Vài phút trước giờ hẹn, Grace đẩy cửa bước vào quán Caffé Nero nằm cạnh ba bùng binh ở Smallthorne. Cô đã nhắn tin cho Kathleen để hỏi xem Megan có muốn đi uống cà phê không và vô cùng ngạc nhiên khi thấy cô bé đồng ý nhanh đến vậy. Cô vẫn còn rất nhiều việc phải làm và thực sự không chắc mình có nên đến đây hay không, nhưng cô không muốn khiến Megan thất vọng khi Kathleen đã lên lịch hẹn trước.
Nơi này không quá tấp nập. Dù cô đến sớm, Megan đã ở đó sẵn rồi. Grace bắt được ánh mắt của cô bé và bước tới.
“Chào, Megan. Bác gọi đồ cho cháu nhé?” Cô hỏi khi tới gần và thấy ly nước ép đã trống rỗng.
“Cháu muốn cappuccino, cảm ơn.”
Trong lúc chờ lấy đồ tại quầy, Grace liếc nhìn cô cháu gái. Cô bé đang trở thành một người phụ nữ xinh đẹp và nhắc cho Grace nhớ tới bản thân hồi ở tuổi đó. Megan được thừa hưởng vẻ ngoài của mẹ và hai bác, và họ đều có đôi mắt sâu giống Grace. Cả Grace và Jade đều có mái tóc đen, thân hình gầy guộc và tay chân dài ngoằng.
Megan đang nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ, ngồi thẳng lưng trên ghế như thể chẳng hề quan tâm gì tới thế giới, chân trái đung đưa gác trên chân phải. Cô bé trông có vẻ không quá bận tâm tới cuộc gặp gỡ, trong khi Grace thì đang căng thẳng đến phát điên.
Khi đồ uống đã sẵn sàng, Grace mang chúng về bàn.
“Cảm ơn.” Megan thêm đường vào cốc của mình và khuấy nó lên.
Grace đưa cho cô bé hai gói bánh quy. “Bác không biết cháu thích bánh gừng hay bánh kem.”
“Cháu không đói.”
Sự im lặng bao trùm lên họ. Ba người đàn ông ngồi ở bàn bên cạnh cười lớn trước cái gì đó mà một trong số họ giơ ra cho những người kia thấy trên màn hình. Grace tự hỏi liệu đó có phải một sự cố gì đó xảy ra tối hôm trước, trong một đêm thứ Bảy túy lúy cùng bạn bè hay không. Cô không có một đêm vui vẻ cũng khá lâu rồi.
“Dạo này cháu thế nào?” Grace hỏi sau một lúc.
“Ổn.” Megan khẽ nhún vai.
“Vậy cháu đã…”
“Nghe này, cháu không hề muốn tới đây, nhưng cháu đã làm thế vì ngoại. Bà nói bác có gì đó muốn nói với cháu.”
Đầu Grace như bốc khói. Kathleen đã gài cô.
“Bác đã hy vọng chúng ta có thể nói chuyện về việc giữ an toàn cho cháu. Sau những sự kiện gần đây, Kathleen cảm thấy lo cho cháu.”
“Bà muốn bác kiểm tra cháu ư?” Megan lắc đầu. “Cháu lớn rồi, bác biết mà.”
“Vậy thì bà ấy lại càng có lý do để lo cho cháu.” Grace mỉm cười - cố tỏ ra thân thiện.
Megan không có vẻ gì là chấp nhận điều đó, Grace đành nói tiếp.
“Bà ngoại cháu nói rằng cháu có bạn trai.”
“Ô, cháu hiểu rồi.” Mắt Megan tối sầm và giận dữ. “Bà muốn bác kiểm tra anh ấy.”
Grace gật đầu. “Nó cho thấy bà ấy quan tâm tới cháu.”
“Nó cho thấy bà thích nhúng mũi vào những chỗ không cần thiết.” Megan khoanh tay lại. “Bà không thể kiểm soát cháu. Cháu không phải là trẻ con, và cháu hoàn toàn không giống mẹ. Cháu có thể tự chăm sóc mình.”
“Bác chắc chắn rằng cháu có thể, nhưng…”
“Cháu sẽ không dính vào rắc rối hay để ai đó lạm dụng mình, nếu đó là điều mà bà muốn cảnh báo.”
Grace nao núng trước thái độ thù địch của cô bé. Rõ ràng Megan đã tìm được vài điều về lý do khiến mẹ mình trở thành kẻ sát nhân.
“Mẹ cháu thế nào rồi? Cháu có gặp cô ấy không?”
“Lần cuối là tháng trước.” Megan liếc nhìn Grace. “Nếu bác muốn biết thì cháu đã rất sợ khi gặp bà ấy. Cháu… Cháu không chắc mình có muốn bà ấy được trả tự do không nữa.”
“Mẹ cháu đã phải trải qua rất nhiều chuyện.”
“Ý cháu là cháu không muốn chuyển tới sống cùng bà ấy nữa một khi bà ấy đã được trả tự do.”
“Cháu không cần phải làm vậy.” Grace cố đặt mình vào vị trí của cô gái trẻ. Bản thân cô cũng cảm thấy sợ hãi vì chuyện có thể xảy ra trong tương lai, vậy nên cô muốn nhắc Megan nhớ về sự hỗ trợ mà cô bé đang có. “Cháu có một gia đình luôn lo lắng cho mình. Kathleen đã nói rằng cháu có thể ở đó dù có chuyện gì đi nữa, không phải sao?”
“Vâng, nhưng mẹ sẽ phải chuyển đến ở cùng bọn cháu bởi ngôi nhà đã bị chính quyền thu hồi.”
Grace ngập ngừng, không biết phải nói gì để an ủi cô bé. Megan đã đúng. Jade sẽ chuyển tới ở cùng họ, nếu họ đồng ý. Nhưng cô không đành lòng nói ra rằng với lời thú tội của Jade cộng với các bằng chứng thu được, sẽ còn rất lâu nữa cô ta mới được thả tự do. Cô ta đang phải đối diện với nhiều hơn một án chung thân vì tội ác mà mình đã gây ra. Grace quyết định hướng cuộc trò chuyện quay về lý do ban đầu khiến cô tới đây.
“Vậy, cậu nhóc mà cháu đang quen…”
“Anh ấy không phải cậu nhóc. Anh ấy đã hai mươi hai tuổi rồi.”
“Rồi, vậy thì chàng trai mà cháu đang quen…”
“Dù sao thì cũng không phải chuyện của bác.”
Grace nghĩ về những gì mình đã tìm hiểu được về Forrester trước đó qua Perry.
“Bác chỉ muốn cháu được an toàn, vậy thôi.”
“Dựa vào tình hình gần đây thì cháu ở bên anh ấy còn an toàn hơn ở trường. Làm sao bạn ấy có thể bị sát hại khi có nhiều người ở quanh đó đến vậy?”
Grace không thể đồng ý với điều đó. “Cháu thật tử tế khi có mặt tại buổi tưởng niệm.”
“Đó là điều đúng đắn, cháu nghĩ vậy. Cháu hy vọng cha mẹ bạn ấy sẽ kiện ngôi trường vì thiếu trách nhiệm. Rõ ràng họ có nhiệm vụ phải bảo vệ bạn ấy cơ mà? Dù giờ đã có tận hai người phụ nữ thiệt mạng…”
Megan nghe có vẻ thực sự trưởng thành - như thể có ai đó đã bỏ những lời đó vào miệng cô bé. Rõ ràng cô bé là một cô gái thông minh, và Grace thích điều đó, bởi nó đồng nghĩa với việc họ có thể nói chuyện tử tế. Khác với mẹ mình, Megan hẳn sẽ không chịu để ai đè nén. Nhưng dù sao thì cô bé cũng cần được cảnh báo. Cô bé chỉ mới mười sáu tuổi. Đến tận bây giờ, Grace vẫn còn nhớ mình đã suy nghĩ thế nào khi ở độ tuổi đó.
Sau một thoáng im lặng, Grace uống cạn tách của mình và đặt nó trở lại đĩa.
“Hãy cảnh giác, đó là tất cả những gì bác yêu cầu,” cô nói.
Megan nhún vai. “Cháu không chắc về điều đó đâu.”
“Bà ấy muốn cháu được an toàn, và bác cũng vậy.”
“Biết rồi, khổ lắm, nói mãi!” Megan thở dài và đứng dậy. “Cháu ổn, thật đấy. Bác không cần phải bận tâm về cháu đâu.”
“Nhưng…”
“Cháu đâu thể cứ thế nổi điên như mẹ cháu được,” cô bé hét lên. “Nếu được thì cháu đã làm lâu rồi. Bà ấy đã bị tổn thương còn cháu thì không. Tại sao không có ai thấy điều đó chứ? Cháu từng sống dưới cái bóng của bà ấy, nhưng giờ mọi chuyện lại càng tệ hơn khi bà ấy đang ngồi tù. Đó là điều mà tất cả đều quan tâm.” Megan vỗ ngực. “Tại sao chẳng có ai quan tâm đến cháu hết vậy?”
“Họ có mà!” Grace thở dài. “Nhưng phiên xét xử của Jade sắp đến và mọi người đều lo lắng về việc nó sẽ diễn ra như thế nào.”
“Bác lại thế rồi. Lúc nào cũng là vì bà ấy!” Megan giơ tay lên. “Cháu đâu phải là người đã phát rồ trong nhà đâu.”
Grace không nói gì. Mọi người bắt đầu quay về phía họ. Chuyện này thật vô ích. Cô sẽ không thể tìm hiểu về Megan nếu con bé cứ như thế này. Dù cô có nói gì, con bé vẫn sẽ luôn phản bác hoặc có sẵn câu trả lời. Cứ thế này thì họ sẽ chẳng thu được gì hết.
Nhưng rồi Megan đã khiến cô phải ngạc nhiên.
“Nghe này, cảm ơn vì đã đến gặp cháu, nhưng cháu ổn, thật đấy.” Cô bé mỉm cười ngại ngùng. “Dù cho bà Kathleen nghĩ gì đi chăng nữa.”
“Bà ấy lo lắng cho cháu, chỉ vậy thôi.”
“Ít ra thì bà ấy cũng quan tâm đủ để lo lắng tới điều đó.” Nụ cười của Megan nở rộng hơn.
“Có lẽ đã đến lúc cân nhắc về Seth Forrester?” Grace cũng đứng dậy. “Giờ cháu đang có cơ hội để sống một tương lai tốt hơn. Đừng lãng phí nó vào một kẻ không biết trân trọng tự do đủ để tránh xa khỏi rắc rối.”
Grace nghĩ có lẽ mình đã hơi quá đà khi Megan quay mặt đi chỗ khác. Nhưng cuối cùng, cô bé cũng quay lại. Ánh mắt cô bé giống hệt như mẹ mình, mạnh mẽ và đầy thách thức.
Dù vậy, không hề có câu trả lời nào được đưa ra.
“Cảm ơn vì ly cà phê,” Megan nói. “Gặp lại bác sau.”
“Chắc chắn rồi,” Grace trả lời, nhận ra mình mong đợi nó tới mức nào.