Chờ Mặt Trời Lên

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 42 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
14. Chức Năng Kể Chuyện Ngụ Ngôn

❊ ❊ ❊

“TÔI ĐÃ ĐỌC CUỐN SÁCH NHỎ ÔNG viết”, Lysander nói, duỗi dài người trên đi văng. “Thú vị nhất đấy. Tôi nghĩ tôi hiểu nó, đại loại thế”.

“Về cơ bản cuốn sách bàn về cách sử dụng trí tưởng tượng của anh”, bác sĩ Bensimon đáp. “Hôm nay tôi sẽ buông rèm, nếu anh không phiền”.

Lysander nghe thấy ông buông rèm của cả ba cái cửa sổ, căn phòng trở nên tối lờ mờ và u ám, chỉ được thắp sáng bằng ngọn đèn trên bàn của Bensimon. Khi ông quay về ghế ngồi, cái bóng khổng lồ của ông hắt nhẹ lên tường nhờ ánh lửa trong lò sưởi.

Đến chừng nào Lysander còn nhận thức được, lí thuyết trạng thái song song của Bensimon có thể hiểu rõ theo mấy dòng sau đây - thực tế là trung tính - như ông đã giải thích - “thê lương” là từ ông đã dùng vài lần để mô tả nó. Thế giới này, một thế giới không cảm nhận được bằng giác quan của chúng ta, nằm đó như một bộ xương, khô kiệt và vô cảm. Khi chúng ta mở mắt, khi chúng ta hít ngửi, lắng nghe, sờ nắn và nếm, chính là lúc chúng ta thêm da thêm thịt vào những bộ xương, căn cứ theo bản chất và cách chúng ta sử dụng trí tưởng tượng của mình. Do đó một cá nhân đã biến đổi “thế giới” - trí tuệ con người tự thêu dệt nên bức màn sáng chói bao phủ lấy thực tế trung lập. Thế giới này do chúng ta tạo ra như một thế giới “tưởng tượng”, là của riêng chúng ta thôi, là độc nhất, không thể sẻ chia.

“Tôi cho rằng cái ý tưởng về thế giới “tưởng tượng” là hơi quá tinh tế”, Lysander nói, với một chút ngập ngừng.

“Cảm nhận chung đơn thuần thôi”, Bensimon đáp. “Anh biết mình cảm thấy thế nào khi thức dậy với tâm trạng vui vẻ rồi đấy. Cốc cà phê đầu tiên có vị cực kì ngon. Anh ra ngoài đi dạo - để ý những sắc màu, những âm thanh, tác động của ánh mặt trời lên một bức tường cổ bằng gạch. Mặt khác, nếu thức giấc với tâm trạng u sầu và tuyệt vọng anh sẽ chẳng thiết ăn uống gì hết. Điếu thuốc lá đầu tiên anh thấy chua loét, đốt cháy cổ họng. Ra đường tiếng leng keng của tàu điện làm anh khó chịu, người qua lại trông ai cũng xấu xí, ích kỷ. Vân vân và vân vân. Chuyện này xảy ra một cách tự nhiên - những gì tôi đang cố làm đó là tạo nên sức mạnh này, sức mạnh tỉnh thức mà ai trong chúng ta cũng có, mang nó đến đặt trước mặt tâm trí của anh”.

“Tôi hiểu ý ông”. Lysander nhận thấy điều này rất có ý nghĩa, Bensimon tiếp tục.

“Và thế - con người chúng ta mang đến thế giới này một thứ mà như nhà triết học người Pháp, Bergson gọi là “La Fonction Fabulatrice”. Chức năng kể chuyện ngụ ngôn. Anh có biết tác phẩm của Bergson không?”

“À, Không”.

“Tôi đánh giá khá cao ý tưởng này nên dùng lại nó. Thế giới của chúng ta là một hỗn hợp duy nhất của từng người trong chúng ta - một khối hợp nhất, một sự kết hợp giữa thực tế và sự tưởng tượng cá nhân”.

Lysander không nói gì, tập trung nhìn bức phù điêu phía trên lò sưởi, tự hỏi trạng thái song song sẽ trị chứng rối loạn cực khoái cảm của mình như thế nào.

Bensimon vẫn nói tiếp: “Anh có biết một câu nói cổ: “Những vị chúa tể của người châu Phi luôn là người châu Phi không?” Đó là sự tưởng tượng mà trí tuệ người châu Phi đã tạo ra sự kết hợp giữa tưởng tượng và thực tế”.

Có lẽ điều này giải thích cho bức phù điêu, Lysander nghĩ

“Tôi có thể hiểu điều đó”, Lysander thận trọng đáp. “Tôi có thể thấy nó hiệu quả thế nào. Một vị thánh châu Phi sẽ không thể là người Trung Quốc. Nhưng chuyện này áp dụng như thế nào vào vấn đề đặc biệt của tôi?”

Lysander nghe tiếng Bensimon di chuyển cái ghế đang ngồi từ sau bàn đến đặt cạnh một đầu đi văng. Anh nghe tiếng cót két của da ghế khi ông ngồi xuống.

“Chính xác là thế này”, ông nói. “Nếu thế giới hàng ngày, thực tế hàng ngày là một sự tưởng tượng chúng ta tạo ra, thì cũng có thể nói tương tự như thế về quá khứ của chúng ta - quá khứ là một sự tổng hợp các thực tế tưởng tượng chúng ta đã trải qua những hồi ức của chúng ta. Điều tôi đang cố làm và bảo anh làm đó là thay đổi những tưởng tượng cũ mà anh đã và đang sống với nó”.

Tất cả những chuyện này đang trở nên hơi phức tạp rồi, Lysander nghĩ.

“Tôi sẽ áp dụng một liệu pháp thôi miên rất nhẹ đối với anh. Một trạng thái thôi miên nhẹ nhàng và không sâu. Đó là lý do tại sao căn phòng này tối đen. Anh hãy nhắm mắt lại”.

Lysander làm theo.

Giọng nói của Bensimon đã thay đổi quãng âm, trở nên ngày càng sâu hơn và đều đều một cách lạ lùng. Ông nói rất chậm và thận trọng:

“Thư giãn đi. Cố gắng thư giãn hoàn toàn đi. Anh đang trơ ra, nằm yên không cử động. Anh cảm thấy thư giãn hoàn toàn ở bàn chân. Nó bắt đầu chậm rãi lên đến hai cẳng chân. Bây giờ anh cảm thấy nó lên đến bắp chân. Giờ là đầu gối… Hông. Hít thở càng chậm càng tốt. Hít vào - thở ra. Hít vào thở ra. Nó đang lan đến thân mình anh, lan đến ngực anh rồi, lấp đầy cơ thể anh rồi. Thư giãn hoàn toàn đi”.

Lysander cảm thấy một sự bất tỉnh chảy tràn qua người. Anh hoàn toàn tỉnh táo nhưng lại thấy mình nửa như bị tê liệt, như thể anh không tài nào nhúc nhích nổi một ngón tay, đang trôi nổi cách cái chăn khoảng một phân. Bensimon bắt đầu đếm ngược bằng giọng trầm và đều đều:

“Hai mươi, mười chín, mười tám… Anh đã thư giãn hoàn toàn rồi. Mười lăm, mười bốn, mười ba…”.

“Hãy nghĩ lại cái ngày hôm ấy”, Bensimon tiếp tục. “Anh là một cậu bé mười bốn tuổi. Anh cầm quyển sách trong tay, bài thơ Đánh cắp Món tóc, Anh đi bộ qua khu vườn có tường bao quanh. Chào những người làm vườn. Trèo qua hàng rào đi vào rừng. Đó là một ngày nắng đẹp tuyệt vời, ấm áp và êm dịu, những chú chim đang hót. Anh đi bộ vào rừng và ngồi xuống gốc một cây sồi già. Anh bắt đầu đọc. Sưởi ấm dưới ánh mặt trời. Anh bắt đầu gà gật. Anh ngủ thiếp đi. Thiếp đi rất nhanh. Anh ngủ khoảng hai tiếng trễ giờ uống trà. Anh thức dậy. Anh nhặt quyển sách lên và quay về nhà, nơi mẹ anh đang chờ. Anh xin lỗi vì đã về muộn và hai mẹ con đi vào phòng khách để uống trà…”.

‘‘ Mở mắt ra nào”.Một cái vỗ nhẹ. Vỗ tiếp - Vỗ tiếp.

Lysander mở mắt ra ngay sau đó, bất ngờ thấy căng thẳng, thoáng quên mất mình đang ở đâu. Anh đã ngủ thiếp đi. Anh có bỏ lỡ điều gì quan trọng không? Bensimon vén rèm lên và ánh sáng ban ngày lại tràn ngập căn phòng.

“Có phải tôi đã ngủ không. Tôi thật sự xin lỗi nếu có…”.

“Chỉ vài giây thôi. Hoàn toàn tự nhiên. Anh sẽ nhớ tất cả những gì tôi đã nói”,

“Tôi nhớ là đã xin lỗi vì về muộn giờ uống trà”.

“Chính xác”. Bensimon đi ngang phòng. “Anh không ở trong trạng thái hôn mê. Mà chỉ đơn giản là đang tưởng tượng mình ở trong một thế giới song song. Một thế giới nơi anh đã ngủ trong rừng vào một buổi chiều nắng đẹp, rồi tỉnh dậy và quay về nhà uống trà. Hãy tập trung vào ngày hôm ấy trong thế giới song song của anh. Làm đầy nó bằng các chi tiết và tập trung vào những cảm xúc mà cái ngày đó mang lại. Sử dụng chức năng kể chuyện của anh. Trong thế giới song song chẳng có gì xảy ra cả. Cuộc sống của chúng ta thực tế và tưởng tượng kết hợp tạo hình sự tưởng tượng mà chúng ta nhờ đó để sống. Bây giờ anh có một cuộc sống khác rồi”.

Lysander gọi một ly brandy ở quán cà phê Central. Anh nghĩ về những gì đã xảy ra ở buổi gặp mặt đó, làm theo những hướng dẫn của Bensimon. Tập trung vào các chi tiết của một thế giới song song anh đã tạo ra - cái ngày đầy nắng ấy chẳng xảy ra chuyện gì ngoài việc anh gà gật trên quyển sách khi nằm dưới bóng một cây sồi trong rừng Claverleigh. Phải, anh có thể thấy mình đang đi bộ, đưa tay dụi mắt, hai chân anh bước hơi cứng nhắc và loạng choạng anh nhặt sách lên và đi về nhà. Phía trên hàng rào, qua khu vườn có tường bao quanh - tất cả những người làm vườn đã về hết - anh đi vào sảnh qua một cánh cửa bên, chạy ầm ầm lên gác vào phòng khách gia đình, nơi mẹ đang chờ. Trà đã được dọn ra trên chiếc bàn tròn. Nghĩ đi đúng rồi, bà rung chuông yêu cầu thêm nước nóng vào ấm vì anh về muộn và trà đã nguội. Anh ngồi xuống, gạt gạt một lá cỏ vướng vào quần. Mẹ cầm ấm trà bằng bạc lên - không, đó là một ấm sứ màu xanh nhạt có hoa văn hình những chiếc lá thường xuân uốn lượn và nắp ấm có chỗ sứt khi rót trà cho anh, bà hỏi: “Con đọc sách thế nào rồi, Con yêu?”

Lysander dừng lại, ly brandy chưa kịp đưa lên miệng. Nó thật quá. Hoàn toàn thật và đối với anh, nó hoàn toàn đúng. Anh đã chọn đi vào một thế giới song song và mang theo cả trí tưởng tượng của mình. Phi thường. Mẹ anh đang mặc… Gì nhỉ? Một chiếc áo ngủ dài màu quýt với hai ống tay áo rộng. Một vòng tay bằng ngọc trai va vào chén trà kêu lách cách. Stevens, người hầu đã rửa sạch chiếc khay. Thật dễ dàng. Nó được gọi là gì nhỉ? Chức năng kể chuyện của anh. Anh đã tạo ra một thế giới quen thuộc, tạo ra một ngày chẳng xảy ra chuyện gì không hay, chỉ cảm thấy hạnh phúc… Có thể anh nên đọc thêm nhiều nữa về tay Bergson này. Anh nhấp ngụm rượu brandy, cảm thấy hơi ấm trôi xuống cổ họng, vị ngọt của rượu thật mềm mại, dịu dàng như khói, anh mỉm cười một mình.

ý câu lạc bộ đến quán bar Lỗ thứ 19. Ở đây có hai nhân viên đánh máy tuổi trung niên từ Swansea đến giúp giải quyết vấn đề hành chính của trại. Phương tiện liên lạc duy nhất là chiếc điện thoại nằm trên bàn trong một góc phòng. Ở góc kia, p
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của William Boyd

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.