Hầm Trữ Đông

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 3 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 13

❊ ❊ ❊

13

Bầu không khí trong phòng có phần khác lạ. Walsh cảm nhận được ngay giây phút ông bước vào. McLoughlin đang đứng cạnh cửa sổ, hai tay chống lên bậu cửa, nhìn ra khoảng sân và thảm cỏ trải dài. Anne Cattrell ngồi bên bàn, vẽ nguệch ngoạc mấy nét, gác chân lên ngăn kéo để mở ở dưới cùng, môi dưới trề ra vẻ cương quyết. Cô ngước lên khi ông bước vào. “Chà, tạ ơn Chúa vì lòng thương xót nhỏ nhoi này!” Cô cáu kỉnh. “Tôi muốn gọi điện cho luật sư, và tôi muốn làm việc đó ngay lập tức. Hơn nữa, tôi từ chối trả lời thêm bất cứ câu hỏi nào cho đến khi luật sư của tôi tới đây.” Trông cô vô cùng khó chịu.

Cô ta giận dữ, Walsh ngạc nhiên nghĩ. Nhưng không hiếu sao, ông lại thấy không giống giận dữ lắm. “Tôi có nghe rồi,” ông điềm tĩnh nói. “Nhưng vì sao cô lại muốn làm thế?”

McLoughlin mở khung cửa kiểu Pháp để Jansen và nữ cảnh sát Brownlow bước vào. Chân anh muốn rũ ra như thể chân người khác. Bụng anh, được thức tỉnh nhờ thanh Mars, giờ đang cồn cào đòi hỏi thứ gì đó dinh dưỡng hơn. Còn trái tim anh lại nhảy nhót trong cơ thể héo hon như chú cừu non khoẻ khoắn. Anh thấy khá hài lòng với bản thân mình. “Cô Cattrell,” anh nói, giọng đã phần nào điềm tĩnh. “Cô đồng ý đế nữ cảnh sát Brownlow khám người, trong lúc tôi giải thích tình huống với thanh tra Walsh chứ?”

“Không,” Anne vặc lại. “Tôi không thoả hiệp bất cứ điều gì cho tới khi luật sư đến.” Cô giận dữ gõ cây bút chì lên mặt bàn. “Và tôi sẽ không nói điều gì trước mặt cả ông lẫn đám bâu nhâu ông mang tới đây.” Cô trừng mắt với Walsh. “Tôi cương quyết phản đối. Để mặc các người khám xét đồ đạc cá nhân là quá lắm rồi, mà mấy người lại toàn đàn ông nữa, thật quá đáng. Hẳn phải có phụ nữ trong đội của ông chứ?! Tôi từ chối nói chuyện với bất cứ người đàn ông nào!”

Walsh giấu vẻ kích động của mình khá giỏi. Nhưng với thị giác như vừa được tiếp thêm sức mạnh, McLoughlin vẫn nhận ra ông sắp nổi xung. “Cô đang chính thức lên tiếng khiếu nại về trung sĩ McLoughlin và nhóm của cậu ta đấy à?” Walsh hỏi.

Anne liếc nhìn Friar. “Tôi không biết. Tôi phải đợi luật sư đã.” Cô với điện thoại và bắt đầu quay số. “Nhưng lời phản đối của tôi vẫn còn nguyên hiệu lực, nên nếu ông muốn tôi hợp tác, hãy sắp xếp vài nữ cảnh sát thì hơn.”

Chánh thanh tra hất đầu về phía cửa. “Friar, Jansen, chờ ngoài hành lang. Trung sĩ McLoughlin, tập hợp những gì cậu tìm thấy và mang ra ngoài. Brownlow, ở lại đây.” Ông đứng đó, mắt nhíu lại khi nhìn McLoughlin đẩy mình khỏi bức tường và nặng nề lết qua sàn. Có gì đó không đúng, nhưng ông không biết chính xác là gì. Ánh mắt sắc lẻm của ông quét qua căn phòng.

Anne lẩm bẩm vào máy điện thoại. “Chờ một lát, Bill,” cô khum tay lên che ống nghe. “Tôi muốn nhắc anh, trung sĩ ạ,” cô lạnh lùng nói. “Anh chưa đưa cho tôi biên bản tịch thu thứ trong két của tôi. Thứ duy nhất tôi nhận được là biên bản tịch thu cuốn nhật kí.”

Lạy Chúa, McLoughlin nghĩ thầm, cô cho tôi thở đã được không? Tôi đâu phải Charles Atlas[1], tôi chỉ là một kẻ yếu đuối bị chơi xấu mà thôi. Anh cúi người vẻ chán ngán. “Tôi sẽ đưa cô ngay đây, cô Cattrell.”

Cô lờ anh đi, quay trở lại cuộc điện thoại của mình và lắng nghe một lúc. “Mẹ kiếp, Bill,” cô nổi cáu và hét vào ống nghe. “Nghĩ xem anh được trả phí bao nhiêu đi và cố mà lết đến đây. Chết tiệt, có thể tôi không phải một trong những khách hàng London yêu dấu của anh, nhưng tôi luôn thanh toán nhanh chóng. Vì Chúa, anh có thể tới đây trong vòng chưa đầy hai tiếng, nếu chịu nhấc mông lên luôn đấy.”

Người bạn lâu năm và cũng là cố vấn pháp lý của cô, Bill Stanley nhe răng cười ở đầu dây bên kia. Lúc trước anh vừa nói sẽ dẹp hết mọi việc để hỗ trợ cô trong vòng một giờ đồng hồ. “Phải ba tiếng anh mới đến được,” anh thương lượng.

“Như vậy còn tàm tạm,” Anne gầm gừ. “Được rồi, tôi sẽ hỏi ông ta.” Cô quay sang chánh thanh tra. “Ông có định đưa tôi đến sở cảnh sát không? Luật sư của tôi muốn biết tôi ở đâu để còn đến.”

“Phụ thuộc vào cô, cô Cattrell ạ. Thành thực mà nói, lúc này tôi thấy hơi thắc mắc về lý do cô muốn luật sư của mình can thiệp.” McLoughlin quay lại với con dao quấn giẻ gọn ghẽ đã được cho vào một chiếc túi nhựa.

“À!” Vẻ vui mừng của Walsh được che giấu quá tệ. “Chà, chỉ mong cô giúp đỡ trả lời các câu hỏi của chúng tôi thôi ấy mà. Miễn là cô hiểu rằng, sẽ không có sự cưỡng ép nào từ phía chúng tôi cả, tôi nghĩ sẽ đơn giản hơn nếu chúng ta tiến hành việc hỏi cung ở sở.”

“Sở Cảnh sát Silverbome,” Anne nói với luật sư. “Không, đừng lo, tôi sẽ không nói gì cho đến khi anh tới nơi.” Cô gác máy và giật lấy tờ biên bản tịch thu thứ hai từ McLoughlin. “Và tốt hơn hết đừng có giấu đồ đạc của tôi trong cái cặp đó,” cô hằn học. “Tôi vẫn chưa gặp cảnh sát nào mà không có tính táy máy cả.”

“Đủ rồi đấy, cô Cattrell,” Walsh đanh giọng, tự hỏi vì sao McLoughlin lại dằn nổi cơn nóng giận với người phụ nữ này. Nhưng có thể không phải là dằn nổi, và đó chính là lý do cho sự căng thẳng mà ông nhận thấy khi nãy. “Tôi yêu cầu cô không được lăng mạ nhân viên của tôi vô lý như vậy. Brownlow sẽ ở cùng cô trong lúc tôi có vài lời với trung sĩ McLoughlin ngoài hành lang.” Ông nghiêm nghị bước ra khỏi phòng. “Được rồi,” ông nói khi cánh cửa khép lại sau lưng họ. “Xem cậu có gì nào.” ông giơ tay lấy cái túi nhựa.

“Như tôi đã nói với sếp,” Friar hăm hở nói. “Cô ta giấu nó trong két. Cả cuốn nhật kí nữa, nói về cái chết, những nấm mồ và Chúa mới biết có gì khác nữa.”

“Andy?”

McLoughlin dựa người vào tường, nhún vai. “Tôi không chắc.”

“Không chắc về cái gì?” Walsh mất kiên nhẫn liền gặng hỏi.

“Tôi ngờ rằng chúng ta đang bị chơi xỏ, sếp ạ.”

“Vì sao?”

“Cảm giác. Cô ta không phải con ngốc và mọi chuyện quá dễ dàng.”

“Friar, cậu thấy sao?”

“Nhảm nhí, thưa sếp. Cuốn nhật kí thì dễ thật, tôi thừa nhận, nhưng con dao được giấu rất kĩ. Jansen đã rà cả bức tường và không biết gì về cái két.” Cậu ta nhìn thẳng vào McLoughlin với ánh mắt hằn học. “Trung sĩ đã lần ra đấy.”

Walsh suy nghĩ trong vài phút. “Chà, dù sao cũng đã thế rồi, nên nếu có bị chơi xỏ, thì hãy thử tìm ra lý do vi sao. Jansen, cậu mang cái này về sở và lấy dấu vân tay trước khi tôi đưa cô Cattrell tới. Friar, ở lại đây và ra ngoài giúp mọi người một tay. Andy, tôi nghĩ cậu nên thay tôi chịu trách nhiệm ở chỗ cô Maybury.”

“Thưa sếp,” McLoughlin lẩm bẩm. “chẳng phải sẽ tốt hơn nếu để tôi điều tra cuốn nhật kí sao? Friar nói cũng đúng, hẳn phải có những ám chỉ ẩn giấu trong đó.”

Walsh chăm chăm nhìn anh rồi gật đầu. “Có lẽ vậy. Cứ lấy tất cả những thứ cậu cho rằng có liên quan đến vụ án và để trên bàn tôi trước khi tôi nói chuyện với cô ta.” Ông quay vào phòng và đóng cửa lại.

Friar bám gót McLoughlin xuống hành lang. “Đồ khốn nhà anh!”

McLoughlin nhe răng cười xảo quyệt. “Đặc quyền có cái lợi của đặc quyền mà, Friar.”

“Anh có nghĩ cô ta sẽ kiện không?”

“Tôi không nghĩ thế đâu.”

“Phải rồi.” Friar ngừng lại để châm thuốc. “Jansen và tôi đều trong sạch, dù anh có nhìn theo chiều hướng nào đi nữa.” Cậu gọi với theo McLoughlin. “Nhưng tôi biết thừa mấy vết lằn trên cổ cô ta từ đâu mà có.”

McLoughlin lái thẳng xe vào quán ăn nhanh vùng ngoại ô Silverborne và đánh chén cho đến khi không nhét thêm được nữa. Anh cố tập trung tâm trí vào việc ăn uống. Khi một ý nghĩ bất chợt hiện lên trong đầu, anh lại gắng xua đi. Lần đầu tiên anh được tĩnh tâm trong suốt mấy tháng trời. Ăn xong, anh quay trở lại xe, ngả ghế ra và đánh một giấc.

Khi Anne bị Walsh và nữ cảnh sát Brownlow dẫn ra ngoài, Jonathan đang loanh quanh gần cửa. Cậu vội chặn đường họ và Walsh dễ dàng nhận ra cậu khi nhớ đến thằng bé cao lênh khênh đã kiên quyết bảo vệ mẹ nó nhiều năm trước.

“Có chuyện gì vậy?” Jonathan hỏi.

Anne đặt bàn tay lên cánh tay cậu. “Cùng lắm là chỉ hai hoặc ba tiếng nữa dì sẽ trở lại thôi, Jon à. Không có gì phải lo lắng cả, dì hứa. Nhắn với mẹ con, dì đã gọi điện cho Bill Stanley và anh ta sẽ đến thẳng sở.” Cô ngừng một chút. “Dặn mẹ con gác ống nghe để nó khỏi đổ chuông và nhắc Fred khoá cổng trước lại cho an toàn, chuyện giờ đã truyền ra ngoài rồi, đâu đâu cũng có cánh nhà báo dòm ngó.” Cô nhìn thẳng vào cậu một lúc lâu. “Dì dám chắc mẹ con đang lo lắng, Jon ạ, nên cố gắng đừng để mẹ con suy nghĩ quá nhiều. Mở cho mẹ vài đĩa nhạc hoặc làm gì đó.” Cô nói qua vai khi Walsh dẫn cô về phía chiếc xe. “Cho mẹ con nghe Pat Boone* và ca khúc Những lá thư tình trên cát. Cách đó lúc nào cũng hiệu quả để Phoebe tĩnh tâm và cảm thấy an toàn. Con biết mẹ con yêu Pat Boone thế nào mà. Và chớ chần chừ, được chứ?”

Cậu gật đầu. “Được rồi ạ. Bảo trọng nhé, dì Anne.”

Jonathan chán nản vẫy tay khi Anne bị đưa đi, rồi trầm ngâm bước vào cửa. Theo như cậu biết, mẹ chưa từng nghe một bản nhạc nào của Pat Boone trong đời… Và chớ chần chừ, được chứ? Cậu tiến về phía chái nhà Anne ở, ngó quanh, rồi xoay tay nắm và khẽ khàng bước xuống hành lang. Cậu đẩy mở cửa phòng khách, hé mắt nhìn vào trong. Căn phòng trống không. An toàn, dì ấy đã nói hai lần. Những là thư tình. Chỉ mất vài giây đế trượt những tấm ván nguỵ trang, giữ tay nắm mạ crôm và mở két*. Thực tế, cái két không nặng lắm, vì được chế tạo bằng nhôm. Jonathan nhấc nó lên, kẹp ở một bên hông rồi thọc tay xuống khoảng không tối đen bên dưới và tìm được một phong bì lớn màu nâu. Cậu ném nó lên chiếc ghế bành gần nhất, cẩn thận chỉnh cái két về chỗ cũ. Khi nhét chiếc phong bì vào túi áo khoác, cậu chợt nhận ra, hẳn thứ gì đó hoặc ai đó đã khiến dì hoảng loạn lắm nên mới nghĩ tới chỗ giấu bí mật này. Và tại sao dì lại lo lắng cho mấy lá thư tình đến thế? Thật kì lạ. Khi ra ngoài qua khung cửa kiểu Pháp, cậu nghe thấy cánh cửa dẫn vào chái nhà của Anne cọt kẹt đóng mở và có tiếng bước chân trong hành lang. Cậu nhón chân băng qua sân hiên rồi mất hút.

Cậu tìm thấy Phoebe và Diana trong phòng khách chính. Hai người thì thầm to nhỏ trên sofa, đầu chụm vào nhau, mái tóc vàng óng và đỏ rực đan dệt như những sợi chỉ trên một tấm thảm. Cậu bỗng cảm thấy ghen tị trước sự thân thiết ấy. Tại sao mẹ cậu lại giãi bày tâm sự với dì Diana mà không phải với cậu? Mẹ không tin cậu sao? Cậu cũng phải gánh trên vai mặc cảm tội lỗi suốt mười năm qua. Như thế chưa đủ với mẹ sao? Đôi khi, cậu có cảm giác, Anne là người duy nhất đối xử với cậu như một người trưởng thành.

“Họ bắt dì Anne rồi,” cậu thông báo ngắn gọn.

Hai người gật đầu, không tỏ vẻ ngạc nhiên. “Chúng ta thấy rồi,” Phoebe nói. Cô nở nụ cười an ủi với Jonathan. “Đừng lo, cưng ạ. Mẹ thấy thương cảm cho mấy viên cảnh sát hơn là dì ấy đấy. Họ rồi sẽ hiểu rằng, hai giờ thi đấu với Mike Tyson còn thích thú hơn hai giờ ở cạnh Anne. Dì ấy hẳn đã gọi cho Bill, mẹ hi vọng thế.”

“Vâng.” Cậu đi về phía cửa sổ và nhìn ra ngoài khoảng sân. “Lizzie đâu rồi ạ?”

“Con bé đi với Molly,” Diana nói. “Giờ cảnh sát đang tìm kiếm ở nhà sau.”

“Fred cũng ở đó ạ?”

“Fred gác ngoài cổng,” Phoebe đáp. “Có vẻ đám nhà báo đang ào ào kéo đến. Ông ấy giữ không cho họ vào trong.”

“Nhắc đến nhà báo, dì Anne bảo nhớ gác điện thoại.”

Diana đứng dậy và đi về phía lò sưởi, tìm thấy một mẩu thuốc đằng sau đồng hồ. Cô quẹt diêm và châm lửa. “Làm rồi.” Cô liếc mẫu thuốc và thử rít một hơi.

Phoebe và Jonathan nhìn nhau rồi bật cười. “Để mình đi lấy cho cậu một điếu tử tế bên phòng Anne,” cô vừa nói vừa đứng dậy. “Chắc chắn cô ấy có để dành ở đâu đó và mình ghét phải nhìn cậu chịu đựng.” Rồi cô rời phòng.

Diana ném mẫu thuốc vào lò sưởi. “Mẹ con sẽ mang về một điếu và đó sẽ là điếu thứ hai dì hút trong ngày hôm nay. Ngày mai sẽ là ba điếu và cứ thế cho đến khi dì thèm thuốc trở lại. Dì sắp điên mất. Con là bác sĩ, Jon à. Bảo dì đừng làm như vậy đi.”

Jonathan tiến lại gần, cảm thấy nguôi ngoai phần nào khi Diana đột nhiên cần đến mình, và vòng cánh tay quanh vai cô. “Vẫn chưa là bác sĩ mà dì. Dù sao, dì cũng không cần để ý đến con đâu. Chẳng sao cả. Bụt chùa nhà không thiêng mà. Dì cứ hút đi ạ, nếu cảm thấy thoải mái được phần nào. Căng thẳng cũng có hại ngang với nicotine đấy.” Cảm giác cứ như đang ôm Elizabeth lớn tuổi vậy, cậu thầm nghĩ. Họ quá giống nhau: từ vẻ ngoài, sự yếu đuối luôn khao khát được chở che, cách họ mỉa mai và lo lắng về mọi thứ. Điều đó cũng giải thích vì sao hai mẹ con họ không hoà hợp với nhau lắm.

Cậu siết cánh tay Diana một lần nữa rồi thả ra, quay trở lại bên cửa sổ. “Tất cả cảnh sát đã đi chưa ạ?”

“Chỉ trừ những người ở mấy gian nhà phía sau, dì nghĩ thế. Tội nghiệp Molly. Chắc phải mất hàng tháng trời để vượt qua cảm giác kinh tởm khi quần dài của mình bị cảnh sát khám xét. Hẳn bà ấy phải giặt đi giặt lại vài lần mới dám mặc.”

“Lizzie sẽ khiến bà ấy bình tĩnh lại thôi,” cậu nói.

Diana nhìn xoáy vào lưng cậu. “Ở London con có hay gặp Elizabeth không?”

Cậu không quay lại. “Thi thoảng ạ. Đôi lần bọn con đi ăn với nhau. Em ấy làm việc vào giờ trái khoáy, dì cũng biết mà. Gần như đêm nào cũng ở sòng bài cho đến rạng sáng.” Đúng là bi kịch, khi có quá nhiều điều không thể kể với một người mẹ về con gái của bà ấy. Chẳng thể mô tả cảm xúc hạnh phúc khi thức giấc vào lúc 4 giờ sáng và thấy cơ thể trần trụi ấm áp của Lizzie đang khẽ mơn man và khiến da thịt cậu nóng bừng. Cũng không thể giải thích việc chỉ nghĩ về cô ấy thôi cũng đủ khiến cậu rạo rực, hay một trong những lý do khiến cậu yêu cô là bởi bất cứ khi nào cậu trượt tay vào giữa đùi Lizzie, cô cũng đã ướt đẫm vì khao khát. Thay vào đó, cậu phải nói cậu hiếm khi gặp cô, giả vờ thờ ơ, và người mẹ sẽ chẳng bao giờ biết ngọn lửa mà con gái mình nhen lên có sức thiêu đốt dữ dội đến nhường nào. “Con nghĩ ở đây mình còn gặp Lizzie nhiều hơn ấy chứ,” cậu nói khi quay lại.

“Con bé không kể gì nhiều về cuộc sống của nó ở London,” Diana tiếc nuối đáp. “Dì đoán nó đang hẹn hò nhưng dì không biết và cũng không hỏi.”

“Là do dì không muốn biết hay dì nghĩ em ấy sẽ không kể cho dì?”

“Ồ, đương nhiên là vì con bé sẽ chẳng kể đâu,” cô nói. “Con bé biết dì không muốn nó lặp lại sai lầm của dì và kết hôn khi còn quá trẻ. Nếu nó nghiêm túc với ai, dì sẽ là người cuối cùng được biết, và lúc đó, dì cũng chẳng thể khuyên ngăn được nữa. Là lỗi ở dì,” cô nói. “Dì biết mà.”

Phoebe quay trở lại và ném một gói thuốc bóc dở cho Diana. “Cậu có tin nổi là họ lại để thẳng nhóc đó canh gác trong phòng Anne không? Williams, chính là chàng trai cãi vã với Molly đấy. Cậu ta được lệnh ở lại đây cho đến khi có thông báo mới. Cứ khăng khăng phải rút từng điếu thuốc ra để kiểm tra đấy.” Cô đến chỗ điện thoại và đặt ống nghe trở lại. “Mình hẳn là mất trí rồi,” cô tiếp tục. “Jane sẽ đến Winchester vào chiều hoặc tối nay. Mình đã bảo con bé gọi điện khi đến nơi. Tới lúc đó, đành cố chịu đựng mấy cuộc gọi làm phiền vậy.”

Jonathan nhăn nhó mở khung cửa kiểu Pháp và bước ra sân. “Con sẽ đưa lũ chó đi dạo và thử tìm Lizzie. Gặp lại hai người sau nhé.” Cậu đưa ngón tay lên miệng, huýt một tiếng rồi bước xuống vườn.

Đúng lúc đó, điện thoại reo. Phoebe nhấc máy lên và lắng nghe. “Miễn bình luận,” cô nói và gác máy. Vài giây sau, điện thoại lại đổ chuông.

Benson và Hedges nhảy cẫng xung quanh, ve vẩy đuôi và sủa váng lên, như thể chuyến đi dạo này quả là dịp hiếm có. Jonathan xuyên về phía vạt rừng giữa điền trang và khu nông trại, thi thoảng lại quăng một cành cây ra xa để chơi cùng lũ chó. Hướng ấy chạy qua hầm trữ đông. Cậu chán nản nhìn theo hai con chó đang lao về phía đó, rên rỉ và cào cào bên ngoài cánh cửa niêm phong. Cậu đi tiếp, thi thoảng dừng bước để quay lại và quan sát con đường vừa đi qua, rồi huýt sáo gọi lũ chó chạy theo.

Khi đến cây sồi già hai trăm tuổi vẫn đứng một mình uy nghi giữa rừng, Jonathan cởi áo khoác, ngồi xuống, ngả lưng vào một vết lõm tự nhiên trên lớp vỏ sần sùi. Cậu ngồi đó khoảng nửa giờ, nghe ngóng và quan sát. Cho tới khi đã yên tâm rằng ngoài lũ chó và đám thú hoang, không ai nhìn thấy việc mình sắp làm, cậu mới đứng dậy, lấy phong bì trong túi ra, thả nó qua một rãnh nhỏ vào trong hốc của thân sồi đồ sộ. Chỉ có Jane, người vẫn theo phe cậu khi chơi trò kết lá làm áo giáp hồi còn nhỏ mới biết cái hốc bí mật này.

Jonathan huýt sáo gọi lũ chó đang chạy lang thang và trở lại ngôi nhà.

“Mẹ có thể nói chuyện với con không, cưng?”

Đang đi được nửa cầu thang lên phòng ngủ, Elizabeth miễn cưỡng quay lại nhìn mẹ mình. “Dạ được.” Cô gái vừa từ nhà sau trở về, mệt lử và cáu kỉnh. Sự khó chịu dù không nói ra của Molly trước cuộc lục soát khiến cô phiền muộn.

“Nếu bây giờ không tiện thì để sau vậy.”

Elizabeth chầm chậm quay xuống cầu thang. “Có chuyện gì không ổn ạ?”

“Mọi chuyện.” Diana bật tiếng cười gượng gạo. “Nếu hỏi có chuyện gì ổn không khéo mẹ lại dễ trả lời hơn đấy.”

Elizabeth theo mẹ vào phòng khách. Căn phòng thiết kế giống bên Anne, nhưng trang trí khác hẳn, ít gây choáng hơn, và truyền thống hơn. Tấm thảm vàng kim, khung cửa sổ và ghế nổi bật với hoạ tiết hoa lá cổ điển trên tông nâu đỏ và vàng. Một bóng đèn như mặt trời thu nhỏ phủ lên tất cả những sắc màu ấy thứ ánh sáng dịu ngọt.

“Nói con nghe xem,” Elizabeth lên tiếng, mắt kịp thấy Jonathan băng qua sân với Benson và Hedges rồi biến mất sau khung cửa kiểu Pháp ở khu nhà chính của Phoebe.

Nghe mẹ kể chuyện, nỗi muộn phiền của Elizabeth lại lớn dần, hệt như bóng tối lan rộng khi đêm xuống.

9 giờ 15 phút. Walsh liếc đồng hồ, thầm thở dài và đẩy vai huých mở cánh cửa phòng thẩm vấn số 2, cau có nhìn hết Anne lại tới luật sư của cô.

Bill Stanley chẳng khác nào một con gấu bự với đám lông vàng hoe mọc lồm xồm khắp người, thậm chí trên cả khớp ngón tay, kèm theo đó là cảm giác hèn hạ. Theo danh thiếp thì anh ta công tác ở một hãng luật nổi tiếng trên London và kiếm được bộn tiền. Bộ vest sọc đen nhàu nhĩ và sờn rách ở tay áo khiến anh ta trông chẳng khác nào đám người ăn mặc cẩu thả. Vì sao anh ta chọn mặc nó bên ngoài áo cánh dệt kim màu vàng thì Walsh chịu không giải thích nổi. Ông ghi nhớ để hỏi lại sau. Suốt ba mươi năm cọ xát với các nghiệp vụ liên quan đến luật pháp, ông chưa bao giờ nghe thấy danh xưng nào kiểu như BRStanley, LLB cả. Tấm danh thiếp rõ ràng là giả mạo.

“Giờ cô có thể về nhà, cô Cattrell. Một chiếc xe đang đợi cô ở ngoài.”

Anne thu gom đồ đạc và nhét vào túi xách. “Mấy thứ khác của tôi đâu rồi?” Cô hỏi.

“Sẽ trả lại cho cô vào sáng mai.”

Bill nhấc mình khỏi ghế, vươn bàn tay quá khổ thẳng lên trần và ngáp. “Để anh chở em về.”

“Không cần đâu, muộn rồi. Anh về với Polly và lũ trẻ đi.”

Bill vươn vai và vặn mình răng rắc. “Vụ này sẽ khiến em tốn một khoản kha khá đấy, cô gái ạ. Mỗi lần anh ngừng lại lấy hơi là em mất năm mươi bảng, nhớ chứ? Hay chúng ta kiện nhé? Anh chơi luôn.” Anh cười rạng rỡ. “Để lựa chọn thì cũng khá bối rối đấy. Thái độ quấy rối, lộng hành của lực lượng cảnh sát đã huỷ hoại danh tiếng nghề nghiệp, khiến em mất đi thu nhập, lòng tự trọng bị tổn thương. Lúc nào anh cũng thích mấy vụ kiện tụng vì có cơ hội xem cả hai bên hành động.”

Đôi mắt Anne sáng lấp lánh. “Em sẽ thắng chứ?”

“Chúa ơi, tất nhiên rồi. Anh đánh một phát ăn sáu luôn ấy chứ.”

Càng thêm bực dọc khi nghe câu châm biếm của Bill, Walsh giận dữ cảnh cáo. “Luật pháp không phải trò đùa, anh Stanley ạ. Tôi lấy làm tiếc trước những bất tiện mà cô Cattrell phải chịu đựng. Nhưng trong tình huống này, chúng tôi không còn lựa chọn nào khác. Sự xuất hiện của anh trong lúc cô ấy trả lời thẩm vấn là do cô ấy tự lựa chọn. Và thực ra, nếu anh không mất đến ba tiếng đồng hồ để tới đây, thì chuyện này đã có thể được giải quyết nhanh chóng hơn nhiều.”

“Không thể sớm hơn, ông bạn ạ,” Bill chọc một ngón tay qua bộ vest sọc và gãi gãi vòm ngực rậm lông của mình. “Ngày chăm trẻ của tôi mà. Không thể bỏ cả đám trẻ nheo nhóc như thế được. Chúng sẽ tàn sát lẫn nhau ngay khi tôi bước chân ra khỏi cửa cũng nên. Chắc ông hiểu chứ. Đừng vội đánh giá khi chưa hiểu rõ đầu đuôi mọi chuyện.” Anh thân thiết siết vai Anne bằng bàn tay to bè của mình. “Anh sẽ giảm giá cho em. Dù kém vui nhưng như thế hợp lý hơn.”

Walsh cáu tiết. “Khốn kiếp, đáng lẽ tôi nên buộc tội cả hai vì đã gây lãng phí thời gian của cảnh sát.”

Bill cười ha hả khiến cả khung người to bè rung lên bần bật khi mở cửa cho Anne và đưa cô ra ngoài. “Không, không. Tôi mới là người đâm đơn kiện chứ. Thái độ không đúng mực, phải không nhỉ? Dù ông có nhìn ở góc độ nào thì tôi cũng sẽ thắng thôi.” Anh hộ tống cô đến cửa trước, nơi xe cảnh sát đang chờ sẵn, rồi áp hai bàn tay lên mặt cô và thì thầm. “Với trò khôi hài này em sẽ phải đền bù cho anh bằng cách quyên góp năm mươi đô cho một trong các tổ chức từ thiện về AIDS, cộng thêm một lời giải thích.”

Anne vỗ vào má anh. “Em cần ai đó nắm tay em cơ,” cô nói.

Bill thích thú thì thào. “Vớ vẩn! Nếu không phải muốn tìm hiểu xem chuyện quái gì đang diễn ra và muốn có cơ hội để gặp lão khốn Walsh thì chắc anh đã nổi đoá lên rồi.” Nụ cười dần biến mất khỏi gương mặt Bill. “Mai gọi lại cho anh, và anh sẽ xuống đó để nói chuyện với cả ba đứa. Giết người là một trò nguy hiểm, Anne ạ, kể cả với nhân chứng. Rất dễ bị liên đới. Phoebe biết rõ hơn ai hết.” Anh áp tay vào mông cô và đấy cô về phía chiếc xe. “Cho anh gửi lời hỏi thăm Phoebe và Diana.” Anh vẫy tay chào tạm biệt, rồi bước về phía xe của mình và quay trở lại London, với công việc ca đêm hằng tuần trong một cư xá dành cho những người vô gia cư.

Andy McLoughlin nấn ná trong chiếc xe đỗ bên kia đường, khuất giữa khoảng nhập nhoạng bên ánh đèn màu cam. Anh đã âm thầm theo dõi mà không bị ai phát hiện. Đôi tay run rẩy trên vô lăng. Lạy Chúa, anh cần uống gì đó để bình tâm lại. Cô ấy đã hôn hắn ta ư? Rất khó để khẳng định. Nhưng như vậy có gì quan trọng đâu? Chính cái cách họ thấu hiểu nhau, tựa vào nhau trong tình bạn thuần túy mới khiến anh khó chịu. Anh không muốn phải lòng cô.

Anh ra khỏi xe và đi vào trong tìm Walsh. “Mọi chuyện thế nào?”

Viên chánh thanh tra đang đứng bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm. “Có thấy họ không? Họ vừa đi.”

“Không.”

“Mẹ kiếp, phải mất ba giờ để tên luật sư đó đến được đây, trên người là bộ vest sọc bẩn thiu, trông như một tên lông lá ở Bomeo*. Thực tế thì, tôi rất nghi ngờ thư uỷ nhiệm của hắn.” Ông rút tẩu ra. “Cậu nói đúng đấy, Andy. Đó là máu bò. Chúng ta bị chơi xỏ rồi. Tại sao lại thế?”

McLoughlin ngồi xuống ghế. “Đánh lạc hướng. Để kéo cảnh sát tránh xa phần còn lại của ngôi nhà.”

Walsh trở lại bàn và ngồi xuống. “Có thể. Nhưng trong trường hợp này thì kế đó không thành công rồi. Chúng ta đã khám xét không chừa một ngóc ngách nào rồi mới rời đi mà.” Một khoảng dài im lặng. Rồi ông gõ ống tẩu lên tệp thư tay trước mặt. “Jones tìm thấy trong xưởng vẽ của Goode.” Ông đẩy chỗ thư về phía McLoughlin và đợi anh đọc qua chúng. “Rất thú vị, đúng không?”

“Jones đã hỏi cô ta về việc này chưa?”

“Thử rồi. Cô Goode bảo không phải việc của cậu ấy, rằng cô ta đã đủ khó chịu rồi và muốn quên đi, cũng không muốn trả lời câu hỏi nào về vấn đề này.” Ông nhồi thuốc vào ống tẩu. “Khi cậu ta bảo phải mang đám thư đi, cô ta nổi xung và cố giằng lại chúng.” Vẻ thích thú ánh lên trong mắt ông khi ông châm thuốc và thư thái rít một hơi. “Hai cảnh sát đã phải giữ cô ta để cậu ấy mang chúng vào xe.”

“Vậy mà tôi tưởng cô ta là người trầm tĩnh nhất trong ba người. Maybury thì sao?”

“Vẫn bình thản như thường. Cô ta ở trong nhà kính và dành cả buổi chiều để giâm cành đám phong lữ thảo trong lúc chúng ta lật tung ngôi nhà và chẳng tìm thấy gì.” Giọng ông có vẻ mãn nguyện. “Tôi đã sai mấy người đem hai chiếc giày tới chỗ thợ sửa giày để dò hỏi. Chẳng khác nào mò kim đáy bể, nhưng có lẽ ai đó sẽ nhớ ra chúng. Tôi không quan tâm đến điều bà Thompson nói. Chấp nhận thực tế đi, bà ta giờ ngớ ngẩn đến mức không nhận ra chính mình trong gương nữa ấy chứ. Và đôi giày đó hẳn phải là của Daniel. Cỡ 8 và màu nâu. Làm sao có thể trùng hợp ngẫu nhiên đến mức ấy được.”

McLoughlin cố giương đôi mắt như bị kim chích của mình để đọc lại lá thư trên cùng. Không ghi ngày tháng và rất ngắn gọn. “Thứ Hai. Diana yêu mến. Đương nhiên, anh hối hận về chuyện đã xảy ra, nhưng giờ, anh chẳng thể làm chi nữa. Nếu được, anh có thể đến vào thứ Năm và nói chuyện rõ ràng với em. Thân mến, Daniel.” Địa chỉ Larkheld, East Deller, và chéo qua cả trang giấy là dòng chữ được viết trong lúc giận dữ. “Chấp nhận gặp.” Lá thư sau là một bản giấy than, sao chép lại giấy yêu cầu từ Diana về việc kê khai hiện trạng công việc kinh doanh của Daniel Thompson, ghi ngày thứ Sáu, 20 tháng Năm.

“Vậy ông ta mất tích khi nào?”

“Thứ Năm, 25 tháng Năm,” Walsh nói với vẻ thoả mãn. “Chính là cái ngày ông ta sắp xếp cuộc hẹn với Goode.”

“Thế tại sao sếp không giải cô ta đến đây cùng Cattrell luôn?”

“Tôi chỉ có thể đối phó với từng người một thôi, chàng trai ạ. Cô ta sẽ tiêu tốn của chúng ta thêm mười hai tiếng nữa. Lúc này, tôi đang muốn biết vì sao cô Cattrell lại phải tốn công tốn sức đến vậy chỉ để cảnh sát dẫn giải mình đi thẩm vấn. Có ý tưởng nào không?”

McLoughlin nhìn xuống sàn và lắc đầu.

❀ ❀ ❀

[1] : Ca sĩ, nhạc sĩ, nhà soạn nhạc, nhà văn và người dẫn chương trình nổi tiếng người Mỹ.

kiếm thứ gì vậy, thưa sếp?” Một người hỏi. Walsh đưa vài tờ đánh máy cho các nhóm. “Đọc các điểm chính, rồi dùng đến trực giác của các cậu. Nếu có ai đó ở đây liên quan đến kẻ giết người, họ sẽ không tự nhiên mà tặng miễn phí bằng chứng về
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.