.

Cuối cùng, một khuôn mặt dần hiện ra trong ký ức bị khuấy động, thúc ép đến khốn khổ khốn sở của Quirke: trán thô và rộng, mũi gẫy, mái tóc rễ tre đỏ hoe bờm xờm và vô số tàn nhang. Con trai chủ tiệm tạp hóa ở một hạt nào đó thuộc miền Nam có chữ cái đầu là W: hạt Wicklow, Wexford, Waterford gì đó. Dễ tính nhưng chỉ cần bị khiêu khích nhẹ là nổi khùng, chính vì thế mới bị người ta đấm cho “dập bã mía”. Đúng gã Billy Hunt này đây.

Quirke ngạc nhiên:

- Nghề của tôi làm sao?

Lại im lặng kéo dài. Khi Billy cất tiếng, Quirke nghe rõ tiếng gã thở hít thật sâu ở đầu dây bên kia:

- Vợ tôi tự tử chết rồi.

Họ hẹn nhau tại quán cà phê Bewley’s trên đường Grafton. Đang là giờ nghỉ trưa nên quán khá đông. Mùi đậm đặc từ cà phê nguyên hạt vừa rang, đựng trong chiếc thùng to, đặt ngay bên trong cửa ra vào khiến ruột gan Quirke nôn nao. Quái đản làm sao khi hồi này có quá nhiều thứ khiến ông buồn nôn. Ông những tưởng cai rượu sẽ khiến mọi giác quan kém thính nhạy. Nhờ thế, ông có thể hòa mình với thế giới xung quanh, dễ dàng chấp nhận đủ thứ mùi vị tệ hại của nó. Nhưng hóa ra ngược lại. Đôi khi ở giữa đường giữa phố, mọi đầu dây thần kinh của ông liên tục bị tấn công dữ dội bởi đủ thứ mùi vị và cảm giác kỳ quặc. Rời không gian mở và chói lóa bên ngoài, mắt ông chưa quen ngay với bóng tối trong quán. Trên đường ra cửa, một kiều nữ mặc váy trắng đội nón nan rộng vành đi ngang qua ông, mùi nước hoa nồng nàn còn vương lại. Ông mơ mình quay gót bám theo người đẹp, nắm nhẹ khuỷu tay nàng dẫn ra cửa để cùng cảm nhận sức nóng hừng hực của buổi trưa hè. Còn nữa, ông chẳng thấy hứng thú gì với gã Billy Hunt thô kệch và cô vợ đã thành người thiên cổ của gã.

Quirke nhận ra ngay người ngồi ngay đơ trên ghế dài bọc nhung đỏ trong góc một ngăn riêng kín đáo chính là Billy Hunt. Trước mặt gã, trên mặt bàn lát đá hoa cương xám có ly cà phê sữa còn y nguyên. Nhân lúc bạn chưa nhận ra mình, Quirke dừng chân giây lát và quan sát: khuôn mặt tái xanh càng làm mấy đốm tàn nhang thêm nổi bật; ánh mắt não nề, ngây ngô; bàn tay hộ pháp mân mê chiếc muỗng nhỏ xíu cắm trong ly nước. Thật lạ là suốt hai mươi năm qua, gã chẳng thay đổi mấy tí. Mà thực ra, hồi đó ông cũng có biết gì nhiều về gã này đâu. Trong mớ ký ức rối rắm mù mờ của ông, Billy Hunt chẳng khác nào cậu học trò lớp dưới to xác, hầu như lúc nào cũng đỏ mặt, nếu không vì thẹn cũng vì cáu tiết. Trên sân bóng, trong đồng phục đủ loại phụ kiện linh tinh phần dưới và áo chẽn bó sát phần trên, Billy Hunt nhảy cẫng trên sân đấu. Dưới cánh tay gã nếu không phải trái bóng bầu dục thì cũng là cây gậy cong của môn bóng Hơlê. Gã thường phô đầu gối xương xẩu và cặp má phúng phình như trẻ con lốm đốm vết đỏ vì chưa quen cạo râu buổi sáng. Tất nhiên, gã thường cười đùa ồn ã, hò hét vang trời với lũ bạn mê thể thao và lườm nguýt đám sinh viên mọt sách, trong đó có Quirke. Giờ đây, sau chừng ấy năm, cậu học trò Billy ngày nào đã phát tướng. Chưa hết, ngay đỉnh đầu gã có mảng hói bóng láng, cái cổ đỏ như gà chọi phị ra, còn da thịt sau gáy thì đang muốn trùm lên cổ áo khoác rộng may bằng vải tuýt.

Quirke dễ dàng thấy tang tóc đang bao trùm con người Bill. Sau bàn nước, thân hình hộ pháp của gã có thể ví như một bao tải đựng đầy nỗi thống khổ, muộn phiền và uất ức dồn nén. Thấy ông, gã tuyệt vọng thốt lên:

- Tôi không hiểu nổi tại sao cô ấy lại làm thế.

Quirke gật đầu thông cảm:

- Vợ cậu có để lại gì không? (Billy nhìn ông thắc mắc). Thư từ chẳng hạn. Hay vài lời nhắn gì đó.

Billy cười gượng gạo, gần như bẽn lẽn:

- Không, không có. Nếu có, tôi cũng được an ủi phần nào.

Một buổi sáng, xuồng lớn chở đội cứu hộ Gardai vớt được thi thể trần truồng của Deirdre Hunt xấu số mắc vào rặng đá bên bờ biển thuộc đảo Dalkey.

- Họ gọi tôi đến nhận dạng.

Nụ cười méo mó, đau đớn trên môi Billy nhường chỗ cho một nụ cười mơ hồ. Ánh mắt ngây dại trân trối nhìn vào khoảng không trước mặt gã mách bảo Quirke rằng: Billy đang nhớ lại những gì đã nhìn thấy trong nhà xác bệnh viện hôm ấy. Hình ảnh đó sẽ còn đeo đuổi người đàn ông góa vợ này đến cuối đời.

- Họ mang vợ tôi đến bệnh viện St Vincent’s. Cô ấy biến dạng hoàn toàn. Nếu không thấy mái tóc, tôi đã không nhận ra. Mái tóc là thứ khiến Deirdre hãnh diện nhất.

Một bên vai Billy giật nhẹ thay cho cái nhún vai xin lỗi vì đã nói lan man.

Quirke nhớ lúc mổ xác bà béo khổng tượng tự tử ở Liffey. Theo tiến trình bắt buộc, ông phải mổ phanh lồng ngực bà ta ngay chỗ xương sườn. Những cái xương dài lộ ra trông như con quái vật béo ú, nhiều chân, chui ra từ cái tổ mỡ màng, no đủ.

Cô chạy bàn trong đồng phục trắng đen, đội mũ trùm kín đầu giống kiểu mũ của các cô hầu gái đến bên chờ Quirke gọi món. Mùi từ các món luộc và rán khiến Quirke khó chịu. Ông kêu một tách trà. Billy Hunt lại lạc vào suy tưởng. Chiếc muỗng nhỏ trong tay gã bới lên đào xuống mấy cục đường trong hũ nhỏ, tạo ra âm thanh lanh canh.

Chờ hầu bàn rời đi, Quirke mới nói:

- Tôi biết đi nhận dạng thân nhân chẳng dễ chịu gì. Đau lòng lắm.

Billy cúi gằm. Hắn cắn nhẹ môi dưới đã bắt đầu giật giật, hệt như một thằng bé to xác mà đáng thương.

- Billy này, hai người có con cái gì chưa?

Vẫn cúi gằm, Billy khẽ lắc đầu nói lí nhí:

- Chưa. Deirdre không thích.

- Thế ông làm gì? Nghĩa là ông làm cho công ty nào?

- Tôi là trình dược viên. Công việc bắt tôi thường xuyên xa nhà, đi khắp đất nước, ra cả nước ngoài. Thi thoảng, bọn tôi phải đến trụ sở chính của công ty ở Thụy Sĩ để họp. Chắc tôi hay vắng nhà nên mới nên nỗi và chắc cũng vì thế nên bà xã không muốn có con.

Quirke thầm nghĩ: “Cái gì cũng phải có nguyên nhân chứ. Hóa ra nguồn cơn chính là đây”. Tuy nhiên, Billy không giải thích nhiều:

- Theo tôi, chắc tại cô ấy quá cô đơn. Nhưng cô ấy chưa bao giờ phàn nàn tiếng nào.

Bất thần, Billy ngẩng phắt lên nhìn Quirke. Nếu là người khác, ông đã tưởng gã thách thức gì mình.

- Vợ tôi không ca thán. Không bao giờ.

Sẵn có người nghe mình dốc bầu tâm sự, Billy kể đủ thứ về cô vợ quá cố: về dáng dấp, tính cách đến việc làm. Nét mặt gã ngày càng dài dại, ánh mắt láo liên như muốn rọi thẳng vào một thứ không còn tồn tại nữa. Hầu bàn mang trà tới. Quirke cố nuốt thứ nước đen đen, nóng đến muốn tuột cả lưỡi. Ông chìa hộp thuốc lá cho Bill:

- Ta vào việc luôn đi. Ông cần gặp tôi có chuyện gì?

Billy lại hạ hàng mi vàng nhạt để nhìn xoáy vào hũ đường. Cổ gã đỏ rần. Màu đỏ lan dần khắp mặt, đến tận chân tóc và còn tiến xa hơn nữa. Quirke biết ông bạn lại mắc cỡ rồi đây. Gã thì thào sau khi hít thật sâu:

- Tôi muốn nhờ ông một việc.

Quirke im lặng chờ. Khách đến quán ăn trưa đông nghịt. Tiếng cười nói ồn ào đến nhức óc. Đám hầu bàn bưng khay chất đầy đĩa đựng thức ăn len lỏi giữa các dãy bàn. Quirke thấy có xúc xích và khoai tây nghiền, cá và khoai tây chiên, trà nóng và nước cam vắt mát lạnh. Ông chìa lòng bàn tay có hộp thuốc lá mở sẵn về phía Bill. Gã lơ đãng lấy một điếu, rõ ràng đầu óc đang ở tận đâu đâu. Hộp quẹt trên tay Quirke kêu loẹt xoẹt trước khi xòe lửa. Billy rướn người giữ chặt điếu thuốc bằng đôi môi và mấy ngón tay run lẩy bẩy. Châm thuốc xong, gã dựa hẳn vào lưng ghế dài như thể sắp kiệt sức đến nơi:

- Tôi đọc mọi bài báo viết về ông, về những vụ có ông chung tay phá án. (Quirke suốt ruột chuyển tư thế ngồi). Cả vụ cô gái chết và một bà bị giết. Tên họ là gì hả ông?

Quirke vờ lạnh tanh:

- Tên ai cơ?

- Cái bà ở Stoney Batter ấy. Năm ngoái hay năm kia nhỉ? Hình như là Dolly thì phải. (Gã nhíu mày). Vụ đó kết cục thế nào? Lúc đầu tôi thấy báo nào cũng đăng nhưng sau im hơi lặng tiếng. Không ai bàn thêm lời nào nữa.

- Báo chí có bao giờ quan tâm lâu đến chuyện gì đâu.

Như chợt nhớ ra, Billy nhìn lảng sang chỗ khác lẩm bẩm:

- Trời! Chắc sắp tới họ cũng dựng chuyện về Deirdre mất.

Quirke cố tình lấp lửng để Billy đừng hy vọng nhiều:

- Để tôi nói với nhân viên điều tra một tiếng xem có được không.

Nhưng Billy không bận tâm mảy may đến những gì báo chí sẽ thêu dệt về vợ mình. Gã lại nhoài người ra trước, bàn tay chuối mắn giơ cao như thể muốn tóm lấy cổ tay hay ve áo của Quirke. Gã thì thào bằng giọng khản đặc:

- Tôi không muốn người ta xẻ thịt phanh thây Deirdre.

- Ông nói gì thế?

- Ông muốn gọi là khám nghiệm tử thi hay xét nghiệm thì tùy. Tôi không thích vụ đó.

Sau giây phút im lặng, Quirke ôn tồn:

- Billy này, đó là thủ tục không thể thiếu. Luật pháp yêu cầu phải xét nghiệm đầy đủ.

Billy nhắm mắt, lắc đầu, mặt nhăn như sắp mếu:

- Cứ nghĩ đến chuyện đó là tôi không chịu nổi. Đừng để người ta chặt nhỏ thi thể cô ấy như moi ruột gà, ruột heo.

Billy đưa tay lên che mắt. Điếu thuốc ở bàn tay bên kia tự cháy gần hết, lửa gần bén đến mấy đốt ngón tay.

- Tôi không chịu được đâu. Sáng nay, phải nhìn xác cô ấy là quá lắm rồi. (Billy buông tay. Ánh mắt gã giờ như ngây độn). Nghĩ đến chuyện vợ mình nằm trên bàn mổ, dưới ánh đèn sáng choang và con dao sáng loáng… Giá ông có quen vợ tôi từ trước, ông sẽ hiểu. Cô ấy hoạt bát lắm.

Mắt gã lại láo liên tìm thứ để nhìn cắm vào đó.

- Quirke à. Tôi chịu không nổi đâu.

Giọng Billy lào khào như hụt hơi:

- Thề có Chúa, tôi sẽ chết mất.

Quirke nhấp ngụm trà đã nguội ngắt. Chất tannin có vị chát bám chặt bề mặt lưỡi bị bỏng từ lúc nãy. Ông không biết phải nói gì bây giờ. Rất hiếm khi ông quen trực tiếp thân nhân người chết, nhưng thi thoảng họ vẫn đến tìm ông nhờ vả, như Billy vậy. Có người chỉ muốn ông giữ lại cho họ vài kỷ vật, chẳng hạn nhẫn cưới hay một lọn tóc của người xấu số; một góa phụ người Alien còn nhờ ông lấy mảnh đạn suốt ba mươi năm ròng nằm kề trái tim ông chồng quá cố. Còn lại, những người khác đưa ra yêu cầu ám muội hơn, quan trọng hơn: nguyên nhân có những vết bầm tím trên thi thể hài nhi, tìm cách lý giải tại sao cha mẹ già ốm yếu lại đột tử để không bị hiểu nhầm, hoặc che đậy một vụ tự tử. Nhưng chưa ai đưa ra yêu cầu giống Billy cả.

- Cứ bình tĩnh, Billy ạ. Để tôi xem có thể làm được gì cho ông.

Giờ thì Billy dám chạm vào tay Quirke dù chỉ rất nhẹ. Sau làn da ở các đầu ngón tay là dòng máu giá lạnh đang rần rật chảy. Bằng giọng run rẩy, gã nói như khẳng định chứ không phải nài xin:

- Quirke, vì tình xưa bạn cũ, cậu không thể không giúp tôi lần này. (Giọng gã nhỏ dần và nghe như tiếng nấc). Xin cậu hãy vì Deirdre nữa.

Quirke đứng dậy. Ông móc đồng năm mươi xu trong túi đặt lên bàn, cạnh chiếc đĩa lót ly trà. Billy lại dáo dác nhìn quanh, hoang mang như người đang vỗ túi tìm món đồ thất lạc. Gã lôi ra cái hộp quẹt Zippo và lơ đãng nghịch bằng cách hết mở nắp ra lại đóng vào. Mồ hôi lấp lánh trên chỏm đầu hói trắng bợt của gã.

- Mà này, Deirdre không phải là tên cô ấy. (Quirke không hiểu gì cả). Tôi muốn nói đó đúng là tên cha sinh mẹ đẻ của vợ tôi, nhưng cô ấy tự xưng là Laura, Laura Swan. Nghệ danh ấy mà. Vợ tôi quản lý một tiệm chăm sóc sắc đẹp tên là Thiên Nga Bạc. Từ đó mới có tên Laura Swan.

Quirke đứng chờ Billy nói thêm nhưng gã im bặt nên ông quay gót rời quán.

Buổi chiều, theo lệnh của Quirke, người ta mang cái xác từ St Vincent’s đến bệnh viện Holy Family ở trung tâm thành phố. Quirke đã chờ sẵn ở đó. Tại Holy Family vừa có thanh tra về các biện pháp tiết kiệm bắt buộc. Nhân viên bệnh viện nhao nhao phản đối nhưng chẳng ích gì. Không biết tác động của nó đến người khác thế nào chứ với Quirke, ông chỉ còn một phụ tá thay vì hai như trước đây. Quirke từng phải đứng trước chọn lựa khó khăn: hoặc giữ túi đồ Tin lành Wilkins, hoặc giữ Tín đồ Do Thái giáo Sinclair. Ông đã dốc hết phiếu bầu cho Sinclair dù chẳng có lý do gì rõ rệt: hai thanh niên ấy đều ngang sức ngang tài trong một số lĩnh vực và cùng dốt đặc trong những lĩnh vực còn lại. Nhưng ông mến Sinclair, thích kiểu làm việc độc lập, cách nói đùa ý tứ và thích cả thái độ hơi gắt gỏng của cậu ta. Khi nghe Quirke hỏi thăm quê quán nhà mình, Sinclair đáp gọn lỏn: “Cork”. Sinclair không một lần cảm ơn ông đã chọn mình và Quirke tán thưởng điều ấy.

Ông phân vân không biết nên để Sinclair tham gia ở mức độ nào trong vụ Deirdre Hunt và lời cầu khẩn của ông chồng đòi không đụng vào thi thể vợ. Tuy nhiên, Sinclair không thắc mắc gì cả. Khi Quirke bảo ông muốn mổ xác một mình (dù theo thủ tục, chỉ cần xem xét bên ngoài là xong), và rằng Sinclair cứ việc xuống căng tin uống nước hút thuốc thoải mái, cậu ta không do dự đến một giây. Cởi áo choàng màu xanh lá và tháo ủng cao su xong, chàng trai đút tay vào túi quần ung dung rời nhà xác, miệng huýt sáo khe khẽ. Quirke quay lại với tờ tài liệu lồng trong túi nhựa mỏng.

Theo đánh giá của Quirke, Deirdre Hunt, Laura Swan hay gì gì nữa, chắc chắn là cô gái trẻ, có ngoại hình ưa nhìn, thậm chí có thể coi là đẹp. Cô quá trẻ so với Billy Hunt. Vì chưa ngâm nước lâu đến độ lâm vào tình trạng thối rữa nghiêm trọng nên cơ thể Deirdre vẫn gọn gàng, tuy có phần hơi thấp nhỏ. Đó là một cơ thể khỏe mạnh, cơ rắn chắc nhưng vẫn bảo đảm những đường cong thon thả với bắp chân và eo mịn màng. Tuy nhiên, khung xương mặt không gọn lắm. Họ thời con gái là Ward đã khẳng định gốc gác Alien của cô, nhưng vầng trán cao, mịn và mái tóc màu đồng buông dài chắc chắn tạo nên vẻ rạng rỡ cho Deirdre khi cô còn sống. Quirke hình dung xác Deirdre nằm sõng soài trên vỉa đá ướt át. Lọn tóc dài quấn quanh cổ trông như mớ rong biển sáng lấp lánh. Ông tự hỏi điều gì đã khiến người con gái xinh đẹp, tràn căng sức sống nhường này chọn thời điểm khuya khoắt giữa đêm hè để gieo mình từ cầu cảng Sandycove xuống dòng nước đen ngòm của vịnh Dublin Bay. Hình ảnh Deirdre trơ trọi dưới bầu trời đầy sao và bóng tháp Martello thâm nghiêm trùm lên vóc người bé nhỏ không rời tâm trí Quirke. Billy Hunt có kể, quần áo Deirdre gấp gọn ghẽ và xếp thành chồng trên trụ cầu sát tường. Dấu hiệu duy nhất của chuyến du hành vào cõi chết là chiếc xe hơi đậu dưới bóng cây tử đinh hương trên đại lộ Sandycove. Chắc hẳn chiếc xe cũng làm cô hãnh diện khi còn sống, thế nhưng cô cũng bỏ nó để đến cõi vĩnh hằng. Mái tóc và xe hơi: cặp bài trùng sinh ra từ thói sĩ diện hão. Nhưng vì đâu mà ngay cả thể diện cô gái trẻ này cũng không còn thiết đến nữa?

Ngay sau đó, ông phát hiện vết kim tiêm nhỏ xíu trên cánh tay trái trắng bợt của xác chết.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.