Hầm Trữ Đông

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 3 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 24

❊ ❊ ❊

24

Cuộc hỗn chiến nhanh chóng kết thúc. Lúc Diana nghĩ đến chuyện bật đèn phòng khách, thì những kẻ phá hoại đã giương cờ đầu hàng. Cả bọn bị dẫn giải qua sân hiên bởi tập hợp những người đang thở hổn hển gồm McLoughlin, Gavin Williams, hai cảnh sát không mặc đồng phục khác, Jonathan, Fred và Paddy Clarke.

“Vào trong,” McLoughlin xẵng giọng ra lệnh. “Tất cả đều bị bắt quả tang.”

Mất đi vẻ hung hăng khi lộ diện dưới ánh đèn sáng chói trên đầu, bọn chúng chỉ còn là đám thanh niên khó ưa, đổ mồ hôi như tắm, với gương mặt cau có và đôi mắt lươn lẹo muốn lảng tránh. Vừa nhìn, Diana đã nhận ra đó là lũ trai làng, nhưng cô chỉ có thể nhớ tên hai đứa trong số chúng. Eddie Staines, và Peter Barnes 19 tuổi, là con trai Dilys và anh trai của Emma. Cô kinh ngạc nhìn chúng. “Chúng tôi đã làm gì mấy người hả? Tôi thậm chí còn chẳng biết mấy người là ai.”

Peter là một gã đẹp trai, cao lớn, lực lưỡng, cựu học sinh trường công, giờ đang làm trong xưởng in của cha ở Silverborne. Gã nhìn cô, cười khinh bỉ nhưng không trả lời. Eddie Staines và bốn kẻ còn lại thì chỉ nhìn chằm chằm xuống sàn.

“Hỏi hay lắm,” McLoughlin thẳng thắn nói. “Các quý cô đây đã làm gì các người hả?”

Peter đảo mắt. “Quý cô nào?” Gã xấc xược hỏi. “Ý mày là lũ ô môi này hả?”

Giọng nói không hề có trọng âm của Peter khiến McLoughlin hứng thú. Tiếng la hét trên bãi cỏ rõ ràng đều là của những người khác. Cái lắc đầu của anh khiến Diana im lặng. “Tôi đang đề cập đến cô Maybury và bạn của cô ấy,” anh vẫn nối với giọng đều đều như cũ. “Họ đã làm gì các người?” Anh quan sát những gương mặt lãnh đạm. “Thôi được, các người bị bắt vì tội cố ý hành hung chủ điền trang Streech.”

“Chúng tôi chưa bao giờ chạm vào cô ta,” Eddie Staines la lên. “Câm ngay,” Peter nói.

“Chưa bao giờ chạm vào ai?”

“Cô ta. Cô Maybury.”

“Tôi đâu có nói vậy đâu.”

“Thế anh nói cố ý hành hung là ý gì?”

“Cô ấy không phải chủ nhân của điền trang streech,” McLoughlin nói. “Cậu Jonathan Maybury và em gái cậu ấy mới là người sở hữu cơ ngơi này.”

“Ồ.” Eddie chau mày. “Tôi cứ tưởng nó là của mụ ô môi.” McLoughlin nhướng lông mày. “Ý cậu là cô Maybury?”

“Anh bị thiểu năng à?”

McLoughlin ôn tồn trả lời. “Đó có vẻ là đặc quyền của cậu mà, phải không Eddie Staines?”

“Ừ.”

“Ngậm miệng mày lại, cái thằng chó chết ngu ngốc kia,” Peter rít lên.

Một tia lạnh lùng loé lên trong đôi mắt McLoughlin. “Chà, chà, Paddy à, ông nói đúng đấy. Thằng nhóc thô lỗ mới phất lên này chính là đứa cầm đầu. Thế vấn đề của nó là gì nhỉ?”

“Mẹ nó,” Paddy đáp gọn. Peter ném cho ông ta ánh mắt như muốn giết người.

Paddy nhún vai hờ hững. “Xin lỗi nhé, chàng trai. Nếu mày có nửa trí thông minh của em gái mày, mày đã vượt qua được rồi. Nếu mày biết phản đối ả khốn ngu ngốc đó cùng tham vọng ngớ ngẩn của ả, thì mày đã giữ được đầu óc bình thường. Thử nghĩ lại xem, ai mới thực sự là người vui vẻ cùng Emma khi con bé đến đây và giạng chân ra.” Ông ta liếc McLoughlin. “Đã nghe về thành ngữ tên ăn mày trên lưng ngựa chưa? Một tên ăn mày có chút tiền, mua một con ngựa để ra oai, rồi cuối cùng phát hiện hắn chẳng thể cưỡi nổi thứ chết tiệt ấy. Dilys Barnes chính là như thế đấy. Cô ta đã thất bại thảm hại khi đòi với quá cao và quyết định chuyển nhà đến đây. Đương nhiên cũng chẳng hại gì. Đây là một đất nước tự do mà. Nhưng nếu còn biết suy nghĩ, thì đừng nên phân biệt đối xử như thế. Cùng một ngôi làng, nhưng lại coi người này chẳng khác nào rác rưởi vì nghĩ họ mạt hạng hơn mình. Trong khi sẵn sàng bợ đỡ những kẻ khác và giả đò khoe khoang về gia thế hoành tráng của mình dù nó rõ ràng trống trơn đến thảm hại. Làm thế ấy mà, chỉ tổ khiến tất cả mọi người ghét bỏ thôi.”

Gương mặt Peter cau lại khó chịu. “Lão khốn!”.

Paddy chẳng buồn để tâm. “Mọi người cười nhạo ả, đương nhiên rồi. Chắc chắn là thế. Leo trèo, đeo bám lên tầng lớp trên là môn thể thao rất được quan tâm ở một nơi thế này đấy, nhưng Dilys lại chẳng phải vận động viên cừ khôi cho lắm.” Ông ta vuốt cằm. “Cô ả còn không được sáng dạ nữa. Ngay quy tắc đầu tiên của cuộc chơi ả đã không nắm được rồi, đó thùng rỗng kêu to đấy.” Đôi mắt ông soi mói Peter. “Chắc mày sẽ cần dịch ra nghĩa đen đấy nhỉ. Nghĩa là khi mày càng xuất sắc, ưu tú thì càng ít phải nhắc đến điều đó.”

Tay Peter siết thành nắm đấm. “Chó chết, Paddy. Lão cũng chỉ là thứ cặn bã Ireland rẻ tiền mà thôi.”

Trong một thoáng, McLoughlin có ấn tượng kì quái rằng thằng nhóc đang rất thích thú.

Paddy cười khùng khục trong cổ họng. “Tao sẽ coi đó như lời khen tặng, ranh con ạ. Đã từ rất lâu rồi mới có người nhận ra dòng máu Ireland chảy trong người tao.” Ông ta nghiêng người né cú đấm bay đến. “Lạy Chúa!” Ông ta cáu kỉnh hét lên. “Mày thậm chí còn ngu ngốc hơn cả mẹ mày, dù được học hành và được mẹ mày nhồi nhét mấy thứ tư tưởng phải nâng tầm bản thân vào đầu.” Ông ta chĩa ngón tay về phía Phoebe. “Đó là lỗi của cô đấy. Cô đã biến ả thành trò cười, và tin tôi đi, đừng nên làm thế với những kẻ như Dilys Barnes. Mỗi lần ả nghĩ mình phải chịu tủi nhục đau đớn, dù đó là sự thực hay chỉ do ả tưởng tượng ra, thì tâm hồn ả sẽ có thêm một vết sẹo chứa đầy nọc độc. Và vết sẹo sâu nhất, cũng thâm độc nhất, chính là do cô gây ra. Ả đã tiêm nhiễm phần lớn thứ nọc độc ấy sang thằng bé này.”

Phoebe trố mắt nhìn ông. “Tôi gần như còn chẳng biết gì về cô ta. Một lần cô ta đã gây chuyện với tôi cạnh ao làng nhưng tôi quá tức giận ấy chứ, nói gì đến cười nhạo.”

“Trước khi David mất tích,” ông ta gợi ý. “Hắn đã gây hoạ. Hắn kể đi kể lại câu chuyện ấy trong quán rượu và loan tin khắp làng.”

Phoebe ngơ ngác nhìn ông ta và lắc đầu.

Ông ta cúi xuống để vuốt ve tai con chó Labrador già đang nằm dưới chân. “Khi Benson vẫn chỉ là một chú cún con, Dilys đã bắt gặp nó đang chồm lên con chó Bắc Kinh của ả.” Mắt ông ta sáng lấp lánh. “Và cô đã bị ả diễn thuyết một bài trên điện thoại vi không dạy dỗ nổi chó của mình.”

“Ôi, Chúa ơi!” Phoebe vỗ tay lên mặt. “Không phải tôi cố tình ám chỉ Barnes. Đó chỉ là đùa thôi,” cô phản đối. “Tôi đang nhắc đến con chó Bắc Kinh của cô ta mà. Con chó chết tiệt ấy cứ hừng hực lên, và bốc mùi động đực.”

Tiếng cười khùng khục của Paddy vang khắp căn phòng chẳng khác nào cái muỗng khuấy tung dòng adrenaline vốn đã tăng cao thành lớp bọt, sẵn sàng trào ra bất cứ lúc nào.

Giọng Phoebe run run. “Dù sao, đó cũng là lỗi của cô ta. Cô ta cứ liên tục gọi Benson là con chó bẩn thỉu.” Cô vô tình nhại theo giọng của Dilys Barnes. “‘Cái con chó bẩn thỉu nhà cô nên tự biết xấu hổ đi, cô Maybury ạ, Lạy Chúa, thật hài hước. Cô ta thậm chí còn chẳng dám nói Benson đã giao cấu với con chó ghê tởm nhà cô ta.” Cô chùi mắt bằng ống tay áo. “Thế nên mới nói, tôi lấy làm tiếc, nhưng bởi cô ta thậm chí còn biết rõ hơn tôi nữa kia, rằng chẳng ai có thể ngăn những con chó bẩn thỉu lao vào cái ổ bốc mùi ấy nhà cô ta được.” Cô ngước lên, nhìn vào mắt Diana và phá ra cười. Cả phòng như rung lên vì tiếng cười ấy.

Dù không mấy sáng dạ nhưng cũng có óc hài hước khá tốt, Eddie Staines ngoác miệng cười. “Hay đó. Giờ mới được nghe. Hóa ra đó chính là lý do vì sao họ gọi lão Barnes là ‘chó bẩn thỉu’ đúng không? Á, lạy Chúa!” Cậu ta gập người xuống khi Peter Barnes bất thần vung một bên chân đi bốt và đạp thẳng vào hạ bộ của cậu ta. “Á, Chúa ơi!” Cậu ta rụt lại, ôm lấy người.

McLoughlin theo dõi màn tấn công nho nhỏ này với vẻ khoái chí. “Và tôi đoán Dilys lãnh biệt danh ‘bốc mùi’? Anh nói với Paddy.

Người đàn ông to lớn cười toe. “Trong một hoặc hai tháng, có lẽ thế. Theo những gì tôi nhớ, ‘chó bẩn thỉu’ gán cho Tony lâu hơn ‘Barnes bốc mùi’ gán cho Dilys, nhưng dù sao cũng lớn chuyện. Và ả coi đó là việc tày trời, cậu thấy đấy. Khi người ta bị ám ảnh bởi sự thất bại, thì sẽ chẳng còn chỗ cho hài hước đâu.” Đôi mắt ông ta nhìn thẳng vào gương mặt cay cú của gã trai trẻ. “Sự tôn trọng,” ông ta nói với giọng mỉa mai, “đối với cô ả chẳng khác nào nỗi ám ảnh.”

McLoughlin biết, đó là tất cả những gì Paddy có thể làm giúp anh. Ông ta đủ nghi ngờ Peter Barnes để dồn thằng nhóc vào bẫy, nhưng lại không có bằng chứng cho việc nó đã đánh Anne hay Dilys đã bịa đặt về Phoebe. “Cô ả quá xảo quyệt,” ông ta nói vào sáng hôm đó.

“Cô ta điển hình cho tính đố kỵ bệnh hoạn. Thinh thoảng, cậu sẽ gặp vài người như thế. Họ thường là phụ nữ, luôn luôn cảm thấy không thoả mãn và lúc nào cũng muốn gây hấn với người cùng giới bởi sự đố kỵ. Họ vô cùng xấu xa. Và trong nhiều trường hợp, mục tiêu lại chính là con gái họ.”

“Thế vì sao ả lại chọn cô Maybury làm mục tiêu?” McLoughlin thắc mắc.

“Bởi cô ấy là đệ nhất ở Streech và những kẻ khốn kiếp thì luôn muốn dìm cô ấy xuống hố phân. Trong vòng mười năm, Dilys lúc nào cũng hể hả vì ả có thể khinh thường Maybury. Chúa chứng giám, cố cách mấy ả cũng chẳng làm thế được đâu.”

“Cô ta đã làm gì?”

“Bịa đặt, bôi xấu, tất nhiên rồi. Người khác sẵn sàng tin bất cứ điều gì, một khi vận cậu đi xuống, và giết người là điều ít tởm lợm nhất mà Dilys nhồi nhét vào đầu họ.”

“Ông đang sống trong cái cống nào thế này hả Paddy?” McLoughlin khẽ nói, giọng anh đều đều.

Ông nhận xét, khiến anh ngạc nhiên. “Nếu ai đó có lỗi, thì người đó là Phoebe. Cô ấy là trung tâm của vấn đề. Dù đúng hay sai, bất cứ người phụ nữ bình thường nào gặp hoàn cảnh tương tự cũng bán sạch gia sản và chuyển tới nơi khác. Điền trang không đáng để cô ấy phải trả giá đến thế.”

Không, McLoughlin thầm nghĩ, Paddy sai rồi. Điền trang này đáng giá tới mức Phoebe sẽ cố gắng bám trụ lại bàng mọi cách. Và cô ấy làm thế dù giá trị vật chất của nó không hề cao. Mà giá trị đích thực của nó được tạo ra từ chính những người yêu thương cô. Anh liếc về phía cô và bỗng dưng cảm thấy khó chịu. Chết tiệt thật! Người phụ nữ đó! Mọi người yêu quý cô hoặc ghét bỏ cô. Nhưng không một ai có thể thờ ơ.

“Thôi được,” anh đột ngột phá tan sự im lặng. “Cậu…” anh trỏ ngón tay về phía Eddie Staines, “sẽ được lắng nghe vài sự thật quan trọng. Cậu không phải người sáng dạ nhất nhưng ít ra cũng sáng dạ hơn những kẻ ngu độn ở đây.” Anh trừng mát với Peter rồi giơ một ngón tay lên. “Điều thứ nhất, Eddie ạ, cô Maybury không giết cha mẹ cô ấy. Hai vợ chồng đại tá Gallagher chết vì tai nạn ô tô do phanh xe không hoạt động. Và phanh xe của họ không hoạt động vì KC. không bảo dưỡng cái xe chu đáo. Nếu không, ông ta hẳn phải phát hiện ra ống dẫn dầu đã bị mòn. Hiểu chứ?”

“Hiểu, nhưng ai đã làm nó bị mòn?” Eddie hỏi lại, ra vẻ đắc thắng. “Đó mới là vấn đề.”

McLoughlin mệt mỏi nói. “Theo báo cáo của nhân viên điều tra, đại tá Gallagher đã đưa xe đến xưởng của KC. vì thấy phanh không ăn lắm và ghi chú lại việc đó. Tờ ghi chú bằng chữ viết tay của ông ấy vẫn nằm trong tập hồ sơ. KC. đã lờ nó đi.” Anh giơ ngón tay thứ hai lên. “Thứ hai. Mười năm trước, David Maybury đã đi khỏi nhà này khi vẫn còn sống. Không ai giết hắn cả. Hắn bỏ đi vì đã tiêu sạch tiền của vợ và hắn không chịu đựng nối cái cảnh phải làm việc quần quật để duy trì cuộc sống.”

“Thế kẻ chúng ta đang nói tới là ai? Chính mắt tôi đã nhìn thấy hắn ta ba tháng trước. Nên nhớ, giờ hắn chết rồi.” Eddie trừng mắt nhìn Phoebe. “Đó là cách hay để trả thù mà, đúng không?”

McLoughlin giơ ngón tay thứ ba lên. “Thứ ba, Eddie. Người đàn ông đó không phải David Maybury.”

Trông cậu ta có vẻ hoài nghi. “Ồ, thế sao?”

“Đúng vậy đấy. Đó là KC. Và không cần tranh cãi gì nữa. Việc đó đã được chứng minh rồi.”

Có một quãng im lặng kéo dài. Cuối cùng, cậu ta cũng chịu thừa nhận. “Chết tiệt, ra là thế. Tôi biết lão mà. Nhưng ông thanh tra khẳng định là Maybury.”

Paddy khịt mũi. “Chỉ có lũ ngốc và chính trị gia mới khăng kháng mình biết chắc chắn về điều gì đó thôi.”

Họ gần như có thể hiểu được suy nghĩ của Eddie khi nhìn vào gương mặt nhăn nhó của cậu ta. “Dù anh nói thế, nhưng tôi thấy chẳng có gì khác cả. Làm rõ vài vấn đề nhé. Nếu lần này cô ta giết KC. thì có khả năng mười năm trước cô ta cũng đã giết lão chồng mình. Bằng chứng duy nhất khiến anh nghĩ mười năm trước cô ta vô tội là vì tôi nghĩ lão già mình nhìn thấy chính là Maybury. Anh có hiểu tôi nói gì không?”

“Tôi hiểu,” McLoughlin nói. “Nhưng toàn bộ chuyện này thật quá nực cười. Cậu không nghĩ đến việc nếu đó đúng là Maybury, thì các người đã hành hạ một phụ nữ vô tội suốt mười năm sao?”

“Còn cha mẹ cô ta…” Cậu ta im tịt khi bộ não đã theo kịp cái mồm, “ừa, chậc, như tôi nói, chỉ là làm rõ vài vấn đề thôi mà.”

“Gì cũng được. Nhưng cô Maybury không giết KC., Eddie ạ. Mà chính là cậu.”

“Vớ vẩn.”

“Ông ta không hề bị giết, ông ta chết vì lạnh, đói và bỏ bê bản thân. Cậu là người cuối cùng nhìn thấy ông ta khi còn sống. Nếu cậu giúp ông ta, thì giờ ông ta đã không chết. Ông ta cần giúp đỡ, nhưng cậu lại chẳng làm gì để giúp lão già khốn khổ đó cả.”

“Nói nghe này. Anh đang cố dụ tôi vào tròng đấy à? Thanh tra bảo ông ta bị đâm vào bụng kia mà.”

McLoughlin thầm nghĩ, giữa một bên là hổ Barnes và một bên là sói Walsh, chẳng lạ gì khi Phoebe phải tự rút lui vào pháo đài của mình. Anh không thấy hối hận chút nào khi quyết làm tới cùng mà chẳng màng đến ba mươi năm cống hiến trong lực lượng của Walsh. “Thanh tra đã hối lộ cấp trên và được thăng chức không đúng quy định,” anh thẳng thừng đáp. “Mấy chuyện như thế vẫn thường xảy ra trong lực lượng cảnh sát hệt như những nơi khác thôi. Họ sẽ cho ông ấy nghỉ hưu sớm vì hành vi gian lận đó và buộc ông ta rút khỏi ngành.”

“Lạy Chúa!” Eddie quá đỗi ấn tượng khi chứng kiến một cảnh sát lại có thể thẳng thắn đến thế.

“Đồ ngu đần,” Peter Barnes lẩm bẩm. “Hắn ta đang cho mày vào tròng đấy.”

McLoughlin lờ thằng nhóc đi. “Điều thứ tư, Eddie ạ. Khi cậu và đồng bọn đến đây để hành hung người đồng tính, các cậu quên mất điểm mấu chốt. Chẳng có kẻ đồng tính nào sống ở điền trang Streech cả. Ai bảo với cậu có họ ở đây?”

Eddie có vẻ không thoải mái. “Ba kẻ ô môi. Ba mụ phù thuỷ. Lúc nào người ta chẳng gọi họ như thế.” Cậu ta liếc nhanh về phía Peter Barnes. “Tôi không vào đây để hành hung người đồng tính.”

“Tôi hiểu rồi.” McLoughlin chuyển sự chú ý sang Peter Bames. “Vậy hoá ra cậu mới là người không ưa người đồng tính.” Anh bỗng ngáp dài và xoa xoa đôi mắt. “Chuyện gì đã xảy ra vậy? Hình như có người đã thử quan hệ với bạn tình đồng tính ở trường rồi thì phải?” Anh nhìn thấy cánh mũi Peter phồng lên và gương mặt ủ ê giãn ra thành một nụ cười ruồi. “Đừng có bảo lúc đó cậu thích, nhưng giờ cậu lại tìm mọi cách để chứng minh là mình không thích nhé.”

“Mẹ kiếp cái lũ đồi truỵ,” gã trai trẻ chửi thề. “Bọn chúng khiến tao phát ốm. Mẹ kiếp lũ đồi truỵ. Đáng ra chúng mày phải bị nhốt lại.” Một tràng chửi rủa tuôn ra. “Tao ghét chúng.”

Sâu trong đôi mắt đen của McLoughlin ánh lên nét tàn nhẫn. Anh lao đến như chớp và bịt miệng Peter lại, bấm đầu ngón tay vào má thằng nhóc và buộc nó phải kiễng lên. “Cậu xúc phạm quá đáng rồi đấy,” anh ôn tồn nói. “Cậu đúng là đứa loạn thần kinh, và theo như tôi đọc trong sách, những kẻ như cậu mới nên bị nhốt lại đấy, chứ không phải những người như Oscar Wilde* đâu. Đóng góp duy nhất của cậu cho xã hội này hoá ra lại chỉ là gây hoạ, khi truyền lại định kiến và trí óc vô cùng khiêm tốn của mình sang thế hệ tiếp theo.” Anh nhấc Peter lên cao thêm vài phân. “Hơn nữa, nghe cậu gọi những người phụ nữ này là lũ đồi truỵ, tôi rất bực mình. Cậu hiểu chưa hả?” Peter cố gắng nói gì đó, nhưng âm thanh nghẹn lại nơi cổ họng. McLoughlin bấm ngón tay sâu hơn và gã phải dồn sức gật đầu.

“Tốt.” McLoughlin thả tay và đẩy gã trai trẻ ra. Anh nhìn Eddie với nụ cười thân thiện. “Tôi hi vọng cậu có thể thấy ý nghĩa của tất thảy những chuyện này, Eddie ạ. Cậu có nhận ra là tôi vẫn còn đặt niềm tin ở cậu không. Tôi cho rằng, cậu đã thật sự tin rằng những người ở đây mắc tội lỗi gì đó nên mới làm thế.”

Gương mặt Eddie nhăn lại đầy vẻ tập trung và lo lắng. “Nghe này, tôi chỉ đến vì tôi muốn công lý được thực thi thôi. Thề có Chúa, đó là sự thật.” Cậu ta phẩy tay về phía đồng bọn. “Họ cũng vậy. Chúng tôi nghe tin các ông lại sắp tha cho cô ta lần nữa. Cái trò đánh đập hành hạ, là chủ ý của Peter.” Cậu ta lén lút liếc nhìn Phoebe và Diana. “Lạy Chúa, dù sao cũng chẳng có nghĩa lý gì cả. Nếu các cô không đồng tính, làm sao các cô chịu được?”

Diana đảo tròn mắt. “Cậu biết không, tôi cũng thường tự hỏi bản thân đấy.” Cô quay sang Phoebe. “Mình quên mất, cưng ạ, sao chúng mình lại chịu được nhỉ?”

Phoebe cười giòn giã. “Đừng có ngốc thế.” Cô nhìn Eddie và bất lực giơ tay lên. “Chúng tôi làm gì có lựa chọn nào khác. Hầu như chẳng có ai nói chuyện với chúng tôi. Người nào chịu nói chuyện, thì đều biết rõ tất cả chúng tôi rồi. Còn những người khác thì cứ tự ý áp đặt bất cứ điều gì họ muốn thôi. Cậu cũng nghĩ chúng tôi đồng tính còn gì.” Đôi mắt cô dịu lại. “Phải trần truồng và làm tình với một toán đàn ông ở gần ao làng để chứng minh mình không đồng tính à? Tôi thấy nào có cách gì đâu. Dù sao thì, liệu cậu có suy nghĩ tốt đẹp hơn về chúng tôi nếu biết chúng tôi thích đàn ông không?”

“Có chứ,” Eddie nháy mắt. “Chắc luôn. Nhưng những điều cô nói đâu giúp giải thích được gì về chuyện xảy ra với chồng cô. Nếu lý do duy nhất khiến ông ta bỏ đi là vì gia sản khánh kiệt thì tại sao ông ta không giúp cô thoát khỏi tình cảnh này? Chỉ cần một cuộc điện thoại cho cảnh sát thôi mà.”

Có một quãng im lặng kì quái.

“Cậu nói như thể tên đàn ông đó có lương tâm vậy,” cuối cùng McLoughlin lên tiếng. Qua khoé mất, anh có thể thấy gương mặt cứng ngắc của Jonathan chuyển dần sang xám ngoét. Chết tiệt. Dù mày có chọn hướng nào, mày vẫn vướng phải thế tiến thoái lưỡng nan thôi. “Vụ này vẫn đang được toà xem xét, Eddie ạ, nên chúng tôi chưa thể tiết lộ các tình tiết ra ngoài. Nhưng tôi có thể nói với cậu một điều, giây phút tên đàn ông đó xuất hiện trở lại cũng là lúc hắn bị khởi tố.” Anh nhún vai. “Rồi cậu sẽ phải đồng ý với tôi rằng, sẽ tốt hơn cho hắn nếu mọi người nghĩ hắn đã chết đấy. Hắn là một tên côn đồ. Rồi một ngày kia, chúng tôi sẽ tìm ra hắn.”

Ngay cả Paddy trông cũng có vẻ bị ấn tượng.

“Lạy Chúa!” Eddie lại nói. “Lạy Chúa!” Cậu ta giẫm chân lên mấy miếng thuỷ tinh vỡ. “Nghe này, quý cô, về mấy ô cửa bị vỡ.” Cậu ta ra hiệu về phía mấy chàng trai phía sau mình. “Chúng tôi sẽ quét dọn và lắp khung kính mới lên. Thế cũng hợp tình hợp lý mà.”

“Cậu có thể làm tốt hơn thế mà, Eddie,” McLoughlin vui vẻ nói. “Chúng tôi cần những cái tên. Hãy bắt đầu với kẻ đã tấn công cô Cattrell nhé?”

Eddie lắc đầu tỏ vẻ nuối tiếc. “Cũng giống như anh, tôi có thể đoán, nhưng nếu anh cần bằng chứng thì tôi không giúp được anh rồi. Như tôi đã nói, tôi không hề tham gia cái trò hành hung người đồng tính.” Cậu ta chỉ về một kẻ trong số đám bạn. “Đêm đó, tôi và Bob đang kiếm mấy em xinh tươi. Những người còn lại thì tôi không biết.”

Mấy kẻ kia cũng nhao nhao phủ nhận. “Không phải tôi. Lúc đó tôi đang xem ti vi với ông bà già.”

“Lạy Chúa, Eddie, tao ghé qua chỗ chị gái mày. Đồ khốn nhà mày biết rõ mà.”

“Mẹ kiếp. Tao chỉ nghe đến chuyện đó vào sáng hôm sau, cũng giống mày còn gì.”

McLoughlin bắt gặp ánh mắt Paddy và thấy vẻ thất vọng của chính mình phản chiếu trong đó. Sự thật luôn luôn là sự thật, không thể chối cãi được, cũng không thể xuyên tạc được. “Thế còn cậu?” Anh hỏi Peter Barnes dù biết gã khốn này tìm cách chối. “Cậu đã ở đâu?”

Peter nhe răng cười. “Tao ở với mẹ tao cả tối cho đến quá nửa đêm, rồi đi ngủ. Bà ấy sẽ kí một bản tường trình nếu mày hỏi bà ấy tử tế.” Gã giơ ngón giữa lên và hướng về phía Paddy. “Dành cho lão và cái câu chuyện bố láo của lão, chết tiệt.” Gã cười khoái chí và gập cánh tay lại, bàn tay nắm chặt và ngón giữa vẫn chĩa thẳng lên trời. “Và đây là dành cho cái bẫy nho nhỏ mà chúng mày tạo ra. Đúng là trò hề. Rành rành ra đấy, đến thằng mù cũng nhìn thấu được. Mày tưởng tao chưa từng trườn bò vào chỗ này, và quan sát đám cớm èo uột chúng mày khi canh gác cho lũ đó sao?” Và lại cười khùng khục.

Chuông báo động rung lên trong đầu McLoughlin. Thằng nhóc này bị loạn thần kinh kiểu quái quỷ gì vậy? Một loại như Charles Manson* à? Lạy Chúa! “Trườn bò,” anh nhớ rồi, đó chính là từ mà băng Nhà Maison dùng để mô tả cách bọn chúng lẻn vào nhà Sharon Tate trước khi giết chết cô ấy. “Thế tại sao cậu lại đến đây?” Anh tháo chốt còng tay trong túi áo. “Sẽ càng khoái chí hơn nếu bị bắt, phải không?”

“Rõ ràng là khoái chí bỏ mẹ đi được khi nhìn lũ ngu chúng mày phát rồ phát dại và làm rùm beng lên. Bị phạt một hai ngày cũng đáng. Chết tiệt, cũng có chút phê đấy. Bố sẽ đền bù mọi thiệt hại.”

Cả căn phòng bỗng im lặng trong giây lát trước khi giọng nói lạnh lùng của Jonathan cất lên từ chỗ cửa kính vỡ. “Có vẻ hợp lý đấy,” cậu nói. “Đổi lại, tao sẽ đền bù thiệt hại tao sắp gây ra cho mày.”

Sự bất ngờ đã khiến mọi người gần như đông cứng. Như một thước phim quay chậm, họ nhìn cậu băng qua phòng, tháo chốt an toàn trên khẩu súng của mẹ mình, chĩa họng súng vào giữa hai chân Peter, và kéo cò. Tiếng nổ inh tai. Qua đám khói mù mịt, họ nhìn thấy, đúng hơn là nghe thấy, tiếng hét thoát ra từ cơ thể quằn quại của gã thanh niên. Một vũng chất lỏng tụ lại dưới sàn xung quanh chân gã.

Kinh hoảng, McLoughlin cố gắng can thiệp, nhưng hai cánh tay chắc nịch đã kẹp chặt lấy ngực anh và giữ anh lùi lại, Mon!” Anh hét lên, giọng nghèn nghẹt vì những âm thanh ong ong bên tai. “Vì chúa! Nó không đáng bị như thế!”

“Kệ cậu ấy đi, trung sĩ à.” Là giọng Fred. “Cậu ấy đã chờ ngày này rất lâu rồi.”

Không tài nào tin nổi, McLoughlin chỉ biết nhìn Jonathan Maybury lôi Peter Barnes về phía bức tường và thọc họng súng vào cái miệng vẫn đang gào thét của gã.

kiếm thứ gì vậy, thưa sếp?” Một người hỏi. Walsh đưa vài tờ đánh máy cho các nhóm. “Đọc các điểm chính, rồi dùng đến trực giác của các cậu. Nếu có ai đó ở đây liên quan đến kẻ giết người, họ sẽ không tự nhiên mà tặng miễn phí bằng chứng về
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.