Dung Binh Đích Chiến Tranh

Lượt đọc: 5482 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1237
Có Bẫy

❊ ❊ ❊

Sân bay quốc tế Amsterdam chỉ cách trung tâm thành phố Amsterdam mười lăm cây số, hơn nữa sân bay cũng là ga tàu hỏa, đi tàu điện ngầm đến nơi Cao Dương cùng đồng đội cần đến chỉ mất vỏn vẹn hai mươi phút ngắn ngủi.

Khu đèn đỏ nổi tiếng của Amsterdam nằm ngay gần ga tàu hỏa trung tâm, đi bộ một lát là tới. Dọc theo một con kênh hẹp, hai bên bờ cứ nơi nào có đèn đỏ sáng lên trên cửa, đó chính là nơi làm việc của các cô gái trong tủ kính.

Đến Amsterdam đã là buổi tối, đây chính là lúc khu đèn đỏ bận rộn nhất. Trong lòng con kênh hẹp, nước sông phản chiếu ánh đèn màu hồng phấn, trong tủ kính đầy những cô gái xinh đẹp ăn mặc hở hang hết mức có thể, đang cố gắng uốn éo tạo dáng, Cao Dương cảm thấy hắn sắp nghẹt thở đến nơi.

Cao Dương nhìn thẳng không chớp mắt, vẻ mặt Taylor tuy không tự nhiên lắm nhưng hắn cứ liếc nhìn lung tung, dù sao nhìn cũng không mất tiền, đến đây ngắm nghía cũng khá thú vị.

Chỉ có Erin tỏ ra rất phấn khích, cô cứ nhìn dáo dác xung quanh, thỉnh thoảng lại đưa ra bình luận về một cô gái nào đó.

“Oa! Cô này đẹp thật, ta cũng thấy hứng thú rồi đây, này, không ai trong số các ngươi động lòng sao?”

Albert cúi gằm đầu xuống, khi đi đường chỉ nhìn mũi chân mình. Mặc dù sau khi bị Erin đánh cho một trận tơi bời, hắn vẫn luôn tỏ ra ủ rũ, nhưng đến mức đầu cũng không dám ngẩng lên như vậy vẫn khiến Cao Dương cảm thấy rất kinh ngạc.

“Này, tên côn đồ kia, ngươi định nhặt tiền trên đất à?”

Nghe thấy lời Cao Dương, Albert không thèm ngẩng đầu, trầm giọng nói: “Bây giờ là giờ làm việc, ta không muốn trì hoãn công việc của mình. Nếu ta nhìn đông ngó tây, ta sẽ không nhịn được mất, cho nên ta cứ không nhìn gì cả thì tốt hơn.”

Cao Dương không nhịn được cười, sau đó vẫy tay nói: “Chúng ta mau đi tìm người cần tìm rồi rời khỏi đây thôi, ở lại đây dễ khiến người ta sa đọa lắm.”

Đi dọc theo con phố nhỏ bên bờ kênh một đoạn, Erin đột nhiên nói: “Đúng rồi, chính là chỗ này, nhưng người chúng ta cần tìm hình như đang bận thì phải.”

Cao Dương ngẩng đầu nhìn lên, ngôi nhà có tủ kính đúng là địa chỉ hắn cần tìm, chỉ có điều cái tủ kính đáng lẽ phải đang trưng bày một cô gái thì nay đã bị rèm che kín mít.

Cao Dương búng tay một cái, trầm giọng nói: “Ta và tên côn đồ đi sang đối diện uống tách cà phê. Người Đưa Thư, Bá Vương Long, hai người các ngươi canh chừng ở đây.”

Do dự một chút, Cao Dương hạ thấp giọng: “Mặc dù khả năng rất thấp, nhưng nếu người bên trong đúng thật là Clooney, vậy thì đợi lúc hắn ra ngoài, hãy xử lý hắn!”

Erin gật đầu, khẽ đáp: “Rõ!”

Cao Dương kéo Albert một cái, thấp giọng nói: “Chúng ta đi thôi.”

Trong khu đèn đỏ có rất nhiều nhà hàng và quán cà phê. Chỉ cần chỗ nào hơi rộng rãi một chút là có đặt bàn cà phê sát bờ kênh. Cao Dương và Albert không đi xa, tìm ngay một cái bàn ở phía chéo đối diện rồi ngồi xuống.

Ngồi xuống gọi hai ly cà phê, Cao Dương đội mũ bóng chày kéo thấp vành mũ xuống, cúi đầu liếc mắt nhìn mục tiêu mình đang chú ý.

Erin và Taylor đứng cùng nhau, tựa vào lan can bờ kênh trò chuyện như một cặp tình nhân, chỉ có điều nội dung họ trò chuyện chắc chắn không phải là chuyện phong hoa tuyết nguyệt.

Hơn hai mươi phút trôi qua, Cao Dương đã gọi thêm hai ly cà phê nữa mà cái tủ kính kia vẫn không kéo rèm lên.

Đúng lúc này, Albert lại khẽ nói: “Ông chủ, có chuyện này ta muốn nói với ngài.”

Cao Dương xua tay, nói khẽ: “Ngươi nói đi.”

Albert do dự một chút rồi thấp giọng nói: “Trước hết phải nói rõ, ta không hề nhát gan, ta phải nói rằng bây giờ chuyện gì ta cũng dám làm. Nhưng về công việc chúng ta đang thực hiện, ta cứ cảm thấy đây là một cái bẫy, ta thấy không bình thường. Tình hình này không đúng.”

Cao Dương sững sờ một chút, sau đó không chút biến sắc nói: “Nói thử suy nghĩ của ngươi xem.”

Albert nhíu mày nói: “Ta là người mới, không hiểu rõ chuyện gì đã xảy ra trong quá khứ. Nhưng từ những gì ta biết, Clooney không phải là tay mơ, hắn là lão làng trong thế giới ngầm rồi. Ta từng làm cảnh sát nhiều năm, từ góc độ của một cảnh sát mà nói, hạng người như Clooney chính là loại khiến chúng ta đau đầu nhất, bởi vì ngươi rất khó tìm được bằng chứng hữu dụng nào. Loại người này làm bất cứ việc gì cũng luôn rất cẩn thận, còn chuyện dùng thẻ tín dụng để lộ thân phận, ta cảm thấy chuyện này không thể nào xảy ra trên người kiểu như Clooney được.”

Cao Dương nhíu mày: “Hắn dùng thân phận giả, chỉ là bị nội gián bán đứng thân phận giả đó, cho nên mới có người lần theo lịch sử sử dụng thẻ tín dụng của hắn để tìm ra tung tích hắn.”

Albert lắc đầu nói: “Vậy thì càng không đúng. Ông chủ, đạo lý rất đơn giản, ngài có thể tùy ý kích hoạt một thân phận giả mà trước giờ chưa từng dùng không?”

Cao Dương kìm nén sự thôi thúc muốn dừng ngay hành động lại, gật đầu nói: “Có thể.”

“Vậy ngài có thể sau khi kích hoạt thân phận giả, lập tức sử dụng hệ thống ngân hàng tương ứng với thân phận giả đó không, ý ta là thẻ tín dụng và séc các loại ấy?”

Tuy không nóng, nhưng Cao Dương vẫn lau mồ hôi, thấp giọng nói: “Mặc dù hơi phiền phức một chút, nhưng không hề có vấn đề gì cả.”

Albert thấp giọng nói: “Vấn đề ở đây là, khi ngươi biết rõ có người sẽ tìm đến trả thù mình, mà ngươi lại định trốn đi một lát, ngươi sẽ dùng một thân phận giả đã có từ trước, hay là lập tức kích hoạt một thân phận giả chưa từng sử dụng bao giờ, sử dụng thẻ tín dụng mà không ai biết, tuyệt đối không để lại manh mối để người ta truy vết?”

Cao Dương nuốt nước bọt, khó khăn nói: “Đương nhiên là cái sau.”

“Vậy thì đúng rồi. Mặc dù Clooney đúng là có khả năng vì bất cẩn hoặc lý do nào đó mà để lộ thẻ tín dụng, nhưng ta cho rằng khả năng này quá thấp. Clooney là môi giới lính đánh thuê đấy! Người khác có thể mắc sai lầm này, nhưng là một kẻ cực kỳ nhạy cảm với bảo mật như hắn, ta không tin hắn sẽ phạm sai lầm như vậy.”

Quá phấn khích, khi bắt được dấu vết của Clooney, người của Satans đều quá phấn khích. Những gì Albert nói rất có lý, hơn nữa còn là vấn đề hiển nhiên như vậy mà không ai cảnh giác.

Thực ra không đợi Albert nói hết, khi hắn vừa mới nêu nghi vấn, Cao Dương đã biết Albert nói không sai. Quét mắt nhìn nhanh một lượt, hắn trầm giọng nói: “Hủy bỏ hành động, lập tức rời khỏi đây. Còn nữa, tại sao không nhắc ta sớm hơn?”

Albert nhấp một ngụm cà phê, vẻ mặt oán trách nói: “Ông chủ, ngài phải hiểu, bị một mỹ nữ đánh cho một trận tơi bời trước mặt bao nhiêu người như vậy, trải nghiệm này đối với ta là lần đầu tiên trong đời. Ngài nghĩ ta còn tâm trí nào mà suy tính chuyện khác sao? Nói thật, cú đả kích này gây cho ta bóng ma tâm lý khó mà phai mờ cả đời. Lúc này mà ta còn có tâm trí suy nghĩ mấy chuyện này thì ngài phải khen ngợi tâm lý của ta vững vàng mới đúng.”

Cao Dương không nhịn được nói: “Là mặt dày mới đúng chứ. Được rồi, tình hình hiện tại quá quỷ dị, có khả năng có nguy hiểm, mau đi bảo Bá Vương Long và Người Đưa Thư cẩn thận, phát hiện bất thường lập tức rời đi.”

Albert gật đầu, nhưng ngay khi vừa đứng dậy, hắn đột nhiên nói: “Bên trong xong việc rồi, có người đi ra, Người Đưa Thư bọn họ định vào kìa! Ông chủ, bảo bọn họ lập tức rời đi hay là vào tìm hiểu tình hình đây?”

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1222
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 10 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.