Hầm Trữ Đông

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 3 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 21

❊ ❊ ❊

21

Anne phá lên cười khi McLoughlin kể lại câu chuyện. Sắc hồng đã trở lại trên gương mặt cô và vẻ thích thú lấp lánh trong đôi mắt. Thứ duy nhất nhắc nhở về vụ tấn công là chiếc khăn đỏ chấm trắng buộc theo kiểu cướp biển bên trên lớp băng gạc. Bỏ ngoài tai những lời khuyên của y bác sĩ, hôm trước, cô đã tự xuất viện. Năm ngày nằm viện rõ ràng đã là cực hạn mà cơn nghiện thuốc của cô có thể chịu đựng nổi. Phoebe đành nhượng bộ trước quyết định chẳng thể tránh khỏi ấy. Cô đưa bạn về nhà sau khi ép Anne hứa sẽ thực hiện chính xác những điều được dặn dò.

“Chỉ cần đưa mình một điếu thuốc, và mình sẽ làm bất cứ điều gì cậu bảo,” Anne đáp.

Điều cô không biết là Phoebe cũng phải cam đoan sẽ chịu trách nhiệm cho sự an toàn của cô. “Nếu cô ấy rời bệnh viện, cô Maybury ạ, chúng tôi sẽ không thể bảo vệ cô ấy,” Walsh cảnh báo. “Cũng như không thể bảo vệ cô. Đơn giản vì chúng tôi không đủ người để tuần tra trong điền trang Streech. Tôi khuyên cô ấy nên ở lại bệnh viện, cũng như khuyên cô nên chuyển ra ngoài.”

“Đừng phí lời,” Phoebe khinh khinh nói. “Streech là nhà của chúng tôi. Nếu chúng tôi phải dựa vào ông để bảo vệ bản thân thì nơi đó sẽ chẳng còn đáng sống nữa.”

Walsh nhún vai. “Cô là một người phụ nữ vô cùng ngu ngốc, cô Maybury ạ.”

Ngồi cùng phòng với họ, Diana liền nổi cáu. “Lạy Chúa, ông đúng là đồ chết tiệt,” cô quát lên. “Hai ngày trước ông không tin lấy một lời Phoebe nói. Còn bây giờ, vì trung sĩ McLoughlin đã nhọc công tìm ra chút bằng chứng, ông lại bảo cô ấy là con ngốc khi không làm theo lời khuyên chết tiệt của ông. Chậc, tôi nói ông nghe nhé, thứ duy nhất thay đổi trong hai ngày qua là tâm trí của ông đấy.” Cô giậm chân ra chiều bực tức. “Vì sao hôm nay chúng tôi lại phải bỏ chạy trong khi hôm qua hay mấy ngày trước nữa chúng tôi không làm thế? Vẫn nguy hiểm thế cả thôi, lạy Chúa. Và ông có hình dung ra ai là người đã bảo vệ chúng tôi suốt thời gian đó không?”

“Ai vậy, cô Goode?”

Cô quay lưng về phía ông.

“Đương nhiên là chúng tôi tự bảo vệ mình rồi,” Phoebe lạnh lùng đáp. “Và chúng tôi sẽ tiếp tục làm thế. Mấy con chó là những hộ vệ tốt nhất chúng tôi có.”

Lúc này Anne đang tựa người vào chồng gối trên chiếc ghế bành yêu thích nhất của mình, hai chân gác lên ghế đẩu lót thảm của Phoebe, một chiếc áo khoác cũ màu nâu choàng qua vai, và một chiếc bút chì cài trên tai. McLoughlin thầm nghĩ, cô là kiểu không để tâm đến ý kiến của người khác. Thông điệp rất đơn giản: tôi là người mà anh đang thấy đấy, chấp nhận hay không thì tuỳ. Anh tự hỏi, không biết điều đó bắt nguồn từ sự tự tin tối thượng hay thái độ lãnh đạm tuyệt đối. Dù câu trả lời là gì, anh cũng ước sao mình có thể làm vậy. Về phần mình, anh vẫn cảm thấy cần đến sự công nhận của những người khác.

“Vậy ông Thompson trốn ở đâu?” Cô hỏi anh.

“Bà ta không chịu nói với chúng tôi, nhưng chẳng khó để tìm ra. Ông ta xuất hiện ngoan ngoãn như một chú cừu, trước chuyến bay lúc 7 giờ 30 phút đến Marbella.”

“Chạy tán loạn với số tiền ẵm được hả?”

McLoughlin gật đầu. Khi bị tóm và bị Wally nhận dạng chính là kẻ trốn trong nhà kho, Daniel đã đề nghị hợp tác với cảnh sát. Ông ta khai, vợ chồng họ nghĩ đến ý tưởng bỏ trốn khi tìm thấy một cuốn sách trong thư viện mô tả cuộc sống giàu sang sung sướng của những kẻ tham ô người Anh trên bờ biển Tây Ban Nha. Công việc kinh doanh của Thompson đang trên bờ vực phá sản. Ông ta đã phàn nàn với bà vợ về sự bất công rằng mình phải làm việc mửa mật để duy trì công việc, còn những tên đàn ông khác, khi đối mặt với vấn đề tương tự, chỉ cần ôm vốn liếng bỏ trốn và sống nhàn nhã dưới ánh mặt trời. Câu trả lời rất đơn giản, bà Thompson tuyên bố, họ cũng sẽ đi theo hướng mặt trời. Họ không có người phụ thuộc, bà ta chưa bao giờ thích nước Anh, đặc biệt kinh tởm East Deller và bà ta cũng không định sống mười năm tiếp theo trong cảnh ăn tiêu dè sẻn để cố giữ cho công việc kinh doanh của Daniel khỏi phá sản. Ông Thompson hồi tưởng lại. “Điều lạ thường nhất là việc thuyết phục mọi người đầu tư vào lò sưởi trong suốt lại dễ dàng đến mức tức cười. Thế mới biết miền Nam này nhiều tiền bạc trôi nổi và những con người đầu óc hạn hẹp đến thế nào.” Ông ta khiến McLoughlin nhớ đến Arthur Daley*.

“Ông chế tạo lò sưởi trong suốt kiểu gì?” Anh tò mò hỏi.

“Thủy tinh chịu lực, chịu nhiệt,” Thompson nói. “Cùng loại vật liệu chúng ta dùng cho các loại xoong nồi. Ý tưởng là thêm màu nhuộm vào nước trong các bình giãn nở và nhìn chúng chảy qua cả hệ thống.”

“Cô Goode nói đó có thể là một cuộc cách mạng trong thiết kế nội thất.”

Daniel thở dài. “Đó chính là phần mỉa mai nhất trong toàn bộ câu chuyện. Tôi nghĩ cô ấy có lẽ đã đúng. Tôi chọn ý tưởng này vì nó vừa có vẻ thực hiện được, nhưng lại cũng vừa đủ ngớ ngẩn để khiến việc phá sản trở nên khả dĩ. Cứ thử hình dung sự ngạc nhiên của tôi khi chưa lộ chút thông tin nào ra ngoài, nhưng mọi thứ đã bắt đầu khởi sắc. Lúc đó, đương nhiên là quá muộn rồi. Muốn đạt được thành công thì sẽ phải trải qua vô vàn khó khăn.” Ông ta giải thích. “Đặc biệt, Maisie, bà vợ tôi, lại luôn dành trọn trái tim cho Costa del Sol*. Rất buồn, thật đó.” Ông ta lơ đãng nhìn xa xăm. “Tôi có thể đã kiếm được bộn tiền, và kiểu gì đi chăng nữa, chúng tôi cũng có thể nghỉ hưu để thoả ý nguyện của mình.”

“Vậy tại sao ông lại nghĩ đến việc giả vờ mất tích? Tại sao không đơn giản là cả hai vợ chồng cùng đóng gói đồ đạc, và bỏ đi?”

Ông Thompson cười rạng rỡ. “Lẩn trốn sẽ khiến người ta lo lắng. Và chúng tôi đâu muốn người Tây Ban Nha ghét bỏ chúng tôi. Họ không dễ dãi như trước đây nữa. Trong lúc Maisie ở lại đây, mọi người chỉ cảm thấy thương hại cho bà ấy vì đã kết hôn với một tên đàn ông quá yếu đuối và bất tài.”

“Thế ông đã ở đâu trong hai tháng vừa qua?”

“East Deller,” ông ta có vẻ ngạc nhiên trước câu hỏi. “Cho đến hai hôm trước, tôi tới một nhà nghỉ trong khi Maisie thu xếp đồ đạc. Những cuộc ghé thăm hơi quá thường xuyên của các anh đã khiến chúng tôi không thể thoải mái được nữa.”

“Ông trốn trong chính nhà mình ư?”

Ông ta gật đầu. “Ở đây khá an toàn. Maisie gọi điện đến khách sạn tôi thuê ở London sau lần đầu tiên cảnh sát lục soát khắp căn nhà và khu vườn. Tôi trở về nhà trong đêm 26 và nằm im trên gác mái. Chúng tôi cho rằng làm thế an toàn hơn là lang thang ngoài kia với hình ảnh của tôi dán ở khắp nơi.”

“Wally đã nhìn thấy ông trong nhà kho,” McLoughlin nói.

“Đó là một sai lầm,” ông ta thừa nhận. “Chúng tôi cứ tưởng nhà kho sẽ là nơi ẩn náu tuyệt vời nhất bởi tôi sẽ dễ dàng chạy đi nếu cảnh sát bất ngờ ập tới. Đương nhiên cũng là nơi người ngoài dễ đi vào nhất. Bình thường thì chẳng có ai ra vào đó cả,” ông ta nói không hề ác ý. “Maisie đã giấu tôi sau một chồng hộp cũ, nên sẽ không thể nào bị khách đến chơi nhìn thấy được.” Ông ta gõ hai đầu ngón trỏ béo mập vào nhau. “Nhưng lão già ngu ngốc đó cũng tìm một chỗ trốn. Tôi không biết lão hay là tôi mới cảm thấy sốc hơn khi lão ta kéo đám hộp qua một bên nữa.”

“Cảnh sát đã tiến hành lục soát hai lần,” McLoughlin nói. “Làm sao ông trốn được vào lần thứ hai?”

“Bởi chúng tôi đã lường trước được chuyện đó. Chúng tôi cho rằng nếu cảnh sát đến lục soát bất ngờ và không tìm thấy gì, họ sẽ kết luận rằng tôi thật sự đã chạy trốn vì những rắc rối trong công việc kinh doanh và bỏ rơi Maisie tự lo lấy thân. Nên Maisie đã gọi điện thoại nặc danh để khuyến khích thêm một cuộc lục soát nữa. Phải mất hai ngày chờ đợi trong lo sợ, nhưng chúng tôi đã sẵn sàng khi cảnh sát ập đến. Tôi chỉ cần nhảy qua hàng rào ở cuối vườn và núp giữa một bụi cây trong vườn nhà hàng xóm cho đến khi Maisie ra hiệu an toàn.” Ông ta mỉm cười nhã nhặn. Đúng như Diana mô tả, ông ta có khổ người như một cỗ xe tăng. Nụ cười chia đôi gương mặt mập mạp thành hai hình bán nguyệt, nửa bên dưới phị mỡ với cái cằm chẻ. “Sau đó, chúng tôi không gặp rắc rối gì thêm cho đến khi các vị xuất hiện với đôi giày.”

“Dẫu thế, ông cũng đang mạo hiểm. Hàng xóm hẳn phải ra vào suốt thời gian đó.”

“Sau khi Maisie giả vờ mắc chứng cuồng tình dục quá xuất sắc thì không ai đến nữa,” ông Thompson nói. “Vài người phụ nữ vẫn tiếp tục ghé qua đôi lần vì lòng tốt, nhưng thật tuyệt vời khi sự xấu hổ có thể khiến người ta xa lánh nhau nhanh chóng đến vậy. Maisie nên làm diễn viên mới phải, tôi lúc nào cũng nói thế. Chúng tôi lấy ý tưởng về gác mái từ nhật kí của Anne Prank*,” ông ta tự động khai nhận.

“Và bà ta không hề biết về cái xác trong hầm trữ đông ư? Tôi thấy thật không bình thường.”

“Chuyện đó phiền toái chết đi được,” Thompson nói. Lần đầu tiên ông ta tỏ vẻ khó chịu. “Bà ấy không thể để người ta trông thấy mình đã thay đổi thói quen được. Nếu bà ấy thuê một cái ti vi hoặc bắt đầu mua báo, người ta có thể cho rằng bà ấy đang dần yêu đời trở lại. Sai hình tượng, cậu không thấy sao?”

McLoughlin gật đầu. “Và không ai nói với bà ấy vì người ta sợ cái xác đó là của ông.”

Daniel thở dài. “Gậy ông lại đập lưng ông.”

“Vì sao ông tốn quá nhiều thời gian để ẩn nấp đến vậy? Hai người có thể bỏ đi từ vài tuần trước rồi cơ mà.”

“Chúng tôi tham lam.” Thompson thú nhận. “Chúng tôi muốn lấy tiền bán nhà nữa. Một cơ ngơi thế này cũng đáng giá hai mươi lăm nghìn bảng. Nó như phần đường phủ trên bánh gừng vậy. Theo kế hoạch, Maisie phải trở nên càng lúc càng suy sụp, cho đến khi giải pháp hợp lý nhất là bán ngôi nhà và chuyển đến nơi khác nhỏ hơn, nhưng không còn lưu lại kí ức nào nữa. Sẽ chẳng ai thắc mắc cả. Thành thật mà nói, có khi họ còn thấy nhẹ nhõm khi bà ấy ra đi nữa kìa. Sau đó, với khoản tiền tích cóp được, chúng tôi sẽ xuống phà tới Pháp và từ đó đến với Tây Ban Nha rực nắng.”

“Ông sẽ dùng hộ chiếu của chính mình sao?”

Người đàn ông gật đầu.

“Ông được báo cáo là mất tích, ông Thompson. Chắc chắn ông sẽ bị ngăn lại.”

“Ồ, tôi không nghĩ thế đâu, trung sĩ ạ,” ông ta thoải mái nói. “Sáu tháng đã trôi qua, ồn ào lẳng xuống rồi, hàng trăm người qua lại mỗi ngày, một cặp đôi trung niên với tên gọi phổ biến. Dù sao, việc gì họ phải đề phòng tôi chứ? Vợ tôi có thể xác nhận tôi đã trở về. Và dường như cũng chẳng hề có lệnh bắt giữ tôi, phải không?” Ông ta nghiêng đầu sang một bên và thích thú quan sát McLoughlin.

“Đúng là không có,” anh thừa nhận.

“Tôi vô dụng thật,” Thompson nói. “Tôi thoải mái thừa nhận điều đó. Nhưng không có ai mất quá nhiều tiền từ thất bại của tôi.” Ông ta khoanh tay lại trên cái bụng núng nính. “Tất cả các nhân viên của tôi đều tìm được công việc khác. Cơ quan thuế vụ đã đồng ý không bắt nộp ngay các khoản bảo hiểm, nên tôi đã nhanh chóng, chứ làm sao tôi tự nhiên lấy được, ‘mượn’ khoản đó đế duy trì công việc kinh doanh.” Ông ta nháy mắt. “Tôi phải ghi nhận công lao từ phụ tá của tôi. Cậu ta đã thay mặt người lao động đứng ra đàm phán, như Maisie kể với tôi. Một tay tuyệt vời, tổ chức đâu ra đấy, và vô cùng chính trực. Cậu ta đã sắp xếp cái đống hỗn độn do tôi gây ra và cố vực dậy công việc kinh doanh. Hãy nhớ cậu ta từng nói những lời khó nghe với Maisie trên điện thoại, gọi tôi là một tên phá quấy nghiệp dư, nhưng tôi không thấy ghét bỏ cậu ta gì hết.” Ông ta phẩy vệt bụi khỏi áo. “Các nhà đầu tư đánh cược vào tôi là một sai lầm đáng buồn, nhưng họ vẫn vui vẻ dừng ngay lại và chuyển sang các thương vụ đầu tư nhiều lợi nhuận hơn. Tôi lấy làm vui mừng. Tôi chỉ buồn vì đã phụ công họ.”

“Khoan đã,” McLoughlin đanh giọng nói. “Không phải ông chỉ phụ công họ thôi đâu, ông Thompson ạ. Ông đã nẫng hết tiền của họ.”

“Ai nói thế?”

“Tự ông thừa nhận.”

“Khi nào?”

McLoughlin quay sang nữ cảnh sát Brownlow đang tốc kí nãy giờ. “Tìm đoạn ông ta nói đã lấy ý tưởng từ những kẻ biển thủ công quỹ người Anh sống ở Tây Ban Nha.”

Cô lật giở cuốn sổ tay. “Ông ta thực sự không hề nói mình đã biển thủ,” cô thừa nhận sau vài phút. “Chỉ nói rằng công việc kinh doanh đang bên bờ vực phá sản.”

“Lật vài trang nữa đi,” McLoughlin nói. “Ông bảo việc mời người ta đầu tư vào hệ thống lò sưởi trong suốt dễ dàng đến mức tức cười.”

“Đúng vậy,” Thompson nói. “Đó là ý hay mà.”

“Mẹ kiếp,” McLoughlin nổi cáu. “Ông nói ý tưởng ấy cũng đủ ngớ ngẩn để khiến việc phá sản trở nên khả dĩ.”

“Và tôi đã chứng minh là đúng đấy thôi. Đó chính là điều đã xảy ra mà.”

“Ông không phá sản vì ý tưởng của ông không khả thi. Ông đã cuỗm tiền đi. Chính ông cũng bảo ý tưởng kinh doanh đó hẳn sẽ mang lại thành công lớn.”

Thompson thở dài. “Tôi chắc chắn đó sẽ là một thành công lớn, nếu tôi có đầu óc kinh doanh hơn. Vấn đề của tôi, như tôi đã cố giải thích với cậu, là sự bất tài. Cậu sẽ bắt chúng tôi sao, trung sĩ?”

“Phải, ông Thompson, chắc chắn tôi sẽ làm thế rồi.”

“Vì lý do gì đây?”

“Làm tốn thời gian của cảnh sát, bước đầu là vậy, trong lúc tôi tìm ra ai đó sẵn lòng cáo buộc các người với tội trạng nghiêm trọng hơn.”

“Ai cơ?”

“Một trong các chủ nợ của ông, cô Goode.”

“Tôi sẽ bảo luật sư của tôi dàn xếp riêng với cô ấy,” ông ta thoải mái nói. “Sẽ tốt hơn nhiều thay vì thúc ép tôi thông qua toà án.”

“Tôi sẽ bắt vợ ông vì hành vi tấn công.”

“Tội nghiệp Maisie. Bà ấy bị loạn trí, cậu biết đấy.” Ông ta nháy mắt ra chiều vô cùng thích thú. “Đôi lúc, tự bà ấy chẳng ý thức được mình đang làm gì nữa. Một đợt điều trị ngắn với bác sĩ tâm lý sẽ giúp bà ấy nhiều hơn lời khởi tố từ cảnh sát đấy. Cha sở sẽ đồng ý với tôi thôi.”

“Các người đúng là một lũ lừa đảo.”

“Nặng lời quá, trung sĩ ạ. Sự thật, tôi là một thằng hèn không thể đối mặt với sự thất vọng của những người đã đặt niềm tin nơi tôi mà thôi. Tôi đã chạy trốn và ẩn náu. Thật đáng khinh, tôi đồng ý, nhưng khó mà coi là tội phạm được.” Ánh mắt ông ta rất điềm tĩnh và chân thành, nhưng cái cằm thì khẽ rung rinh. McLoughlin chẳng phân biệt nổi đó là vì vui đùa hay vì ăn năn nữa.

Nghe anh kể lại xong, Anne cười phá lên. “Anh có để họ đi không?”

Anh ngượng ngùng nhe răng cười. “Cứ như đang cố bắt một cặp lươn vậy. Hễ nghĩ mình đã tóm được, chúng lại lẩn mất. Giờ họ đã về nhà, nhưng phải đối mặt với những rắc rối gây ra trong vài tuần qua. Trong lúc đó, tôi đã tìm được trợ lý dưới quyền ông ta, người này phát rồ lên vì bị đem ra làm trò cười và bảo sẽ cùng một kế toán rà tìm sổ sách để lôi ra bằng được khoản tiền đã bị biển thủ.”

“Anh ta sẽ chẳng tìm được gì đâu,” Anne vừa nói vừa lau nước mắt. “Ông Thompson có vẻ là một tay chuyên nghiệp đấy. Tất cả giấy tờ chắc đã được sắp xếp gọn ghẽ trong một ngôi biệt thự ở Tây Ban Nha rồi.”

“Có lẽ.” McLoughlin vươn vai, rồi thư thái ngồi xuống ghế. Anh lại phải thức trắng đêm và anh mệt rã rời.

Jane nói với Anne ràng, McLoughlin đã chọn sai nghề. Vì sao? Anne thắc mắc. Con bé nhận xét, bởi anh quá nhạy cảm với những rắc rối của người khác. Anne quan sát anh qua làn khói từ điếu thuốc của cô. Cô không còn ngây thơ như con gái đỡ đầu của mình nên không đánh giá bằng cảm tính. Cô có thể ham muốn anh, nhưng không đời nào sự khách quan của cô bị tác động bởi điều đó. Cô kết luận, không phải anh gặp rắc rối vì quá nhạy cảm với người khác, mà vì quá nhạy cảm với chính anh. Đó là một cái bẫy, mà theo quan điểm của Anne, có quá nhiều người đàn ông mắc phải. Tự khiến bản thân áp lực trước gánh nặng phải được xã hội công nhận chẳng khác nào cố mặc một chiếc áo khoác quá chật. Cô tự hỏi, lần cuối McLoughlin tự giễu mình là khi nào, hoặc có khi nào anh tự giễu bản thân hay không. Cuộc sống với anh là chuỗi rào chắn phải vượt qua một cách gọn ghẽ. Chạm đổ một cái đồng nghĩa với việc thất bại.

“Em đang nghĩ gì thế?” Anh hỏi.

“Tôi đang tự hỏi, tại sao đàn ông lại cứ thích nâng cao quan điểm của bản thân.”

“Ồ, tôi không hề biết đấy.”

“Tôi đang cố nghĩ lại xem đã bao giờ gặp người nào không như thế chưa. Ông Thompson của anh nghe có vẻ là một ứng viên tiềm năng đấy.” Cô di di những ngón chân trên chiếc ghế lót thảm. “Những rắc rối của một người phụ nữ chỉ xoay quanh lập trình sinh học thôi. Cô ta mà không sẵn lòng sinh sản và nuôi dưỡng một thế hệ mới, cả giống loài sẽ tuyệt diệt. Nhưng cô ta lại thất vọng khi những kẻ khác tỏ ra miễn cưỡng trong việc công nhận sự hi sinh của cô ta cho lợi ích chung. Anh không được chính phủ trả tiền khi phải thực hiện nghĩa vụ nuôi dưỡng gia đình của mình hai tư trên bảy. Anh cũng không được trao tặng huân chương bảo quốc* vì đã đào tạo con cái trở thành những công dân tốt. Thậm chí, gần như chính con cái anh cũng không cảm ơn những nỗ lực của anh đâu, mà có khi còn vênh váo cãi rằng, chúng đâu yêu cầu được ra đời.” Cô gõ điếu thuốc lên gạt tàn và cười khúc khích. “Làm mẹ chẳng khác nào sống cuộc đời của một con chó. Chẳng có cơ cấu quản lý, không thẩm phán phân giải, không có quyền bác bỏ dù đối phương nhiều lần gây ức chế, cũng như không có hi vọng thăng chức nào. Hăm doạ về mặt cảm xúc và quấy rối tình dục thì đầy rẫy, những cú bạt tai thường xuyên như cơm bữa.” Đôi mắt cô lấp lánh. “Không một người đàn ông nào phải chịu đựng điều đó cả. Chỉ có lòng tự trọng của anh ta bị ảnh hưởng mà thôi.”

McLoughlin tự nguyền rủa bản thân vì đã biến mình thành kẻ ngốc. Anh nên tin vào những ấn tượng đầu tiên và tránh xa cô mới phải. Kĩ năng trên giường của cô phải thực sự đặc biệt đi, thì mới xứng đáng đế anh ngồi im thế này trong suốt cuộc thuyết trình đòi nữ quyền vừa rồi. Sau cùng, cô và cô vợ đã bỏ nhà theo trai của anh có thực sự khác nhau không? Những lời phàn nàn giống nhau, chỉ có điều, Anne diễn đạt trôi chảy và phát âm rõ ràng hơn mà thôi. Anh đã thề sẽ sống độc thân. Anh không có nhu cầu cũng như chẳng đủ năng lượng để cãi vã hay tranh luận bất cứ khi nào anh cảm thấy hứng tình. Nếu cái giá của khoái cảm là sự đầu hàng, thì anh có thể không cần đến nó. Anh đã chào thua trước những phiền toái của vợ và thức trắng đêm để xem mấy bộ phim rẻ tiền, thay vì được tận hưởng một đêm thứ Bảy đầy đam mê. Họa có điên anh mới đi chịu đựng điều đó vì một người phụ nữ thậm chí còn chẳng ràng buộc gì với anh.

Anh đứng phắt dậy, để mặc cơn giận dữ cùng nỗi thất vọng của mình sục sôi. “Hãy để tôi nói điều này, Cattrell ạ. Tôi phát ốm vì phải nghe phụ nữ phàn nàn về số mệnh của họ rồi. Tất cả các người đều tru tréo không mệt mỏi về việc đàn ông có vô khối thời gian và đã đối xử tệ bạc với các người ra sao.” Anh tiến về phía lò sưởi và chống tay lên mặt lò, nhìn chằm chằm vào ngọn lửa giả. “Em nghĩ chỉ mình phụ nữ mới phải chịu đựng các vấn đề sinh lý từ lập trình sinh học thôi sao? Gánh nặng chất lên vai đàn ông còn lớn hơn nhiều. Nếu chúng tôi không được sinh ra để làm nhiệm vụ gieo giống, có khi sự miễn cưỡng của phụ nữ đã khiến loài người tuyệt diệt hàng thế kỉ rồi. Thử thuyết phục một người phụ nữ quan hệ với em xem. Việc đó sẽ hao tiền, tốn của, tạo ra những ràng buộc cảm xúc cùng sang chấn tinh thần do bị từ chối thường xuyên liên tục. Nếu một người đàn ông muốn làm tròn bổn phận trước xã hội, anh ta sẽ phải chịu cảnh cả đời bị giam trong gông xiềng và đầu tắt mặt tối để vừa chu cấp về mặt vật chất, lại vừa gìn giữ sự hài lòng về mặt tinh thần cho người phụ nữ, để cô ấy đồng ý mang thai con cái của anh ta, rồi sinh chúng ra và hết lòng chăm sóc chúng.”

Anh quay lại nhìn cô, giọng cay đắng. “Thật nực cười và hèn hạ! Hoóc môn sinh sản của tôi cũng chẳng khác gì một con chó. Tự nhiên đã thúc ép cả hai phải tống tinh dịch của mình vào một con cái mắn đẻ, và điểm khác biệt duy nhất là loài chó không cần biện hộ lý do vì sao nó muốn làm thế trong khi tôi thì có. Hãy nghĩ đến điều đó khi em muốn cười nhạo lòng tự tôn của một người đàn ông. Vì nó mong manh lắm. Quả là em đã đúng khi nói tôi quá nâng cao quan điểm của bản thân. Tôi phải làm điều chó chết ấy đấy. Giờ tôi chỉ còn biết đến công việc và cơ quan, nơi các phép tắc ứng xử vẫn được áp dụng, và là nơi tôi không phải gồng mình để cố đạt được những điều người khác áp đặt cho mình.”

Cô lấy một quả táo từ cái khay bên cạnh và ném cho anh. “Anh khá lắm, McLoughlin ạ. Chắc anh sẽ nói với tôi anh thà làm phụ nữ còn hơn.”

Anh nhìn cô, nhìn vẻ thích thú trên đôi môi cong hờn dỗi của cô và bật cười. “Chết tiệt, suýt nữa tôi đã nói thế rồi. Em khích cho tôi vùng lên mà.”

“Không,” cô mỉm cười. “Tôi đang muốn anh thả lỏng ra đấy chứ. Từ khi bắt đầu cho đến lúc kết thúc, cuộc sống chẳng khác nào một vở hài kịch, với chút châm biếm để tạo thêm sắc thái. Nếu không phải thế, loài người hẳn đã tự nhét cái đầu biết suy xét của mình vào bếp ga lâu rồi. Không một ai có thể chịu đựng bảy mươi năm sống trong bi kịch được. Khi tôi chết, chắc chắn là vì ung thư, Jane đã hứa sẽ ghi lại những dòng này trên bia mộ của tôi, ‘Người nằm dưới mộ là Anne Cattrell, bà đã luôn cười tươi suốt những năm tháng cuộc đời. Mọi người đã cười nhạo bà nhưng ít nhất bà cũng biết điều đó.’" Cô ném một quả táo khác lên không trung và bắt lấy nó. “Trong vài tuần tới, nếu anh duy trì được nhịp độ, anh có thể trở nên thích giễu cợt và châm biếm như tôi đấy, McLoughlin ạ. Rồi anh sẽ là một người đàn ông hạnh phúc.”

McLoughlin ngồi xuống với quả táo giữa hai hàm răng và kéo chiếc cặp táp về phía mình. “Em không phải là kẻ chỉ thích giễu cợt,” anh vừa nhai táo vừa nói.

Cô mỉm cười. “Điều gì khiến anh nói vậy?”

“Tôi đã đọc nhật kí của em.” Anh bấm khoá, mở hé chiếc cặp và lấy ra một cuốn sổ mỏng.

Cô tò mò nhìn anh. “Anh có thích không?”

“Tôi nên thích nó à?”

“Không,” giọng cô chua chát. “Tôi không viết ra để người khác đọc.”

“Cũng là điều tốt,” anh thẳng thắn nhận xét. “Phải biên tập lại thì mới hiểu được.”

Cô trừng mắt nhìn anh. “Nhưng anh thì vẫn hiểu chứ, tôi đoán vậy?” Cô cảm thấy tổn thương ghê gớm. Ngay cả khi chỉ viết vì chính mình, những câu chữ ấy cũng vô cùng quan trọng với cô.

“Tôi có thể đọc.”

“Tôi có thể cầm bút vẽ. Điều đó không biến tôi thành một hoạ sĩ chuyên nghiệp.” Cô cố tình nhìn vào đồng hồ đeo tay. “Không phải anh nên đi tìm kẻ giết người sao? Theo tôi thấy, anh vẫn chưa tiến thêm được bước nào trong việc tìm ra danh tính cái xác, và quan trọng hơn, kẻ nào đã đánh vào đầu tôi.” Cô cóc thèm quan tâm anh đang nghĩ gì, dù sao, anh cũng chỉ là một cảnh sát. Thế nhưng tại sao bụng cô lại có cảm giác quặn thắt thế này?

Anh nhai nhóp nhép miếng táo. “P. cần được chỉnh đốn,” anh nói với cô. “P. đang huỷ hoại hết mọi chuyện.” Anh quăng cuốn nhật kí vào lòng cô. “Con dao vẫn nằm ở sở, chờ em kí nhận. Tôi cầm thứ này đi để Friar khỏi chôm nó ra ngoài rồi đi photo những đoạn khiếm nhã bên trong.” Anh ngồi quay lưng về phía cửa sổ và đôi mắt chẳng để lộ điều gì. Cô không thể biết anh có đang đùa cợt hay không nữa.

“Đáng tiếc. Friar có thể sẽ đánh giá cao nó.”

“Kể tôi nghe về P. đi.”

Cô thận trọng nhìn anh. “Anh muốn biết điều gì?”

“Liệu ông ta có tấn công em không?”

“Không.”

“Chắc chứ? Có lẽ ông ta là kiểu người ghen tuông. Một trong những chai bia Đặc biệt của ông ta đã được dùng làm hung khí để đánh em đấy, và tôi nghe nói, ông ta chưa bao giờ để chúng lọt ra khỏi quán.”

Cô có thể phủ nhận P. và Paddy không phải một người - viễn cảnh McLoughlin gặp gỡ anh chàng P. mà cô viết trong nhật kí khiến cô hoảng sợ - nhưng như thế thật hèn nhát, và Anne chưa bao giờ là kẻ hèn nhát. “Công nhận,” cô nói. “Anh trao đổi với ông ta chưa?”

“Vẫn chưa. Chúng tôi chỉ vừa nhận được kết quả sáng nay thôi.” Sự tương đồng với máu và tóc của Anne đã chứng minh chai bia chính là hung khí, ngoài ra, không thu được kết quả nào khả quan. Có những dấu vân tay lờ mờ quanh cổ chai và một dấu chân không hoàn chỉnh dựng lại từ phần lõm xuống trên mặt đất mà gần như khó có thể quan sát thấy bằng mắt thường. Không đủ để tiến xa hơn.

Anne ước mình hiểu được điều anh đang nghĩ. Anh có phải là một người phán xét khắt khe không? Liệu anh có hiểu được rằng, Paddy đã khiến Streech trở nên dễ thở hơn, khi ông luôn luôn quay lại, dẫu chỉ là thi thoảng không? Không hiểu sao, cô khá chắc chắn rằng anh sẽ chẳng bao giờ hiểu được. Dù lúc này đây, cô đối với anh có sức hấp dẫn lạ kì, nhưng anh vẫn là một người đàn ông truyền thống. Sự hấp dẫn sẽ không kéo dài lâu, cô biết điều đó. Sớm muộn, anh sẽ quay trở lại với bản tính vốn có và rồi cô sẽ chỉ còn là một thoáng kỉ niệm điên rồ trong trí nhớ của anh mà thôi. Và với Anne, một lần nữa, sẽ chỉ là Paddy mới nhắc cô nhớ, những bức tường ở điền trang Streech không phải là không thể công phá. Những giọt lệ mệt mỏi khiến đôi mắt cô buốt nhói. “Ông ấy là một người đàn ông tốt bụng. Và ông ấy hiểu hết mọi việc.”

Nếu McLoughlin hiểu điều cô nói, anh cũng không thể hiện ra ngoài. Anh rời đi không lời từ biệt.

Paddy đang xếp những thùng bia rỗng ở cuối quán rượu. McLoughlin im lặng quan sát ông ta nhấc cái thùng đặt lên chồng cao một cách dễ dàng.

“Tôi có thể giúp gì cho cậu?”

“Trung sĩ McLoughlin, Sở Cảnh sát Silverborne.” McLoughlin đã hình dung ông ta hẳn phải là một chàng Adonis* cơ bắp, vạm vỡ, mang sức hút chẳng khác nào nam châm và bộ não thông tuệ của Einstein. Nhưng thực tế, Paddy lại là một người đàn ông to lớn, thừa cân, thân thể lông lá. Ông ta mặc chiếc áo xấu xí cũ nát và cái quần bạc thếch. Ngọn lửa ghen tuông nhen lên trong lòng McLoughlin. Anh cho Paddy xem tấm ảnh về chai bia bằng đá được chụp lại sau khi lấy ra từ bụi cây. “Ông nhận ra nó chứ?”

Paddy thoáng liếc tấm ảnh. “Có lẽ.”

“Tôi nghe nói ông ủ loại bia Đặc biệt này trong đó.”

Trong một thoáng, bầu không khí trở nên thù địch, họ gườm gườm nhìn nhau như hai con chó lai dũng mãnh, sẵn sàng chồm lên để chiến đấu bảo vệ chủ quyền. Rồi Paddy chọn cách lùi lại. Ông ta hài hước nhún vai. “Thôi được, phải, trông nó giống một trong những chai bia của tôi. Nhưng đó chi đơn thuần là sở thích. Tôi đang viết một cuốn sách về các phương pháp ủ bia truyền thống, để đảm bào chúng sẽ không bao giờ bị thất truyền.” Ánh mắt ông ta điềm tĩnh và chân thật. “Thi thoảng tôi tổ chức cho mọi người nếm thử, tôi tặng bia cho mọi người trong làng để lấy ý kiến của họ.” Ông ta quan sát gương mặt tối sầm của McLoughlin và chờ đợi phản ứng của anh. “Thôi được, thỉnh thoảng, tôi có yêu cầu mọi người đóng góp cho chi phí sản xuất. Cũng chẳng có gì quá đáng cả. Chi là một sở thích đắt đỏ thôi ấy mà.” Paddy thấy bực mình trước sự im lặng của McLoughlin. “Chết tiệt, anh bạn, cậu không có gì quan trọng hơn để làm vào lúc này sao? Dù sao, đứa nào đã đưa nó cho cậu thế? Tôi sẽ lột da thằng khốn đó.”

“Có phải ông chưa bao giờ để lọt những chai bia này ra khỏi quán rượu không, ông Clarke?” McLoughlin lạnh lùng hỏi.

“Phải, đúng vậy, và tôi đảm bảo sẽ tẩn thằng khốn cuỗm nó đi một trận. Ai đã đưa nó cho cậu thế?”

McLoughlin chỉ vào vết đen bám quanh phần đít chai. “Đó là máu, ông Clarke ạ, máu của cô Cattrell.”

Người đàn ông to lớn bỗng chết sững. “Thế là thế quái nào?”

“Đó là thứ hung khí dùng để đánh vào đầu một người phụ nữ. Tôi tưởng ông có thể giải thích tại sao cái chai này lại tìm được đường vào vườn nhà cô ấy chứ.”

Paddy mở miệng định nói gì đó, rồi bỗng ngồi sụp xuống cái thùng gần nhất. “Lạy Chúa! Những cái chai đó nặng cả tấn. Tôi nghe nói cô ấy không sao, nhưng lạy Chúa!”

“Làm sao cái chai này lại lọt vào vườn nhà cô ấy được, hả ông Clarke?”

Paddy vẫn không để tâm. “Robinson bảo cô ấy bị đánh vào đầu. Tôi tưởng đó là chi là một cú nện thôi. Bọn bất tài khốn kiếp cứ gọi đó là một cú nện.”

“Bọn bất tài nào?”

“Lũ nhà báo.”

“Ai đó đã đập vỡ xương sọ cô ấy.”

Paddy nhìn chăm chăm xuống đất. “Cô ấy ổn chứ?”

“Chúng đã dùng chai bia của ông để làm thế đấy.”

“Mẹ kiếp, tôi vừa hỏi cậu đó.” Ông ta đứng bật dậy và giận dữ nhìn trừng trừng McLoughlin. “Cô ấy ổn không?”

“Ổn. Nhưng ông quan tâm làm gì? Ông lỡ đánh cô ấy mạnh hơn dự định à?”

Paddy bùng lên giận dữ. Ông ta liếc về phía cửa bếp để đảm bảo nó vẫn đóng kín. ông ta hạ thấp giọng. “Cậu lần nhầm lối rồi. Anne là bạn tôi. Chúng tôi đã quen biết từ lâu. Cô ấy sẽ khẳng định với cậu rằng không đời nào tôi lại làm tổn thương cô ấy.”

“Trời tối lắm. Có lẽ ông tưởng đó là cô Goode hoặc cô Maybury.”

“Đừng có ngu ngốc thế, chàng trai. Tôi cũng quen biết họ. Chết tiệt, tất cả họ đều là bạn của tôi.”

Miệng McLoughlin trễ xuống. “Cả ba người sao?”

“Phải.”

“Ý ông là ông ngủ với cả ba người ư?”

Paddy dùng tay ra hiệu nói nhỏ tiếng.

“Be bé cái miệng thôi, vì Chúa. Ai đã nói gì đến chuyện ngủ với thức vậy? Ở đó cô đơn bỏ mẹ đi được. Thỉnh thoảng, tôi cặp với từng người một thôi.”

McLoughlin run lên vì cười khi ngọn lửa ghen tuông chỉ còn cháy ì xèo rồi tắt ngóm. “Họ có biết không?”

Cảm giác thù địch đã vơi bớt đi nhiều, Paddy nhe răng cười. “Tôi không biết. Đó không phải là điều cậu đang thắc mắc, đúng không?” Ông ta nhanh chóng quyết định. “Lương tâm sẽ cho phép cậu thưởng thức một chai Đặc biệt chứ? Chúng ta cũng nên uống trước khi cơ quan thuế vụ đánh hơi được. Và trong lúc chúng ta thưởng thức nó, tôi sẽ cho cậu danh sách các khách hàng mua loại Đặc biệt này ở chỗ tôi. Tôi chưa bao giờ để người lạ lảng vảng đến gần nó, nên tôi biết đích danh từng khách hàng một. Thằng khốn cậu đang tìm hẳn sẽ là một trong số họ, và có lẽ tôi biết hắn là ai. Chỉ có duy nhất một kẻ trong ngôi làng này đủ ngu ngốc và đủ thù hằn để làm thế.” Ông ta dẫn McLoughlin băng qua sân và bước vào một căn phòng phía sau ga ra, nơi mạch nha lên men tỏa hương thơm đậm đà nức mũi. “Nói thật với cậu, có lúc tôi nghĩ, hay là mình hợp thức hoá việc sản xuất. Có lẽ đây chính là cú hích tôi cần. Bà vợ tôi có thể tiếp quản công việc kinh doanh ở quán rượu, bà ấy làm chủ hợp hơn tôi nhiều.”

Paddy lấy hai chai bia còn nguyên, bật nắp cao su và cẩn thận rót thứ chất lỏng màu hổ phách đậm với phần ngọn sủi bọt trắng xoá vào hai cốc to. Ông đưa một cốc cho McLoughlin. “Hãy nghe lời khuyên của tôi, trung sĩ ạ.” Đôi mắt ông ánh lên lấp lánh. “Cậu có tất cả thời giờ trên thế giới này, thế nên, hãy tiếp cận nó như cách cậu tiếp cận những người phụ nữ ấy. Từ tốn, yêu thương, kiên nhẫn, cùng với sự tôn trọng tuyệt đối. Bởi nếu cậu không làm thế, cậu sẽ nằm ngay đơ trên sàn trong vài nốt nhạc, và tự hỏi cái gì đã đánh mình thế.”

“Đó chính là bí mật của ông à?”

“Đúng vậy.”

McLoughlin giơ cốc của mình lên. “Cạn.”

Sáng hôm đó, khi Robinson đến chỗ làm, lá thư đã nằm sẵn trên bàn chờ anh. Chữ viết tay ngoài phong bì ngây ngô và khó đọc, dấu bưu điện địa phương. Anh hăm hở xé toạc bì thư và trải tờ giấy mỏng trên bàn, ngay trước mặt mình. Trên đó phủ kín chữ viết tay cũng xấu xí, sai chính tả lung tung như ở ngoài, mô tả dông dài về chuyện kì quái đã xảy ra vào một đêm giữa tháng Năm. Eddie Staines, kẻ nặc danh, đã cung cấp thông tin vào phút chót.

‘Anh đã hỏi về thời gian tôi nghe thấy tiếng khóc của phụ nữ, hay kiểu kiểu thế. Là Chủ nhật. Biết được vì bạn gái tôi mộ đạo và thuyết phục tôi vài lần vì cô ấy ở trong dáo đoàn. Hẳn là 14 tháng Năm vì 12 là xinh nhật tôi và nó kiểu như quà muộn ấy. Chúng tôi làm chuyện ấy trong khu dừng ở điền chang như lúc thường. Chúng tôi bỏ đi xau nửa đêm và men theo bức tường cạnh khu chang chại. Tôi nghe thấy tiếng dền dĩ và khóc lóc ở phía bên kia. Bạn gái tôi muốn chạy nhưng tôi đã nhảy lên để nhìn. Và không phải như anh nghĩ đâu. Là đàn ông chứ không phải phụ nữ, và người ấy đang co dật và đập đầu mình. Phát dồ phát dại. Tôi xoi đèn pin về phía ông ta và hỏi xem ông ta ổn không. Ông ta bảo tôi cút nên tôi cút thôi. Tôi đã đọc mô tả về cái tên bị chết. Có vẻ đúng là ông ta. Dù sao ông ta cũng có tóc màu xám. Tôi quên mất, gần đây mới nhớ ra. Có điều tôi biết ông ta. Không biết tên nhưng đã từng nhìn thấy ở đâu đó. Nhưng không phải một người bình thường. Giờ đoán là Mayberry. Có thế thôi.’

Ánh mắt ngập tràn viễn cảnh thăng chức, Robinson gọi điện cho Walsh. Anh nhất thời cảm thấy khó xử về lời hứa của mình. Giờ anh sẽ chẳng thể giữ bí mật về danh tính của Eddie được nữa. Nhưng dù gì, cảm giác đó cũng chỉ là nhất thời thôi. Dù gì, Eddie cũng không phải người đe doạ sẽ treo dái anh lên.

kiếm thứ gì vậy, thưa sếp?” Một người hỏi. Walsh đưa vài tờ đánh máy cho các nhóm. “Đọc các điểm chính, rồi dùng đến trực giác của các cậu. Nếu có ai đó ở đây liên quan đến kẻ giết người, họ sẽ không tự nhiên mà tặng miễn phí bằng chứng về
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.