Hầm Trữ Đông

Hầm Trữ Đông

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1

❊ ❊ ❊

1

“Fred Philips đang chạy kìa.” Tiếng la của Anne Cattrell phá tan bầu không khí tĩnh lặng của buổi chiều tháng Tám, chẳng khác nào tiếng rắm giữa buổi tiệc trà của vị cha xứ.

Hai người bạn giật mình ngước nhìn. Diana rời mắt khỏi trang giấy vẽ, Phoebe ngẩng lên từ cuốn sách làm vườn. Đôi mắt họ loang loáng khi đột ngột chuyển ánh nhìn từ giấy in sang ánh nắng chói chang. Họ đã thư thái ngồi đó suốt một giờ liền, quây quần quanh chiếc bàn sắt đặt dưới hiên nhà. Trên bàn, dư âm của buổi tiệc trà nằm lẫn với mấy món đồ kiếm cơm của họ: một chiếc kéo cắt cành, một hộp màu để mở, tập bản thảo mà một trang đã ố vệt trà vì Anne vô tình đặt chiếc tách xuống.

Phoebe ngồi ngay ngắn trên chiếc ghế ở góc phải, hai chân khoanh gọn duỗi gầm bàn, mái tóc xoăn đỏ lục phủ xuống bờ vai. Trong suốt nửa tiếng vừa rồi, tư thế của cô hầu như không đổi. Từ lúc uống trà xong, cô đã chúi mũi vào cuốn sách thay vì quay trở lại nhà kính và hoàn thành đơn đặt hàng năm trăm nhành phong lữ thảo của mình.

Diana thoa nhiều kem chống nắng Ambre Solaire đến nỗi mặt bóng nhẫy. Cô nằm dài trên ghế, chiếc váy xếp ly bằng vải thun in họa tiết vật sang một bên, buông xuống những phiến đá lát. Một bàn tay thanh mảnh của cô nhẹ nhàng vuốt ve bụng chú chó Labrador đang nằm bên cạnh, tay kia vẽ những hoa văn cuộn xoáy trên trang giấy mà đáng lẽ đã phải kín đặc phác thảo nội thất cho một ngôi nhà ở Fowey. Suốt từ nãy tới giờ, Anne cố chống lại những cơn gà gật, vắt óc nghĩ ra khoảng một nghìn chữ cho bài viết Cực khoái âm đạo - sự thật hay tưởng tượng để đăng trên một tạp chí chẳng mấy tiếng tăm. Lúc này cô đang ngồi dựa vào bàn, hai tay chống cằm, đôi mắt đen láy đăm đăm ngắm nhìn khu vườn trải ra trước mặt.

Thoáng liếc sang Anne rồi dõi theo ánh mắt cô bạn, Phoebe nhìn xuống bãi cỏ rộng bên dưới qua cặp kính gác trên cánh mũi. “Chúa ơi!” Cô la lên.

Người làm vườn vạm vỡ của cô đang chạy rầm rập qua bãi cỏ. Ông ta cởi trần, phần mỡ bụng chảy xệ nảy tưng tưng phía trên cạp quần như sóng cồn. Chỉ riêng việc Fred cởi trần thôi cũng đủ gây sốt lắm rồi. Ông là người ý thức rất rõ về vị trí của mình ở điền trang Streech nên Phoebe luôn phải huýt sáo cảnh báo rằng cô sắp ra vườn để ông có thể mặc áo tử tế như một quý ông người Pháp (từ dùng của ông), bất chấp cái nóng mùa hè.

“Có lẽ ông ấy vừa trúng cá độ bóng đá,” Diana nói, không mấy chắc chắn, trong lúc cả ba cùng dõi theo người đàn ông đang cắm đầu cắm cổ chạy tới.

“Không đâu,” Anne phản bác. Cô đẩy chiếc ghế đang ngồi ra xa khỏi bàn. “Với bản tính thủ cựu, phải có thứ gì kích thích hơn chỗ tiền thưởng vớ vẩn ấy mới đủ khiến Fred chạy hùng hục thế kia.”

Rồi họ im lặng theo dõi quãng đường còn lại của Fred. Lúc đến được sân hiên, ông bắt đầu đi bộ, rồi ngừng lại, vất vả chống một tay lên bức tường thấp bao quanh khoảng sân và thở hổn hển. Đôi má bợt bạt xám lại, cổ họng khò khè. Phoebe lo lắng ra hiệu cho Diana kéo xuống chiếc ghế trống, rồi cô đứng dậy, đỡ lấy tay Fred và giúp ông ngồi xuống.

“Có chuyện gì vậy?” Cô hỏi, vẻ kích động.

“Ôi… Thưa cô… Kinh khủng lắm.” Fred không thể nói liền mạch. Mồ hôi chảy ròng ròng xuống khuôn ngực béo mẫm, nâu bóng và tròn mềm như phụ nữ. Mùi chua lòm và hôi rình trên người ông át đi cả hương thơm ngọt ngào của những cành hồng đang rung rinh trong gió bên hiên nhà. Nhận ra tình trạng trần trụi và bốc mùi của mình, ông xấu hổ vội giơ tay che lại. “Tôi rất lấy làm xin lỗi, thưa cô.”

Diana thả chân xuống và ngồi dậy, rút tấm chăn vẫn vắt ở lưng ghế ra và choàng lên vai người làm vườn. “Ông nên giữ ấm người sau khi chạy như vậy.”

Fred cuốn chăn quanh mình và gật đầu biết ơn.

“Có chuyện gì vậy, Fred?” Phoebe hỏi lại.

“Tôi không biết phải nói thế nào cho đúng nữa, nhưng vẫn phải nói.” Cô nghĩ mình đã nhìn thấy sự thương hại trong mắt ông.

“Vậy cứ nói tôi nghe,” cô dịu dàng thúc giục. “Biết đâu sự việc không đến nỗi nào.” Cô liếc nhìn Benson, chú chó Labrador lông vàng vẫn nằm yên cạnh ghế của Diana. “Hedges bị cán à?”

Fred thò bàn tay thô ráp, cáu bùn ra khỏi chăn, khẽ đặt lên tay Phoebe rồi siết nhẹ với vẻ thân thiết khác hắn bình thường. Cử chỉ đó khiến cô bất ngờ. “Có một cái xác trong hầm trữ đông cũ, thưa cô.”

Một thoáng im lặng.

“Một cái xác ư?” Phoebe hỏi lại. “Xác người hay vật nuôi?” Giọng cô đều đều, không cảm xúc.

Anne liếc nhìn Phoebe. Có những lúc, sự điềm tĩnh của cô bạn khiến cô phát sợ.

“Nói thật, tôi không dám nhìn kĩ. Tôi quá choáng váng khi thấy nó chắn ngang lối đi.” Fred cúi mặt, nhìn chằm chằm xuống chân. “Tôi giẫm phải nó, hình như thế, trước khi kịp nhìn rõ. Sau đó thì ngửi thấy mùi.”

Tất cả đều như bị thôi miên vào đôi ủng làm vườn của Fred, khiến ông áy náy trước lời phát biểu bốc đồng của mình và vụng về rê chân ra khỏi tầm mắt mọi người, giấu vào dưới tấm chăn. “Không sao đâu, thưa cô,” ông nói. “Tôi chùi lên cỏ rồi.”

Tách và đĩa run lên trong tay Phoebe, cô cẩn thận đặt chúng xuống bàn, bên cạnh cái kéo. “Đương nhiên rồi, Fred. ông thật nhanh trí. Ông có muốn uống trà không? Hay ăn bánh nhé?”

“Không cần đâu, cảm ơn cô.”

Diana quay đi, cố dằn lại ham muốn kì quái là được bật cười. Trong số tất cả những người phụ nữ cô biết, chắc chỉ có Phoebe mới đi mời bánh trong tình huống này. Phoebe vẫn giữ được bình tĩnh như vậy quả là đáng khâm phục, vì cô là người chịu ảnh hưởng nhiều hơn hết trước tiết lộ kinh khủng của Fred.

Anne sờ soạng giữa đống bản thảo để tìm thuốc lá. Cô mở bao và đưa cho Fred. Ông liếc nhìn Phoebe chờ sự cho phép, dù không cần thiết và cô nghiêm nghị gật đầu.

“Cảm ơn cô Cattrell. Dây thần kinh trong đầu tôi đứt tới nơi rồi.”

Anne châm điếu thuốc, đoạn giữ lấy tay Fred. “Nói cho rõ nào.” Đôi mắt đen láy của cô nhìn thẳng vào mắt ông với vẻ dò hỏi. “Đó là xác người. Phải không?”

“Đúng vậy, cô Cattrell.”

“Ông có biết là ai không?”

“Tôi không biết, thưa cô.” Fred miễn cưỡng đáp. “Tôi nghĩ khó mà nhận diện được.” Ông rít một hơi thuốc thật dài, mồ hôi vã ra trên trán vì nỗi ghê tởm bị kìm nén nãy giờ. “Theo tôi thấy thì cái xác chẳng còn nguyên vẹn nữa. Nó hẳn đã ở đó một thời gian rồi.”

Ba người phụ nữ thảng thốt nhìn ông.

“Nhưng vẫn phải còn quần áo chứ, Fred?” Diana căng thẳng hỏi. “Ít nhất ông cũng biết là đàn ông hay đàn bà chứ.”

“Tôi không thấy quần áo đâu cả, cô Goode.”

“Tốt hơn hết ông nên chỉ cho tôi xem.”

Phoebe đứng bật dậy làm Fred cũng lúng túng nhổm lên. “Tôi nghĩ là không nên, thưa cô. Tôi không muốn cô ngất xỉu đâu.”

“Thế thì tôi sẽ tự đi.” Phoebe bất ngờ mỉm cười và đặt tay lên cánh tay ông. “Xin lỗi nhưng tôi phải nhìn cái xác. Ông hiểu mà, phải Fred?”

Freb dụi tắt điếu thuốc và kéo tấm chăn chặt hơn quanh vai. “Nếu cô kiên quyết như vậy, tôi sẽ đi cùng. Cô không nên nhìn thấy cảnh đó một mình.”

“Cảm ơn ông.” Phoebe quay sang Diana. “Cậu gọi điện cho cảnh sát giúp mình nhé?”

“Được.”

Anne kéo ghế ra sau. “Mình sẽ đi với cậu.” Cô băng qua bãi cỏ theo Phoebe và Fred, không quên ngoái lại dặn Diana: “ Cậu có thể rót sẵn một chút brandy, mình sẽ cần đấy, ngay cả khi không ai muốn uống.”

Phải vài mét nữa mới đến hầm trữ đông, nhưng họ đã dừng chân, lo lắng co cụm lại. Hầm trữ đông là một khối kiến trúc hiếm gặp, trông na ná một quả đồi nhỏ, được thiết kế và xây dựng từ thế kỉ 18. Nó được dùng làm nơi trữ băng, nhưng đã ngưng sử dụng nhiều năm rồi, kể từ khi tủ lạnh ra đời. Với uy quyền tuyệt đối của mình, mẹ thiên nhiên lại một lần nữa thống trị nơi đây bằng vô số cây tầm ma mọc quanh phần móng, tạo nên sự kết hợp độc đáo giữa mái vòm nhân tạo và phần đất cứng tự nhiên. Cửa vào duy nhất của hầm trữ đông một khung cửa thấp và rộng, trổ trên bức tường nằm cuối lối đi mọc đầy cây dại. Cánh cửa khuất sau một bụi mâm xôi chằng chịt trông như tấm rèm đầy những gai. Cửa lộ ra là do Fred đã phát quang và vạch tấm rèm sang một bên.

Một chiếc đèn pin nằm chỏng chơ dưới nền đất. Phoebe nhặt lên. “Sao tự nhiên ông lại muốn vào đây thế? Chúng ta không sử dụng nơi này suốt bao nhiêu năm rồi mà.”

Fred nhăn mặt. “Tôi ước gì mình không vào, thề có Chúa. Mắt không thấy thì tâm không phận, thực sự là thế. Bấy giờ tôi đang sửa lại tường bao của vườn rau. Tuần trước nó bị đổ, một nửa số gạch không dùng lại được nữa. Trông gạch mủn nát hết cả, tôi đã hiểu tại sao bức tường lại sập. Tôi liền nhớ tới số gạch lúc dỡ mái nhà mấy năm về trước. Chúng ta cất vào đây mà. Cô cũng dặn: ‘ Cứ giữ lại những phần còn tốt, biết đâu sẽ cần đến để sửa chữa. ’ ”

“Tôi nhớ.”

“Thế nên tôi định dùng chúng để sửa bức tường.”

“Đương nhiên rồi. Ông phải phạt bỏ đám mâm xôi à?”

Fred gật đầu. “Tôi không tài nào nhìn thấy lối vào, nó bị lấp hết cả, ông trỏ cái liềm đặt cạnh hầm. “Tôi đi ủng và dùng dụng cụ này để xử lý.”

“Đi thôi,” Anne đột nhiên lên tiếng. “Vào xem cho xong đi. Nói chuyện cũng không giúp mọi sự dễ dàng hơn đâu.”

“Phải,” Phoebe điềm tĩnh nói. “Cánh cửa có mở rộng hơn chút nào so với lúc ông rời đi không?”

“Có đấy thưa cô. Tôi đã đẩy mở hết cỡ trước khi giẫm phải thứ bên trong. Nhưng tôi cũng dồn sức kéo cửa lại lúc bỏ đi, tránh cho ai lạc vào.” Fred cắn môi. “Có điều, đúng là bây giờ cánh cửa đã mở rộng hơn thật.”

Ông miễn cưỡng tiến lên trước, bất thình lình đạp tung cánh cửa. Cửa mở ra cùng tiếng kẽo kẹt của bản lề. Phoebe cúi người và rọi đèn pin, nhuộm thứ ánh sáng vàng vọt vào không gian bên trong. Căn hầm không còn nhiều khoảng tối. Xác chết thâm đen không mặt và cảnh Hedges đang vô tư quần thảo trên đống ruột nát rữa khiến cô buồn nôn. Con chó chạy ra ngoài, phe phẩy đuôi giữa hai chân rồi nằm dài nhìn cô trút sạch chỗ trà vừa uống xuống bãi cỏ.

kiếm thứ gì vậy, thưa sếp?” Một người hỏi. Walsh đưa vài tờ đánh máy cho các nhóm. “Đọc các điểm chính, rồi dùng đến trực giác của các cậu. Nếu có ai đó ở đây liên quan đến kẻ giết người, họ sẽ không tự nhiên mà tặng miễn phí bằng chứng về
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.