Hầm Trữ Đông

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 3 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 14

❊ ❊ ❊

14

Anne mệt bã cả người. Adrenaline trong mạch máu chảy khắp cơ thể cô suốt vài giờ qua, làm kích động trí não, tăng nhịp tim, khiến cô luôn ở trạng thái kích động nhất. Cảm giác kiệt sức đến ngay tức thì khi cô ngồi xuống ghế sau trong xe cảnh sát. Chẳng thể nào cưỡng lại được, cô ngủ thiếp đi. Đầu tiên, cô chỉ tựa lưng vào thành ghế, nhưng khi xe cua gấp, cô đã nằm sõng soài xuống ghế sau mà chẳng hay biết gì nữa. Vì vậy, đám săn tin đứng bên ngoài cánh cổng tối om của điền trang Streech đã bỏ lỡ tấm ảnh mà họ ngóng đợi cho bài báo Thấm vấn về vụ giết người - Cô phóng viên bị đưa đi tra hỏi. Họ thấy quá nhiều xe cảnh sát ra vào điền trang, nên chẳng buồn quan tâm đến một chiếc xe không hành khách. Ngồi kiên định trên chiếc ghế gấp phía sau cánh cổng khoá kín, Fred lại không dễ bị đánh lừa. Ông để chiếc xe vào, vui mừng khi thoáng chiếu đèn và nhận ra Anne rồi thở phào nhẹ nhõm và trở về chỗ ngồi. Quả trứng đã an toàn trong tổ. Khi nào xe cảnh sát ra về thì ông có thể lên giường đi nghỉ.

Vừa tỉnh dậy, Anne ngật ngưỡng tiến vào cửa và lơ mơ bước qua tấm thảm. Bên ngoài, cùng hành khách mới là Williams vừa hoàn thành nhiệm vụ canh gác, chiếc xe cảnh sát nghiến bánh lao qua con đường trải sỏi. Anne tựa vào tường một lát để tập hợp dòng suy nghĩ rời rạc của mình. Cô nghe thấy tiếng sủa đánh động của lũ chó. Ngay sau đó, Jane Maybury lao vào sảnh và ôm chầm lấy mẹ đỡ đầu của mình. Họ ngã lăn ra sàn. Anne nằm đó, mắt nhắm nghiền, và run rẩy.

“Lạy Chúa,” Jane kêu lên và quay sang Phoebe. Cô cũng vừa kịp đến bên cửa. “Có gì đó không ổn rồi. Jon!” cô gái réo to. “Đến đây nhanh lên. Dì Anne ốm rồi.”

“Dì không sao,” Anne run rẩy nói, mở mắt ra. “Dì đang cười mà.” Cô ngồi dậy. “Chúa ơi, dì mệt lử. Xuống khỏi người dì ngay, con bé lớn đùng này,” cô hôn Jane một cái. “Mang cho dì một ly brandy. Cả người dì đang khó chịu vì vụ thẩm vấn khắc nghiệt hôm nay đây.”

Phoebe đỡ Anne dậy và đưa cô vào phòng khách trong khi Jane mang tới một ly brandy. Anne hạnh phúc co mình trên sofa và cười rạng rỡ với bạn mình. “Sao thế? Trông mấy cậu như thể vừa mút chanh ấy.”

Diana nhăn mặt. “Bọn mình lo đến ốm cả người, đồ ngốc ạ.”

“Các cậu nên tin mình hơn mới phải,” Anne nói với vẻ nghiêm túc khi nhận ly rượu từ Jane. “Và con gái đỡ đầu của tôi thế nào rồi?” Cô vừa chăm chú quan sát Jane, vừa ủ ấm brandy.

Jane mỉm cười. “Con khoẻ mà.” Cô bé vẫn quá gầy nhưng Anne hài lòng khi thấy gương mặt Jane đã đầy đặn hơn và bớt cau có căng thẳng.

“Có vẻ thế,” cô thừa nhận.

Phoebe quay sang Jonathan. “Chúng ta sẽ tổ chức lễ ăn mừng chứ nhỉ?”

“Đương nhiên rồi ạ. Con sẽ xuống hầm rượu. Mọi người muốn uống gì nào? Chateau Lalite 78 hay những chai champagne 75 cuối cùng? Anne, dì chọn đi.”

“Lalite. Uống champagne sau brandy sẽ làm dì nôn mất.”

Jonathan thắc mắc nhìn mẹ mình. “Con có nên xuống và đón Fred cùng Molly lên tham gia với chúng ta không? Lâu rồi cũng không có dịp cho họ xả hơi.”

Phoebe gật đâu. “Ý hay đấy.” Cô giơ tay về phía Elizabeth, cô gái ngồi trên một chiếc ghế đẩu, có phần hơi tách biệt với mọi người. “Con đi cùng đi, Lizzie à. Molly có thể nói không với tất cả chúng ta, như xưa nay vẫn thế, nhưng bà ấy sẽ không từ chối con đâu.” Cô nhìn Jonathan đầy ẩn ý.

“Đi nào,” cậu nói. “Cả em nữa, Jane.” Họ ra ngoài.

Phoebe bước về phía lò sưởi. “Mình ước David chưa bao giờ dùng tầng hầm để trữ đám hàng nhập lậu tệ hại của hắn.”

Anne hít hương brandy. “Vì sao? Nhờ nó mà mình vẫn còn nhớ đến hắn đấy.”

“Chính xác,” Phoebe lạnh lùng đồng ý. “Mình cũng vậy. Đúng là khó chịu.” Cô liếc về phía Diana. “Lizzie có vẻ lo lắng. Là do Molly với Fred à?”

“Không. Mình e là do mình.”

“Sao thế?”

Diana cố bật cười nhưng không được. “Vì mình bảo con bé, mình sẽ là người tiếp theo bị đưa lên máy chém của cảnh sát.” Cô quay lại để nhìn thẳng vào Anne. “Vì sao họ lại giải cậu đi vậy?”

“Họ tìm thấy cái két và trong đó có chứa một bằng chứng khả nghi.” Anne cười khúc khích. “Một con dao nhuốm đầy máu, quấn trong cái giẻ cũng nhuốm đầy máu.” Cô xoay tròn chiếc ly trong tay để làm ấm nó lên. “Lấy ý tưởng từ truyện của Enid Blyton*, nhưng tất cả đều kích động và mình từ chối trả lời bất cứ câu hỏi nào cho đến khi Bill tới.”

“Cậu điên rồi,” Phoebe lớn tiếng. “Cậu đang bày trò quái gì vậy?”

Vẻ tinh quái loé lên trong đôi mắt đen láy của Anne. “Thật sự mà nói, mình không nghĩ họ sẽ tìm ra cái két, và nếu không nhờ tay trung sĩ đó, họ cũng chẳng thấy đâu.” Cô nhún vai. “Chết tiệt, các cậu biết mình mà. Mình luôn có phương án dự phòng, trong trường hợp cần dùng.”

Diana rên rỉ. “Cậu đúng là điên. Ước gì cậu nghiêm túc được một chút. Chúa mới hiểu suy nghĩ của cậu. Thế cậu không muốn họ tìm ra thứ gì?”

“Không quá khủng khiếp đâu,” Anne ung dung nói. “Một hoặc hai tài liệu kì lạ mà rõ ràng không nên nằm trong tay mình thôi.”

“Hừm,” Phoebe nói. “Mình không hiểu nổi vì sao cậu vẫn tới đó để chịu hành hạ. Còn kinh khủng hơn những gì Walsh từng làm với mình và lão thì chẳng bao giờ ngừng lại dù chỉ một phút.”

Anne nhấp rượu, nhìn hết người này đến người kia với nét cười trong đôi mắt. “Cậu không có quân át chủ bài như mình. Bill đã làm quá tốt. Cậu phải chứng kiến tận mắt cơ. Walsh đã tức đến suýt ói máu khi cuối cùng anh ấy cũng xuất hiện. Anh ấy còn mặc bộ vest sọc nữa chứ.” Cô chấm nhẹ lên mắt và quan sát gương mặt Diana qua hàng mi ướt. Bạn cô vẫn còn rất căng thẳng.

“Cậu coi đây là trò đùa hả?” Diana nạt nộ. “Mình sẽ không quá bận tâm, nếu không phải sắp tới lượt mình bị sờ gáy. Cậu thật ngu ngốc, biết không hả?”

Anne lắc đầu. “Họ làm gì cậu được?”

Diana thở dài. “Thật sự cũng chẳng có gì, ngoại trừ việc mình đã tự biến bản thân thành con khốn ngu độn.” Cô cười buồn. “Mình vốn hi vọng các cậu sẽ chẳng bao giờ phát hiện ra. Việc đó khiến mình hệt như một con ngốc, thật đấy.”

“Thế thì hẳn phải tệ lắm,” Anne nhẹ nhàng nói.

Phoebe ngồi xổm xuống, quay lưng về phía lò sưởi. “Không thể tệ hơn chàng phi công trẻ của Anne được, đúng chứ?” Cô nhìn bạn và cười khúc khích. “Cậu có nhớ cậu ta không? Vẫn còn mụn trứng cá tuổi dậy thì ấy nhỉ. Cậu vẫn nghĩ thằng bé đó là người tình tuyệt nhất trong suốt một tuần liền.”

Vừa trải qua cơn kích động, Anne liền sặc thứ rượu cay nồng qua mũi. Cô thở dốc vì đau và buồn cười. “Ý cậu là Wayne Gibbons? Phút lầm lạc nhất thời thôi, mình cam đoan đấy. Chính thái độ toàn tâm toàn ý với công việc của cậu ta đã thu hút mình.”

“Ừ, nhưng rốt cuộc việc cậu ta muốn làm là gì thế? Cậu chẳng héo hon mãi khi cậu ta rời đi đấy thôi.”

Anne chấm chấm đôi mắt giàn giụa nước vì cười. “Cậu biết giờ cậu ta đang theo một khoá học ở Nga chứ? Mình nhận được một lá thư cách đây không lâu lắm, dài dòng và nhạt nhẽo, chỉ tập trung nhấn mạnh về chứng táo bón của cậu ta. Mình đoán, hẳn cậu ta đã không ăn chút rau xanh nào kể từ Giáng sinh.” Cô rùng mình. “Chúa mới biết như thế thì đám trứng cá kia sẽ ra sao.” Cô quay sang và cười nhăn nhở với Diana. “Không thể tệ hơn lần Phoebe quần nhau bên cái ao làng với người phụ nữ lố bịch tên Dilys Barnes đó đâu. Con mụ có đứa con gái chơi trò người lớn trong bụi rậm nhà chúng ta ấy. Chắc chắn là thế. Phoebe thật sự trông không khác gì một ả ngớ ngẩn.”

Dù đang tâm trạng, Diana cũng phải bật cười. “ừ, vụ đó hài thật.” Cô nhìn gương mặt mỉm cười của Phoebe. “Đáng lẽ cậu không nên đánh nhau với cô ta khi đang quấn sarong.”

“Làm sao mình biết cô ta định gây sự với mình chứ?” Phoebe phản đối. “Với cả, thật sự không phải ả Barnes kéo sarong của mình đâu. Là Hedges đấy. Nó thích chí chạy tung tăng với tấm vải chết tiệt đó giữa hai hàm răng.”

Người Anne rung lên vì trận cười trút bỏ mọi căng thẳng. “Chính là cảnh đeo ủng và rầm rập đi vào, mặt mày bầm tím, ngực nảy tưng tưng và chỉ mặc độc một chiếc quần con đấy. Lạy Chúa, buồn cười chết mất. Mình ước gì được chứng kiến trận đánh đó. Và dù gì, tại sao cậu lại đi ủng khi đang quấn sarong vậy?”

Mắt Phoebe lấp lánh. “Tại trời nóng quá, và mình muốn lấy một ít rong lá liễu, nên mới đi ủng. Con mụ ngu xuẩn. Cô ta vừa bỏ chạy vừa gào toáng lên. Mình nghĩ, cô ta tưởng mình quăng cái khăn đi để hấp diêm cô ta.” Cô đập nhẹ tay vào đầu gối Diana. “Nếu cậu lỡ biến bản thân thành trò cười, thì cũng chẳng phải tận thế đâu.”

“Đúng là biến bản thân thành trò cười thật,” Diana nói. “Ôi, chết tiệt! Mình sẽ không bao giờ quên được mất. Xấu hổ chết đi được. Cũng bởi mình tự tin bản thân có óc phán xét tốt với những chuyện thế này nên mới bận tâm đến vậy.”

Anne và Phoebe nhìn nhau thắc mắc. “Kể bọn mình nghe đi,” Phoebe thúc giục.

Diana vùi đầu giữa hai bàn tay. “Mình bị thuyết phục tham gia vào một vụ hợp tác làm ăn với mười nghìn bảng,” cô lẩm bẩm. “Không tính đến những thiệt hại khác thì một nửa số tiền tiết kiệm của mình đã đi tong.”

Anne thốt lên vẻ thông cảm. “Thật kinh khủng. Không có cơ hội lấy lại à?’

“Không. Hắn chuồn rồi.” Cô day day môi dưới. “Từ cái cách cảnh sát bu vào đống thư từ của mình, có lẽ họ nghĩ đã tìm thấy xác hắn trong hầm trữ đông nhà chúng ta.”

“Ôi, lạy Chúa!” Phoebe kích động thốt lên. “Hèn gì Lizzie lo lắng thế. Hắn là ai?”

“Daniel Thompson. Hắn lấy được tên mình từ chuyên viên tư vấn thiết kế ở Winchester, người đã giúp mình trong vụ văn phòng thị chính ấy. Hắn là một kĩ sư, sống ở East Deller. Các cậu đã gặp hắn lần nào chưa?”

Phoebe lắc đầu. “Lẽ ra cậu nên báo cảnh sát từ lâu rồi mới phải. Theo mình thì có vẻ cậu đã bị cái tên kinh tởm ấy lừa rồi.”

“Không,” Diana mệt mỏi nói, nhìn chăm chăm vào bàn tay. “Không phải lừa đảo. Mình đầu tư vào công việc làm ăn của hắn, tất cả đều hợp pháp và không có gì phải giấu giếm. Nhưng đổ bể, cùng với tiền của mình. Giờ nghĩ lại, chắc mình bị điên rồi, nhưng khi đó, mình thấy ý tưởng ấy khá hay ho. Nếu mọi việc thành công thì sẽ trở thành một cuộc cách mạng trong thiết kế nội thất.”

“Tại sao cậu không kể với tụi mình?”

“Mình đã định kể, nhưng sự việc xảy ra vào tháng Giêng, đúng cái tuần cả hai cậu đi vắng ấy. Vào phút cuối lại có thêm một người ủng hộ, và mình chỉ có hai tư giờ để suy nghĩ kĩ thôi. Lúc các cậu về thì mình đã quên béng mất, rồi mọi sự bắt đầu đổ bể và mình quyết định giữ im lặng. Mình sẽ chẳng cho các cậu biết đâu nếu cảnh sát không phát hiện ra.”

“Công việc làm ăn đó là gì?”

Diana rên lên. “Các cậu sẽ cười mình mất.”

“Không, không cười đâu mà.”

Cô trừng mắt hung tợn nhìn họ. “Cười thì bóp cổ nhé.” Rồi nói. “Lò sưởi trong suốt.”

Kẻ nấp trong vườn giờ đang thủ dâm và ngây ngất trước khoái cảm do việc rình mò mang lại. Đã bao lần gã theo dõi lũ điếm này, rình mò chúng, và nhìn chúng trần truồng? Có lần gã còn lẻn vào nhà. Bàn tay gã di chuyển càng lúc càng điên cuồng. Với một cơn rùng mình co giật, gã lên đỉnh và phóng tinh vào khăn tay. Gã áp miếng vải ướt sũng lên mặt để ngăn tiếng cười khùng khục.

“Mình đi ngủ đây,” Anne nói, đặt ly rượu lên khay bằng điệu bộ cẩn thận quá mức khi đã chếnh choáng. “Mình say bí tỉ rồi. Mình tình nguyện dọn dẹp vào sáng mai, đêm nay thì xin kiếu. Mình sẽ làm vỡ đồ mất,” cô nghiêm nghị giải thích.

“Tối nay cô đã ăn gì chưa đấy, cô Cattrell?” Molly hỏi.

“Chưa gì cả.”

Molly giận dữ lẩm bẩm. “Tôi sẽ phải nói cho ra lẽ với lão thanh tra ấy vào sáng mai. Xem cái cách lão đối xử kìa.”

Anne dừng lại trên đường đi ra. “Họ có mang vào cho tôi một cái sandwich bò muối,” cô thành thật đáp. “Nhưng tôi không thích lắm. Thịt bò muối làm sao ấy.” Cô nghĩ một thoáng. “Nó ẩm nhưng lại bở tơi. Làm tôi nhớ đến cứt chó.” Và cô phẩy tay rồi đi mất.

Diana vừa giơ ly lên miệng để giấu nụ cười vừa quan sát phản ứng của Molly. Đã tám năm chịu đựng kiểu nói năng bất cần ấy, nhưng Molly vẫn rất nhạy cảm.

Anne uống nước trong nhà bếp, lấy một quả chuối từ khay hoa quả và thơ thẩn vừa đi vừa ăn, bước qua sảnh rồi xuôi xuống hành lang. Cô bật đèn trong phòng khách, vui sướng ngồi thụp xuống ghế bành, ném thẳng vỏ chuối vào giỏ đựng rác. Cô ngồi đó một lúc, bộ não yếu ớt gần như ngừng hoạt động, trong khi nước lọc dần át đi tác động của cồn. Sau nửa giờ, cô bắt đâu cảm thấy đỡ hơn.

Một ngày đáng nhớ! Cô đã lo sốt vó ở sở cảnh sát, không biết Jon có nhận ra ám hiệu của mình không. Giờ nghĩ lại, có lẽ sự hoảng sợ ấy là không cần thiết. Liệu McLoughlin có nhạy bén đến thế? Chắc là không rồi. Căn phòng đã bị các chuyên gia lục soát từ hai, ba năm trước, khi cơ quan đặc vụ nghi ngờ cô sở hữu một tài liệu tuồn ra từ Bộ Quốc phòng. Họ đã tìm thấy cái két nhưng không biết chỗ giấu đồ bí mật đằng sau. Cô xoa xoa đôi mắt. Jon thì thầm rằng, thằng bé đã bỏ cái phong bì ngoài rừng, một nơi an toàn sẽ chẳng bao giờ bị tìm thấy. Nếu đúng thế, cô bị cám dỗ trước suy nghĩ hay cứ để lại đó, dù “đó” có là nơi nào đi nữa. Anne không hỏi chi tiết. Cô luôn thấy mâu thuẫn mỗi lần nghĩ về chiếc phong bì. Lạy Chúa, cô đúng là ngu ngốc. Nhưng bấy giờ, ý tưởng chụp lại nấm mồ bằng gạch tệ hại ấy lại có vẻ hợp lý. Cô tự đấm vào đầu. Nếu Jon mở ra thì sao? Nhưng thằng bé không mở, cô khăng khăng tự nhủ như vậy. Nhìn ánh mắt thằng bé, cô có thể chắc chắn nó không mở. Nhưng nếu nó đã mở thì sao? Cô giận dữ gạt đi ý nghĩ ấy.

McLoughlin khiến cô bị ám ảnh đến bực bội. Cô nghĩ mãi về anh ta, lo ngại về anh ta, như cái lưỡi cứ sục sạo quanh chiếc răng lung lay. Hành động trước lò sưởi thì sao? Phải chăng chỉ là vỏ bọc che đậy hứng thú của anh ta với cái két? Cô đã quan sát gương mặt anh, và chỉ thấy nỗi đau khôn xiết. Nhưng biểu cảm sau cùng cũng chỉ là biểu cảm. Cô lại dụi mắt. Giá như. Giá như giá như. Có một tiếng thét bên trong cô, một tiếng thét vừa vang vọng lại cũng lặng câm như sự im ắng bao trùm cả không gian rộng lớn. Liệu cuộc đời cô có mãi mãi là một chuỗi những ‘giá như’ không?

Một tiếng gõ sắc lạnh trên khung cửa kiểu Pháp.

Anne giật mình hất văng tay ra và đập cổ tay vào chiếc bàn nhỏ bên dưới. Cô quay phắt lại, xoa nắn chỗ đau, mắt căng ra nhìn khoảng không đen thẫm của màn đêm. Một gương mặt gí sát vào khung cửa, bàn tay khum lại che chắn cho đôi mắt trước ánh sáng của những ngọn đèn trong phòng. Sợ hãi và tức giận theo nhau kéo đến. Kí ức về mùi nước tiểu khai nồng lại choán đầy hai lỗ mũi.

“Tôi có làm cô sợ không?” Thấy Anne không đứng dậy, McLoughlin tự đẩy mở khung cửa không khoá.

“Anh làm tôi thấy sốc thì đúng hơn.”

“Tôi xin lỗi.” Anh cũng có nghĩ tới phản ứng ấy.

“Sao anh không vào bằng cửa trước?” Môi cô bợt đi như không còn giọt máu nào.

“Tôi không muốn làm phiền Maybury.” McLoughlin khép cửa lại sau lưng. “Phòng ngủ của cô ấy đã sáng đèn. Cô ấy sẽ phải xuống tầng để mở cửa cho tôi.”

“Chúng tôi đều có chuông riêng. Nếu anh nhấn cái có dán chữ Anne, tôi sẽ là người duy nhất nghe thấy.” Nhưng anh biết điều đó rồi, đúng không?

“Tôi có thể ngồi xuống chứ?”

“Không,” Anne thẳng thừng đáp. McLoughlin nhún vai và bước về phía lò sưởi. “Thôi được rồi, ngồi xuống đi. Anh đang làm gì ở đây vậy?

Anh không ngồi xuống. “Tôi muốn nói chuyện với cô.”

“Về cái gì?”

“Bất cứ cái gì. Về sự vĩnh viễn. Robert Burns. Két an toàn.” Anh ngừng lại. “Vì sao cô lại sợ tôi như thế?”

Anh cảm thấy gương mặt cô chẳng thể biến sắc hơn được nữa. Cô không trả lời. Anh ra dấu về phía lò sưởi. “Cho phép tôi nhé?” Anh coi sự im lặng của cô là đồng ý và gạt miếng ốp gỗ sồi sang một bên. “Ai đó đã ở đây trước tôi. Có phải không?” Anh nhìn cô. “Không, không phải cô. Ai đó khác cơ.” Anh siết chặt chiếc tay nắm bằng crôm và giật mạnh. Quá mạnh. Jonathan đã quên cài chốt lại nên chiếc két lao thẳng ra ngoài, khiến McLoughlin loạng choạng lùi về sau. Khẽ cười, anh đặt nó xuống sàn và hé mắt nhìn vào lỗ hổng trống rỗng bên trong. “Cô sẽ cho tôi biết có gì trong đó chứ?”

“Không.”

“Hoặc ai là người đã lấy thứ trong đó đi?”

“Không.”

Anh vuốt những ngón tay dọc theo cạnh bên của chiếc két và xác định được chỗ chốt. “Rất gọn ghẽ.” Anh xoay nó lại rồi đẩy về vị trí cũ. “Cô đóng mở hơi thường xuyên quá khiến bản lề bị mòn đi.” McLoughlin chỉ vào cạnh dưới cửa két. “Nó không còn khớp với mặt lò sưởi nữa. Lẽ ra thứ này nên được đặt trên một tấm đỡ bằng bê tông. Gạch không ổn lắm, chúng quá mềm, quá dễ vỡ.” Anh trượt ván ốp về vị trí và ngồi xuống chiếc ghế đối diện cô. “Lại là công sức của cô Maybury phải không?” Anh ướm hỏi.

Cô lờ đi. “Làm sao anh biết mặt lò sưởi không khít?” Môi cô đã hơi hồng trở lại.!

“Tôi không hề biết, cho đến vừa xong, khi mở ván ốp. Dù là ai thì người đó cũng đẩy chiếc két bất cẩn hơn cô nhiều. Chốt cài hơi lỏng lẻo, chắc là đang vội. Có gì trong đó vậy?”

“Không gì cả. Anh chỉ khéo tưởng tượng.”

Họ ngồi đó im lặng nhìn nhau.

“Sao?” Cuối cùng Anne cũng lên tiếng gặng hỏi.

“Sao cái gì?”

“Anh định làm gì với phát hiện đó?”

“Ồ, tôi không biết. Tìm hiểu ai là người đã lôi thứ bên trong đi, tôi nghĩ thế, và hỏi người ấy vài câu. Chắc không quá khó khăn. Khoanh vùng cũng đâu rộng lắm, nhỉ?”

“Kết cuộc, anh sẽ tự biến mình thành trò hề thôi,” Anne mỉa mai. “Chánh thanh tra đã lệnh cho một cảnh sát canh ở đây suốt khoảng thời gian tôi đi khỏi.” McLoughlin thấy cô cuốn hút hơn mỗi khi công kích. “Sao lại có người tới đây lục lọi cái két được chứ? Chắc nó tự long ra.”

“Đó chính là nguyên nhân vì sao người đó phải vội vàng,” McLoughlin chỉ đáp có vậy. Anh ngồi sâu vào lòng ghế và tựa cằm lên hai bàn tay đan vào nhau.

“Tôi chẳng còn gì để nói với anh. Chỉ tổ phí thời giờ của cả hai.”

McLoughlin nhắm mắt lại. “Ồ, cô có nhiều điều để kể đấy chứ,” anh lẩm bẩm. “Vì sao cô đến Streech. Vì sao bà Phillips lại gọi đây là một pháo đài. Vì sao cô có những cơn ác mộng về cái chết.” Anh hé mắt nhìn cô. “Vì sao cô lại hoảng sợ khi chúng tôi đề cập đến cái két, và vì sao cô hướng sự chú ý của cảnh sát sang chỗ khác.”

“Fred cho anh vào à?”

“Không, tôi trèo qua bức tường phía sau.”

Đôi mắt cô vô cùng cảnh giác. “Vì sao anh làm thế?”

Anh nhún vai. “Có cả đám phóng viên trước cổng nhà cô. Tôi không muốn người ta biết mình vào đây.”

“Walsh cử anh đến à?”

Đầu cô căng như dây đàn. Anh vươn tay ra để nắm lấy bàn tay cô, mân mê những ngón tay một thoáng trước khi buông chúng ra. “Tôi không phải kẻ thù của em, Cattrell ạ.”

Một nụ cười thoáng nở trên môi cô. “Tôi cá đó là câu Brutus đã nói khi thọc dao vào người Caesar. Tôi không phải kẻ thù của ông, Caesar ạ, chết tiệt, ông bạn già, không phải thù oán cá nhân gì hết, chẳng qua tôi yêu Rome hơn mà thôi.” Cô đứng dậy và đi về phía cửa sổ. “Nếu anh không phải kẻ thù của tôi, McLoughlin, thì hãy tha cho tôi, tha cho tất cả chúng tôi và đi tìm tên giết người ở chỗ khác ấy.”

Vầng trăng đang rót thứ ánh sáng bàng bạc lung linh xuống khu vườn. Anne tì trán vào khung cửa kính lạnh lẽo và chiêm ngưỡng cảnh sắc tuyệt đẹp bên ngoài. Những bông hồng đen với quầng sáng bạc, bãi cỏ lấp lánh tựa mặt biển. Một cây liễu rủ ẻo lả như than vãn, lá cành óng ánh giăng giăng.

“Nhưng anh không thể làm thế, phải không? Anh là cảnh sát và anh yêu công lý hơn tất thảy.”

“Làm sao tôi có thể trả lời câu này đây?” Anh trêu chọc cô. “Đó chỉ là giả thuyết, và dựa trên những hiểu biết sai lầm. Tôi thông cảm với sự trả thù cá nhân. Ban sáng, tôi đã nói với em rồi đấy.”

Cô chợt mỉm cười. “Anh đang muốn nói, anh sẽ không bắt giữ Fred và Molly vì tội giết Donaghue đấy à?”

“Không. Tôi vẫn sẽ bắt giữ họ.”

Cô ngạc nhiên nhìn anh. “Câu trả lời thành thật hơn tôi mong đợi đấy.”

“Tôi không có lựa chọn nào khác,” McLoughlin thản nhiên đáp. “Họ muốn bị bắt giữ. Họ ngồi ở đó với cái xác, chờ cảnh sát đến.”

“Tôi hiểu.” Anne mỉm cười yếu ớt. “Anh vẫn sẽ bắt giữ họ và nhỏ mấy giọt nước mắt cá sấu trong khi thực thi chức trách. Một cách tuyệt vời đế xoa dịu lương tâm, phải không?”

McLoughlin đứng lên và bước tới, nhìn xuống gương mặt Anne. “Em đã giúp tôi.” Anh đặt tay lên vai cô. “Tôi muốn giúp em. Nhưng tôi không thể làm thế nếu em không chịu tin tôi.”

Anh ta trong sáng đến đáng nguyền rủa, với vẻ xảo trá đầy nghệ thuật. Tiếc là, đâu chỉ mình anh ta biết làm trò, cô cười hoà nhã. “Tin tôi đi, McLoughlin, tôi không cần sự giúp đỡ của anh. Tôi vô tội, chẳng dính líu gì đến tư thù cá nhân hay giết người cả. Tôi ngây thơ vô tội như một đứa trẻ sơ sinh vậy.”

Bỗng nhiên, anh nhấc bổng cô lên như thể cô chỉ là một con búp bê bằng vải, và xoay về phía ánh đèn, chăm chú quan sát từng chi tiết trên gương mặt vốn không có gì quá đặc biệt. Cô sở hữu những nét cười quanh mắt và miệng, vài nếp nhăn trên trán, nhưng chẳng có mối đe doạ nào ẩn trong đôi mắt đen láy, không một biểu hiện nào cho thấy cô đang che giấu bí mật gì xấu xa. Làn da cô thoảng hương hoa hồng. Anh buông một tay và mơn trớn dọc theo đường cong trên hàm và xuôi xuống phần cổ mềm mại rồi thả cô ra, cũng đột ngột như lúc bồng lên. “Em có thiến hắn ta không?”

Cô không ngờ anh sẽ nói thế. “Không,” cô vuốt thẳng tay áo.

“Em có thể nói dối không chớp mắt,” anh lẩm bẩm. “Và tôi chẳng tài nào nhận ra.”

“Đó là bởi tôi nói sự thật. Sao anh lại thấy khó tin như vậy nhỉ?”

“Bởi vì…” anh gầm gừ giận dữ. “Thằng nhỏ chết tiệt của tôi giờ đang muốn làm chủ và nỗi thèm khát thể xác khó mà coi là thước đo của sự trong sáng.”

Anne liếc xuống và cười ngặt nghẽo. “Tôi thấy vấn đề của anh rồi. Giờ anh định làm gì với nó vậy?”

“Em nói xem. Tắm nước lạnh?”

“Lạy Chúa, không. Hẳn đó sẽ là giải pháp của Molly. Lời khuyên của tôi là, thấy ngứa thì gãi.”

“Sẽ tuyệt hơn nếu em gãi nó đấy.”

Đôi mắt đen của cô lấp lánh. “Anh có ý thức được rằng mình phải ăn gì đó không đấy?”

“Ăn rồi, xúc xích và khoai tây chiên khoảng năm giờ trước.”

“Ừm, tôi đang đói ngấu đây. Tôi chưa ăn gì từ bữa trưa. Có một quầy bán đồ ăn nhanh kiểu Ấn cách đây vài cây số. Anh có hứng thú thảo luận các lựa chọn của mình trong lúc đánh chén một bát Vindaloo* không?”

Anh đưa tay lên vuốt những lọn tóc xoăn trên gáy cô. Ham muốn chạm vào cô hệt như chất kích thích. Chắc anh điên rồi, anh không tin một từ nào cô nói, nhưng anh chẳng thế ngăn bản thân lại được.

Cô nhận ra ham muốn đó qua đôi mắt anh. “Tôi không phải kiểu người hợp với anh đâu, McLoughlin,” cô cảnh báo. “Tôi ích kỉ, cố chấp và luôn tự cho mình là trung tâm. Tôi thích độc lập, không đủ khả năng duy trì các mối quan hệ và thường không chung thuỷ lắm. Tôi ghét trẻ con, ghét làm việc nhà và không biết nấu ăn. Tôi là một kẻ trưởng giả theo đuổi những triết lý không theo lối thường và là người thuộc phe cánh tả. Tôi khó thích nghi, bởi tôi dễ lúng túng. Tôi hút thuốc như kéo bễ, thường xuyên thô lỗ với người khác, thấy ghê tởm trước việc làm đỏm và đánh rắm rất to trên giường.”

Anh thả tay xuống và nhe răng cười. “Và điểm cộng là?”

“Chẳng có điểm cộng nào cả,” cô đột nhiên trở nên nghiêm túc. “Không phải với anh. Tôi sẽ nhanh chán thôi, lúc nào cũng thế. Khi người hay ho hơn xuất hiện, và chuyện đó sẽ xảy ra thôi, tôi sẽ đá anh như bao người khác. Thỉnh thoảng, chúng ta cũng có những cuộc mây mưa vui vẻ, nhưng anh sẽ phải trả giá đắt bằng cảm xúc của chính mình cho thứ anh có thể mua được trên phố đèn đỏ ở Southampton mà chẳng cần ràng buộc gì. Anh có chắc mình muốn thế không?”

Anh trầm ngâm nhìn cô. “Lần nào em cũng khiến người khác mất hứng như thế, hay mỗi mình tôi được hưởng đặc ân đó thôi?”

Cô mỉm cười. “Chuyện thường mà. Tôi muốn thẳng thắn.”

“Thế tỉ lệ bỏ cuộc ở giai đoạn này là bao nhiêu?”

“Thấp,” cô rầu rĩ nói. “Vài người khôn ngoan thì bỏ chạy. Những người còn lại vẫn đâm đầu vào vì nghĩ họ sẽ cải tạo được tôi. Nhưng có được đâu. Anh cũng thế.” Cô nhìn biểu cảm của anh. “Sợ rồi phải không?”

“Chà, tôi không thể nói là mình quá thích thú được,” anh thừa nhận. “Nghe kinh khủng như mối quan hệ của tôi với vợ vậy, trì độn, ngột ngạt và chẳng dẫn đến đâu. Tôi không biết em lại có suy nghĩ hẹp hỏi như thế. Hãy thêm cả ‘sợ bị khám phá’ sau ‘ích kỉ, cố chấp và luôn tự cho mình là trung tâm’ đi. Tôi cam đoan tỉ lệ bỏ cuộc trước khi quan hệ sẽ khiến em ngạc nhiên đấy.” Anh cầm lấy cánh tay cô và dẫn cô về phía cửa sổ.

“Đi ăn nào,” anh nói. “Tôi thường phán đoán tốt hơn với một cái bụng no. Rồi tôi sẽ quyết định xem liệu mình có muốn gieo hạt xuống vùng đất khô cằn này không.”

Cô giật phăng ra. “Đi mà tự sướng ấy, McLoughlin.”

“Sợ rồi phải không, Cattrell?”

Cô bật cười. “Tôi tắt điện đã.” Cô quay trở lại phía cửa và tắt đèn, khiến cả căn phòng chìm vào bóng tối. Anh lấy đèn pin ra, đợi cạnh cửa sổ. Cô khéo léo tránh chiếc bàn nhỏ bày bức tượng một người phụ nữ khoả thân bằng đồng. “Tôi đấy,” cô nói. “Khi còn là thiếu nữ 17 tuổi, tôi đã kết thân với một chàng thợ điêu khắc trong suốt một kì nghỉ ở trường.”

Anh giơ đèn pin lên và hứng thú chiêm ngưỡng bức tượng. “Đẹp đấy,” anh tán thưởng.

Cô cười khúc khích khi theo anh ra ngoài. “Thân hình hay nghệ thuật điêu khắc?”

“Cả hai. Em không khoá cửa này à?” Anh hỏi và đóng chúng lại.

“Tôi không thể, không khoá được từ bên ngoài. Chúng sẽ ổn thôi.”

McLoughlin đặt bàn tay lên gáy Anne cùng cô băng qua sân đến bãi cỏ. Một con cú rúc lên phía xa xa. Anh ngoái lại nhìn ngôi nhà để xác định vị trí và dẫn cô chếch sang bên trái. “Lối này,” anh lia đèn về trước. “Tôi đỗ xe trên phần đường chạy quanh góc này.” Những ngón tay anh cảm nhận được sự căng thẳng trên làn da cô. Họ bước đi trong im lặng cho đến khi tới được phần đất rừng tiếp giáp với bãi cỏ. Phía xa bên trái họ, có gì đó chạy soàn soạt trên mặt đất. Anne nổi hết da gà vì sợ, thô bạo bấu vào người McLoughlin.

“Lạy Chúa,” anh càu nhàu, lia đèn qua những thân cây. “Có chuyện gì với em vậy?”

“Không có gì.”

“Không có gì?” Anh soi đèn vào mắt cô, đột nhiên trở nên giận dữ. “Em tự chôn vùi bản thân khi đang còn sống, dựng một hàng thép gai xung quanh mình, và em bảo là không có gì sao? Cô ta không xứng đáng. Em không thấy thế ư? Cô ta đã làm được cái quái gì khiến em phải hi sinh cả cuộc đời mình cơ chứ? Vì Chúa, em thích chết dần chết mòn như thế lắm à? Đã có chuyện gì xảy ra với Anne Cattrell, người từng quyến rũ chàng thợ điêu khắc trong kì nghỉ ở trường thế hả? Cái gai trong mắt chính phủ, người đã một tay làm mưa làm gió ở Bộ Quốc phòng đâu mất rồi?”

Cô gạt cây đèn ra và hàm răng thoáng sáng lên khi mỉm cười. “Quan hệ này mà lâu bền thì vui lắm đây, McLoughlin… Nhưng tôi đã bảo anh đừng cố thay đổi tôi rồi mà.”

Cô đi nhanh đến mức ánh đèn của anh không sao theo kịp.

kiếm thứ gì vậy, thưa sếp?” Một người hỏi. Walsh đưa vài tờ đánh máy cho các nhóm. “Đọc các điểm chính, rồi dùng đến trực giác của các cậu. Nếu có ai đó ở đây liên quan đến kẻ giết người, họ sẽ không tự nhiên mà tặng miễn phí bằng chứng về
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.