Hầm Trữ Đông

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 3 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 25

❊ ❊ ❊

25

Khung cửa ngoác rộng chẳng khác gì kẽ răng thưa, vì bị vết đạn bắn làm mất đi vẻ hoàn mỹ. Ngôi nhà vẫn thiu thiu ngủ như một nhân chứng im lìm đã chứng kiến quá nhiều điều tệ hại trong suốt lịch sử bốn trăm năm của nó. Trong vòng nửa giờ, ba xe tuần tra đã đến để chở đám gây rối về đồn. Gavin Williams miễn cưỡng tiếp quản mọi chuyện.

“Đây là công của anh mà, trung sĩ,” cậu ta phản đối. “Anh nên đưa chúng về đồn.”

“Hừm hừm. Chúng là của cậu. Tôi còn vài việc dang dở ở đây.”

“Tôi biết làm gì với cậu Maybury bây giờ, trung sĩ?”

McLoughlin khoanh tay và không nói gì.

“Bames nhất định sẽ lu loa lên.”

“Cứ để thằng nhóc làm thế.”

“Chúng ta không bắt giữ cậu Maybury sao?”

“Vì cớ gì chứ? Cướp cò một khẩu súng có giấy phép sử dụng à?”

“Anh sẽ chẳng giấu nổi chuyện đó đâu. Eddie biết chắc không phải tai nạn.”

McLoughlin có vẻ khoái chí. “Rồi cậu sẽ thấy, Eddie đã hết ảo tưởng vào Peter Barnes rồi. Ngoài ra, cậu ta sẽ chẳng đời nào giơ đầu chịu báng cho khiếu hài hước bệnh hoạn của Barnes đâu. Cậu ta nói với tôi rằng, cậu ta và đám bạn đang nhìn ra hướng khác lúc tai nạn xảy ra.”

Williams trông có vẻ lo lắng. “Tôi biết nói gì đây.”

“Tuỳ cậu, Gavin ạ. Tôi e mình không thể giúp cậu rồi. Lúc súng nổ, tôi đang quay lưng lại để lấy tên tuổi và địa chỉ của đám người phá rối. Sau đó, tôi chẳng nhìn thấy gì vì bụi mù mịt.”

“Chết tiệt, trung sĩ ạ!”

“Tôi nghĩ bấy giờ cậu đang bận lấy tên tuổi và địa chỉ của nhân chứng. Đó là thủ tục cơ bản trong những vụ việc kiểu này mà.”

Chàng cảnh sát nhăn nhó. "Và làm sao anh giải thích được lời khai của Barnes? Ý tôi, nếu đây là tai nạn thì vì sao chính thằng nhóc lại tự biến mình thành trò hề như thế? Lạy Chúa, trung sĩ à, nó sợ vãi tè đấy.”

McLoughlin hoà nhã vỗ lên vai cậu ta. “Vậy sao, Gavin? Tôi chẳng thấy thứ chết tiệt gì vì bụi bay vào mắt. Nên đừng hỏi tôi vì sao nó lại xoắn xuýt lên như thế. Tôi không thể giải thích gì hơn ngoài việc có vẻ khẩu súng cướp cò đã khiến Barnes hoảng sợ đâu. Những tiếng nổ tác động đến con người theo nhiều cách khác nhau. Thị lực của tôi cố thể bị ảnh hưởng, nhưng thính lực của tôi vẫn vô cùng tốt. Một kiểu tác động đền bù, tôi hình dung là thế. Không thể thấy cái mẹ gì, nhưng tôi nghe rõ từng từ thằng chồn hôi đó nói.”

Williams lắc đâu. “Tôi thì sợ xanh mắt ấy chứ. Tôi cứ tưởng cậu bác sĩ bắn rụng dái nó rồi chứ.”

Tôi cũng vậy, McLoughlin thầm nghĩ. Tôi cũng vậy. Và có vẻ Peter Bames cũng vậy. Hoảng sợ trước vẻ hung tợn của Jonathan và tê liệt trước tiếng súng nổ đoàng giữa hai chân mà thực ra khung cửa phòng khách của Phoebe mới là bia đỡ đạn, thằng nhóc bật khóc khi Jonathan ấn họng súng vào nó và đe doạ sẽ kéo cò. “Tôi không định làm thế,” Barnes lảm nhảm. “Tôi chỉ lén mò vào ngôi nhà thôi. Tôi không định làm thế. Tôi không định làm thế,” nó rống lên. “Ả quay lại. Con đĩ ngớ ngẩn ấy đã quay lại. Tôi phải đánh ả.”

Ngón tay Jonathan trắng bệch giữ chặt trên cò súng. “Giờ thì nói tao nghe về chín năm trước.”

“Ôi, lạy Chúa, cứu con! Ai đó cứu tôi với!” Phần trước của chiếc quần nó mặc đã ướt sũng nước tiểu.

“NÓI TAO NGHE!” Jonathan rống lên, gương mặt cậu trắng bệch vặn vẹo vì giận dữ. “Có kẻ đã đến đây cướp phá. KẺ ĐÓ LÀ AI?”

“Là cha tôi,” gã thanh niên hét lên, sụt sùi than khóc. “Ông ấy chè chén với vài người bạn.” Đôi mắt nó mở to, hoảng loạn cực độ khi Jonathan bắt đầu siết cò. “Đó không phải lỗi của tôi. Mẹ lúc nào cũng cười đùa về chuyện đó. Không phải lỗi của tôi đâu. Là cha tôi.” Mắt Bames đảo tròn rồi đổ gục xuống sàn.

Jonathan hạ khẩu súng xuống và nhìn về phía McLoughlin. “Nhà cháu chưa bao giờ biết kẻ đó là ai. Mẹ, Jane và cháu đã khoá mình trong tầng hầm và đợi đến khi bọn chúng bỏ đi. Cháu chưa bao giờ hoảng loạn đến thế trong đời. Mẹ con cháu nghe thấy tiếng chúng hò hét và đập phá đồ đạc. Cháu tưởng chúng sẽ giết cả nhà.” Cậu lắc đầu và nhìn xuống gã thanh niên đang co quắp. “Cháu đã thề sẽ bắt chúng trả giá nếu cháu tìm ra được chúng là ai. Chúng đã đi bậy khắp nhà và viết chữ ‘Con điếm giết người’ lên khắp các bức tường bằng xốt cà chua. Cháu mới 11 tuổi. Cháu tưởng đó là máu.” Cậu nghiến chặt răng, làm quai hàm bạnh ra dữ tợn.

McLoughlin rũ mình khỏi cái ôm cứng nhắc của Fred và bắt đầu phủi bụi khỏi quần áo. “Thật nguy hiểm đấy, Jon ạ. Có chuyện gì đã xảy ra thế? Cháu giẫm phải kính vỡ à?”

“Chính thế, trung sĩ à,” Fred bình thản nói. “Tôi vẫn quan sát nãy giờ. Jon mà không giữ được bình tĩnh thì cũng khá phiền đấy.”

“Phải, phải làm gì đó trước khi khẩu súng lại nổ đoàng phát nữa.” Anh nhìn Fred lấy khẩu súng, tháo chốt và lấy viên đạn thứ hai ra. “Ôi, vì Chúa, Barnes, đứng dậy ngay và ngừng cái trò ôm bụng lại. Cậu gặp may đấy vì bác sĩ Maybury đã đủ lý trí để hạ thấp nòng súng xuống.” Anh lôi gã dậy và bấm khoá còng. “Cậu đã bị bắt. Hạ sĩ Williams sẽ nói cho cậu biết quyền của mình.”

Thằng nhóc vẫn sụt sùi. “Hắn đã cố giết tôi.”

“Mày nên cảm thấy biết ơn,” Paddy rũ đám bụi khỏi tóc. “Jon suýt chút nữa đã bắn trúng chân mình chỉ để bảo vệ thằng ti tiện nhà mày, và tất cả những điều mày có thể làm là buộc tội cậu ấy.” Ông quan sát gương mặt đáng sợ của Jonathan, rồi liếc về phía Fred với điệu bộ chỉ tay vào mắt bắt chước Gary Lineker*.

Fred điềm tĩnh đỡ lấy cánh tay của chàng trai và dẫn cậu về phía cánh cửa hành lang. “Tôi đề nghị chúng ta nên kiểm tra phần còn lại của ngôi nhà, thưa cậu. Tôi không muốn cô Cattrell phải ở một mình trên tầng chút nào.” Ông đóng chặt cánh cửa lại sau lưng.

Nửa giờ trôi qua, mà McLoughlin cảm thấy cứ như cả năm vậy. Anh vuốt đám râu lởm chởm trên cằm và đăm chiêu nhìn người hạ sĩ. “Tôi không thể giúp cậu, Gavin ạ. Cậu là một cảnh sát giỏi và tôi không có tư cách gì để dạy bảo cậu hết. Cậu phải tự quyết định thôi.”

Chàng trai trẻ liếc qua cánh cửa phòng khách nơi Fred đang giúp Phoebe sắp xếp lại đồ đạc. “Tôi đồng ý đi tuần tra với anh thực sự là bởi vợ chồng ông ấy. Họ là những người tử tế. Có vẻ không đúng lắm khi bỏ họ lại với đám du côn này.”

“Tôi đồng ý,” McLoughlin bình thản đáp.

Cậu chau mày. “Nếu anh muốn nghe ý kiến của tôi, thì chánh thanh tra đã có sẵn vài cách giải thích cho việc này rồi. Anh nên nghe điều Molly đã kể về hôm bà ấy và Fred tới đây lần đầu. Ngôi nhà bị phá hoại hoàn toàn. Cô Maybury và hai đứa trẻ sống chung trong một phòng ngủ mà cô Cattrell và Jonathan đã cố gắng dọn dẹp. Theo

Molly kể, cô Maybury và Jane sốc đến mức không biết nên làm gì nữa. Thậm chí đến ba tháng sau, họ vẫn có thể ngửi thấy mùi nước tiểu, và đám mốc meo từ chỗ xốt cà chua bắt đầu ăn vào trong tường. Họ mất hàng tuần liền để cọ rửa nơi này sạch sẽ. Vì cớ gì chánh thanh tra lại ác cảm với họ đến vậy, hả trung sĩ? Vì sao ông ấy không tin họ?”

Bởi ông ấy không đủ khả năng làm thế, McLoughlin nghĩ thầm. Chính Walsh là kẻ đã tạo nên bầu không khí căm ghét vây hãm người phụ nữ này lẫn hai đứa con nhỏ của cô trong suốt những năm qua. Không hiểu vì sao, nhưng với ông ta, Phoebe luôn có tội. Khi không thể tự mình chứng minh điều đó, những cuộc săn đuổi thù địch không ngớt của ông ta sẽ gián tiếp xui khiến kẻ khác muốn đòi lại công lý. “Ông ta là một kẻ hèn mọn, Gavin ạ.”

“Chà, tôi không thích thế và tôi sẽ lên tiếng. Đó không phải kiểu công lý tôi mong đợi khi gia nhập lực lượng. Tôi đã hỏi Molly vì sao họ không gọi cảnh sát, và anh biết bà ấy bảo gì không? ‘Vì cô Maybury bảo, tốt hơn hết không nên đòi hỏi sự giúp đỡ từ kẻ thù.’” Cậu ta xấu hổ rê chân trên sàn. “Tôi đã định nói rõ ràng với Molly và Fred, nói riêng thôi, không phải nhặng xị lên gì cả, nhưng tôi muốn họ biết không phải tất cả chúng ta đều là kẻ thù.”

McLoughlin mỉm cười nhìn mái đầu đang cúi xuống của viên hạ sĩ. Nếu Williams muốn che giấu cảm tình của mình với hai người họ dưới vỏ bọc là phương châm cảnh sát phục vụ cộng đồng thì cũng chẳng có vấn đề gì cả. “Tôi nghe nói bà ấy làm bánh ngon lắm.”

“Ngon vô cùng!” Đôi mắt cậu lấp lánh. “Anh nên thử vài cái.”

“Tôi sẽ thử.” Anh đẩy cậu ra cửa trước, nơi chiếc xe cảnh sát đang đợi. “Giờ cứ để Eddie và đồng bọn của cậu ta qua đêm trong phòng tạm giam của sở, chỉ cần tống chúng vào và khoá lại là được. Nếu cô Maybury muốn khởi tố vào sáng mai, chúng ta mới hoàn thiện giấy tờ. Nhưng tôi không nghĩ cô ấy sẽ làm thế đâu. Tối nay, cô ấy đã tự đặt viên đá đầu tiên để xây cây cầu nối với thế giới bên ngoài rồi.”

“Còn Barnes?”

“Cứ cách ly thằng nhóc cho tôi. Sáng mai, sau khi thức dậy, tôi sẽ đến thẳng đó và tự mình lấy lời khai của nó. À Gavin này.”

“Vâng?”

“Dù sao, nó cũng sẽ khai thôi. Không thể kháng cự nổi đâu. Thằng nhóc đó quá kiêu căng nên không thể giữ im lặng quá lâu. Rồi cậu sẽ thấy. Sáng mai, nó sẽ kể từ đầu đến cuối cho chúng ta nghe mà chẳng cần tôi phải ép cung gì cả.”

Gánh nặng như vừa được trút bỏ khỏi vai cậu. “Vâng. Thế tôi nên làm gì nữa không?”

“Bấm chuông gọi cửa cha mẹ thằng nhóc sau vài giờ nữa, khoảng 3 giờ sáng chẳng hạn. Cứ bảo họ rằng chúng ta đang giữ con trai họ, và đưa họ xuống sở. Nhưng, phải nhớ không được để họ nói chuyện với thằng nhóc. Cứ giữ họ khổ sở chờ đợi như thế cho đến khi tôi tới. Chỉ cần bảo, con trai họ đã khai báo về hành động phá hoại mười năm trước. Tôi muốn họ dễ uốn nắn một chút.”

Williams trông có vẻ ngờ vực. “Anh sẽ không khởi tố một vụ việc xảy ra cách đây mười năm đấy chứ?”

“Không.” McLoughlin nhe răng cười. “Nhưng trong vòng vài tiếng, tôi sẽ khiến mấy kẻ đó sợ mất mật vì tưởng tôi sẽ làm thế.”

Paddy là người tiếp theo miễn cưỡng rời đi. “Giờ mấy cô có thể ra khỏi nơi trú ẩn được rồi,” ông nói với Phoebe và Diana. “Dù thế này hay thế khác thì cũng phải bước ra bên ngoài thôi. Và điều đó cũng tốt mà. Đã đến lúc mấy cô cố gắng một chút rồi. Ngày mai, hãy xuống quán rượu đi. Chỗ đó khá tốt để bắt đầu mọi thứ.” Ông ta bắt tay McLoughlin. “Nghỉ việc đi, Andy, và tham gia cùng tôi vào dự án sản xuất bia. Sẽ cần một bàn tay đủ chắc để chèo chống đấy.”

“Tôi chẳng biết gì về ủ bia cả.”

“Tôi không cần cậu phải biết ủ bia. Đó là sở trường của tôi. Tôi cần cậu điều hành công việc kinh doanh, tìm cho tôi khách hàng, tóm lại là khiến toàn bộ cỗ xe lăn bánh nhịp nhàng. Cậu rất giỏi vụ này. Tôi cần người có thể tin tưởng được.”

McLoughlin nhe răng cười. “Ý ông là ai đó mà sở thuế vụ tin tưởng được phải không? Ông đánh giá tôi quá cao rồi đấy, Paddy ạ. Thần kinh của tôi sẽ suy sụp chỉ sau ba tháng, khi cố nhớ xem tôi đang định giấu giếm gì mất.”

Paddy phá lên cười và đấm vào vai anh. “Cứ suy nghĩ đi, anh bạn. Tôi rất muốn hợp tác với cậu.” Rồi ông rời đi.

Đã yên vị trên chiếc ghế bành, Jonathan giữ im lặng, cố tình lảng tránh ánh mắt của tất cả mọi người. Cơn giận dữ của cậu đã xẹp xuống từ lâu và cậu đang cố đối mặt với những gì cậu vừa làm với Peter Barnes. Cậu chẳng tìm nổi lời bào chữa nào cho sự hung bạo của mình. Fred giữ ý ho lên một tiếng. Ông nói với Phoebe. “Nếu tôi không thể giúp gì thêm, tôi trở lại điếm canh đây. Vợ tôi và Jane bé nhỏ hẳn đang lo lắng không biết chúng ta sao rồi.” Jane đã đến ngủ với Molly từ vài đêm trước trong lúc Fred đi tuần khu nhà với McLoughlin và Williams.

“Ôi, Fred,” Phoebe nói với vẻ ăn năn thành thật. “Tôi xin lỗi. Tôi chưa bao giờ nghĩ ông là một trong số họ. Chỉ do cơn sốc thôi. Ông cũng tin như thế mà, phải không? Tôi sẽ đưa ông đi tiêm uốn ván ngay ngày mai.”

Fred nhìn bàn tay bị thương vốn đã được Phoebe và Diana rửa sạch, khử trùng và băng bó lại trong lúc luôn miệng xin lỗi rối rít. Ông nghiêm nghị nói. “Cô à, nếu phải nghe thêm một câu xin lỗi nào nữa về vấn đề này, chắc tôi sẽ xin nghỉ việc. Tôi có thể chịu đựng được nhiều chuyện, ngoại trừ việc người khác cứ nhặng xị lên như thế. Cô hiểu ý tôi chứ? Tốt rồi. Nào, thế cô sẽ cho phép tôi đi chứ?”

“Tôi sẽ lái xe đưa ông đi,” Phoebe liền nói.

“Tôi thích chàng bác sĩ trẻ đưa tôi đi hơn, nếu không vấn đề gì. Có vài chuyện tôi muốn xin ý kiến của cậu ấy.”

Cánh cửa đóng lại sau lưng họ.

Phoebe quay đi để giấu đôi mắt rớm lệ. “Chúa đã đập vỡ chiếc khuôn sau khi ngài tạo ra Fred và Molly,” cô cộc cằn nói. “Họ không đáng phải hứng chịu những chuyện thế này, ấy vậy mà họ vẫn kiên định ở bên chúng ta. Mình nghĩ kĩ rồi, Di ạ, mình sẽ chuẩn bị tinh thần để xuống cái quán rượu thảm hại ấy ngày mai. Phải có người làm gì đó, và người ấy sẽ là mình. Fred đã xuống quán hàng năm trời và không một ai, ngoại trừ Paddy, chịu nói chuyện với ông ấy. Đáng lẽ mình phải làm gì đó.”

Diana nhìn gương mặt giận dữ của bạn. “Làm cái gì mới được chứ? Cứ chĩa súng vào họ cho đến khi họ đồng ý nói chuyện à?”

Phoebe bật cười. “Không. Mình sẽ để dĩ vãng chỉ còn là dĩ vãng.”

“Hừm, nếu vậy, mình sẽ đi với cậu.” Cô nhìn McLoughlin. “Chúng tôi có thể làm thế chứ? Giờ mọi chuyện đã kết thúc rồi phải không? Trên điện thoại, chánh thanh tra rất cộc cằn, nhưng có vẻ ông ta đã buông tha cho chúng tôi rồi.”

Anh gật đầu. “Đúng vậy, các cô vô tội.”

“Có phải là tự tử không?” Phoebe hỏi.

“Tôi không nghĩ thế. Ông ta đãng trí rồi, chỉ còn nhớ được về Streech thôi. Tôi nghĩ ông ta đã tự quay lại đây, và tìm nơi nào đó để chết.”

“Nhưng làm sao ông ta biết được vị trí hầm trữ đông?”

“Từ những tập tờ rơi chồng cô in ra. Nếu cô định mời chào du khách, hiển nhiên ga ra sẽ là một nơi lý tưởng để phát tờ rơi rồi. Với tấm bản đồ trên đó, KC. còn biết khu vườn này rõ hơn cả cô.”

“Thật lạ khi ông ta vẫn nhớ sau chừng ấy thời gian.”

“Trí nhớ là thế đó,” Diana nói. “Người già nhớ từng chi tiết về thời thơ ấu nhưng không thể nhớ họ đã ăn gì vào bữa sáng.” Cô lắc đầu. “Tôi chẳng biết gì về ông ta, nhưng tôi luôn cảm thấy chua xót khi nghĩ đến những chuyện đã xảy đến với cha mẹ của Phoebe cùng những lời dối trá của KC. sau đó. Tuy vậy,” cô nhún vai, “chết kiểu như thế, đơn độc và trắng tay. Rất buồn. Nghe có vẻ ngớ ngẩn nhưng tôi ước gì ông ta không cởi quần áo. Không hiểu sao, việc ông ta cởi quần áo lại khiến mọi chuyện tệ hơn, như thế ông ra đang chỉ ra rằng, sống cũng chẳng để làm gì. Khi sinh ra chúng ta trần trụi, và khi về với cát bụi chúng ta cũng trần trụi như thế mà thôi. Tôi có cảm giác rằng, với ông ta, tất cả mọi thứ xảy ra giữa điểm đầu và điểm cuối cuộc đời đều vô nghĩa.”

McLoughlin duỗi thẳng người. “Nếu là cô, tôi sẽ không quá đa cảm vì chuyện này đâu. Chúng ta chỉ nghe được duy nhất Wally kể lại rằng, thi hài đó trần truồng. Tôi nghĩ, có thể lão thấy xấu hổ nếu nói thật. Sẽ là khác biệt lớn giữa việc lấy đi quần áo mà người khác không cần nữa và việc lột bỏ quần áo trên một xác chết và trộm chúng.” Anh nhìn đồng hồ. “Còn gì khác nữa không?”

“Chúng tôi muốn cảm ơn anh,” Phoebe nói.

“Vì cái gì?”

“Tất cả. Jane. Jonathan. Anne. Tất cả chúng tôi.”

Anh gật đầu và tiến về cánh cửa thông ra hành lang.

Hai người phụ nữ nhìn nhau.

“Anh sẽ quay lại chứ?” Diana vội hỏi.

Anh khẽ bật cười. “Nếu bắt buộc phải thế.”

“Thế nghĩa là sao?”

Phoebe cười khúc khích. “Mình nghĩ nghĩa là anh ấy không định đi đâu. Anh ấy chẳng thể quay lại nếu chưa bao giờ rời đi, phải vậy không?”

Tiếng súng nổ và tiếng la hét đã kéo Anne từ giấc ngủ sâu nhờ dùng thuốc an thần sang trạng thái chập chờn và các giấc mơ cứ tự xuất hiện trong đầu cô như những thước phim màu rực rỡ. Không phải ác mộng, chỉ là một chuỗi vô tận những nơi chốn và gương mặt mà một vài trong số đó cô chỉ mang máng nhớ. Chúng liên tiếp vụt qua một cách siêu thực. Và, từ nơi nào đó, McLoughlin đáng ghét đang gõ liên hồi lên lớp kính đôi trong dinh thự đồ sộ này và bảo cô phải cần đến hai người để nhấc nó lên nếu họ không muốn bị chôn sống trong đó.

Cô giật mình ngồi dậy và nhìn anh. Đèn cạnh giường của cô đã bật sáng. “Tôi mơ thấy Jon và Lizzie làm đám cưới,” cô nói, tách riêng một kí ức ra khỏi đám mây lưu trữ dòng kí ức vừa biến mất mãi mãi.

Anh kéo chiếc ghế liễu gai lại và ngồi xuống. “Nếu cho chúng thời gian và cơ hội, có lẽ chúng sẽ làm thế đấy.”

Cô suy nghĩ về chuyện đó. “Tôi không bỏ lỡ nhiều chuyện lắm, phải không?”

“Còn tuỳ. Chúng tôi đã tóm được kẻ đã tấn công em.” Anh duỗi thẳng chân và kể cho cô nghe chi tiết. “Paddy muốn tôi cùng ông ấy xây dựng một nhà máy bia.”

Cô mỉm cười. “Anh có thích ông ấy không?”

“Ông ta là một tên khốn.”

“Nhưng anh thích ông ấy phải không?”

Anh gật đầu. “Ông ta luôn tự chủ. Tôi rất thích ông ta.”

“Anh sẽ hợp tác với ông ấy chứ?”

“Tôi không nghĩ thế. Chai Đặc biệt của Paddy rất dễ nghiện.” Anh nhìn cô qua mí mắt sùm sụp. “Sáng mai, Jon sẽ trở lại London. Thằng bé nhờ tôi hỏi xem em có cần lấy lại những lá thư tình của mình không. Cậu ấy bảo có thể cố lấy chúng ra trước khi đi.”

Cô nhìn bàn tay mình. “Anh có biết nơi thằng bé giấu chúng không?”

“Tôi biết chúng nằm trong kẽ nứt trên cây sồi già sau hầm trữ đông. Thằng bé hơi lo lắng không biết có lấy lại được không nên định nhờ tôi giúp một tay.” Anh quan sát gương mặt cô. “Tôi có nên làm thế không, Cattrell?”

“Không. Cứ đế chúng nằm đó.” Cô ngẩng đầu lên nhìn anh. “Khi hồi phục hoàn toàn, tôi sẽ lấy một chút xi măng và trét lên tất cả các kẽ nứt trên cây để những thứ chết tiệt ấy sẽ chẳng bao giờ nhìn thấy ánh mặt trời nữa. Tôi đã yêu cầu Jon giấu chúng - thằng bé là người duy nhất có mặt ở đó khi Walsh đưa tôi đi - nhưng tôi mong thằng bé là người cuối cùng thấy chúng. Ôi Chúa ơi, tôi đã ước gì chúng thực sự là những lá thư tình.” Cô bỗng im lặng.

“Chúng là gì?”

“Những tấm ảnh.”

“Chụp David Maybury?”

Cô gật đầu.

“Sau khi Phoebe giết hắn?”

Cô lại gật đầu.

“Một trong những chính sách bảo hiểm nổi tiếng của em đúng không? Tôi nghĩ vậy.”

Cô thở dài. “Tôi chưa bao giờ nghĩ chúng tôi sẽ thoát tội. Tôi lưu lại một bản phòng trường hợp cái xác bị tìm ra và Phoebe cần biện hộ.” Gương mặt cô sầu não. “Chính tôi đã tự chụp chúng. Những bức ảnh kinh khủng, vô cùng kinh khủng, chụp David hai tuần sau khi Phoebe giết hắn, chụp chính Phoebe. Trông cô ấy điên rồ đến mức anh không thể tin nổi đó là cùng một người, chụp những gì bọn phá hoại gây ra, chụp nấm mồ tôi xây trong tầng hầm. Tôi không bao giờ muốn thấy lại chúng.”

“Kể tôi nghe đi, Anne.”

Cô hít vào một hơi thật sâu. “David quay lại vào đúng cái đêm ngôi nhà bị cướp phá. Rõ ràng sẽ có lúc hắn xuất hiện, nhưng lại chọn đúng đêm đó…” Cô lắc đầu. “Đương nhiên, hắn không biết. Hắn sẽ không trở lại nếu nắm được tình hình. Cửa nhà bị hàng đống đồ đạc chặn lại, nên hắn vào qua cửa tầng hầm, Phoebe đang ở trong bếp và cô ấy nghe thấy tiếng hắn lần mò dưới tầng hầm tối đen.” Đôi mắt cô kiếm tìm ánh mắt anh. “Anh phải hiểu cô ấy cảm thấy sợ hãi đến mức nào. Cô ấy tưởng đám say rượu quay trở lại để giết cô ấy và lũ trẻ.”

“Tôi hiểu.”

“Phoebe nhặt thứ nặng nhất tìm được, một cái rìu bổ củi hãng Aga, và khi hắn bước chân qua ngưỡng cửa, cô ấy đã bổ đôi đầu hắn.”

“Cô ấy có nhận ra hắn không?”

“Ý anh là, Phoebe có biết đó chính là David khi cô ấy giết hắn không à? Tôi nghĩ là không. Diễn biến quá nhanh. Sau đó, chắc chắn cô ấy có nhận ra hắn.”

Hai người im lặng một lúc lâu. “Bấy giờ em có thể gọi cảnh sát đến,” cuối cùng anh lên tiếng. “Với bằng chứng về những chuyện xảy ra đêm đó, cô ấy có thể lấy lý do tự vệ để bào chữa cho mình, và sẽ thoát tội mà không gặp rắc rối nào hết.”

Anne nhìn chằm chằm xuống bàn tay. “Tôi sẽ làm thế nếu tôi được biết. Nhưng Jon không gọi cho tôi suốt hai tuần liền.” Cô đưa tay che mắt như để khỏi phải thấy những bức ảnh đáng sợ. “Phoebe rõ ràng không còn chút kí ức nào về khoảng thời gian hai tuần đó. Điều duy nhất cô ấy làm được trước khi bị sốc đến mất hết lý trí là lôi xác David xuống những bậc thang của tầng hầm và chốt cánh cửa lại. Lũ trẻ không bao giờ hay biết. Jon gọi điện cho tôi chỉ vì suốt hai tuần trời Phoebe cứ nhốt chúng trong phòng ngủ, duy trì sự sống cho chúng bằng thức ăn đóng hộp dự trữ trong tủ bếp. Thằng bé lấy được chìa khoá trong lúc mẹ ngủ thiếp đi, lẻn ra khỏi phòng ngủ và gọi điện liên tục cho đến khi tôi trả lời.” Những giọt lệ dâng đầy và chảy tràn khỏi mí mắt theo dòng kí ức. Jon chỉ mới 11 tuổi, vẫn chỉ là một đứa bé, và thằng bé bảo nó sẽ cố hết sức, nhưng nó nghĩ Jane với mẹ cần một người trông nom tử tế.” Cô lau nước mắt. “Ôi, Chúa ơi, tôi xin lỗi. Cứ mỗi lần nghĩ lại là tôi lại khóc. Thằng bé hẳn phải hoảng sợ lắm. Nên tôi lập tức đến đây ngay.”

Đột nhiên, trông cô vô cùng mệt mỏi. “Tôi không thể đến chỗ cảnh sát, McLoughlin ạ. Cô ấy mất trí, còn hai đứa trẻ thì hầu như không nói được gì. Tôi tưởng Phoebe đã tự đập phá ngôi nhà sau khi giết David. Không có gì chứng minh ngôi nhà bị đập phá từ trước. Dẫu có đi chăng nữa, thì Walsh sẽ đưa ra kết luận chết tiệt gì đây? Đó sẽ là một cơn ác mộng. Tất cả những gì tôi có thể nghĩ ra là phải đặt lợi ích của lũ trẻ lên trên hết, bởi chính cha Phoebe đã nhờ tôi làm thế khi ông kí giấy uỷ thác. Đặt lợi ích của chúng lên hàng đầu, đồng nghĩa với việc giữ mẹ chúng tránh xa khỏi bệnh viện tâm thần trong một nhà tù nào đó.” Cô thở dài. “Thế nên, suốt một thời gian, tôi đã mua đá xám từ các cửa hàng ở khắp miền Nam Hampshire. Từng chút từng chút một. Tôi phải tìm cách để đặt chúng vừa vào xe của Phoebe. Tôi không dám thuê ai vận chuyển. Rồi tôi khoá mình trong tầng hầm và bít cái đống ghê tởm hôi hám đã từng là David đó phía sau một bức tường giả.” Cô bịt miệng nôn khan. “Hắn vẫn ở đó. Bức tường chưa bao giờ bị động tới. Diana đã xuống kiểm tra sau khi Fred phát hiện ra cái xác trong hầm trữ đông. Chúng tôi sợ hãi, rằng có thể bằng cách nào đó hắn đã thoát ra ngoài.”

“Fred có biết không?”

“Không. Chỉ có Diana, Phoebe và tôi.”

“Và Phoebe biết việc mình làm chứ?”

“Ồ, có chứ. Phải mất chút thời gian, nhưng cuối cùng cô ấy cũng nhớ lại tất cả. Cô ấy muốn tự thú khoảng bốn năm trước, nhưng chúng tôi đã thuyết phục được cô ấy. Jane 14 tuổi mà chỉ nặng gần 29 cân. Diana với tôi bảo rằng, hơn cả Phoebe, con bé mới là người cần sự an yên trong tâm hồn.” Cô lại hít sâu. “Nghĩa là chúng tôi sẽ chẳng bao giờ có thể bán điền trang, đương nhiên rồi. Theo định luật Murphy*, bất cứ ai mua nó cũng sẽ phá tan tầng hầm để cải tạo thành một bể tắm nước nóng.” Cô khẽ cười. “Thế thì đi đời. Nhưng nhìn ba chúng tôi lúc này, tôi biết tất cả những việc mình làm đều xứng đáng.” Đôi mắt đẫm nước ánh lên niềm kiên định mà cô chẳng cần nói thành lời.

Anh nắm lấy tay cô. “Tôi có thể nói gì đây? Lần tới, khi tôi bắt đầu lên giọng dạy bảo em phải sống cuộc đời mình ra sao, xin hãy nhắc tôi nhớ rằng, em là người hiểu rõ chuyện đó hơn bất kì ai khác nhé.” Anh mơn trớn những ngón tay cô. “Tôi có thể dùng những bức ảnh của em để bắt Walsh và Barnes phải trả giá vì những gì họ đã làm với Phoebe.”

“Không,” cô nói ngay. “Không ai nên biết đến sự tồn tại của chúng, ngoại trừ anh và tôi. Phoebe và Diana cũng không biết. Hãy cứ để chúng ở đó. Tôi đã mơ thấy cái chết quá thường xuyên rồi. Dù gì, Phoebe cũng không muốn thế đâu. Walsh đã đúng. Chính cô ấy đã giết David.”

Anh gật đầu và quay mặt đi. Một lúc sau anh mới nói. “Đêm nay vợ tôi đã quay lại.”

Cô ép mình mỉm cười. “Anh vui chứ?”

“Thành thực mà nói thì tôi cũng vui.” Cô cố gắng rút tay mình khỏi tay anh, nhưng anh càng siết chặt.

“Vậy tôi cũng thấy mừng cho anh. Anh có nghĩ lần này mọi chuyện sẽ ổn không?”

“Ồ, có chứ. Tôi đang nghĩ đến chuyện rời khỏi ngành. Em thấy sao?”

“Sẽ giúp chuyện gia đình dễ dàng hơn. Tỉ lệ ly hôn trong ngành cảnh sát là điển hình luôn đấy.”

“Quên những vấn đề thực tiễn đi. Hãy khuyên tôi, vì chính tôi đây này.”

“Tôi không thể. Anh phải tự mình quyết định. Điều duy nhất tôi có thể nói, là dù anh lựa chọn điều gì, hãy đảm bảo anh sống được với nó.” Cô thẹn thùng nhìn anh. “Trước đây, tôi hẳn đã sai lầm, anh biết đấy. Tôi nghĩ rõ ràng anh đã đúng khi chọn nghề cảnh sát, và nếu không có anh, ngành cảnh sát sẽ tệ hại hơn đấy.”

Anh gật đầu. “Còn em? Bây giờ em sẽ làm gì?”

Cô mĩm cười rạng rỡ. “Ồ, như bình thường thôi. Xông vào vài thành quách nào đó, quyến rũ một hoặc hai chàng thợ điêu khắc.”

Anh nhe răng cười. “Hừm, trước khi làm thế, em có thể giúp tôi một tay dưới tầng hầm được không? Chỉ một đêm thôi. Tôi nghĩ giờ là lúc để phá bỏ bức tường rồi, và David Maybury sẽ biến đi mãi mãi. Đừng lo. Sẽ không khó chịu lắm đâu. Sau chừng ấy năm, sẽ chỉ còn sót lại chút ít thôi, và lần này chúng ta sẽ vĩnh viễn thoát khỏi hắn.”

“Cứ để yên không tốt hơn sao?”

“Không.”

“Sao không?”

“Bởi vì, Cattrell ạ, nếu Phoebe không được giải thoát khỏi hắn, cả em lẫn Diana sẽ bị trói buộc vào ngôi nhà này mãi mãi.”

Cô nhìn khoảng tối xa xăm phía sau anh. Anh chẳng hiểu gì hết. Ngay cả lúc này, họ vẫn cứ bị trói buộc. Đã quá lâu rồi. Họ đều mất đi sự tự tin cần thiết để bắt đầu lại.

Anh khẽ siết những ngón tay cô và đứng dậy. “Thôi, tốt hơn hết tôi nên đi ngủ đây.”

Cô gật đầu, đôi mắt lấp lánh. “Tạm biệt, McLoughlin. Chúc anh luôn may mắn, thật sự đấy.”

Anh cào cào một bên mặt mình. “Tôi nghĩ, em sẽ không cho tôi mượn một cái gối đâu nhỉ? Và có lẽ một cái bàn chải trong nhà tắm nữa?”

“Để làm gì?”

“Tôi chẳng có chỗ nào để đi cả. Tôi bảo em rồi, vợ tôi đã trở lại. Tôi sẽ bị nguyền rủa nếu dành thêm bảy năm nữa bên cô ấy mất. Tôi đi khỏi nhà rồi.” Anh quan sát nụ cười của cô. “Tôi cứ tưởng lần này sẽ được ngủ cùng một người bạn chứ.”

“Kiểu bạn như thế nào?”

“Ôi, tôi không biết. Một kẻ hợm hĩnh, ích kỉ, hoài nghi thì sao? Người không chịu đựng nổi những mối quan hệ, không ưa tất cả mọi người và luôn chế nhạo họ ấy?”

Cô khẽ cười. “Đúng là như vậy.”

“Đương nhiên rồi. Chúng ta có rất nhiều điểm chung. Mô tả như thế về tôi cũng không sai.”

“Anh sẽ không thích sống ở đây đâu.”

“Rõ ràng cũng như em thôi. Glasgow thì thế nào?”

“Chúng ta sẽ làm gì ở đó?”

“Khám phá, Cattrell, khám phá.”

Đôi mắt cô lấp lánh. “Anh sẽ không chấp nhận lời từ chối, phải không McLoughlin?”

“Phải.”

“Thế anh còn chờ cái khỉ gì nữa?”

☆ ☆ ☆ ☆ ☆

vntq1

kiếm thứ gì vậy, thưa sếp?” Một người hỏi. Walsh đưa vài tờ đánh máy cho các nhóm. “Đọc các điểm chính, rồi dùng đến trực giác của các cậu. Nếu có ai đó ở đây liên quan đến kẻ giết người, họ sẽ không tự nhiên mà tặng miễn phí bằng chứng về
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.