Hầm Trữ Đông

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 3 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 15

❊ ❊ ❊

15

Anh để cô đi và quay trở lại xe. Anh biết, dù mình có đuổi theo đi chăng nữa, khung cửa sổ cũng đã khoá lại rồi. Anh vừa hối tiếc lại vừa nhẹ nhõm, như một kẻ muốn tự sát đang chơi Rulet Nga* thì nghe thấy tiếng bóp cò trong một căn phòng trống. Sở cảnh sát đầy rẫy những người phụ nữ muốn an ủi anh. Đúng là điên khi tìm kiếm điều đó từ cô, chẳng khác nào chĩa súng vào thái dương cả. Anh giận dữ đập mạnh vào mấy nhánh cây gần đó làm rách toạc cả mép bàn tay. Anh mút phần máu bẩn và chửi thề. Mình thật tệ hại, anh nghĩ thầm. Anh cần uống một ly.

Một tiếng cú rúc thất thanh. Từ đâu đó, tít phía xa, McLoughlin nghĩ là có những giọng nói. Anh quay đầu lại, nhưng vây xung quanh chỉ là sự im lặng mịt mùng của đêm đen. Anh nhún vai và bước tiếp. Lần này, âm thanh đó lại vọng đến, mỏng mảnh như tơ. Phải chăng là tưởng tượng? Đầu anh râm ran nhức nhối. Quỷ tha ma bắt người phụ nữ đó đi, anh thầm nghĩ. Nếu anh trở lại, chắc cô sẽ cười vào mặt anh mất.

Lúc đến hiên nhà, McLoughlin vẫn nguyền rủa bản thân vì tự biến mình thành thằng ngốc. Không thấy ai, ngôi nhà chìm trong bóng tối. Chắc Anne đã cuộn mình trên giường rồi. Anh lia đèn trên những phiến đá lát rồi chiếu lên khung cửa kiểu Pháp khép hờ, cuối cùng chau mày bước tới, rọi đèn vào bên trong. Anh thấy Anne gần như ngay lập tức, tưởng rằng cô đã ngủ thiếp đi cho đến khi nhìn thấy máu ướt đẫm mảng tóc mịn như nhung trên đầu.

Sau khoảnh khắc tê liệt vì sốc, anh nhảy vào trong với tốc độ nhanh đến mức tưởng như thời gian cũng trở nên co giãn. Trong vòng mười giây, người anh ướt đẫm, dù bình thường có làm việc tích cực cũng hiếm khi đổ mồ hôi nhiều đến thế. Nhờ ánh sáng từ cây đèn pin, anh tìm thấy một chiếc đèn bàn, bật nó lên và quỳ xuống bên cô. Anh cố cảm nhận mạch máu trên cổ Anne, nhưng bất lực. Cũng không thấy tiếng tim đập. Hết sức khẽ khàng, anh lật ngửa cơ thể nhỏ nhắn ấy lại, lách bàn tay xuống dưới cổ, bóp chặt mũi cô và bắt đầu hô hấp nhân tạo. Anh cần được giúp đỡ. Một phần bộ não còn tỉnh táo giúp anh xoay lại, lôi theo cả cơ thể tê liệt của mình. Anh có cảm giác bàn chân đang giơ về phía chiếc bàn bày tượng đồng. Anh đã chạm tới nó. Trong lúc tiếp tục đều đặn hô hấp cho cô, anh đạp một cú ra sau khiến bức tượng đồng nặng trịch va vào khung cửa sổ. Lớp kính bắn tung tóe ra khoảng sân, phá tan đêm đen tĩnh lặng, khiến Benson và Hedges lập tức sủa váng lên ở một phía khác của ngôi nhà. Anh tuyệt vọng nhận ra Anne chẳng có biến chuyển gì. Gương mặt vẫn tái mét, làn môi xanh tím. Anh dồn hết sức vào hai bàn tay đặt trên ngực cô để ép xuống, hai cánh tay duỗi thẳng. Anh hô hoán gọi giúp đỡ. Sau năm lần ép tim ngoài lồng ngực, anh lại hô hấp bằng miệng, rồi tiếp tục ép tim. Đến đợt thứ ba, anh thấy Jonathan áp tay lên chiếc cổ tái dại của Anne và cảm nhận mạch đập.

“Hô hấp cho dì ấy thêm một hơi nữa,” Jonathan nói. “Có mạch nhưng yếu lắm. Túi của con, mẹ ơi. Ở trong sảnh.”

McLoughlin thổi thêm một hơi nữa vào phổi Anne, và lần này, khi anh quay đầu lại để quan sát thì ngực cô đã yếu ớt phập phồng.

“Tiếp tục đi,” Jonathan nói. “Năm giây một hơi cho đến khi dì ấy thở lại bình thường. Chú đang làm tốt lắm.” Cậu đón lấy chiếc túi từ Phoebe, mặt cô đã trắng bệch. “Lấy thêm vài cái chăn nữa ạ,” Jonathan dặn mẹ. “Túi chườm nóng, bất cứ thứ gì có thể giữ ấm cho dì ấy. Và gọi xe cấp cứu.” Cậu lấy ống nghe ra, cởi sơ mi của Anne và nghe nhịp tim. “Tuyệt vời,” cậu nhiệt tình nói. “Dù yếu, nhưng đập lại rồi.” Cậu véo nhẹ má cô và nhẹ nhõm khi thấy dòng máu bên trong cơ thể từ từ nhuốm lên đó sắc hồng nhàn nhạt. Hơi thở của Anne đã đều hơn. Jonathan khẽ đẩy McLoughlin ra. “Được rồi,” cậu nói. “Cháu nghĩ giờ dì ấy có thể tự thở được bình thường. Chúng ta sẽ đưa dì ấy về tư thế hồi sức.” Với sự giúp đỡ của viên trung sĩ, cậu kéo cánh tay cô qua cơ hoành, rồi lăn cô về phía trước, nhẹ nhàng lật người cô nằm nghiêng sang một bên, gập khuỷu tay và đầu gối lại. Hơi thở của Anne tuy chậm nhưng đã đều đặn. Cô lẩm bẩm gì đó và mở mắt.

“Này, McLoughlin,” cô nói rõ ràng trước khi ngáp và ngủ thiếp đi.

Gương mặt McLoughlin ròng ròng mồ hôi. Anh ngồi trở lại, lấy ống tay áo quệt ngang trán. “Cậu không thể cho cô ấy dùng thuốc gì sao?”

“Chẳng có gì cả. Cháu vẫn chưa phải là bác sĩ. Đừng lo. Dì ấy đang dần ổn định.”

McLoughlin chỉ về phần tóc đẫm máu. “Cô ấy có thể bị rạn xương sọ.

Phoebe lặng lẽ tiến vào với một chồng chăn, và đắp lên người Anne. Cô đặt túi chườm nóng bên chân bạn. “Diana đang gọi xe cấp cứu. Jane chạy đi đánh thức Fred để mở cổng.” Cô ngồi xổm xuống cạnh đầu Anne. “Dì ấy sẽ ổn cả chứ?”

“Con không…” Jonathan trả lời.

“Con gái cô ở bên ngoài à?” McLoughlin cắt ngang, lảo đảo đứng dậy.

Phoebe chăm chăm nhìn anh. “Con bé tới chỗ Fred. Họ không mắc điện thoại.”

“Có ai đi với cô bé không?”

Gương mặt Phoebe trở nên xám ngoét. “Không.”

“Lạy Chúa tôi!” McLoughlin chửi thề, lao qua người cô. “Lạy Chúa, gọi ngay cho cảnh sát, bảo họ đưa người lên đây. Tôi không muốn phải tự xử lý một thằng điên chết tiệt.” Anh hét về phía họ khi chạy ra hành lang. “Bảo họ có ai đó đã cố giết bạn cô và có thể đang đi theo con gái cô. Bảo họ nhanh chân lên.”

Anh chạy qua Diana và lao ra cửa trước, mồ hôi trở nên lạnh buốt trong đêm. Từ đây đến cổng khoảng nửa cây số và anh đoán Jane mới chỉ đi trước anh vài phút. Anh sải chân hết tốc lực. Hai phút là quá đủ để giết một người phụ nữ, thậm chí chỉ cần đến một giây nếu táng thẳng vào phần xương sọ không có gì che chắn. Lối đi tối đen như mực. Những tán cây phủ dày trên đầu cùng đám bụi rậm chặn lại cả mấy tia sáng yếu ớt nhất từ vầng trăng mờ mịt. Anh nguyền rủa bản thân vì không cầm theo đèn pin khi vô tình vấp phải đám cành lá rậm rạp cạnh lối đi. Anh lại chạy tiếp, men theo mép đường và lần phương hướng, đôi mắt căng ra để quen dần với bóng tối. Phải mất vài giây, anh mới nhận ra điểm vàng nhảy nhót phía trước mình một quãng là ánh đèn pin. Lối đi thẳng dần.

“Jane!” Anh hét lên. “Dừng lại! Chờ ở đó.” Anh chạy rầm rập.

Cây đèn quay lại chĩa thẳng về phía anh. Ánh sáng chao đảo như thể bàn tay cầm đèn đang run rẩy.

“Chú là cảnh sát,” anh hô lên, hai lá phổi rát bỏng. “Đứng lại đó.”

Anh bước chậm dần khi tiến gần tới chỗ cô bé, hai tay giơ ra phía trước, ngực đau nhói. Ánh đèn nhảy múa điên cuồng và quét khắp mặt McLoughlin khiến anh lóa mắt. Anh móc thẻ ngành từ túi quần ra, giơ nó tới trước như một tấm bùa hộ mệnh. Anh rên rỉ, chống tay lên gối, cúi gập người và thở hồng hộc.

“C… có chuyện gì thế ạ?” Jane lắp bắp bằng cái giọng the thé, hoảng hốt.

“Không có gì,” anh đứng thẳng người dậy. “Chú nghĩ cháu không nên đi một mình, chỉ thế thôi. Cháu có thể soi đèn xuống đất không? Cháu làm chú chóng mặt quá.”

“Cháu xin lỗi,” Jane thả tay xuống. Anh nhận thấy cô bé đang mặc váy ngủ và đi dép trong nhà.

“Đi thôi,” anh đề nghị. “Giờ cũng không còn xa nữa. Để chú cầm đèn nhé?”

Jane đưa cây đèn cho anh. McLoughlin thoáng quan sát Jane nhờ ánh sáng lướt qua khi chiếu đèn về phía trước. Trông hệt như một hồn ma, nhợt nhạt, mặt mũi trắng bệch, mái tóc đen xõa xượi. Cô bé đang cực kì hoảng loạn.

“Đừng sợ. Mẹ cháu biết chú,” anh vụng về nói khi cả hai tiếp tục cất bước. “Mẹ cháu đồng ý rằng chú nên đi theo cháu.” Bóng dáng sẫm đen của điếm canh dần hiện ra ở phía xa.

Jane cố gắng nói gì đó nhưng phải mất một hai giây mới nghe ra âm thanh, giọng run run. “Cháu nghe thấy tiếng… thở.”

“Đấy là tiếng chú thở vì mất sức thôi,” McLoughlin cố gắng pha trò.

“Không,” cô bé thều thào. “Không phải chú.” Bước chân nó loạng choạng và McLoughlin phải quay đèn lại. Cô bé bất lực túm chặt cái váy ngủ. “Cháu vừa mặc váy ngủ.” Môi cô bé run rẩy mất kiểm soát. “Cháu tưởng đấy là cha cháu.”

McLoughlin đỡ được Jane khi cô bé ngất xỉu. Từ phía xa, tiếng còi hụ loáng thoáng vọng lại theo làn gió.

“Ý con bé là gì thế, cô Maybury?” McLoughlin mệt mỏi dựa vào kệ bếp, quan sát Phoebe pha trà.

Anne đã được đưa tới bệnh viện, Jonathan và Diana đi theo chăm sóc. Jane thì đang ngủ trên giường, còn Elizabeth ngồi trông cô bé. Cảnh sát lùng sục khu vườn để tìm kiếm kẻ tình nghi. Dưới sự thúc ép từ McLoughlin, Phoebe buộc phải trả lời câu hỏi.

Cô quay lưng lại với anh. “Con bé thấy sợ. Tôi không nghĩ nó ám chỉ điều gì cả.”

“Con bé không chỉ sợ thôi đâu, cô Maybury ạ, mà là kinh hãi, và không phải vì tôi. Con bé nói, ‘Cháu vừa mặc váy ngủ. Cháu tưởng đấy là cha cháu.”’ Anh đi vòng lại để có thể nhìn thẳng vào cô. “Bỏ qua chuyện con bé đã không gặp cha mình suốt mười năm, nhưng vì sao Jane lại liên tưởng hắn ta với thực tế mình vừa mặc váy ngủ? Vì sao điều đó lại khiến nó hoảng loạn? Con bé nói nó nghe thấy tiếng thở.”

Phoebe lảng tránh ánh mắt anh. “Nó bối rối thôi.”

“Cô sẽ để tôi hỏi Jane khi con bé thức dậy chứ?” McLoughlin gay gắt yêu cầu.

Phoebe ngẩng đầu lên. “Tôi nghĩ anh sẽ làm thế.” Cô đưa tay đẩy kính trên sống mũi, rồi nhận ra mình không đeo kính nên thả tay xuống bàn.

“Phải,” anh kiên quyết nói.

Phoebe thở dài và rót hai tách trà. “Ngồi xuống đi, trung sĩ. Có thể anh không biết, nhưng trông anh kinh khủng lắm. Mặt xước xát và sơ mi thì rách toạc.”

“Tôi không thấy đường,” McLoughlin giải thích, lấy một cái ghế và ngồi xuống.

“Tôi cũng nghĩ thế.” Phoebe im lặng một thoáng. “Tôi không muốn anh hỏi Jane,” cô lặng lẽ nói và ngồi xuống chiếc ghế khác. “Sau sự việc tối nay tôi lại càng không muốn. Con bé không thể chịu đựng nổi đâu. Anh sẽ hiểu bởi tôi biết anh đã đoán ra ý con bé là gì.” Cô nhìn anh dò hỏi.

“Chồng cô xâm hại con bé,” McLoughlin nói.

Phoebe gật đầu. “Tôi tự trách mình vì đã không biết gì. Cho đến một tối, tôi đi làm về sớm hơn bình thường. Tôi làm lễ tân ca tối ở phòng khám,” cô giải thích. “Chúng tôi cần tiền. David đã gửi Jonny đi học ở trường trung học nội trú. Hôm đó, tôi bị cúm và bác sĩ Penny cho tôi về sớm để nghỉ ngơi. Tôi bước vào đúng lúc Jane bé bỏng của tôi đang bị cưỡng bức.” Gương mặt cô bình thản như thể đã từ rất lâu rồi, cô nhận ra rằng, giận dữ cũng chỉ vô ích mà thôi. “Sự hung tợn của hắn lúc nào cũng nhằm vào tôi,” cô tiếp tục. “Theo cái cách hắn cho là tôi đáng phải chịu. Khi bị hắn đánh, tôi cứ đinh ninh rằng hắn không động đến lũ trẻ.” Cô bật tiếng cười buồn. “Hắn đã lợi dụng triệt để sự khờ khạo của tôi cùng nỗi khiếp đảm của Jane bé bỏng. Hắn cưỡng bức con bé từ khi nó mới bảy tuổi và bắt nó im lặng bằng cách đe doạ rằng hắn sẽ giết tôi nếu con bé hé môi. Con bé tin hắn.” Cô chìm vào im lặng.

“Cô đã giết hắn à?”

“Không.” Cô ngẩng lên nhìn anh. “Tôi có thể làm thế. Và tôi đã làm, nếu lúc ấy có bất cứ thứ gì trong tay. Nhưng phòng trẻ đâu phải chỗ để hung khí giết người.”

“Chuyện gì đã xảy ra?”

“Hắn bỏ trốn,” Phoebe nói với vẻ vô cảm. “Chúng tôi không bao giờ thấy hắn nữa. Ba ngày sau, tôi báo hắn mất tích khi vài người gọi điện đến và nói rằng hắn không tới chỗ hẹn. Tôi nghĩ nếu mình không làm thế, mọi người sẽ thấy bất thường.”

“Vì sao cô không kể sự thật với cảnh sát?”

“Anh có làm thế không, trung sĩ, khi đứa con đang hoảng loạn cực độ của anh là nhân chứng duy nhất? Tôi sẽ không để con bé bị thẩm vấn, cũng như không thể cho cảnh sát cơ hội gán cho mình động cơ giết người trong khi rõ ràng tôi chẳng làm gì cả. Con bé đã phải điều trị tâm lý hàng năm ròng vì những chuyện đã xảy ra. Khi nó bắt đầu mắc chứng biếng ăn, chúng tôi đều tưởng mình sắp mất con bé. Giờ tôi nói với anh cốt chỉ để bảo vệ con bé khỏi phải chịu đựng thêm nữa mà thôi.”

“Cô có suy đoán nào về chuyện đã xảy đến với chồng mình không?”

“Không. Tôi lúc nào cũng hi vọng hắn tự sát, nhưng thành thật mà nói, tôi nghĩ hắn không đủ can đảm. Hắn thích gây tổn thương cho người khác nhưng lại không thể chịu đựng bất cứ đau đớn nào.”

“Vì sao hắn bỏ trốn?”

Cô không trả lời ngay. “Tôi quả thật không biết,” cuối cùng cô lên tiếng. “Tôi vẫn thường xuyên nghĩ về điều đó. Tôi nghĩ, có lẽ lần đầu tiên trong đời, hắn đã biết sợ.”

“Sợ điều gì? Sợ cảnh sát? Hay sợ bị khởi tố?”

Phoebe mỉm cười, nhưng không trả lời.

McLoughlin mân mê tách trà của mình. “Ai đó đã cố giết cô Cattrell,” anh nói. “Con gái cô nghĩ đó là Maybury. Có khi nào hắn đã quay lại không?”

Phoebe lắc đâu. “Không, trung sĩ ạ, David sẽ chẳng bao giờ quay lại đâu.” Cô nhìn thẳng vào mắt anh và gạt một sợi tóc đỏ khỏi trán. “Hắn biết nếu làm thế, tôi sẽ giết hắn. Tôi là người duy nhất hắn sợ.”

Walsh đang vô cùng cáu kỉnh. Ông ngồi trên ghế bành của Anne và quan sát một cảnh sát chụp lại các dấu vết bên ngoài khung cửa sổ kiểu Pháp đã vỡ tan tành. Đó là công việc không thể đợi đến buổi sáng vì ngộ nhỡ trời đổ mưa. Những mảnh kính màu bạc trên nền đá đã được phủ nilon. “Sẽ có vô số dấu vết,” ông lẩm bẩm với McLoughlin. “Chưa kể đến những việc khác, riêng một nửa lực lượng cảnh sát Hampshire đã để lại dấu vân tay quanh đây rồi.”

McLoughlin nghiên cứu tấm thảm cạnh cửa sổ, nhìn những dấu máu vương vãi. Anh bước qua chỗ chiếc bàn.

“Có gì không?” Walsh hỏi.

“Không có gì.” Mắt McLoughlin vằn đỏ vì kiệt sức.

“Thế đã có chuyện gì ở đây vậy, Andy?” Walsh chăm chăm dò xét anh, trước khi liếc nhìn đồng hồ. “Cậu bảo đã tìm thấy cô ta vào lúc 11 giờ 40 phút gì đó. Bây giờ là 1 giờ 30 phút và chúng ta đến đây vì vài âm thanh mơ hồ vẳng lại từ phía xa và một người phụ nữ bị nứt sọ. Phán đoán của cậu là gì?”

McLoughlin lắc đầu. “Không nghĩ ra điều gì, thưa sếp. Tôi thậm chí còn không biết bắt đầu từ đâu. Tốt hơn hết, chúng ta nên cầu nguyện cô ta sớm bình phục và nói cho chúng ta biết điều gì đó.”

Walsh nhấc mình khỏi ghế và lê chân về phía cửa sổ. “Cậu vẫn chưa xong à?” Ông hỏi viên cảnh sát bên ngoài.

“Sắp rồi, thưa sếp.” Anh ta chụp tấm cuối cùng và hạ máy ảnh xuống.

“Tôi sẽ cử ai đó canh ở đây qua đêm và cậu có thể chụp hiện trường bên trong vào sáng mai.” Walsh nhìn theo khi anh ta gói ghém các thiết bị và rời đi. ông cẩn thận bước vòng qua lớp kính vỡ, rồi trở về chỗ chiếc ghế, như để nhấn mạnh tuổi tác của mình. Ông rút tẩu ra và bắt đầu nhồi thuốc, cẩn thận quan sát McLoughlin bằng đôi mắt sắc bén dưới hàng lông mày cau lại vì giận dữ. “Thôi được rồi, trung sĩ,” ông nói. “Giờ cậu có thể cho tôi biết cậu làm cái trò chết tiệt gì ở đây chứ? Tôi không thích bầu không khí quanh vụ này chút nào. Nếu cậu không biết nên ưu tiên thứ gì, thề có Chúa, cậu sẽ bị trừng phạt thích đáng.”

Trạng thái kiệt sức và căng thẳng thần kinh khiến McLoughlin bất giác ngáp dài. “Tôi chỉ đang tìm cách để đi trước một bước thôi. Tôi tưởng sẽ thu hoạch được gì đó ở đây.” Táo tợn thật, hiển nhiên là một lời nói dối, anh thầm nghĩ. Mơ hồ và chẳng thế xác minh. Phoebe còn biết nói dối, anh cũng làm được.

Walsh nhíu chặt mày. “Tiếp tục đi.”

“Tôi trèo qua bức tường phía sau để xem chuyện gì xảy ra khi cô ta ở sở về. Tôi vào đây tầm 10 giờ 45 phút. Những người khác đều đã lên giường đi ngủ, ngoại trừ Cattrell. Cô ta ngồi trên chính chiếc ghế anh đang ngồi. Cuối cùng, cô ta cũng tắt đèn, hình như là 11 giờ 15 phút. Tôi lảng vảng bên ngoài thêm mười phút rồi trở ra xe. Đi chưa xa lắm thì nghe thấy tiếng nói, nên tôi quay lại để kiểm tra. Cửa sổ mở hé, tôi rọi đèn vào trong và phát hiện cô ta ở đó.” Anh hất đầu vào giữa phòng.

Walsh tư lự ngậm cuống tẩu. “Thật may vì cậu đã làm thế. Maybury nói khi vào phòng thì thấy cậu đang ép tim ngoài lồng ngực cho cô Cattrell. Rõ ràng cậu đã cứu mạng cô ta.” Ông châm tẩu và nhìn trung sĩ qua làn khói. “Có đúng không?”

McLoughlin ngáp dài. Anh không thể ngăn mình lại. “Đúng, sếp ạ,” anh mệt mỏi nói. Vì sao anh lại cố bảo vệ bản thân như vậy? Nếu là sáng nay, hẳn anh sẽ viện cớ để được ra khỏi đây. Nhưng giờ, anh chỉ muốn biết kết cục câu chuyện, hoặc anh muốn trả thù.

Walsh tỏ vẻ ngờ vực. “Nếu tôi phát hiện giữa hai người có gì đó, cậu sẽ lập tức bị quy tội, nhanh đến mức cậu còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra đâu. Cô ta là kẻ tình nghi giết người đấy.”

Gương mặt u ám của trung sĩ ngoác ra thành một nụ cười nhăn nhở. “Tha cho tôi đi sếp, cô ta coi tôi chẳng khác nào ma cà rồng kể từ lúc tôi gọi cô ta là dân đồng tính.” Anh lại ngáp. “Nhưng tôi sẽ coi đó là một lời khen. Xét đến những sự việc tệ hại xảy ra mấy tuần qua, nó đã xoa dịu cái tôi của tôi nhiều lắm. Anh nghĩ tôi đủ khả năng đánh gục một cô ả gai góc như thế chỉ sau hai mươi tư giờ ư? Kelly sẽ không đồng tình với anh đâu,” anh chua chát nói.

Walsh lầu bầu. “Hay cậu đánh cô ta?”

Lần này McLoughlin không cần phải giả vờ ngạc nhiên. “Tôi á? Vì sao tôi lại đánh cô ta?”

“Để trả đũa. Cậu đang sẵn tâm trạng muốn làm thế mà.”

Anh chằm chằm nhìn Walsh trong một thoáng, rồi lắc đầu. “Đó không phải cách tôi sẽ chọn,” anh nói. “Nhưng nếu Jack Booth quay trở lại với một cái lỗ trên đầu, thì chính là tôi làm đấy.”

Viên chánh thanh tra gật đầu. “Vậy cô Cattrell làm gì trong suốt nửa giờ cậu theo dõi cô ta?”

“Cô ta ngồi ở cái ghế bành đó, thưa sếp.”

“Và làm gì?”

“Chẳng làm gì cả. Tôi đoán cô ta đang suy nghĩ.”

“Cậu từng nhận xét rằng, cô Maybury sẽ chẳng do dự mà giết chồng mình. Liệu cô ta có giết cả bạn mình không?”

“Có thể. Nếu quá giận dữ đến một mức độ nào đó. Nhưng động cơ của cô ta là gì?”

“Trả thù? Có thể cô ta nghĩ Cattrell đã tiết lộ gì đó với chúng ta.”

McLoughlin chậm rãi lắc đầu. “Tôi cho rằng cô ta hiểu Cattrell rõ hơn thế.”

“Goode thì sao? Vợ chồng Phillips? Lũ trẻ?”

“Cùng câu hỏi, thưa sếp. Động cơ là gì?”

Walsh đứng dậy. “Tôi nghĩ chúng ta nên bắt dâu tìm kiếm,” ông chua chát nối. “Trước khi kết thúc phiên trực này. Tìm được hung khí thì càng tốt. Tôi muốn toàn bộ ngôi nhà phải được khám xét thật kĩ. Cậu có thể chỉ đạo cuộc tìm kiếm cho đến khi Nick Robinson đến đây. Cậu ta sẽ là trợ thủ của tôi trong vụ này.” Ông nhìn đồng hồ. “Cậu thì tập trung vào hồ sơ của Maybury. Có mặt ở phòng tôi lúc 10 giờ sáng mai. Chắc chắn phải có mối liên kết cho tất cả những chuyện này, và tôi muốn tìm ra bằng được.”

“Nhưng thưa sếp, thực sự tôi nghĩ, mình ở đây sẽ đóng góp được nhiều hơn.”

“Từ giờ trở đi, cậu sẽ làm theo lệnh của cấp trên, trung sĩ ạ,” người đàn ông già quát lên. “Tôi không biết cậu tính chơi trò gì, nhưng tôi không thích ai cầm đèn chạy trước ô tô.”

McLoughlin nhún vai. “Thế thì tôi khuyên anh không nên quá trông chờ vào mối liên kết nào đó. Maybury đã kể cho anh nghe giả thuyết của cô ta. Còn bà Phillips mô tả ngôi nhà này như một pháo đài. Lý do là gì?”

Walsh trầm ngâm nhìn anh một thoáng rồi bước về phía cửa. “Cậu đang bị đánh lừa bởi những kẻ dối trá vô cùng chuyên nghiệp, chàng trai ạ. Nếu không tỉnh táo lại, cậu sẽ thực sự biến mình thành tên ngốc đấy.”

kiếm thứ gì vậy, thưa sếp?” Một người hỏi. Walsh đưa vài tờ đánh máy cho các nhóm. “Đọc các điểm chính, rồi dùng đến trực giác của các cậu. Nếu có ai đó ở đây liên quan đến kẻ giết người, họ sẽ không tự nhiên mà tặng miễn phí bằng chứng về
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.