Hầm Trữ Đông

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 25 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 5

❊ ❊ ❊

5

Điền trang Streech là một tòa nhà cũ xinh đẹp được xây từ đá xám theo phong cách kiến trúc Phục Hưng, với những khung cửa sổ lắp chấn song và mái nhà dốc lợp đá. Hai chái nhà phụ, được xây thêm sau này, vươn ra từ hai phía của nhà chính, bao lấy mạn sân hiên, nơi những người phụ nữ uống trà. Những vách ngăn dựng bên trong giúp hai chái nhà đều có không gian riêng, với cửa không khóa ở tầng trệt thông sang hai bên. Sau công cuộc tìm kiếm vô vọng trong phòng khách và nhà bếp, trung sĩ McLoughlin liền tới chỗ cánh cửa thông với chái nhà ở mạn Đông. Khẽ gõ cửa nhưng không thấy trả lời, anh xoay tay nắm và bước vào hành lang, phía cuối có một cánh cửa khép hờ. Anh nghe thấy giọng nói trầm trầm, không lẫn đi đâu được của Anne Cattrell vọng ra từ căn phòng bên trong. Anh dỏng tai nghe.

“Cứng rắn lên và đừng để bọn khốn đó đe dọa cậu. Có Chúa chứng giám, mình thề rằng mình có nhiều kinh nghiệm hơn phần lớn họ đấy. Dù chuyện gì xảy ra, cũng đừng để Jane vướng vào. Được không nào?” Một tiếng rì rầm đồng ý. “Và, cưng ạ, nếu cậu đủ sức đánh bay nụ cười giả tạo khỏi gương mặt tay trung sĩ, mình sẽ ngưỡng mộ cậu cả đời.”

Giọng nói thích thú nhẹ nhàng hơn là của Diana. “Mình tưởng cậu cho rằng anh ta bẩm sinh đã có nụ cười đó rồi. Khiếm khuyết cũng nên, kiểu như cánh tay teo rút ấy. Nếu vậy, hẳn cậu đã thông cảm cho người ta.”

Anne bật tiếng cười khàn. “Khiếm khuyết duy nhất của thằng nhóc đó ẩn giấu trong quần ấy.”

“Nói hẳn ra xem nào?”

“Gậy thọc đằng trước còn lỗ lại nằm sau.”

Diana cười rú nên. McLoughlin cảm thấy máu nóng dồn lên mặt. Anh khẽ quay người, bước qua cánh cửa, đóng lại và gõ thêm lần nữa, lần này to hơn. Lát sau, Anne ra mở cửa, McLoughlin đã sẵn sàng với điệu cười mỉa mai nhất trên mặt.

“Vâng, trung sĩ?”

“Tôi đang tìm cô Goode. Thanh tra Walsh có lời muốn trao đổi với cô ấy.”

“Đây là chái nhà tôi ở. Cô ấy không ở đây.”

Lời nói dối trắng trợn đến mức McLoughlin phải trố mắt ra. “Nhưng…” Anh ngừng lại.

“Nhưng gì?”

“Tôi nên tìm cô ấy ở đâu?”

“Tôi không biết. Có lẽ thay vào đó, thanh tra sẽ muốn nói chuyện với tôi chăng?”

McLoughlin sốt ruột bước qua cô và đi dọc hành lang, vào thẳng căn phòng. Chẳng có ai trong đó. Anh chau mày. Căn phòng rất lớn, một đầu kê bàn, đầu kia có sofa và vài chiếc ghế bành đặt quanh lò sưởi lớn. Chậu cây cảnh sum sê bày khắp nơi, như thác nước xanh đổ xuống từ mặt lò sưởi, leo theo những tấm lưới mắt cáo trên các bức tường, khiến ánh đèn hắt xuống bàn trở nên lốm đốm. Rèm dệt kiểu xương cá phủ từ trần xuống sàn có màu hồng nhạt, xám và xanh dương, chăng dọc theo chiều dài hai bức tường bên ngoài. Sàn trải thảm xanh hoàng gia, tường treo những bức tranh tươi sáng theo phong cách trừu tượng. Sách trên kệ dựng thẳng đứng như những chiến binh. Đây là một căn phòng thú vị, nhưng không phải phong Cách McLoughlin hình dung khi liên tưởng đến người phụ nữ bé nhỏ tóc đen cũn cỡn vừa theo chân anh vào và giờ đang chờ đợi với mái đầu tựa lên khung cửa.

“Anh có thói quen xông vào tư gia của người khác như thế à? Tôi không nhớ mình có mời anh.”

“Chúng tôi được cô Maybury cho phép ra vào tùy ý,” McLoughlin thô lỗ đáp.

Anne bước tới gần một chiếc ghế bành rồi ngồi xuống, rút một một điếu thuốc từ bao ra và đặt trên tay vịn. “Đương nhiên, trong nhà cô ấy là thế,” cô vừa đáp vừa châm thuốc. “Nhưng chái nhà này thuộc về tôi. Anh không có quyền xâm phạm trừ phi được phép của tôi hoặc có trát từ tòa án.”

“Tôi xin lỗi,” McLoughlin gượng gạo nói và tự nhiên ngứa ngáy khó chịu, dù đứng cao hơn cô rất nhiều. Anh bất tiện thấy rõ trong khi cô hoàn toàn thoải mái. “Tôi không biết cô sở hữu phần này của ngôi nhà.”

“Tôi không sở hữu nó, tôi thuê nó, nhưng về mặt pháp lý đối với việc cảnh sát tùy tiện ra vào thì thuê hay mua cũng thế cả thôi.” Cô cười nhạt. “Chỉ là tò mò, nhưng tại sao anh lại nghĩ cô Goode có thể ở trong này vậy?”

McLoughlin thấy một mép rèm rung rung như thể bị gió lùa, và nhận ra Diana hẳn đã rời đi qua khung cửa kiểu Pháp. Anh thầm nguyền rủa mình vì để người phụ nữ này nhạo báng. “Tôi chẳng tìm thấy cô ấy ở đâu cả,” anh cộc lốc đáp. “Và thanh tra Walsh muốn nói chuyện với cô ấy ngay. Cô ấy sống ở chái nhà bên kia phải không?”

“Cô ấy thuê chái nhà bên kia. Để sống chung ở đây ấy mà. Chắc chắn anh nghĩ chúng tôi có xu hướng ‘ yêu ’ ba người đúng không? Dù trong trường hợp này cũng có vẻ hơi khó. Thông thường, ‘ yêu ’ ba người phải gồm cả hai giới. Tôi e là, chúng tôi lại thích những gì chúng tôi đang làm hơn, thích sự độc nhất, riêng biệt của chúng tôi. Biết mô tả làm sao bây giờ nhỉ, chuyện chăn gối thăng hoa giữa nữ giới với nhau ấy. Anh có nghĩ ba người sẽ hứng thú hơn nhiều so với hai không? Anh đã bao giờ thử chưa?”

Sự căm ghét dành cho người phụ nữ đã lên tới đỉnh điểm, McLoughlin hất đầu về phía nhà chính. “Đã bao giờ cô dạy hư lũ trẻ nhà này theo cái cách cô dạy hư mẹ chúng chưa?”

Anne khẽ cười và đứng dậy. “Tôi cho rằng anh sẽ tìm thấy cô Goode trong phòng khách của cô ấy. Tôi chỉ đường cho.” Cô dẫn anh đi dọc hành lang và mở cửa. “Cứ đi thẳng qua nhà chính là tới chái nhà phía Tây. Nó giống như hình phản chiếu trong gương của nơi này vậy. Anh sẽ thấy một cánh cửa giống hệt thế này.” Cô chỉ vào chiếc chuông gắn trên tường mà khi nãy anh không để ý. “Nếu là anh, tôi sẽ nhấn chuông. Đó là phép lịch sự tối thiểu, cực kì tối thiểu.” Với nụ cười khinh bỉ trên môi, Anne đứng đó nhìn anh bước xa dần.

Muốn sang chái Tây thì phải đi ngang qua cửa thư phòng, nên Andy McLoughlin tiện thể quay vào để dặn Walsh chờ thêm vài phút trong khi anh đi đón Diana Goode. Nhưng anh ngạc nhiên khi thấy cô ta đã ở sẵn trong thư phòng, trên chiếc ghế lúc trước Phoebe ngồi. Cô ta và chánh thanh tra đều quay đầu lại khi cánh cửa mở ra. Họ với nhau như thể cùng biết một trò đùa nào đó.

“Anh đây rồi, trung sĩ. Chúng tôi đang đợi anh đấy.”

McLoughlin lại ngồi xuống ghế và ngờ vực nhìn Diana. “Làm sao cô biết thanh tra muốn nói chuyện với cô?” Anh hình dung ra cảnh cô ta đứng ngoài khung cửa số kiểu Pháp và lắng nghe Anne Cattrell giễu cợt mình như một thằng đần.

“Tôi nào biết. Tôi chỉ ghé vào xem hai người có muốn dùng cà phê không thôi.” Cô mỉm cười thân thiện và bắt chéo chân. “Ông muốn nói chuyện gì với tôi thế, thanh tra?”

Một tia tán thưởng ánh lên trong mắt George Walsh. “Cô quen cô Maybury bao lâu rồi?” ông hỏi.

“Hai mươi lăm năm. Kể từ khi chúng tôi mười hai tuổi. Chúng tôi học cùng trường nội trú. Anne cũng vậy.”

“Một quãng thời gian dài.”

“Phải. Chúng tôi biết cô ấy lâu hơn bất kì ai khác, thậm chí còn lâu hơn cả cha mẹ cô ấy. Họ mất khi cô ấy mới ngoài hai mươi.” Cô ngừng một lát. “Nhưng lần trước, ông đã biết những thông tin này rồi mà…”

“Phiền cô nhắc lại được không?” Walsh khuyến khích.

Diana nhìn xuống để giấu đi biểu cảm trong ánh mắt. Anne có lý khi dặn đừng để lũ khốn này đe dọa. Biết nhiều quá cũng không tốt. Với một câu hỏi chung chung ai cũng có thể nói ra như thế. Cô đã nhen lại những nghi ngờ xưa cũ. Không có lửa làm sao có khói, tất cả mọi người đều nói vậy khi David biến mất.

“Họ chết trong một vụ tai nạn xe hơi, phải không?” Walsh thúc giục.

Diana gật đầu. “Phanh bị hỏng. Họ đều đã tắt thở khi được đưa ra khỏi đống đổ nát.”

Một quãng im lặng kéo dài.

Waish quay sang McLoughlin. “Nếu tôi nhớ chính xác, có lời đồn về việc họ bị ám hại. Đúng chứ, cô Goode? Dường như dân làng nghĩ, chính cô Maybury đã gây ra vụ tai nạn để sớm chạm tay vào khối tài sản thừa kế. Con người ta có trí nhớ dai dẳng lắm. Câu chuyện được khơi lại vào thời điểm anh Maybury biến mất.”

McLoughlin nhìn chằm chằm vào mái đầu cúi thấp của Diana. “Tại sao người ta lại nghĩ thế?” anh hỏi.

“Bởi họ ngu ngốc,” cô lớn tiếng đáp. “Không có chút sự thật nào trong đó cả. Báo cáo điều tra hiện trường không thể rõ ràng hơn, phanh bị hỏng vì dầu phanh rò ra ống dẫn đã mòn. Chiếc xe được đem đi sửa ba tuần trước đó ở xưởng Casey trong làng. Lão ta lấy tiền công mà chẳng làm gì hết, đúng là một tên lừa đảo khốn nạn.” Cô chau mày. “Lẽ ra, lão phải bị truy tố nhưng rồi chẳng đi đến đâu. Không đủ bằng chứng, rõ ràng là vậy. Dù sao thì, chính Casey là kẻ gieo rắc tin đồn rằng Phoebe đã phá hoại chiếc xe để được thừa kế điền trang Streech. Lão không muốn mất khách hàng.”

McLoughlin chăm chú nhìn Diana, nhưng ánh mắt không có chút tán đồng nào. Anh thờ ơ. Và với một phụ nữ cả đời quen dùng sự mềm mỏng quyến rũ để thao túng cả hai giới như Diana, điều này thật đáng ngán. Sắc đẹp cũng trở nên bất lực trước một bức tường đá. “Hẳn phải có nhiều nội tình hơn chứ? ” McLoughlin khô khan hỏi. “Thiên hạ đâu cả tin như vậy.”

Diana mân mê gấu áo khoác. “Đó là lỗi của David. Cha mẹ Phoebe đã tặng quà cưới cho hai người là một căn nhà nhỏ ở Pimlico, nhưng David thế chấp nó để vay tiền. Hắn mất gần hết khi đầu cơ chứng khoán. Bọn họ bị tịch biên tài sản vào đúng thời điểm xảy ra vụ tai nạn, với hai đứa con thơ, không tiền của và chẳng có nơi nào để đến.” Cô lắc đầu. “Không rõ vì sao, nhưng tin đồn lan đi nhanh chóng. Dân địa phương vin vào những điều Casey nói, rồi tự suy diễn và đưa ra kết luận. Kể từ lúc Phoebe tiếp quản ngôi nhà này, cô ấy đã bị nguyền rủa. Sự biến mất của David càng củng cố những định kiến mà mọi người gán cho Phoebe. Nhưng nực cười ở chỗ, thiên hạ cũng chẳng tin Casey. Mười tháng sau lão phá sản vì bị tất cả khách hàng bỏ rơi. Lão phải bán tống bán tháo toàn bộ đồ đạc rồi chuyển đi. Coi như có chút công bằng. Nhưng như thế cũng chẳng giúp Phoebe khá hơn. Thiên hạ quá ngu ngốc khi không thấy rằng Casey nói dối, còn Phoebe thì vô tội.”

McLoughlin ngả người ra ghế, chống những ngón tay lên bàn. Anh gượng cười. “Hẳn cô ấy phải cảm thấy vô cùng tồi tệ.”

Diana thận trọng đáp. “Đúng vậy. Phoebe còn quá trẻ, lại phải một mình đương đầu với mọi chuyện. Bấy giờ David đã bỏ đi được vài tuần và mọi sự càng rắc rối hơn.”

Như thể thấu hiểu và cảm thông được với nỗi cô đơn ấy, mắt McLoughlin dịu hẳn đi. “Và tôi cho rằng, bạn bè quanh đây cũng bỏ rơi cô ấy vì chuyện này”

Diana bùi ngùi. “Phoebe chưa bao giờ thực sự có bạn ở đây, đó là một phần của vấn đề. Nếu cô ấy bầu bạn với ai đó, hẳn mọi chuyện đã khác Cô ấy đi học ở trường nội trú khi mới mười hai tuổi, kết hôn ở tuổi mười bảy và chỉ trở lại đây khi cha mẹ qua đời. Cô ấy chưa bao giờ có bất cứ người bạn nào ở Streech.”

McLoughlin gõ gõ những ngón tay lên lớp gỗ gụ. “‘Cô đơn nhất là khi thiếu đi tình bạn chân thành.’ Francis Bacon đã nói thế bốn trăm năm về trước.”

Diana kinh ngạc. Anne cũng quen trích dẫn Francis Bacon, nhưng theo hướng khiếm nhã, và chỉ nhằm mục đích cớt nhả. Chất giọng u ám của McLoughlin nhấn nhá từng chữ, như thể trao cho câu nói thêm sức nặng. Diana ngạc nhiên trước việc anh biết trích dẫn kia, cũng như sự thích hợp của nó trong tình huống này. Cô đăm chiêu quan sát anh.

“Nhưng ông cũng nói. ‘Vận mệnh nằm ngay trong tay mình.’”

McLoughlin mím môi vẻ tàn nhẫn. “Lạ lùng quá, tại sao cô Maybury lại khiến người khác thù ghét đến thế? Tôi tự hỏi không biết bí mật của cô ấy là gì?” Anh chọc đầu bút chì vào đống ảnh trên bàn, xoay chúng lại để Diana nhìn được. “Tại sao cô ấy không bán điền trang và chuyển đi, một khi đã rũ bỏ được ông chồng?”

Khác với vẻ cứng rắn phức tạp bên ngoài, Diana vốn rất ngây thơ. Những hình ảnh ghê rợn khiến cô sốc nặng. Cô chưa bao giờ tưởng đến cảnh tượng nào như thế. “Cô ấy không thể,” cô giận dữ quát lên. “Cũng đâu phải muốn bán là được. Một năm sau khi kết hôn với tên khốn kia, Phoebe đã thuyết phục cha thay đổi di chúc và để lại ngôi nhà cho các con cô ấy. Chúng mới là chủ nhà của chúng tôi.”

“Vì sao các con cô ấy không bán nó đi? Chúng không thương mẹ mình à?” McLoughlin nhìn thẳng vào mắt Diana. “Hay chúng cũng không thích cô ấy? Tình huống này khá quen thuộc với cô Maybury nhỉ?”

Cơn thịnh nộ gần như lấn át lý trí Diana. Nhưng cô buộc mình phải giữ bình tĩnh. “Mục đích là ngăn David bán phắt ngôi nhà rồi bỏ mặc Phoebe và lũ trẻ không nơi nương tựa ngay sau khi vợ chồng Gallagher qua đời. Dù chỉ có nửa cơ hội, hắn cũng sẽ làm như thế. Hắn tiêu xài hết số tiền thừa kế của cô ấy trong thời gian ngắn kỉ lục. Đại tá Gallagher để lại di chúc, quy định trước sinh nhật lần thứ hai mươi mốt của Jane, không thể bán hoặc thế chấp ngôi nhà trừ những tình huống đặc biệt. Trách nhiệm quyết định những tình huống đó - phần lớn liên quan đến khó khăn tài chính của Phoebe và các con - giao cho hai người được ủy thác. Và theo quan điểm của họ, từ bấy đến nay chưa có thời điểm này mà mọi sự tồi tệ đến mức phải bán điền trang đi cả.”

“Chẳng lẽ họ không xem xét đến các tình huống khác ư?”

“Đương nhiên là không rồi,” Diana nói với vẻ mỉa mai ra mặt. “Xem xét gì chứ? Đại tá Gallagher đã không thực sự sáng suốt khi trao toàn quyền cho những người được ủy thác. Họ chỉ căn cứ suông vào các điều khoản trong di chúc. Vì không chắc David còn sống hay đã chết, nên đó có vẻ là lựa chọn an toàn nhất, dù khiến Phoebe đau khổ đi chăng nữa.” Cô liếc nhìn Walsh, những mong lôi ông trở lại với cuộc thảo luận, vì McLoughlin khiến cô thấy sợ. “Những người được ủy thác luôn đặt lợi ích của lũ trẻ lên đầu, như yêu cầu trong di chúc.”

McLoughlin tỏ ra thích thú một cách thành thực. “Tôi bắt đầu cảm thấy tội nghiệp cho cô Maybury. Có phải hai bên đều chẳng ưa gì nhau không? Cô ấy và những người được ủy thác ấy?”

“Tôi không biết. Tôi chưa bao giờ hỏi Phoebe.”

“Họ là ai?”

Chánh thanh tra Walsh cười khùng khục, thằng nhóc này tự làm khó mình rồi.

“Là cô Anne Cattrell và cô Diana Goode. Bản di chúc đó đã trao cho hai quý cô đây kha khá trách nhiệm khi cả hai mới bước qua tuổi đôi mươi. Chúng ta có một bản sao lưu trong hồ sơ,” ông nói với viên trung sĩ. “Đại tá Gallagher hẳn là rất coi trọng hai cô nên mới giao phó tương lai các cháu mình cho hai cô.”

Diana mỉm cười. Cô phải kể với Anne cách cô khiến McLoughlin tái mặt mới được. “Đúng vậy,” cô nói. “Sao điều đó lại khiến ông bất ngờ đến thế?”

Walsh mím môi. “Mười năm trước tôi thấy khá ngạc nhiên, nhưng lúc đó tôi chưa gặp cô và cô Cattrell. Tôi nghĩ, khi ấy cô đang ở nước ngoài.” Ông mỉm cười và có lẽ còn vừa nháy mắt. “Giờ thì tôi không thấy bất ngờ nữa rồi.”

Diana nghiêng đầu. “Cảm ơn ông. Chồng cũ của tôi là người Mỹ. Khi David biến mất, tôi đang ở Mỹ cùng chồng. Một năm sau đó, tôi ly hôn và quay lại đây.”

Cô vẫn nhìn viên chánh thanh tra, nhưng cảm thấy tóc gáy dựng đứng dưới ánh mắt săm soi của McLoughlin. Cô không muốn bắt gặp ánh mắt ấy thêm lần nào nữa. “Đại tá Gallagher có biết về mối quan hệ của ba người các cô không?” anh khẽ hỏi.

“Ý anh là tình bạn của chúng tôi?” Diana vẫn nhìn Walsh.

“Tôi muốn nói tới mối thân tình trong phòng ngủ hơn, và tác động từ mấy trò đùa cợt của cô lên hai đứa cháu của đại tá. Hay ông ấy không biết điều đó?”

Diana nhìn chằm chằm vào bàn tay mình. Cô hiểu ra, thật khó để đối phó với sự khinh miệt của thiên hạ và cô ước mình có được, dù chỉ một nửa, thái độ thờ ơ của Anne. “Đó chẳng phải là việc của anh,” cuối cùng cô nói. “Nhưng Gerald Gallagher biết mọi điều cần biết về chúng tôi. Ông ấy không phải kiểu người dễ bị qua mặt.”

Walsh nhồi đầy thuốc lá vào ống tẩu. Ông đưa lên miệng và châm lửa, phả khói ra không khí. “Sau khi quay ra, cô Maybury hoặc cô Cattrell có cho rằng cái xác trong hầm trữ đông là của David Maybury không?”

“Không.”

“Không một ai phỏng đoán gì về danh tính của người xấu số hay sao?”

“Anne bảo có thể là một tên vô gia cư lên cơn đau tim.”

“Còn cô Maybury?”

Diana nghĩ ngợi một lúc. “Nhận xét duy nhất của cô ấy là vô gia cư thì không chết vì đau tim trong tình trạng lõa thể.”

“Thế ý kiến của cô thì sao, cô Goode?”

“Tôi không có ý kiến nào cả, ngoại trừ đó không phải là xác David. Ông biết tôi có lý do để nói như vậy mà.”

“Tại sao cô và cô Cattrell lai muốn Jane Maybury tránh xa khỏi tất cả những chuyện này?” McLoughlin đột ngột hỏi.

Cô tò mò liếc nhìn anh ta nhưng vẫn trả lời không chút do dự: “Jane mắc bệnh chán ăn cho tới tận mười tám tháng trước. Con bé đã vào được Oxford vào tháng chín năm ngoái với lời chúc mừng của thầy cố vấn, nhưng anh ta cũng cảnh báo con bé không được đặt mình dưới những áp lực không cần thiết. Là người được ủy thác, chúng tôi ủng hộ quan điểm của Phoebe rằng nên tránh cho Jane dính dáng đến chuyện này. Con bé vẫn gầy gò lắm, trông mà xót xa. Âu lo quá mức sẽ khiến nó kiệt sức mất. Anh có nghĩ nỗi lo của chúng tôi là vô lý không, trung sĩ?”

“Không hề,” McLoughlin nhã nhặn trả lời.

“Tôi tự hỏi vì sao cô Maybury không giải thích tình trạng của con gái mình với chúng tôi,” Waish hỏi. “Cô ấy có lý do đặc biệt sao?”

“Tôi không biết lý do nào cả, nhưng có lẽ kinh nghiệm đã dạy cô ấy phải thận trọng khi dính líu đến cảnh sát.”

“Như thế nào?” Waish ôn tồn hỏi.

“Bản tính của các ông là đào sâu vào điểm yếu của người khác. Tất cả chúng ta đều biết Jane chẳng thể nói gì với các ông về cái xác, nhưng có lẽ Phoebe sợ rằng, ông sẽ tra hỏi con bé tới mức khiến nó tổn thương. Và chỉ khi đã đánh gục được con bé, ông mới chịu chấp nhận sự thật là nó vốn chẳng biết gì.”

“Cô có một cái nhìn rất lệch lạc về chúng tôi đấy, cô Goode.”

Diana gượng cười. “Không phải. Trong ba chúng tôi, tôi là người duy nhất giữ lại chút lòng tin với cảnh sát đấy. Cuối cùng, chẳng phải chính tôi là người gọi điện báo tin cho các ông sao?” Cô thả bên chân bắt chéo xuống rồi co cả hai chân lên ghế, phủ kín chúng bằng áo choàng len. Ánh nhìn của cô thoáng dừng lại trên những tấm ảnh. “Đó là một người đàn ông à? Anne và Phoebe không xác định được.”

“Hiện tại chúng tôi cho là thế.”

“Bị giết?”

“Có thế.”

“Thế thì hãy nghe lời khuyên của tôi, đi mà lùng sục ngôi làng và các vùng lân cận để tìm ra nạn nhân và hung thủ. Rõ ràng Phoebe chỉ là kẻ giơ đầu chịu báng thôi. Đẩy cái xác vào đất nhà cô ấy cũng đồng nghĩa với việc đổ tội cho cô ấy, với vụ này là thế đó.”

Waish gật đầu tán thưởng và ghi chú vào sổ. “Đó cũng là một khả năng, ở chừng mực nào đó. Cô có hứng thú với tâm lý học không?”

Hóa ra ông ta cũng khá đáng yêu đấy chứ, Diana thầm nghĩ. Cô nở một nụ cười quyến rũ vốn dành riêng cho các khách hàng dễ tính của mình. “Tôi vẫn thường vận dụng suốt trong quá trình làm việc, dù không nghĩ các bác sĩ sẽ gọi phạm trù mà tôi áp dụng là tâm lý học.”

Waish cười rạng rỡ. “Thế phải gọi là gì?”

“Thuyết phục ngầm, tôi nghĩ vậy.” Cô nhớ đến cô Keevil và những tấm rèm màu xanh nõn chuối. Dối trá, Anne sẽ nói thế.

“Các khách hàng của cô có đến đây để được tư vấn không?”

Diana lắc đầu. “Không. Họ muốn thiết kế nội thất nhà họ, chứ không phải nhà tôi. Tôi tới chỗ họ.”

“Nhưng cô là một phụ nữ hấp dẫn.” Waish tỏ vẻ ngưỡng mộ thực sự “Cô hẳn là có rất nhiều bạn bè đến thăm, bạn bè trong vùng, mà cô đã gặp gỡ suốt mấy năm qua.”

Diana tự hỏi, liệu viên chánh thanh tra có đoán ra cô nhạy cảm đến mức nào, và cuộc sống của họ cô lập ra sao không. Ban đầu, mới thoát khỏi cuộc hôn nhân đổ vỡ trong trạng thái bầm giập, quan hệ xã giao gần như không quan trọng. Cô rút sâu vào những bức tường của điền trang Streech để tự liếm láp vết thương, tạ ơn trời khi không phải đối diện với những người bạn tốt bụng cùng lòng thương hại của họ. Nhưng khi vết thương đã lành, đi đấu thầu một hai hợp đồng thiết kế nho nhỏ và bị từ chối, cô đã choáng váng nhận ra hậu quả của việc Phoebe bị cô lập. Cô hiểu được cảm giác của một kẻ bị xã hội ruồng rẫy. Cô chứng kiến cảnh Phoebe nuôi dưỡng lòng hận thù, Anne từ khoan dung trở thành lãnh đạm và cay độc. Cô nghe ra giọng mình mỗi ngày một gay gắt…

“Không,” cô đáp. “Chúng tôi có rất ít khách, và không một ai trong làng đến đây cả.”

Waish nhìn cô, khích lệ. “Vậy thử nói xem, giả sử cô đúng, rằng cả nạn nhân lẫn hung thủ đều là người địa phương, làm sao họ biết về hầm trữ đông? Dù có biết, làm sao họ tìm ra được nó khi không hề đến đây? Chắc cô sẽ đồng ý với tôi, rằng khu hầm được ngụy trang khá tốt.”

“Khó gì,” Diana đáp. “Nhỡ đâu cất gạch vào xong Fred đi kể về nó trong quán rượu? Nhỡ đâu cha mẹ Phoebe từng kể với mọi người? Tôi không thấy có gì bí hiểm ở đây cả.”

“Thôi được. Giờ cô hãy nói xem, cô tìm ra hầm kiểu gì nếu không được chỉ lối? Thôi cứ giả sử không một ai trong số các cô phát hiện ra có kẻ lạ mặt đang dò tìm trên bãi đất đi, vì nếu không cô đã đề cập đến rồi. Thêm một điều nữa, tại sao phải bỏ cái xác vào đấy?”

Diana nhún vai. “Đó là một chỗ giấu kín đáo.”

“Làm sao tên giết người biết là kín đáo? Làm sao hay hầm trữ đông không được sử dụng thường xuyên? Và giấu cái xác đi để làm gì nếu đã cố ý biến Phoebe Maybury thành bia đỡ đạn? Cô thấy đấy, cô Goode, giả thuyết ấy không được thuyết phục cho lắm.”

Diana nghĩ một lúc. “Ông không thể loại bỏ khả năng trùng hợp được. Có kẻ đã giết người, và quyết định để cái xác ở điền trang với hi vọng, nếu nó bị tìm ra, cảnh sát sẽ tập trung nghi vấn vào Phoebe. Và hung thủ chỉ tình cờ vấp phải hầm trữ đông trong lúc tìm kiếm một chỗ để bỏ cái xác thôi.”

“Nhưng hầm trữ đông cách lối vào điền trang gần một cây số,” Waish phản đối. “Cô thực sự tin một tên giết người sẽ dò dẫm qua điểm canh ở ngoài, đi dọc lối xe chạy, băng qua bãi cỏ nhà cô với một cái xác trên lưng giữa bóng đêm mịt mù sao, vì chúng ta có thể giả định chẳng ai đủ điên để làm điều đó giữa ban ngày. Tại sao hung thủ không chọn cách đơn giản hơn là chỉ cần chôn cái xác trong khu rừng cạnh cổng?”

Diana lộ vẻ khó chịu. “Có lẽ hắn đã trèo qua bức tường phía sau và đến hầm trữ đông từ hướng đó.”

“Nghĩa là hắn phải vượt qua phần nông trại giáp khu nhà này à?”

Diana miễn cưỡng gật đầu.

“Tại sao phải mạo hiểm như thế? Tại sao lại chọn cách đó trong khi thừa sức chôn cái xác trong phần đất nông trại? Và tại sao việc đưa cái xác vào hầm trữ đông lại quan trọng đến vậy?”

Diana bỗng nhiên rùng mình. Cô ý thức được rằng Walsh đang cố thao túng cô, buộc cô phải phòng thủ và thừa nhận việc hiểu biết về hầm trữ đông là yếu tố chủ chốt. Cô lạnh lùng nói. “Cứ phản đối nếu tôi sai. Tuy nhiên, với tôi, có vẻ như ông đang đưa ra vô số giả định nhưng đều chưa được chứng minh. Đầu tiên, ông giả sử cái xác đã được đưa vào đó. Trong khi cũng có thể nạn nhẳn tự đến rồi mới gặp kẻ giết người.”

“Đương nhiên chúng tôi cũng xem xét cả khả năng đó, thưa cô Goode. Nhưng dù thế vẫn không làm thay đổi suy nghĩ của chúng tôi được. Chúng tôi vẫn phải hỏi: Vì sao lại là hầm trữ đông và làm sao họ biết chỗ để tìm ra nó nếu không phải đã từng vào đấy?”

“Chà, thế thì cứ tiếp tục đưa ra giả thiết rồi dựa vào đó để lần tìm danh tính họ xem sao. Tôi có thể cho ông vài gợi ý đấy. Bạn của vợ chồng đại tá Gallagher chẳng hạn.”

“Những người giờ ở độ tuổi bảy mươi hoặc tám mươi sao? Đương nhiên vẫn có khả năng hung thủ là một người lớn tuổi và có uy tín, nhưng như thế không thuyết phục cho lắm.”

“Những người được Phoebe và David chỉ cho thì sao?”

McLoughlin cựa mình trên ghế. “Cô Maybury nói với chúng tôi rằng, cô ấy đã quên bẵng đến mức không nhớ ra để kể với cảnh sát về sự tồn tại của hầm trữ đông khi họ lùng sục quanh đây và tìm anh Maybury. Nếu vậy, hẳn cô ấy sẽ chẳng nhớ nổi liệu mình có vô tình chỉ cho vị khách nào không đâu. Mà suy đến cùng, như cô vừa nói đấy, dù sao cũng có ai đến đây đâu.”

“Thế thì là David.”

“Giờ cô đã hiểu ra rồi đó,” Waish nói. “Rất có thể David Maybury đã chỉ hầm trữ đông cho một, thậm chí và người, nhưng cô Maybury không nhớ gì về việc này. Cô ấy không nhớ nổi chồng mình đã sử dụng căn hầm bao giờ chưa, dù thừa nhận có khả năng anh ta biết về sự tồn tại của nó. Thành thật mà nói, thời điểm này tôi thấy hướng điều tra ấy là bất khả, trừ phi cô Maybury hoặc lũ trẻ nhớ ra dịp nào hoặc cái tên nào đó có thể dẫn đến và manh mối.”.

“Lũ trẻ,” Diana ngả người tới trước. “Tôi nên sớm nghĩ đến mới phải. Chúng có đưa bạn bè về đây khi còn nhỏ. Ông biết trẻ con vốn tò mò mà, chắc chúng đã khám phá không sót ngóc ngách nào ở điền trang.” Cô ngồi thẳng lại và cảm thấy nhẹ nhõm vô cùng. “Chắc chắn là thế. Một đứa trẻ trong làng từng bầu bạn với hai đứa nhà này, và giờ đã lớn. Ai đó trong độ tuổi hai mươi.”

McLoughlin lại trưng ra điệu cười thớ lợ. Waish khẽ nói. “Tôi đồng ý rằng đây cũng là một khả năng. Vì thế mà chúng tôi cần hỏi chuyện Jonathan và Jane. Không thể tránh được, cô biết mà, dù cô và mẹ lũ trẻ có thể không đồng tình. Biết đâu Jane là người duy nhất có khả năng dẫn chúng tôi đến chỗ tên giết người.” Ông với tay lấy một miếng sandwich khác. “Cảnh sát không phải những kẻ thiếu lương tri. Tôi đảm bảo khi làm việc với cô bé, chúng tôi sẽ thật cẩn trọng và tế nhị. Tôi hi vọng cô có thể thuyết phục cô Maybury.”

Diana thả chân xuống và đứng lên. Dù không cố ý, cách cô chống tay lên bàn giống hệt Phoebe ban nãy, như thể sự thân thiết đã khiến người này vô thức học theo tác phong của người kia. “Tôi không thể hứa bất cứ điều gì. Phoebe có chính kiến riêng của cô ấy.”

“Cô Maybury không có lựa chọn nào khác,” Waish nói thẳng. “Trừ việc quyết định xem chúng tôi sẽ hỏi Jane ở đây hay Oxford. Với tình hình này, tôi cho rằng cô ấy sẽ chọn ở đây.”

Diana đứng thẳng dậy. “Ông còn muốn hỏi tôi điều gì nữa không?”

“Tối nay thì chỉ còn hai câu thôi. Ngày mai trung sĩ McLoughlin sẽ hỏi cô cặn kẽ hơn.” Waish ngước lên nhìn Diana. “Cô Maybury thuê vợ chồng Philips như thế nào? Cô ấy đăng quảng cáo hay đăng kí với văn phòng môi giới việc làm?”

Tay Diana bỗng nhiên run rẩy, cô vội thọc vào túi áo khoác. “Anne thu xếp việc đó. Ông hỏi cô ấy xem.”

“Cảm ơn cô. Điều cuối cùng, cô đã giúp dọn sạch hầm trữ đông, chính xác thì dọn cái gì và cô đã làm như thế nào?”

“Hàng năm trời rồi,” Diana lộ vẻ khó chịu. “Tôi không nhớ nỗi. Không có gì đặc biệt, chỉ là rác thôi.”

Waish chăm chú nhìn cô. “Cô mô tả bên trong hầm trữ đông cho tôi nghe xem nào.” Diana lướt mắt qua đống ảnh trên bàn, nhưng những tấm chụp tổng thể căn hầm đã được lật úp ngay từ lúc cô bước vào. “Hầm lớn chừng nào? Hình dạng khung cửa? Vật liệu lát sàn?”

“Tôi không nhớ.”

Nụ cười thỏa mãn của Waish làm Diana nhớ đến con sói nhồi bông với hàm răng nhe ra và đôi mắt thủy tinh trợn trừng.

“Cảm ơn cô,” ông nói.

Cô bước ra ngoài.

kiếm thứ gì vậy, thưa sếp?” Một người hỏi. Walsh đưa vài tờ đánh máy cho các nhóm. “Đọc các điểm chính, rồi dùng đến trực giác của các cậu. Nếu có ai đó ở đây liên quan đến kẻ giết người, họ sẽ không tự nhiên mà tặng miễn phí bằng chứng về
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.