23
McLoughlin mệt mỏi chui vào xe và ngồi thừ người nhìn qua kính chắn gió một lúc. Vài câu nói của Francis Bacon cứ tua đi tua lại trong tâm trí anh. “Trả thù là loại phán quyết tàn bạo, là thứ bản năng mà con người càng hướng đến, thì càng rút cạn lẽ công bằng.” Anh chà mạnh gương mặt hốc hác. Anh đã nói với Anne rằng anh có thể thông cảm với việc trả thù vì tư thù cá nhân, nhưng giờ anh biết điều đó là sai trái. Kết quả cuối cùng của “nợ máu trả bằng máu” là một thế giới chỉ còn lại chết chóc. Anh thở dài, và lái xe đi.
Anh sống trong một căn hộ hiện đại thuộc khu chung cư lớn ở phía Tây Bắc Silverborne, nơi tất cả các căn hộ đều giống nhau đến đáng buồn, và cũng là nơi cá tính riêng chỉ được thể hiện ở màu sơn cửa trước mà thôi. Nó từng khiến anh thoả mãn. Cho đến khi anh tới điền trang Streech.
“Chào, Andy,” Kelly nói. Cô ngại ngùng đứng cạnh bồn bếp, đang rửa những cái đĩa bẩn anh bỏ đó trong suốt mười ngày. Anh đã quên mất cô hấp dẫn ra sao và cơ thể tuyệt mỹ đó từng khiến anh rạo rực thế nào.
“Chào em.”
“Có mừng khi nhìn thấy em không?”
Anh nhún vai. “Chắc rồi. Coi nào, em không cần làm vậy đâu. Anh đang định xử lý chúng vào cuối tuần. Tuần này anh không ở nhà nhiều lắm.”
“Em biết. Em đã cố gọi điện cho anh.”
Anh đến chỗ tủ lạnh và lấy một miếng pho mát nằm lẫn giữa những hộp cà chua ăn dở đã mốc meo và những miếng đào bám dính lấy nhau. Anh đưa nó cho cô. “Em muốn ăn một chút không?” Cô lắc đầu, nên anh ăn cả miếng lớn rồi nhìn đồng hồ. “Anh phải gọi điện thoại, rồi đi tắm qua loa để ra ngoài.” Anh phẩy tay. “Cứ thong thả và lấy bất cứ thứ gì em muốn.” Anh mỉm cười hoà nhã. “Ngoại trừ đống sách và mấy bức tranh vẽ hai con tàu của anh. Em sẽ không phản đối chứ? Em lúc nào cũng bảo chúng chỉ giỏi tích bụi thôi mà.” Thế nên, chúng đã bị tống sang căn phòng thừa không dùng đến, cùng với anh.
Đi được nửa cầu thang, anh bỗng cảm thấy day dứt lương tâm nên quay lại. “Coi nào, thật đấy, em không cần rửa ráy gì đâu. Không cần thiết. Lúc nào rỗi anh sẽ tự dọn.” Anh lại mỉm cười. “Sẽ làm hỏng lớp sơn móng tay của em mất thôi.”
Miệng cô run run. “Jack với em, không ổn.”
Cô lao vào anh và vùi mái đầu thơm ngát vào lồng ngực anh. “Ôi, Andy, em nhớ anh. Em muốn về nhà. Em muốn về nhà quá chừng.”
Sự lãnh đạm khủng khiếp bất thần xâm chiếm lấy anh, giống như sự lãnh đạm mà một kẻ sắp chết đuối nhận thấy vào khoảnh khắc ngay trước khi hắn buông xuôi. Đôi mắt anh nhìn vào khoảng không lưng chừng trên đầu cô, tìm kiếm thứ gì đó để bấu víu. Nhưng không có gì cả. Anh ôm cô trong thoáng chốc, rồi khẽ khàng gỡ mình ra. “Cứ về nhà,” anh nói. “Nơi này cũng là nhà của em mà.”
“Anh không giận sao?”
“Không hề. Anh mừng lắm.”
Đôi mắt nhung huyền của cô sáng lên như những ánh sao. “Mẹ anh cũng nói thế.”
Anh thầm nghĩ, những cọng rơm thì thật vô dụng với người sắp chết đuối. Chỉ có khao khát sống mới đủ để giữ cái đầu vươn lên khỏi mặt nước. “Anh đi tắm đã, rồi phải ra ngoài,” anh nói. “Anh sẽ gom đám sách và mấy bức tranh vào ngày mai, có lẽ cả đĩa nhạc anh mua trước khi chúng ta kết hôn nữa.” Anh liếc qua cửa phòng khách, nhìn về phía chiếc bàn cà phê bằng crôm, tấm thảm màu yến mạch, những tấm rèm lưới và bộ sofa nhạt màu thanh nhã. Anh nghĩ, chưa có ai sống ở đây bao giờ cả. Anh lắc đầu. “Anh không cần thứ gì khác nữa.”
Kelly tóm lấy cánh tay anh. “Anh có giận.”
Gương mặt tăm tối của anh bỗng giãn ra thành một nụ cười xòa. “Không đâu. Anh vui mà. Anh cần một cú hích. Anh ghét nơi này. Lúc nào cũng ghét. Nó quá…” anh tìm từ ngữ. “… cằn cỗi.” Anh nhìn cô với vẻ thương hại. “Như cuộc hôn nhân của chúng ta vậy.”
Cô bấm móng vào cánh tay anh. “Tôi biết anh sẽ nói thế mà, đồ khốn. Nhưng đó không phải lỗi của tôi. Nào có khác gì tôi, anh cũng chẳng thiết tha gì chuyện con cái cả.”
Anh gạt tay cô ra. “Đó không phải sự cằn cỗi mà anh đang nhắc đến.”
Cô trở nên cay đắng. “Anh đã tìm được người khác.”
Anh đến chỗ điện thoại, lôi mảnh giấy từ áo khoác ra và bấm dãy số trên đó. “McLoughlin đây,” anh nói vào ống nghe. “Chúng tôi đã nhận dạng được cái xác. Đúng thế, trên khắp mặt báo sáng mai, cho nên, nếu hắn khôn ra thì tốt nhất là nên án binh bất động. Phải, chắc là đêm nay. Mẹ kiếp, phải, tôi muốn hắn. Tôi sẽ đích thân xử lý những việc hắn làm. Nên ông thu xếp được không?” Anh lắng nghe một lúc. “Chỉ cần nhấn mạnh là họ lại vừa thoát tội giết người. Tôi sẽ có mặt ở chỗ ông lúc 10 giờ.” Anh ngước lên và bắt gặp ánh mắt của Kelly.
Những giọt nước mắt lớn đọng lại quanh hàng mi chuốt mascara. “Anh sẽ đi đâu?”
“Anh cũng chưa biết. Có lẽ là Glasgow.”
Nước mắt biến thành cơn thịnh nộ, và nó trút xuống người anh như bao lần trước. “Có phải anh vừa bỏ công việc chết tiệt ấy đúng không? Sau bao lần tôi van nài anh từ bỏ, cuối cùng anh lại làm thế vì nghe lời ai đó khác.”
“Không ai xúi anh làm thế cả, Kelly ạ, và anh cũng không bỏ việc, vẫn chưa.”
“Nhưng anh sẽ bỏ.”
“Có lẽ.”
“Cô ta là ai?”
Anh vẫn muốn khiến cô dằn vặt, nên hẳn vẫn còn chút tình cảm lưu lại. Có lẽ luôn luôn là thế. Bảy năm, dù cằn cỗi ra sao, cũng hằn lại dấu vết. “Cô ấy là đoá hồng của anh,” anh nói. “đóa hồng đỏ, đoá hồng đỏ của anh*.” Vốn đã nghe quá đủ thơ của Robert Burns đế căm ghét ông ta đến suốt cuộc đời, Kelly cảm thấy trái tim mình bị bóp nghẹt lại vì hoảng sợ.
Phoebe lay vai Diana để đánh thức cô. “Chúng ta có khách,” cô thì thầm. “Mình cần giúp đỡ.” Đâu đó trong bóng tối phía sau cô vẳng lại tiếng gầm gừ của mấy con chó.
Diana liếc bạn qua khoé mắt. “Bật đèn lên,” cô ngái ngủ nói.
“Không, mình không muốn chúng biết là bọn mình còn thức.” Cô ấn chiếc váy ngủ vào ngực cô bạn. “Thôi nào, cưng, dậy đi.”
“Cậu gọi cảnh sát chưa thế?” Diana ngồi dậy và lùa tay vào chiếc váy.
“Vô ích thôi. Lúc cảnh sát đến được đây thì mọi chuyện đã kết thúc.” Phoebe bật đèn pin và chĩa xuống sàn. “Đi nào,” cô thúc giục. “Chúng ta không có nhiều thời gian đâu.”
Dlana xỏ dép và bước theo. “Sao mấy con chó lại ở đây? Sao chúng không ở ngoài? Còn McLoughlin đâu rồi?”
“Tối nay anh ta không đến.” Cô thở dài. “Đúng cái đêm chúng ta cần anh ta nhất, thì anh ta không xuất hiện.”
“Thế cậu định làm gì đây?”
Phoebe nhấc khẩu súng từ chỗ cô để ngoài cửa phòng ngủ của Diana. “Mình sẽ dùng cái này,” cô đi trước, bắt đầu tiến xuống tầng dưới, “và mình không muốn bắn nhầm vào lũ chó. Nếu đám khốn nạn kia cố lẻn vào thì sẽ đến lượt Benson và Hedges xử lý.”
“Lạy Chúa,” Diana lẩm bẩm. “Cậu không định giết ai đấy chứ?”
“Đừng ngốc thế.” Phoebe rón rén đì qua sảnh và vào phòng khách. “Mình sẽ làm chúng sợ vãi linh hồn. Lần trước, chúng đã không làm gì được mình. Nên lần này, chúng cũng không làm gì được mình đâu.” Cô ra hiệu cho Diana nấp sau một bên tấm rèm, rồi tắt đèn pin, và đứng vào vị trí đối diện. “Nhìn kĩ nhé. Nếu thấy ai từ phía sân hiên đằng kia tiến ra thì bảo mình.”
“Mình sẽ hối hận cho mà xem,” Diana rên rỉ, gạt tấm rèm sang một bên và hé mắt nhìn ra màn đêm. “Mình chẳng thấy cái mẹ gì cả. Làm sao cậu biết chúng ngoài đó?”
“Benson nhảy qua cửa hầm rượu và đánh thức mình. Mình đã huấn luyện nó sau lần đầu tiên đám khốn kiếp ấy tới đây gây rối.” Cô vỗ nhẹ đầu con chó già. “Mày đúng là bé ngoan mà. Từ ngày tao huấn luyện mày tuần tra khu đất tới nay đã mấy năm rồi, vậy mà mày chẳng hề quên.” Tiếng con chó ve vẩy đuôi và quất lên tấm thảm nghe rõ mồn một trong căn phòng tĩnh lặng. Khi David Maybury biến mất, Hedges vẫn chưa được sinh ra. Con chó nép mình cạnh chân bà chủ, toàn thân căng lên chờ đến lượt được sai bảo. Phoebe đưa mắt nhìn cả khoảng sân rộng để tìm các dấu hiệu của sự chuyển động. “Mắt cậu sẽ sớm quen thôi.”
“Có ai đó,” Diana đột ngột lên tiếng. “Sát tường bên tay phải. Cậu nhìn thấy hắn không?”
“Có. Có một tên khác đang vòng qua từ chỗ của Anne.” Cô siết chặt khẩu súng. “Cậu có thể mở khoá cửa mà không gây tiếng động không?”
Trong một thoáng, Diana do dự, rồi cô nhún vai và cẩn thận tập trung vào chiếc chìa khoá. Rốt cuộc, Phoebe biết tất cả những điều cần biết về địa ngục. Vì Phoebe đã từng ở đó. Và Phoebe sẽ không tự nguyện quay lại lần nữa. Dù sao, adrenaline đang chảy rần rật trong người cô, cũng mạnh mẽ chẳng kém gì trong người Phoebe vậy. Khi bị dồn đến chân tường thì ai cũng thế, dẫu hiền như thỏ, cũng sẽ biết nhe răng gầm gừ. “Được rồi,” cô thì thầm khi cái khoá bật mở. Cô lại nhìn hé qua góc rèm. “Ôi, lạy Chúa,” cô thở hắt ra. “Có cả tá người.”
Những bóng đen lần mò dọc theo rìa sân như một toán đười ươi, nhưng nghĩ thế có vẻ xúc phạm đười ươi quá. Chỉ có con người, ở cấp độ tiến hoá cao nhất, mới kiếm tìm niềm vui từ đớn đau của đồng loại. Miệng Diana trở nên khô khốc. Luôn có gì đó ớn lạnh đến khó tin khi chứng kiến sự điên loạn của cả một đám đông, khi chính kiến cá nhân bị lấn át bởi tập thể.
“Không nhiều đến thế đâu. năm hay sáu thôi. Khi mình nói ‘Nào’ thì mở cửa rộng ra nhé.” Phoebe bật điệu cười man dại. “Không được vội vã, cứ chờ cho thời cơ chín muồi. Mình luôn muốn thử điều này.”
Đám người lộn xộn túm tụm với nhau gần tường bao của sân hiên, rồi lại tách ra.
“Bọn chúng đang làm gì thế?” Diana hỏi.
“Nhìn thì có vẻ họ định lôi gạch từ trên mái xuống. Cúi đầu thật thấp nếu chúng có ném thật nhé.”
Một kẻ trong số đó có vẻ là tên cầm đầu. Hắn dùng tay ra hiệu đế chỉ đạo đội quân chia thành hai toán đi dọc theo hai bên sân hiên.
“Nào,” Phoebe lập tức thì thầm. “Mình không muốn chúng tách ra.”
Diana vặn tay nắm và đẩy cửa mở toang. Phoebe nhảy qua trong tích tắc, dáng hình dong dỏng cao của cô tan vào bóng đêm. Cô nâng khẩu súng nặng trịch lên vai và đang định ngắm bắn thì một bàn tay to lớn bịt miệng cô lại và bàn tay kia lôi khẩu súng khỏi tay cô.
“Nếu là cô tôi sẽ không làm thế đâu.” Fred khẽ thì thầm. Ông giữ chặt tay mình trên miệng cô và dùng cẳng tay ép vai cô để buộc cô quỳ xuống. Ông gập người, khẽ khàng đặt khẩu súng xuống những viên đá lát rồi giục cô đứng thẳng dậy. Ông cắp lấy eo cô như thể cô chẳng hơn gì một nùi bông, và nhấc cô qua cửa. Ông cảm nhận được sự hiện diện của Diana, đúng hơn là nhìn thấy cô. “Yên lặng nào,” ông quở trách bằng những tiếng thì thầm nghèn nghẹn. “Và đóng cửa lại, phiền cô.”
“Nhưng Fred…”
“Làm như tôi bảo đi, cô Goode. Cô muốn cô nhà tôi bị thương à?”
Diana run rẩy làm theo.
Chẳng thèm để ý đến hàm răng cắn chặt của Phoebe, Fred kéo cô qua căn phòng và nhét cô vào sảnh. Diana đuổi theo. “Ông đang làm gì vậy?” Cô giận dữ hỏi, đấm túi bụi vào vai ông. “Thả Phoebe xuống ngay.” Bị đánh động bởi giọng Diana, Benson và Hedges nhào vào chân Fred.
“Cửa này nữa, cô Goode, nếu cô không phiền.”
Diana tóm được một nắm tóc lơ thơ của Fred và giật mạnh. “Thả cô ấy ra."
Thở dài vẻ đau đớn, ông quay phắt lại, cắp theo cả hai người phụ nữ và dùng chân đá cửa. Vài giây sau, cánh cửa kiểu Pháp vỡ tan tành. “Đó,” ông nhã nhặn nói khi cẩn thận đặt Phoebe xuống sàn và bỏ tay khỏi miệng cô. “Tôi nghĩ, giờ chúng ta không sao rồi. Nếu cô không để ý, cô Goode à, làm thế có hơi đau đấy. Cảm ơn cô.” Ông móc chiếc khăn từ túi áo và cuốn quanh những ngón tay rướm máu của mình. “Ngoan lắm,” ông lẩm bẩm, và vuốt ve mõm hai chú chó. “Thế là tốt đấy. Tôi không nói mình không khó chịu khi lại phải thay kính cửa sổ đâu, nhưng lần này, chúng ta sẽ đảm bảo, kẻ khác phải trả tiền sửa nó.” Ông mở cửa. “Thứ lỗi cho tôi nhé, thưa cô. Tôi ghét bỏ lỡ cuộc vui lắm.”
Hai người phụ nữ câm nín nhìn cơ thể đồ sộ của ông nhẹ nhàng bước qua đám kính vỡ và ra ngoài sân hiên. Khung cảnh ngoài kia được ánh trăng soi tò, không khác gì tranh của hoạ sĩ người Hà Lan Hieronymus Bosch. Một mớ rối rắm những hình thù méo mó đang nhốn nháo trên bãi cỏ. Với tiếng hét có thể khiến người khác đông cứng lại vì sợ, Fred tung mình vào giữa cuộc hỗn chiến. Chỉ liếc mắt thôi cũng đã nắm được tình hình, Phoebe liền huýt sáo gọi Hedges và chỉ vào một kẻ đang tìm cách tẩu thoát. “Đi đi, cậu bé.” Sủa lên đầy phấn khích, Hedges phóng như bay qua bãi cỏ, xô ngã tên đàn ông và nhảy chồm lên người hắn, rồi ngửa đầu nhìn trăng và tru lên khúc ca chiến thắng. Không chịu thua kém, Benson nhẹ nhàng tiến ra sân, giương cái mõm già lên hoà âm vui vẻ.
Tiếng của hai con chó và đám người hỗn loạn dưới sân tạo thành thứ âm thanh chói tai.
“Chúa ơi!” Với lượng adrenaline vẫn đang chảy cuồn cuộn trong mạch máu, Diana hét lên bên tai Phoebe rồi lăn ra cười đến chảy nước mắt.