16
Cảnh sát càng lúc càng khẩn trương. Họ sốt sắng hành động, à thể hiện rằng, họ sẽ còn nỗ lực nhiều hơn nữa. Như thể việc một phụ nữ có tên tuổi bị ám sát khiến vụ án trở nên nghiêm trọng hơn hẳn khi mới tìm thấy xác chết một người đàn ông vô danh tính trong vườn. Nếu không phải đang hôn mê trong phòng chăm sóc đặc biệt và chẳng hay biết gì, hẳn Anne đã rất lo lắng. Walsh nhất định sẽ cực lực phủ nhận, nhưng tâm trạng cáu kỉnh như muốn lột da thuộc cấp đã chứng minh tất cả: Họ gần như đã xới tung cả toà nhà lẫn khu đất, nhưng không thu được bất cứ manh mối gì.
Trên mặt báo, điền trang Streech bị đem ra so sánh, dù khá khập khiễng, với số 10 Rillington Place, và được ví như một địa điểm thu hút những vụ giết người và các thi hài đang phân huỷ. Với bạn bè của Anne, vụ án lần này thực sự rất phiền toái. Trước đây, những cuộc thấm vấn với họ chỉ nhẹ nhàng như buổi trò chuyện xã giao thông thường. Nhưng sau khi Anne bị ám sát, mọi sự trở nên nghiêm trọng. Họ cảm thấy chẳng khác nào bị đem quay trên than nóng.
Walsh đang tìm kiếm một sợi dây liên kết trong vụ này. Logic mách bảo ông chắc chắn phải có. Quá nhiều điểm bất thường. Không thể nào có chuyện trong cùng một ngôi nhà lại xảy ra ba vụ án riêng rẽ như thế được.
Với lũ trẻ, đây là một trải nghiệm mới. Bởi cả ba chưa từng bị thẩm vấn lần nào nên chuyện đó chẳng khác gì lần đầu tiên nghịch lửa. Jonathan ghét cảm giác bất lực khi bị lôi vào những vấn đề cậu không kiểm soát được. Cậu trở nên cáu kỉnh, bất hợp tác và luôn tỏ thái độ khinh khinh với cảnh sát. Walsh ước gì có thể đá đít thằng nhóc đó. Nhưng sau hai giờ đặt câu hỏi, ông thấy hài lòng vì chẳng còn gì để tra khảo nữa. Jonathan đã chứng minh được rằng, ba đứa trẻ không liên quan gì đến vụ tấn công Anne. Cậu khai, họ thay quần áo ngủ sau tiệc rượu Lafite ngẫu hứng, trùm chăn và nằm trong phòng Jane xem một bộ phim muộn trên ti vi. Tiếng kính vỡ, theo sau là tiếng tri hô của McLoughlin, đã khiến chúng giật mình. Không, trước đó chúng chẳng nghe được gì cả, vì tiếng ti vi khá to. Walsh đã hỏi Elizabeth. Cô bé bối rối nhưng tỏ ra khá hữu ích. Khi được hỏi về những hoạt động của mình đêm hôm trước, lời khai của cô bé khớp với những gì Jonathan thuật lại, chính xác tới từng chi tiết nhỏ nhất. Sau một ngày nghỉ ngơi, Jane cũng kể câu chuyện tương tự. Trừ phi chúng cùng lên một âm mưu hoàn hảo, còn không thì cả ba chẳng dính dáng gì đến vụ ám sát Anne cả.
Với Phoebe, tình huống này hệt như được tua lại từ lần trước. Khác biệt duy nhất là giờ đây, những người thẩm vấn cô đã biết vài chuyện mà cô giấu kín suốt mười năm ròng. Cô khiến họ bực bội khi trả lời với vẻ lãnh đạm, điềm tĩnh không tài nào lay chuyến và từ chối đi sâu vào chủ đề đồi truỵ của chồng.
“Cô nói cô tự trách bản thân vì không hề biết những gì anh ta đã làm với con gái cô,” Walsh nhắc lại không dưới hai lần.
“Đúng vậy. Nếu biết sớm hơn, hẳn tôi đã có thể hạn chế tối đa những thương tổn mà con bé phải chịu.”
Mỗi khi bắt đầu hỏi câu tiếp theo, Walsh lại nhoài tới trước, chờ đợi khoảnh khắc tuyến phòng thủ của người phụ nữ này suy yếu. “Cô không ghen sao, cô Maybury? Cô không phát điên lên khi biết chồng cô thích quan hệ với con gái hơn vợ sao? Cô không cảm thấy bị sỉ nhục à?”
Phoebe luôn ngừng lại trước khi trả lời, như thể cô đã định đồng ý với kết luận của ông. “Không. Tôi không có những cảm giác đó.”
“Nhưng cô bảo mình đã có thể giết anh ta.”
“Phải.”
“Tại sao cô lại muốn giết anh ta?”
Cô mỉm cười yếu ớt. “Tôi nghĩ chuyện đó hiển nhiên mà, thưa thanh tra. Tôi sẽ giết bất cứ con thú nào nếu phát hiện chúng cắn các con tôi.”
“Thế nhưng, cô nói mình không hề giết chồng.”
“Tôi không cần làm thế. Hắn đã bỏ chạy.”
“Anh ta có quay lại không?”
Cô phá lên cười. “Không, hắn không quay lại.”
“Có phải cô đã giết David Maybury rồi vứt anh ta thối rữa trong hầm trữ đông không?”
“Không.”
“Nếu anh ta chết thật thì hẳn đó cũng là một dạng thực thi công lý, phải không?”
“Chắc chắn rồi.”
“Vợ chồng Phillips, hay tôi nên gọi là nhà Jefferson, cũng tin vào loại công lý này, đúng chứ? Họ đã thay cô làm điều đó, đúng không cô Maybury? Họ đã ra tay báo thù giúp cô đúng không?”
Luôn có một thời điểm cơn cáu giận của Phoebe chỉ chực phun trào. Nghe đến câu này, bụng cô quặn lại như vừa bị giáng một cú đấm. Nhưng rồi, cô suy nghĩ thấu đáo hơn, mặc dù vẫn cần đến sự tự chủ sắt đá mới có thể ngăn mình lao vào cắn xé và cào cấu gương mặt đáng nguyền rủa của viên thanh tra. “Tôi nghĩ ông nên hỏi ông bà Phillips về chuyện đó,” cô luôn trả lời như vậy. “Tôi không tự tin đến mức trả lời thay họ được.”
“Tôi đang muốn biết quan điểm của cô mà, cô Maybury. Họ có khả năng báo thù cho cô và con gái cô không?”
Một nụ cười thương hại hé trên môi Phoebe. “Không.”
“Cô có phải người tấn công cô Cattrell không? Cô nói mình đã lên giường đi ngủ, nhưng cũng không ai khác xác nhận được. Có phải vì cô Cattrell có khả năng tiết lộ điều gì đó mà cô muốn che giấu không?”
“Cô ấy sẽ tiết lộ với ai? Cảnh sát à?”
“Có lẽ vậy.”
“Ông đúng là đồ ngốc.” Phoebe mỉm cười dù chẳng thấy hài hước chút nào. “Tôi có nói với ông suy đoán của tôi về sự cố của Anne rồi còn gì.”
“Nhưng đó chỉ là lời đoán mò mà thôi.”
“Có lẽ vậy, nhưng xét đến những chuyện đã xảy ra với tôi chín năm trước, thì không gì là không thể.”
“Cô chưa bao giờ trình báo việc đó.”
“Dù tôi có trình báo, ông cũng chẳng tin. Ông sẽ cáo buộc tôi đã tự gây ra mọi chuyện. Dù sao đi nữa, tôi cũng không bao giờ có ý định để ông quay lại nhà mình, một khi đã thoát khỏi ông. Xét trên vài khía cạnh, tôi may mắn hơn Anne nhiều. Tất thảy những vết sẹo của tôi đều không phải ở thể xác.”
“Hẳn là thế rồi. Chắc cô nghĩ tôi dễ mắc lừa lắm.”
“Không,” Phoebe thành thật đáp. “Mà là hẹp hỏi và thù hận.”
“Bởi tôi không có chung quan điểm về những điều uỷ mị sướt mướt như cô chăng? Con gái cô rất mơ hồ về thứ đã khiến nó hoảng sợ. Ngay cả trung sĩ McLoughlin cũng chỉ nghĩ cậu ta nghe thấy tiếng ai đó. Tôi là người thực tế. Tôi thích xử lý mọi việc dựa trên thực tế, chứ không phải chứng loạn thần kinh ở phụ nữ.”
Phoebe ngỡ ngàng nhìn ông. “Tôi chưa bao giờ nhận ra ông ghét phụ nữ đến thế. Hay ông chỉ ác cảm với mình tôi thôi? Ông thực sự thấy sung sướng khi nghĩ rằng rồi đây tôi sẽ phải nhận sự trừng phạt đích đáng, đúng không? Nếu mười năm trước, tôi nói ‘Đồng ý’, liệu giờ tôi có được miễn những giày vò này không?”
Rõ ràng, Walsh luôn là người nổi điên trước. Rồi Phoebe vào xe của mình, lái đến bệnh viện và ngồi cạnh Anne, mát xa tay bạn, thì thầm và cầu nguyện cầu cho bạn mau tỉnh lại.
Những câu hỏi dành cho Diana đều mang mục đích thăm dò và xoáy sâu vào mối quan hệ của cô với Daniel Thompson. Không thể kiềm chế cơn tức giận của mình như Phoebe, cô thường xuyên mất bình tĩnh. Dù thế, sau hai ngày, chánh thanh tra vẫn không thể lần ra điểm đáng ngờ nào trong câu chuyện của cô.
Ông vỗ vào đống thư. “Từ những lá thư của cô, có thể thấy rõ ràng cô rất điên tiết với ông ta.”
“Đương nhiên rồi,” cô cáu gắt. “Ông ta lãng phí cả mười nghìn bảng của tôi.”
“Lãng phí?” Ông lặp lại. “Nhưng ông ta cũng cố hết sức rồi, không phải sao?”
“Theo tôi thấy thì không phải thế.”
“Cô không kiểm tra công việc kinh doanh của ông ta trước khi đồng ý đầu tư à?”
“Chúng ta đã nói về chủ đề này bao nhiêu lần rồi, vì Chúa. Ông không lắng nghe gì hết à?”
“Xin hãy trả lời câu hỏi của tôi, cô Goode.”
Diana thở dài. “Tôi không có nhiều thời gian. Tôi dành một ngày để xem xét sổ sách của công ty. Chúng có vẻ thoả đáng, nên tôi đã viết tấm séc mười nghìn bảng. Ông hài lòng chưa?”
“Thế vì sao cô lại nói ông ta lãng phí tiền của cô?”
“Bởi sau đó, tôi mới nhận ra ông ta vô cùng kém cỏi, thậm chí chỉ là một kẻ lừa đảo không hơn. Những con số tôi thấy đều là giả. Ví dụ, giờ tôi biết ông ta đã thổi phồng tài sản của công ty bằng cách khai khống giá cổ phiếu. Tôi cũng phát hiện ông ta đã dùng phần tiền đáng lẽ dành đóng bảo hiểm cho nhân viên đế trả nợ cho công ty. Tôi xem đầy đủ sổ sách, nhưng ba tháng sau, ông ta đã bán sạch, và chút cổ phiếu ít ỏi của công ty gần như chẳng thế lưu thông được nữa. Chiêu quảng bá của ông ta không khác gì trò đùa. Ông ta luôn mồm ba hoa rằng công ty của mình sẽ phát triển và tương lai vô cùng tươi sáng.”
“Và đó là điều khiến cô nổi điên?”
“Chúa hãy giúp tôi,” Diana vừa nói vừa giơ tay lên trời. “Ông vẫn bắt tôi lặp lại sao? Vụ đổ bể khiến tôi bầm gan tím ruột. Tôi đã bị lừa.”
“Cô có biết gì về sự mất tích đột ngột của ông Thompson không?”
“Lần cuối cùng, không. K-h-ô-n-g, không.”
“Nhưng cô đã biết việc ông ta biến mất trước khi chúng tôi nói với cô.
“Đúng vậy, thanh tra, tôi có biết. Đáng lẽ ông ta phải đến chỗ tôi để giải thích chuyện gì đang diễn ra.” Diana nhoài người tới trước và đấm lên chồng thư. “Ông có ngày tháng và thời gian ngay trước mặt đây. Nhưng ông ta không xuất hiện. Tôi đã gọi điện đến văn phòng công ty và nhận được câu trả lời rằng ông ta không có ở đấy. Tôi gọi điện về nhà riêng thì bị bà vợ nhiếc móc một hồi. Vài ngày sau, tôi lại gọi điện đến văn phòng và được biết bà Thompson đã báo cảnh sát rằng chồng mình mất tích. Ngày kế tiếp, tôi đích thân đến văn phòng ông ta và thấy một số nhân viên đang vô cùng tức giận khi mất lương ba tuần, đồng thời phát hiện ra là họ không được đóng bảo hiểm cả năm nay rồi. Chẳng có tin tức gì về Daniel Thompson kể từ đó. Công ty phá sản và nhiều người, không riêng mình tôi, bị cuỗm mất một khoản tiền đáng kể.”
“Thành thật mà nói, bất cứ ai đi đầu tư vào đám lò sưởi trong suốt ấy cũng nên tiên liệu trước rằng rồi sẽ trắng tay.”
Màu mắt xanh biển lạnh giá có thể bộc lộ sự căm thù đến xương tủy mà màu xanh lá hay nâu không biểu đạt được. Walsh nghĩ thầm, những tính từ Diana dành cho ông lúc này hẳn phải tục tĩu lắm.
“Lòng kiêu hãnh của cô bị tổn thương, phải không?” Ông hỏi với vẻ hứng thú. “Lòng tự ái của cô. Tôi dễ dàng hình dung ra cảnh cô giết ai đó chỉ vi dám biến cô thành kẻ ngốc.”
“Vậy ư?” Diana ngắt lời. “Thế thì trí tưởng tượng của ông có vẻ phong phú quá mức rồi. Không ngạc nhiên vì sao cảnh sát lại sở hữu kỉ lục phá án tồi đến vậy.”
“Tôi nghĩ ông Thompson đã đến điền trang. Và tôi nghĩ cô đã nổi điên hệt như bây giờ, rồi tấn công ông ta.”
Diana phá lên cười. “Ông đã gặp Thompson bao giờ chưa? Chưa à? Chậc, thế thì nghe tôi nói này, ông ta đồ sộ như một cỗ xe tăng. Nếu ông không tin thì cứ việc hỏi bà vợ ngớ ngẩn của ông ta. Tôi mà động thủ thì chắc giờ mình mẩy tôi vẫn còn thâm tím ấy chứ.”
“Cô có ngủ với ông ta không?”
“Tôi sẽ thú nhận một điều,” cô đáp. “Tôi thấy Daniel thậm chí còn kém hấp dẫn hơn cả ông nữa. Ông ta có cặp môi đầy nước bọt, giống như ông. Tôi không thích cặp môi như thế chút nào. Như vậy đã đủ thoả mãn cho thắc mắc của ông chưa?”
“Bà vợ nói ông ta không có bất cứ mối liên hệ nào với điền trang.”
“Cũng bình thường thôi. Tôi chỉ gặp bà ta duy nhất một lần. Bà ta không ưa tôi cho lắm.”
“Thế Fred với Molly có biết gì về vụ đầu tư này của cô không?”
“Không có ai ở đây biết cả.”
“Sao không?”
“Ông thừa biết lý do còn gì.”
“Cô không muốn bị coi là con ngốc.”
Cô chẳng buồn trả lời.
“Biết đâu Fred với Molly lại thay cô làm cái việc bẩn thỉu ấy, cô Goode nhỉ?”
Diana nắn bóp trán để xua đi cơn đau đầu vừa ập đến. “Ông đúng là một kẻ bất lương đáng tởm.”
“Có phải họ đã làm thế không, cô Goode?”
Cô trầm tư nhìn ông. “Không. Nếu ông dám hỏi tôi câu đó lần nữa, tôi sẽ đánh ông đấy.”
“Và để bị tống giam vì tội tấn công cảnh sát sao?”
“Cũng đáng mà,” cô nói.
“Cô là kiểu người rất hung hăng nhỉ? Cô có dùng thói hung hăng ấy để áp dụng với cô Cattrell không?”
Cô đấm thẳng vào mũi ông ta.
Jonathan vỗ nhẹ lên vai mẹ mình, rồi cúi xuống nhìn Anne. “Dì ấy thế nào rồi ạ?” Anne đã thoát khỏi tình trạng nguy kịch và được chuyển từ phòng chăm sóc đặc biệt sang hồi sức thông thường trong khu hậu phẫu. Cô được gắn ống thông nước tiểu và hệ thống dây nhựa truyền tĩnh mạch.
“Mẹ không biết nữa. Dì ấy cứ cựa quậy không yên. Dì ấy mở mắt một hai lần, nhưng không nhìn thấy gì cả.”
Jonathan ngồi xổm trên sàn kế bên mẹ. “Con e là mẹ phải để dì ấy ở đây một lúc. Dì Diana cần mẹ.”
“Có chuyện gì vậy?” Phoebe nhíu mày.
“Dì ấy bị bắt rồi.”
Cô ngạc nhiên. “Diana á? Vì cái gì mới được chứ?”
“Tấn công cảnh sát. Dì ấy đấm thanh tra Walsh và làm ông ta chảy máu mũi. Dì ấy bị đưa đến sở cảnh sát rồi.”
Miệng Phoebe há hốc. “Ôi, lạy Chúa,” cô bắt đầu phì cười. “Ông ta ổn chứ?”
“Chảy máu thôi chứ không làm sao.”
“Mẹ sẽ đi. Tốt hơn hết, chúng ta nên gọi cho Bill lần nữa.” Cô nhìn xuống Anne. “Lúc này, mình chẳng thể làm gì cho cậu, gái ạ. Gắng lên nhé. Tất cả bọn mình đều cầu nguyện cho cậu.”
“Con sẽ đưa Jane đến sau,” Jonathan nói. “Con bé muốn đến.”
Họ bước ra hành lang. “Con bé có đủ sức không?”
“Có thế nói là có. Từ lúc xảy ra chuyện, em ấy vẫn rất kiên cường. Chiều nay, chúng con đã trò chuyện khá lâu. Lạ là toàn bộ sự việc lại có vẻ tác động tốt đến em ấy. Trong cái rủi có cái may, Jane đã nhận ra em ấy cứng cỏi hơn mình tưởng. Nhân tiện, con bé có thiện cảm với chú trung sĩ. Nếu họ muốn hỏi nó điều gì nữa, con nghĩ chúng ta nên yêu cầu đích danh chú ấy.”
“Ừ. Chưa bàn đến những việc khác, đúng là anh ta đã cứu sống Anne. Vì thế Jane sẽ luôn ưu ái anh ta. Con bé yêu thương mẹ đỡ đầu của nó lắm.”
Jonathan khoác tay mẹ mình. “Con bé cũng yêu thương mẹ nữa. Tất cả bọn con đều thế.”
Phoebe bật cười vang. “Chỉ vì con chưa phát hiện ra đôi bàn tay nhúng chàm của mẹ thôi.”
“Không,” Jonathan nghiêm túc nói. “Vì mẹ chẳng bao giờ giả vờ rằng mình thánh thiện.”
Họ bước đi và biến mất sau một góc quanh trong hành lang. Phía sau họ, Andy McLoughlin cảm thấy hổ thẹn vì đã nghe trộm từ chỗ nấp bên ngách cửa.
Quỷ tha ma bắt Walsh cùng cái mối liên hệ chết tiệt của ông ta đi, anh thầm nghĩ.
Logic cũng có thể sai. Hẳn là sai rồi.
Anh giơ thẻ ngành cho bà y tá trưởng. “Cô Cattrell?” Anh hỏi. “Đã có tiến triển nào chưa?”
“Không hẳn. Cô ấy ngọ nguậy không ngừng và mở mắt, đó là dấu hiệu tốt. Nhưng như tôi đã nói với chánh thanh tra, nếu muốn hỏi cô ấy thì chưa được đâu. Cô ấy có thể tỉnh lại bất cứ lúc nào nhưng cũng có thể cứ như vậy một hoặc hai ngày nữa. Chúng tôi sẽ cho các anh biết ngay khi cô ấy đủ khả năng để nói chuyện.”
“Tôi sẽ ở lại vài phút, nếu không ngại. Chẳng ai đoán trước được điều gì cả.”
“Cô ấy ở phòng hồi sức số 2. Nói chuyện với cô ấy đi,” y tá trưởng khuyến khích. “Cứ làm hết khả năng khi anh ở đây đi.”
Kể từ lúc cô được xe cấp cứu đưa đi, giờ anh mới lại được nhìn thấy cô. Và anh bị sốc. Cô thậm chí còn nhỏ nhắn hơn anh nhớ. Một sinh vật bé nhỏ, nằm im lìm với cái đầu băng bó và làn da tím tái xấu xí. Nhưng, thậm chí trong tình trạng bất tỉnh, cô có vẻ vẫn đang mỉm cười trước chuyện đùa nào đó chỉ riêng mình cô biết. Anh không cảm thấy chút ham muốn nào - Làm sao có thể chứ? - nhưng trái tim anh ấm áp với niềm thân thuộc quá đỗi như thể anh đã quen biết cô từ rất lâu rồi. Anh kéo ghế lại gần cô và bắt đầu trò chuyện. Chẳng lưỡng lự, cũng không cần nghĩ suy, chỉ là muốn làm cô vui vẻ. Sau nửa giờ, miệng anh khô rang. Anh liếc nhìn đồng hồ. Cô có cử động một hoặc hai lần, như đứa trẻ đang say ngủ, nhưng đôi mắt vẫn nhắm nghiền. Anh đẩy ghế ra sau. “Thế đấy, Cattrell. Tôi e là hết giờ rồi. Tôi sẽ xem xem ngày mai em có ở một mình lúc nào không.” Anh khẽ chạm ngón tay vào má cô.
“Anh đúng là đồ xấu xa,” Anne lẩm bẩm. “Đọc cho tôi bài Tam O’Shanter* đi.” Cô mở một bên mắt và chăm chăm nhìn anh. “Tôi đang chết dần đây này.”
“Em thức suốt từ nãy đến giờ đúng không?” Anh buộc tội cô.
Cô mở bên mắt còn lại. Đôi mắt bối rối của cô vẫn ánh lên nét lấp lánh. “Phoebe ở đây không?”
Anh gật đầu.
“Tôi nhớ Phoebe có ở đây. Tôi đang ở nhà à?”
“Em ở trong bệnh viện,” anh nói với cô.
“Ôi, chết tiệt. Tôi ghét bệnh viện. Hôm nay là ngày bao nhiêu?”
“Thứ Sáu. Em mê man hai ngày rồi.”
Câu trả lời khiến cô lo lắng. “Chuyện gì xảy ra vậy?”
“Tôi sẽ đi tìm y tá cho em.” Anh bắt đầu đứng dậy.
“Tốt hơn hết anh đừng có làm thế,” cô gầm gừ. “Tôi ghét cả y tá. Chuyện gì xảy ra vậy?”
“Ai đó đã đánh em. Kể tôi nghe xem em nhớ gì nào.”
Cô nhíu chặt mày thành một đường hàn sâu. “Món cà ri,” cô ướm thử.
Anh siết tay cô thật chặt. “Chúng ta có thể quên món cà ri đi được không, Cattrell?” Anh hỏi cô. “Nếu tối đó em không thấy tôi thì mọi việc đã chẳng tệ thế này.”
Cô nhăn trán. “Nhưng có chuyện gì xảy ra vậy? Ai tìm thấy tôi?”
Anh vuốt ve những ngón tay cô. “Tôi tìm thấy em, nhưng tôi phải khổ sở lắm mới giải thích được với Walsh về sự có mặt của mình vào thời điểm đó. Tôi không thể để ông ta liệt mình vào diện tình nghi chỉ vì những ham muốn thể xác được.” Anh dò xét gương mặt cô. “Em có hiểu tôi đang nói gì không? Tôi muốn tiếp tục tham gia vụ án. Tôi muốn đòi lại lẽ công bằng.”
“Đương nhiên là tôi hiểu.” Vẻ hài hước nhảy nhót trong đôi mắt đen của Anne khiến anh muốn ôm chầm lấy cô. “Tôi có thể làm nhiều việc một lúc đấy, anh biết không.” Cô trầm tư suy nghĩ. “Giờ tôi nhớ ra rồi. Lúc ấy, anh đang dạy tôi phải sống cuộc đời mình ra sao.” Cô nhìn anh vẻ buộc tội. “Anh không có quyền, McLoughlin ạ. Miễn là tôi có thể tự sống cuộc đời mình, đó mới là điều quan trọng.”
Anh mở những đầu ngón tay của cô lên và vuốt nhẹ qua bờ môi anh. “Tôi đang học đây. Hãy cho tôi thời gian. Em còn nhớ gì nữa không?”
“Tôi chạy về phòng,” cô cố gắng tập trung. “Tôi mở cửa sổ, tôi nhớ là thế. Và rồi,” cô nhíu mày. “Tôi nghĩ mình đã nghe thấy gì đó.”
“Ở đâu?”
“Tôi không nhớ.” Trông cô có vẻ lo lắng. “Rồi chuyện gì xảy ra?”
“Ai đó đánh vào gáy em.”
Cô ngạc nhiên thấy rõ. “Tôi không nhớ.”
“Tôi thấy em nằm dài trong phòng.”
Một bàn tay nặng nề đập xuống vai McLoughlin khiến anh nhảy dựng lên.
“Anh không có quyền đặt câu hỏi với cô ấy, trung sĩ ạ.” Nữ y tá trưởng giận dữ nói. “Gọi bác sĩ Renfrew cho tôi,” bà nói với một y tá trong hành lang. “Ra ngoài,” bà bảo McLoughlin.
Anne nhìn bà y tá với vẻ hoảng loạn và bám chặt vào tay McLoughlin. “Anh dám bỏ đi xem,” cô thều thào. “Tôi đã nhìn thấy bà ta trong Chiến tranh thế giới* và bà ta không thuộc phe đồng minh đâu.”
McLoughlin quay lại và giơ tay lên vẻ bất lực.
“Có gì đó mà tôi nên ghi nhớ không?” Cô hỏi anh. “Tôi không muốn khiến thanh tra rối trí.”
Đôi mắt anh thêm phần dịu dàng. “Không, Cattrell ạ. Em chỉ cần tập trung vào việc hồi phục sức khoẻ thôi, còn cứ để việc đó cho tôi.”
Cô chớp mắt mơ màng. “Tôi sẽ làm thế.”
Trung sĩ Robinson đã được thăng chức. Anh lại cần cù đến gõ cửa từng nhà thêm lần nữa, tìm kiếm những manh mối dẫn đến vụ Anne bị tấn công, nhưng chẳng tiến được bước nào, như thể đang bị chặn bởi một bức tường gạch vậy. Không có ai nhìn hay nghe thấy bất cứ điều gì lạ thường trong đêm đó, ngoại trừ tiếng xe cấp cứu. Anh đã nốc thêm một vại bia khác với Paddy Clarke, lần này, bà Clarke cũng có mặt. Vốn anh đã thấy bà ta vô cùng đáng sợ, nhưng giờ còn thấy đáng sợ hơn khi Anne tiết lộ rằng bà từng là một nữ tu. Paddy cam đoan họ đã tìm bản đồ khu đất nhưng không thấy. Với bà vợ chăm chăm theo sát nhất cử nhất động, ông ta thể hiện rằng mình không hay biết gì về điền trang Streech cùng những người sống ở đó, nhất là với Anne Cattrell. Nick Robinson không ép ông ta. Thành thực mà nói, anh không đánh giá cao cơ hội của mình lắm nếu bị vướng vào giữa hai ông bà Clarke. Anh cũng chẳng lấy gì làm hổ thẹn khi quyết bảo vệ hạ bộ của mình.
Giờ thì chẳng gì có thể ngăn anh trở về nhà nữa. Theo lý, anh đã xong nhiệm vụ. Nhưng thay vào đó, anh lái xe về hướng nông trang Bywater và tìm cậu chàng Eddie Staines. Cho đến giờ, thông tin của bà Ledbetter có vẻ rất giá trị. Thử thêm lần nữa cũng chẳng mất gì.
Một người nông dân chỉ cho anh đến chỗ chuồng bò nơi Eddie đang dọn dẹp sau khi vắt sữa buổi tối. Cậu ta đang đứng tựa vào cái cào và sôi nổi trò chuyện với một cô gái có hai má ửng đỏ, luôn cười khúc khích ngớ ngẩn trước tất cả những điều cậu ta nói. Họ im bặt khi Nick Robinson tiến đến, và nhìn anh với vẻ tò mò.
“Cậu Staines?” Anh giơ thẻ ngành ra. “Tôi có thể nói chuyện với cậu được không?”
Eddie nháy mắt với cô gái. “Chắc rồi,” cậu ta nói. “Sẽ không phải chuyện gì vớ vẩn đấy chứ?”
Cô gái cười rũ. “Ôi, Eddie à! Anh hài hước quá đi!”
“Nói chuyện riêng thì thích hợp hơn,” Robinson nói tiếp, thầm ghi nhớ lời đáp của Eddie để sau này áp dụng.
“Ra chỗ khác đi, Suzie. Hẹn em ở quán rượu nhé.”
Cô nàng miễn cưỡng rời đi, lê đôi ủng qua lớp bùn trên nền đất, và cứ ngoái qua vai với hi vọng sẽ được gọi lại. Còn Eddie, rõ ràng là loại xa mặt cách lòng. “Anh muốn gì?” Cậu vừa hỏi vừa cào chỗ rơm bết đất thành một đống. Cậu ta mặc chiếc áo phông không tay, làm nổi bật hai bả vai cuồn cuộn cơ bắp.
“Cậu đã nghe nói về vụ giết người ở điền trang chưa?”
“Ai mà không biết chú?” Staines hời hợt đáp.
“Tôi muốn hỏi cậu vài câu liên quan đến chuyện đó.”
Staines tì tay lên cái cào và nhìn anh. “Nghe này, ông bạn, tôi đã nói với cảnh sát sự thật rằng tôi chẳng biết gì cả. Tôi là một nông dân, thuộc tầng lớp lao động cùng đinh. Một kẻ như tôi chẳng liên quan gì đến những người ở điền trang hết.”
“Có ai nói là cậu liên quan đâu.”
“Thế anh hỏi tôi làm gì?”
“Chúng tôi quan tâm đến bất cứ người nào có mặt trên khu đất trong vài tháng qua.”
Staines tiếp tục công việc của mình. “Không liên quan.”
“Đó không phải điều tôi nghe được.”
Đôi mắt chàng trai trẻ nheo lại. “Ồ vậy ư? Thế ai đã ba hoa nào?”
“Ai mà chẳng biết cậu thường đưa các cô gái tới đó.”
“Anh đang cố gán tội cho tôi đấy à?”
“Không, nhưng biết đâu cậu có thể đã nhìn hoặc nghe thấy điều gì giúp ích cho cuộc điều tra.” Anh mời chàng trai một điếu thuốc.
Eddie để anh châm lửa giúp. Cậu ta đăm chiêu suy nghĩ trong vài phút, rồi đột ngột nói. “Tôi đã tình cờ đến đó.”
“Tiếp tục đi.”
“Có vẻ anh đã hỏi chị tôi vài câu về tiếng than khóc của phụ nữ vào một đêm nọ. Và anh hẳn phải trở lại đó vài lần.”
“Ngôi nhà ở đường East Deller à?”
“Đúng vậy. Maggie Trewin là chị gái tôi, sống ở nhà số 2. Chồng chị ấy làm việc ở nông trại. Chị ấy bảo anh muốn biết cái đêm người phụ nữ kia…” cậu ta thêm chút nhấn nhá chế nhạo, “… kêu khóc là đêm nào.”
Robinson gật đầu.
“Chà,” Staines nhả những vòng khói hoàn hảo vào khoảng không. “Tôi có thể nói với anh, nhưng tôi muốn đảm bảo rằng anh rể tôi sẽ không bao giờ được biết anh lấy thông tin từ đâu. Tôi sẽ không xuất hiện ở toà án, hay làm gì tương tự. Anh ta sẽ lột da tôi mất nếu biết tôi lên trên đó và sẽ không bao giờ chịu từ bỏ cho đến khi tìm ra được tôi đi với ai.” Cậu ta lắc đầu rầu rỉ. “Đây là chuyện sống còn đấy.” Hẳn em gái ông anh rể chính là người tình trong mộng của cậu ta.
“Tôi không thể đảm bảo rằng cậu không phải trình diện ở toà án,” Robinson nói. “Nếu bên nguyên yêu cầu, cậu vẫn phải tham dự thôi. Nhưng có thể không cần. Người phụ nữ ấy biết đâu chẳng đóng vai trò gì quan trọng trong vụ án.”
“Anh nghĩ thế à?” Staines khịt mũi. “Biết nhiều hơn tôi rồi đấy.”
“Tôi có thể đưa cậu về sở để lấy lời khai,” Robinson nhẹ nhàng nói.
“Không đi đâu hết. Tôi sẽ không nói gì cho đến khi chắc chắn Bob Trewin sẽ không phát hiện ra. Anh ta giết tôi mất, chắc chắn là thế.” Cậu ta vặn tay và tiếp tục cào rơm.
Nick Robinson viết tên và địa chỉ sở cảnh sát lên một trang giấy trong cuốn sổ tay. Anh xé ra và đưa cho Staines. “Viết vào đây chuyện đã xảy ra và thời gian, rồi gửi cho tôi mà đừng kí tên gì hết.” Anh đề nghị. “Tôi sẽ coi như một lời chỉ điểm nặc danh. Theo cách đó, chẳng ai lần ra nguồn gốc của lời khai cả.”
“Có anh biết mà.”
Robinson cảnh báo. “Nếu cậu không làm thế, tôi sẽ trở lại và đưa cả thanh tra theo đấy. Ông ấy sẽ không chấp nhận câu trả lời ‘Không’ nào đâu.”
“Tôi sẽ suy nghĩ.”
“Cậu cứ nghĩ đi.” Anh bắt đầu rời đi. “Tôi đoán, ba đêm trước cậu không ở đấy hả?”
Staines hớt một mảng phân lên đỉnh cây rơm. “Anh đoán đúng.”
“Một trong các phụ nữ ở điền trang đã bị tấn công.”
“Ồ, vậy sao?”
“Cậu không nghe ngóng được gì à?”
Staines nhún vai. “Có thể?’ Cậu ta khẽ liếc về phía anh. “Một trong mấy cô bạn là thủ phạm, chắc luôn. Đám đĩ đánh nhau như quỷ mỗi khi bọn chúng hứng tình.”
“Vậy là cậu không nghe hay nhìn thấy điều gì vào đêm ấy?”
Eddie quay lưng lại để dọn dẹp ở góc chuồng xa nhất. “Như đã nói, tôi không ở đó.”
Chẳng hiểu tại sao bây giờ tôi lại không tin cậu nhỉ? Robinson thắc mắc và kinh tởm tránh bãi phân bò trên nền đất. Cô nàng má hồng cười rúc rích khi anh đi qua cô ta. Rồi như con thiêu thân, cô ta lao về phía dãy chuồng và sà vào vòng tay của anh chàng sát gái.