Dung Binh Đích Chiến Tranh

Lượt đọc: 5413 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1263
Hữu Dụng Hơn Tiền

❊ ❊ ❊

Mục đích của Cao Dương rất đơn giản, anh muốn có thể nghênh ngang đi khắp Ukraine trong trạng thái vũ trang tận răng mà không phải lo lắng về bất kỳ rắc rối nào.

Sawa đã không còn vẻ quê mùa như lần đầu Cao Dương gặp hắn nữa. Dù khoác trên mình bộ vest có phần lỗi thời, nhưng trông hắn lại có vẻ bình thường hơn hẳn.

Trước yêu cầu của Cao Dương, Sawa không trả lời ngay mà đưa tay vuốt cằm bắt đầu tính toán.

Alyosha cười hì hì bước tới bên cạnh Sawa, rút một điếu thuốc Cao Dương vừa tặng đưa cho Sawa, rồi cầm chiếc bật lửa Cao Dương vừa tặng châm thuốc cho hắn, cười nói: "Đại ca, phi vụ gì mà lại không làm được cơ chứ?"

Sawa lườm Alyosha một cái, bực bội nói: "Lúc nào cũng hấp tấp, chẳng khá khẩm lên được tí nào. Ơ? Đây là thuốc lá gì thế?"

Cao Dương cười đáp: "Thuốc lá Hoa Hạ, ở đây hơi khó mua, lát nữa tôi sẽ kiếm cho mấy người một ít."

Sawa gật đầu, sau đó trầm giọng nói với Cao Dương: "Thứ cậu cần, xe thì rất dễ kiếm, quân phục cũng rất dễ, giấy tờ cũng dễ nốt. Nhưng nếu muốn chạy khắp Ukraine mà không bị chặn lại thì hơi khó, tình hình hiện tại vốn đang rất căng thẳng."

Cao Dương đến để làm ăn với Sawa chứ không phải đi cầu xin, nên anh chỉ nhún vai, mỉm cười: "Vì vậy tôi mới hỏi anh có làm được không, nếu không được thì tôi đành phải đi tìm người khác vậy."

Sawa rít mạnh mấy hơi thuốc rồi lắc đầu với Cao Dương: "Những thứ cậu cần, tôi có thể lo được phần lớn, chỉ có một điểm này thôi. Nếu cậu muốn tự do đi lại trên toàn quốc mà lại còn đóng giả quân nhân Ukraine, thì chuyện lại khác hoàn toàn. Cậu cần có lệnh điều động. Có cái này rồi thì đi đâu cũng không thành vấn đề. Nhưng thứ lệnh điều động đó rất phiền phức, cậu không thể cầm lệnh điều tới Vinnitsa rồi chạy tuốt sang Chernihiv được. Yêu cầu của cậu quá rộng. Nếu muốn từ Kiev đến một điểm cụ thể thì dễ, nhưng cái cậu muốn là loại đi đâu cũng được, thế thì khó lắm."

Quân đội khác với các đơn vị khác. Nếu Cao Dương và đồng đội đi khắp Ukraine với thân phận dân thường thì chắc chắn không có vấn đề gì. Nhưng vấn đề là Ukraine chưa xảy ra chiến tranh, lái xe bán tải chở theo pháo chạy lung tung thì chẳng phải là tự tìm rắc rối sao? Mà cái bẫy dành cho Iron Maiden lại là loại bắt buộc phải chạy đua với thời gian. Vì vậy, cải trang thành quân đội là cách duy nhất để có thể công khai vũ trang đầy đủ đi khắp nơi.

Cao Dương chỉ đưa ra yêu cầu, việc có hoàn thành được hay không là chuyện của Sawa, nên anh không nói một lời, chỉ mỉm cười nhìn Sawa.

Sawa vứt tàn thuốc vừa hút xong đi, vỗ tay cái bộp, trầm giọng nói: "Cho tôi mười phút, rồi tôi sẽ trả lời cậu việc này có thành hay không."

Cao Dương liếc nhìn đồng hồ, rồi cười nói: "Được, không thành vấn đề."

Sawa nhìn quanh, lớn tiếng nói: "Dù thành hay không, thì ít nhất cuộc giao dịch của chúng ta cũng rất vui vẻ, tôi phải mời cậu một ly mới được."

Bàn chuyện làm ăn trên bàn rượu không phải là đặc quyền của người Hoa Hạ. Cao Dương cười nói: "Giao dịch xong thì đúng là phải uống một ly. Rượu để tôi mời, người anh em, tôi có mang theo một ít hàng quý hiếm, tuyệt đối là loại rượu ngon nhất thế giới."

Sawa cười: "Được, để tôi nếm thử rượu của cậu xem sao. Cứ ăn ở khách sạn cậu ở đi, gần mà. Các cậu lên trước đi, lát nữa gặp lại."

Cao Dương gật đầu, chỉ chiếc xe tải chở đầy vũ khí, nói với Sawa: "Có đống đồ này rồi thì chúng tôi ở khách sạn không tiện lắm. Anh có chỗ nào phù hợp cho chúng tôi ở không, giới thiệu thử xem?"

Sawa nhíu mày: "Chỗ thì nhiều lắm, nhưng các cậu cũng không cần phải vì đống đồ này mà chuyển chỗ ở đâu. Nếu cậu tin tưởng tôi, thì để tôi lái xe đi, khi nào cần thì cứ gọi điện, tôi mang đến ngay, nhanh lắm."

Cao Dương cười, vươn tay ra với Sawa: "Rất tốt, vậy phiền anh rồi, lát nữa gặp."

Sau khi chia tay Sawa, ba người quay về khách sạn. Cao Dương hạ giọng nói: "Giờ nhiều việc quá, cứ thử xem chỗ Sawa này có thực sự đáp ứng được yêu cầu của chúng ta không. Tôi lên gọi điện cho nhóm Thiên Sứ và Clooney hỏi xem sao, hai người đi chuẩn bị đi."

Nói xong, Cao Dương nghĩ một lát, nhìn Lý Kim Phương rất nghiêm túc dặn: "Lát nữa chuốc cho bọn họ say nằm liệt đi."

Lý Kim Phương trầm giọng nói: "Rõ."

Cao Dương về phòng gọi vài cuộc điện thoại, xác nhận hôm nay không khả thi để triển khai hành động, liền đi ra ngoài. Đúng lúc bắt gặp Tiểu Donnie đang bê một thùng rượu từ trong phòng ra. Đó là loại whisky do nhà Jensen sản xuất, loại đắt tiền nhất.

Cao Dương bước tới, lấy hai chai ra khỏi thùng, trầm giọng nói: "Còn lại để vào chỗ cũ đi, hai chai là đủ rồi. Erin, Erin, đưa tôi ít thuốc lá của cô đi."

Erin và đồng đội đang bố trí ở ba căn phòng sát mặt đường, vừa rồi họ phải giám sát mọi thứ diễn ra trên phố, nhưng giờ thì không cần thiết nữa.

Erin đưa cho Cao Dương một cây thuốc lá nguyên vẹn, trầm giọng hỏi: "Vừa rồi có chuyện gì vậy?"

Cao Dương mở bao thuốc, đổ phần lớn số thuốc lá ra ngoài, chỉ để lại bốn bao, rồi cười nói: "Một hiểu lầm nhỏ thôi, không sao đâu. Còn lại trả cô này, nhiều quá lại mất giá trị. Chúng tôi đi ăn với tên Sawa đó, các cô chưa lộ diện bao giờ nên đừng đi."

Nói xong, Cao Dương cười với Tiểu Donnie: "Tranh thủ thời gian chuyển tới một ít thuốc lá và rượu nhé. Những thứ này ở đây đôi khi còn hữu dụng hơn tiền, có cách không?"

Tiểu Donnie nhún vai nói: "Có cách, dễ lắm, vận chuyển hàng không, ngày mai là đến nơi."

Khi ba người tới nhà hàng, Sawa đã đến từ trước. Có lẽ vì cảm thấy dẫn theo quá nhiều người sẽ tỏ ra không tin tưởng Cao Dương, nên bên cạnh hắn không có ai khác, chỉ có mỗi Alyosha.

Nhìn thấy Sawa, Cao Dương đi thẳng tới, ngồi xuống đối diện hắn, đặt chai rượu lên bàn, cười nói: "Nếm thử cái này đi, rượu Whisky Scotland."

Đồ ăn còn chưa gọi, năm người đã rót Whisky ra ly. Cao Dương là người đầu tiên nâng ly, cười nói: "Cạn ly vì tình hữu nghị nào."

Sau khi uống cạn ly, Sawa gật đầu liên tục, nói: "Rượu này ngon, rất ngon!"

Cao Dương cười ha hả, vẻ mặt đắc ý nói: "Phải ngon chứ, loại này hiếm lắm, giới hạn số lượng, mỗi năm chỉ sản xuất chín mươi chín chai, năm ngàn chín trăm chín mươi chín một chai, bảng Anh đấy! Nhưng vấn đề mấu chốt không nằm ở giá tiền, mà là làm sao mua được hai chai mang ra ngoài cơ."

Mắt Sawa và Alyosha đều trợn tròn. Họ có lẽ làm ăn cũng khá khẩm, nhưng rõ ràng là họ chưa đủ thời gian để rèn giũa cái khí chất của một ông trùm băng đảng.

"Đắt thế ư!"

Sawa và Alyosha đồng thanh thốt lên, ánh mắt cả hai khóa chặt vào chai rượu. Cao Dương cười ha hả, đẩy cây thuốc lá đã vơi hơn nửa về phía trước, nói: "Không còn mấy bao đâu, giữ lấy mà thử mùi vị, thích thì lát nữa lại tặng các anh." (Còn tiếp.)

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1222
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 10 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.