6
Phoebe đang xem bản tin lúc 10 giờ. Ánh sáng duy nhất trong phòng là những sắc màu lập lòe phát ra từ ti - vi đang nhảy múa trên cặp kính của Phoebe, che đi đôi mắt cô và khiến cô trông như người mù. Diana bật đèn bàn.
“Cậu sẽ bị đau đầu đấy,” cô ngồi phịch xuống, vươn tay vuốt ve cẳng tay rám nắng mềm mại của bạn.
Phoebe cầm điều khiển đang đặt trong lòng và tắt tiếng ti - vi. “Mình nhức đầu sẵn rồi,” cô mệt mỏi thừa nhận. Cô gỡ cặp kính ra và chấm khăn tay vào đôi mắt đỏ ngầu. “Xin lỗi!”
“Về chuyện gì?”
“Khóc lóc. Mình tưởng đã bỏ được thói quen đó rồi.”
Diana kéo ghế lại gần và thoải mái gác chân lên. “Khóc một trận ra trò là một trong vài thú vui còn sót lại của mình.”
Phoebe mỉm cười. “Nhưng không hữu ích lắm.” Cô nhét khăn vào ống tay áo và đeo kính lên.
“Cậu đã ăn gì chưa?”
“Mình không đói. Molly để lại món thịt hầm trong nồi đấy.”
“Hừm, bà ấy dặn mình rồi. Mình cũng không đói.”
Cả hai chìm vào im lặng.
“Mọi chuyện thật điên rồ, nhỉ?” Phoebe lên tiếng sau một lúc.
“Mình sợ là thế.” Diana cởi đôi xăng đan khỏi chân và thả chúng xuống sàn. “Lão thanh tra đó không ngờ nghệch đâu.” Cô cố giữ giọng thật khẽ.
Phoebe cay nghiệt nói. “Mình ghét lão ta. Cậu bảo lão bao nhiêu tuổi?”
“Gần sáu mươi.”
“Chưa đến đâu. Mười năm trước, trông lão như một giáo sư vui tính.” Cô cân nhắc một thoáng. “Nhưng đó không phải tính cách thật. Lão có thể có bất cứ tính cách gì, ngoại trừ hài hước. Lão rất nguy hiểm, Di ạ. Vì Chúa, đừng quên điều đó.”
Bạn cô gật đầu. “Còn cái bóng của lão, tên đồ tể kia? Cậu thấy anh ta thế nào?”
Phoebe lộ vẻ ngạc nhiên như thể cô bạn vừa đề cập một điều chẳng liên quan. “Tay trung sĩ hả? Anh ta không nói nhiều. Tại sao cậu lại hỏi thế?”
Diana vuốt phẳng phần len ở mặt trước áo khoác, động tác nhịp nhàng như vuốt ve một con mèo. “Mình không hiểu vì sao Anne hăm hở lao vào cuộc chiến với anh ta.” Cô liếc nhìn Phoebe với vẻ dò hỏi, nhưng bạn cô chỉ nhún vai. “Anne lầm rồi. Cô ấy mới chỉ thấy anh ta một lần mà đã mặc định là ‘con lợn ngu ngốc’ và quyết tâm dạy cho anh ta một bài học… Chết tiệt!” Cô bức xúc. “Tại sao Anne không học được cách thi thoảng thỏa hiệp cơ chứ? Nếu không cẩn thận, cô ấy sẽ khiến cả lũ khốn đốn mất thôi.”
“Họ đã nói chuyện với Anne chưa?”
“Chưa, nghe bảo là ngày mai. Họ có vẻ thư thái. Chúng ta còn được họ chính thức cho phép lên giường đi ngủ nữa kìa.”
Phoebe nhắm mắt và nhấn mấy đầu ngón tay lên thái dương. “Họ hỏi gì cậu vậy?”
Diana vặn người trên ghế để quay sang nhìn bạn. “Theo mình suy đoán từ những gì họ ám chỉ thì cũng giống hệt như họ đã hỏi cậu thôi.”
“Ngoại trừ việc mình bỏ đi và từ chối trả lời những câu hỏi của họ.” Phoebe mở mắt, nhìn bạn với vẻ sầu muộn. “Mình biết, mình thật ngớ ngẩn, nhưng họ khiến mình bực quá. Thật lạ lùng, đúng không? Mình đã chịu đựng thẩm vấn hàng giờ liền khi David bỏ đi. Vậy mà lần này, chỉ chịu nổi năm phút. Mình nhận ra bản thân căm ghét tên đàn ông đó quá nhiều, mình muốn móc mắt lão ra. Suýt chút nữa, mình đã làm thế thật.”
Diana lại khẽ chạm vào tay bạn. “Đừng nghĩ việc đó lạ lùng. Bất cứ bác sĩ tâm lý nào cũng sẽ bảo cậu rằng, cáu giận là phản ứng bình thường mỗi khi căng thẳng, dù điều đó có thể không khôn ngoan chút nào.” Cô nhăn mặt. “Đương nhiên, Anne sẽ nói mình nhát gan, nhưng mình nghĩ, chúng ta nên hợp tác với họ trong khả năng nhất định. Họ càng sớm tìm ra chân tướng sự việc thì chúng ta càng sớm được bình yên.”
“Họ muốn tra hỏi lũ trẻ.”
“Mình biết, và chúng ta cần ngăn việc đó lại.”
“Mình có thể yêu cầu bác sĩ tâm lý của Jane viết một bức thư khuyến cáo. Liệu có hiệu quả không?”
“Có lẽ là ngăn được một hoặc hai ngày, trước khi họ tìm đến một bác sĩ tâm lý khác. Và chắc chắn, người ấy sẽ kết luận con bé đủ khả năng để trả lời những câu hỏi đó. Tự cậu cũng biết mà, chính bác sĩ tâm lý của con bé đã tuyên bố nó khỏe mạnh từ mười tám tháng trước đấy thôi.”
“Không phải với chuyện này.” Phoebe bóp mạnh hai thái dương. “Mình sợ lắm, Di ạ. Mình thật sự nghĩ, con bé đã tìm cách xóa sạch những kí ức ấy rồi. Nếu giờ họ khiến nó nhớ lại, Chúa mới biết chuyện gì sẽ xảy ra.”
“Nói chuyện với Anne đi,” Diana nói. “Cô ấy khách quan hơn. Rồi cậu sẽ thấy, cậu đang đánh giá thấp sức mạnh của Jane đấy. Suy cho cùng, con bé là con gái cậu cơ mà.”
“Nghĩa là mình thiếu khách quan sao?”
Diana tự nhủ phải nhẹ nhàng hết sức có thể. “Nghĩa là con bé sẽ thừa hưởng sự mạnh mẽ của nhà Gallagher, đồ ngớ ngẩn ạ.”
“Cậu quên nhắc đến cha nó rồi. Dù mình có thể cố lờ đi, nhưng chúng vẫn mang một phần dòng máu của David.”
“Hắn cũng đâu tệ hại lắm, Pheeb.”
Nước mắt Phoebe bỗng tuôn ra không kìm lại được. Cô giận dữ chớp mắt để ngăn dòng lệ. “Hắn thực sự tệ hại. Cậu hiểu rõ điều đó mà. Chiều nay, cậu đã bảo với lão thanh tra như vậy và cậu nói đúng. Hắn thối rữa tới tận xương tủy. Đến một lúc nào đó, nếu chúng mình không thoát khỏi hắn, hắn sẽ làm mình lẫn lũ trẻ thối rữa theo. Chắc chắn hắn đã cố làm thế mà chẳng hề áy náy.” Cô im lặng một lúc. “Đó là điều duy nhất mình không cho cha mẹ biết. Nếu họ không quá cổ hủ như vậy, mình đã chẳng bao giờ kết hôn với hắn. Mình có thể tự sinh Jonny và nuôi nấng nó.”
“Điều đó cũng khiến họ khó xử mà.” Nhưng mình đồng ý với cô ấy, Diana nghĩ. Chẳng có lý do nào để bào chữa cho hành động của ông bà Gallagher. Vậy tại sao mình lại bảo vệ họ? “Họ chỉ làm điều họ cho là đúng thôi.”
“Mình mới mười bảy tuổi, vì Chúa,” Phoebe siết chặt tay. “Trẻ hơn cả Jane bây giờ. Mình đồng ý kết hôn với một tên khốn gấp đôi tuổi mình đơn giản vì bị hắn quyến rũ. Rồi chỉ biết trơ mắt nhìn hắn được tưởng thưởng vì điều đó. Lạy Chúa,” cô rít lên. “Mình phát bệnh khi nghĩ đến số tiền hắn đã bòn rút của cha mình.”
Vậy thì đừng nghĩ về nó nữa, Diana những muốn nói ra như vậy. Cậu đã cố quên đi, nhưng vẫn có những khoảng thời gian tốt đẹp đấy thôi. Nhất là lúc đầu, khi Anne và mình ghen tị vì cậu đã trở thành phụ nữ còn bọn mình vẫn là những cô nữ sinh lóng ngóng. Cô còn giữ mãi kí ức ấy. Vào một dịp cuối tuần, khi David chợt nảy ra ý tưởng điên rồ là đưa cả ba người theo trong một chuyến công tác đến Paris. Cô không nhớ tên công ty của hắn lúc ấy, bởi hắn đã làm việc cho rất nhiều công ty, nhưng kì nghỉ đó cô sẽ chẳng bao giờ quên được.
David, quá tự tin, quá khéo léo trong việc lựa chọn đi đâu và làm gì, cũng như quá tự nhiên trước tất thảy những điều xa lạ. Phoebe, mang thai bốn tháng, khuôn mặt đáng yêu dưới chiếc mũ rộng vành lộng lẫy, hạnh phúc với bản thân và với David. Còn Anne và Diana, được đi chơi vào dịp nghỉ giữa kì, đã thích mê trước những con người tuyệt vời ở những nơi đẹp đẽ. Đương nhiên, tất cả chỉ là ảo ảnh. Trong hiện thực, David Maybury là một kẻ tệ bạc, vũ phu, Diana đã tự mình phát hiện ra điều đó. Nhưng hồi ở Paris, họ đều bị mê hoặc.
Phoebe đứng phắt dậy, bước tới chỗ ti - vi và tắt phụp đi. Cô nói khi vẫn quay lưng về phía Diana. “Cậu biết điều gì đã giúp mình vượt qua cuộc hỏi cung kéo dài nhiều giờ liền đó không? Bằng cách nào mình có thể tỏ ra bình tĩnh, mặc kệ những tội lỗi họ gán cho mình?” Cô quay lại và Diana nhìn thấy những giọt nước mắt đã biến mất, cũng đột ngột như khi chúng bắt đầu rơi. “Đó là bởi mình cảm thấy nhẹ nhõm, vô cùng nhẹ nhõm khi nhận ra mình đã rũ bỏ được tên khốn ấy quá dễ dàng.”
Diana liếc về phía rèm cửa. Đêm tháng Tám đâu thể lạnh thế này, Phoebe hẳn đã để cửa mở. “Cậu đang nói vớ vẩn gì vậy,” cô kiên quyết nói. “Mười năm qua đã làm cậu quẫn trí mất rồi. Làm sao có thể dễ dàng rũ bỏ David được. Lạy Chúa, gái à, hắn chẳng khác nào bóng ma ám theo cậu kể từ ngày cậu cưới hắn, và giờ vẫn vậy.” Cô kéo áo khoác chặt thêm. “Giá họ tìm thấy một cái xác ở đâu đó để cậu có thể nhận dạng.”
“Nếu mặt trời mọc đằng Tây thì may ra,” Phoebe vừa đáp vừa dọn dẹp căn phòng và vỗ vào những tấm nệm để nó phồng trở lại.
Diana nhặt cốc cà phê đã uống hết lên và đi vào bếp. “Họ đang tập trung cả vào hầm trữ đông,” cô nói qua vai. Cô mở vòi và rửa cái cốc. “Họ lần theo những người có thể biết vị trí của nó.” Cô nghe thấy tiếng cửa sổ đóng lại. “Nếu là cậu, mình sẽ lập một danh sách tất cả những người mà cậu, David hay lũ trẻ đã từng chỉ nơi đó cho họ. Mình đảm bảo sẽ có rất nhiều cái tên đấy.”
Phoebe cười chua chát và rút một mẩu giấy từ túi ra. “Mình đã vắt óc suy nghĩ kể từ lúc rời thư phòng. Kết quả là: Peter và Emma Barnes, nhưng mình cũng không chắc lắm.”
“Ý cậu là mấy đứa con của nhà Dilys kinh khủng đó hả?”
“Phải. Chúng từng lang thang khắp khu vườn trong suốt những ngày được nghỉ học, tìm kiếm Jonathan và Jane. Mình chắc chắn Dilys xui chúng đến để cố làm thân với nhà mình.”
“Nhưng hẳn phải có cả những đứa khác chứ, Pheeb, khi lũ trẻ mới chuyển về đây ấy.”
“Không, bạn ở trường cũng không có. Jon học nội trú, nhớ chứ, và chưa bao giờ muốn bạn bè đến chơi. Jane thì thậm chí còn chẳng muốn có bạn. Đó là lỗi của mình. Mình nên khuyến khích chúng, thế nhưng mọi thứ khó khăn đến mức mình thật sự thấy vui mừng khi chúng xa lánh xã hội như vậy.”
“Thế đã có chuyện gì với Peter và Emma?”
“Chẳng ra sao cả. Emma cứ tụt quần lót xuống trước mặt Jonathan.” Cô lắc đầu. “Mình đã phải ra mặt chấm dứt chuyện đó khi thằng bé cũng bắt đầu tụt quần nó xuống. Nó mới chín tuổi.” Cô thở dài. “Dù sao thì, mình đã khờ khạo đi kể chuyện đó với David. Thế là ngay lập tức hắn gọi đến nhà Dilys và sạc cho cô ta một trận. Hắn gọi cô ta là con khốn tục tĩu và bảo ‘mẹ nào, con nấy’. Về sau chúng không bao giờ bén mảng đến đây nữa. Nhưng mình cho rằng, có thể Jon đã chỉ cho chúng hầm trữ đông trước khi chúng bị cấm cửa.”
Diana bật cười khúc khích. “Vậy là ít nhất, David cũng đúng được một lần. Đã bao nhiêu năm trôi qua mà Emma vẫn chẳng khá hơn tẹo nào.”
“Hắn không có quyền nói ai theo kiểu đó,” Phoebe lạnh lùng đáp. “Chúa chứng giám, mình không thể chịu nổi Dilys. Nhưng Jon cư xử cũng tệ như Emma vậy. David chưa bao giờ mắng mỏ nó, hắn còn coi như trò đùa, và nói Jon đang dần trở thành một người đàn ông. Mình đã có thể giết hắn. Nếu có ai tục tĩu ở đây, thì đó chính là David.”
Diana bối rối trước tâm trạng của Phoebe. Cô biết bạn mình khá khó tính, nhưng chưa bao giờ thấy Phoebe gay gắt đến thế vì một vấn đề nhỏ nhặt như vậy. Cứ như thể các sự kiện trong buổi chiều hôm nay đã đập vỡ tuyến phòng thủ bấy lâu của Phoebe, giải phóng chuỗi cảm xúc dồn nén hàng năm trời. Điều này thật nguy hiểm. Cô và Anne từng nghĩ, Jane chính là mắt xích yếu nhất. Nhưng liệu có phải thế chăng? Sau cùng, chẳng phải chính Phoebe mới là người dễ tổn thương nhất sao?
“Cậu mệt rồi, cưng ạ,” cô bình tĩnh nói, vòng cánh tay ôm lấy bạn mình. “Lên giường và đi ngủ thôi nào.”
Đầu Phoebe rũ xuống. “Đầu mình đau như búa bổ.”
“Như hôm nay thì không đau mới lạ. Uống vài viên aspirin đi. Sáng mai cậu sẽ đỡ ngay.”
Họ tay trong tay bước dọc hành lang.
“Họ đã hỏi cậu về Fred với Molly à?” Phoebe đột nhiên thắc mắc.
“Một chút.”
“Ôi, trời ạ.”
“Đừng có lo.” Hai người đã đến đầu cầu thang. Diana hôn bạn và buông Phoebe ra. “Walsh cũng yêu cầu mình mô tả hầm trữ đông,” cô miễn cưỡng nói.
“Mình đã bảo lão ta rất nguy hiểm mà,” Phoebe vừa nói vừa bước lên tầng.
Tiếng bước chân của Diana vang vọng trong không gian im lìm. Cụm từ ‘ tĩnh lặng như nấm mồ ’ cứ ám ảnh cô mãi khi cởi giày và nhón chân bước dọc hành lang. Cô khẽ mở cửa phòng Anne và ngó vào trong. Anne đang ngồi ở bàn, soạn thảo văn bản. Diana khẽ huýt sáo đánh tiếng, rồi chỉ lên trần nhà. Họ cùng leo lên cầu thang, vào phòng ngủ của Anne.
Anne theo sau cô, đôi mắt sáng rực vẻ tinh nghịch và hài hước. “Lạy Chúa, Di à, thật chẳng giống cậu chút nào. Cậu luôn coi trọng hình thức cơ mà. Cậu không thấy nơi này vẫn còn ngập rác sao?”
“Đừng có ngốc thế. Lần này không phải trò chơi nữa rồi, nên hãy im miệng và lắng nghe mình nói này.”
Cô đẩy Anne lên giường và ngồi ghé xuống, bắt chéo chân ngay bên cạnh. Cô vừa kể vừa bồn chồn vặn vẹo đôi bàn tay và đấm thùm thụp lên tấm chăn lông vịt mềm mại.