Người Ruồi

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 46 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
5

❊ ❊ ❊

Andreas Gullestad đã về nhà vào chiều Chủ nhật như dự kiến. Anh ta tươi cười mở cửa cho tôi. Tôi tự hỏi liệu anh ta chỉ đơn giản như thế hay còn một gương mặt khác kém thân thiện hơn ẩn nấp đằng sau lớp mặt nạ vui vẻ này. Và tôi dự định kiểm chứng điều đó ngay bây giờ, khi vừa yên vị trong phòng khách với tách trà trong tay. Chúng tôi bắt đầu nói chuyện về chuyến đi của anh ta. Andreas Gullestad đã có một chuyến đi thoải mái về nơi in đậm dấu ấn tuổi thơ của mình và một lần nữa cảm ơn tôi vì đã cho phép anh ta đi.

Andreas Gullestad cũng bất ngờ trước sự nhanh nhạy của tôi và cả sự xảo quyệt của kẻ sát nhân khi tôi nói cho anh ta biết về bí mật của cái dàn âm thanh. Anh ta thừa nhận rằng ‘thật không may’ anh ta ở nhà một mình trong căn hộ từ 8 giờ đến 10 giờ 15 vào tối xảy ra án mạng, và căn cứ theo thời điểm vụ án sau khi điều chỉnh, anh ta cũng không được gạch tên khỏi danh sách các đối tượng tình nghi. Anh ta cũng không có gì mới hoặc đáng chú ý để nói về hoạt động của những người hàng xóm ở ngoài hành lang.

Về tiền bạc, Andreas Gullestad trả lời không chút ngần ngại rằng mình không có gì để giấu. Anh ta rút ra hai quyển sổ ngân hàng và một tờ giấy hoàn thuế từ ngăn bàn, xác nhận khối tài sản 800.000 kron. Anh ta cho tôi biết mình được thừa kế từ cha mẹ. Họ để lại cho anh ta cả tiền bạc lẫn đất rừng, thứ mà sau này anh ta bán rất được giá. Phần lớn số tiền giờ đang nằm an toàn trong tài khoản, và phần còn lại được đầu tư vào chứng khoán. Anh ta đã dành kha khá thời gian để đầu tư, và cổ tức thu được nhiều đến nỗi anh ta chưa từng phải dùng đến tiền lãi ngân hàng để trang trải cuộc sống. Căn hộ thì đã được mua và các khoản chi tiêu hàng ngày không mấy cao.

Khi tôi đề cập tới tên của anh ta, Andreas Gullestad lập tức giơ hai tay lên. Sau cuộc gặp lần trước, anh ta nhận ra mình nên nói với tôi về việc này, nhưng đã không gọi điện thoại vì nghĩ là nó không mấy quan trọng đối với cuộc điều tra. Việc đổi tên từ Ivar Storskog thành Andreas Gullestad gắn liền với chuyện giờ đây anh ta là người tàn tật. Anh ta cho tôi biết bốn năm về trước mình đã ‘bất cẩn một cách đáng tiếc’ khi bước xuống vạch sang đường và bị một tài xế trẻ đâm phải. Vụ tai nạn không đe dọa đến tính mạng, nhưng do tổn thương cột sống, anh ta phải ngồi xe lăn. Anh ta đã an phận với định mệnh của mình nhưng muốn cắt đứt với quá khứ. Do có đủ tiền, anh ta may mắn không cần phụ thuộc vào khoản trợ cấp tàn tật của chính phủ. Đó là thời điểm thích hợp để đổi tên và anh ta đã lấy họ thời con gái của mẹ mình, Gullestad. Tên thánh đầy đủ của anh ta là Ivar Andreas, nhưng thường được mẹ và chị gọi là Andreas, nên việc đổi tên của anh không quá triệt để.

Khi tôi hỏi về các tài liệu chứng thực thương tật, Andreas Gullestad chỉ ngay không ngần ngại vào một ngăn kéo chứa vài bài báo liên quan tới vụ tai nạn. Và đúng thật. Một số tờ báo quốc gia có đăng đoạn tin về tai nạn liên quan đến Ivar Storskog, và sau đó anh ta đã trả lời phỏng vấn trên một tờ báo về tình trạng tàn tật của mình. ‘Nếu anh bỏ qua chữ ký hơi khó đọc của vị bác sĩ thì có một xác nhận của bác sĩ ở dưới chồng báo đó’, anh ta nói. Và đúng là như vậy. Tôi xin lỗi vì đã buộc phải hỏi, và anh ta quả quyết mình hoàn toàn thông cảm, do bản chất ghê rợn của vụ án.

Những câu hỏi liên quan đến tình hình tài chính và thương tật dường như không hề ảnh hưởng đến sự hài hước và thân thiện của Andreas Gullestad. Tuy nhiên, chúng biến sạch khỏi gương mặt anh ta ngay khi tôi hỏi về nguyên do cái chết của bố anh ta.

‘Tôi hy vọng anh hiểu rằng đây vẫn là một câu chuyện đau lòng với tôi và tôi không muốn đi sâu vào chi tiết’, anh ta nói với giọng khá dè dặt.

Chúng tôi nhấp từng ngụm trà trong im lặng; sau đó anh ta chồm người tới trước và bắt đầu kể.

“Cha tôi, như anh có lẽ đã biết, là một người rất giàu có và là một trụ cột đáng kính của cộng đồng, danh tiếng vượt qua giới hạn của xứ đạo. Tôi là con trai duy nhất và là con ngươi trong mắt ông. Không thể có người cha nào tốt hơn thế, và ông cũng là thần tượng lớn nhất của tôi suốt thời thơ ấu. Những năm 1930 thật khó khăn, ngay cả ở Oppland, nhưng tôi chưa từng thấy ai rời nông trại của cha mà tay trắng, cho dù họ có cần bố thí hay không. Hồi tưởng lại, những năm tháng tuổi thơ đó là giai đoạn hạnh phúc nhất đời tôi.”

Anh ta đột nhiên nhìn xuống bàn và mím chặt môi một lúc trước khi tiếp tục.

“Một ngày nọ khi tôi mười hai tuổi, chiến tranh nổ ra. Cha tôi chiến đấu cho nhà vua và chính phủ từ tháng 4 năm 1940. Ông lập tức giữ một vị trí lãnh đạo trong phong trào Kháng chiến tại địa phương, sau khi đất nước bị chiếm đóng. Ngày 12 tháng 1 năm 1941, vào sinh nhật mười ba tuổi của tôi, chính ngày hôm đó, năm tên lính Đức đã kéo đến bắt ông. Đó là cú sốc kinh khủng cho tất cả chúng tôi nhưng có lẽ tồi tệ nhất đối với tôi, vốn là đứa nhỏ nhất và ngưỡng mộ cha mình hơn bất kỳ điều gì trên thế giới này. Việc này có vẻ lạ lùng, nhưng điều làm tôi nhớ nhất trong vụ bắt giữ đó là một người lính Đức trẻ tuổi. Anh ta chỉ lớn hơn tôi năm hoặc sáu tuổi và dường như cũng không thích tình cảnh đó, giống như tôi vậy. Anh ta thì thầm với tôi rằng mọi việc hy vọng sẽ được thu xếp và cha tôi sẽ sớm về nhà. Nhưng chuyện đó đã không xảy ra. Đó là lần cuối tôi nhìn thấy cha, khi ông bị đám lính bắt đi. Ông bị bắn chết sau đó một tuần. Tôi mất đi sự hồn nhiên trẻ thơ và phần lớn niềm tin đối với con người vào ngày quân Đức bắn cha tôi.”

Andreas Gullestad dừng lại và chìm đắm trong những suy nghĩ của mình. Sau đó anh ta tiếp tục mạch kể chuyện.

“Việc mất cha trong thời chiến có lẽ ít bi kịch cho tôi hơn so với nhiều người khác. Dù sao thì, ông đã để lại cho chúng tôi tiền, một cánh rừng và đất đai, nên chúng tôi không phải sống trong gian khó. Những người địa phương đã rất tương trợ và đáng mến. Chỉ vài tháng sau khi giải phóng năm 1945, tôi đã được khánh thành một bức tượng để tưởng nhớ cha tôi. Nhưng anh hãy tin tôi, trưởng thành với tư cách là con của một tượng đài là một điều không dễ dàng. Dường như tôi chưa bao giờ thực sự vượt qua cú sốc đó. Cha tôi là một người vĩ đại, rất đáng tin cậy và vững chãi - tôi chưa từng nghĩ rằng tôi có thể mất ông. Tôi học tốt ở trường và qua được các kỳ thi tốt nghiệp, nhưng sau đó tôi chưa bao giờ quyết định được công việc mà mình muốn làm. Tôi loay hoay một mình và cố hình dung xem cha muốn tôi chọn hướng đi nào. Và rồi còn sự đau buồn, bệnh tật và cái chết của mẹ tôi. Giờ thì tôi có thể đổ hết mọi thứ lên vụ tai nạn giao thông kia, nhưng sự thực đáng buồn là cuộc đời tôi đã dừng lại từ trước đó lâu rồi. Kể từ lúc đó; tôi về thăm nhà ít nhất có thể. Tôi chỉ biết rất rõ rằng mọi người ở đó đã mong đợi nhiều hơn ở cậu con trai duy nhất của Hans Storskog.”

Anh ta uống nốt tách trà của mình.

“Vậy nên có lẽ anh hiểu được tại sao tôi cho rằng việc đổi tên sau tai nạn là phù hợp; cũng như tại sao tôi không muốn nói nhiều về cha tôi và chiến tranh. Mỗi người mỗi cảnh. Có người nghĩ sẽ dễ dàng hơn nếu nói ra mọi thứ; còn tôi lại thấy điều đó chỉ khiến mọi việc thêm tồi tệ.”

Khi rời căn hộ; tôi nhận ra rằng khái niệm ‘người ruồi’ của Patricia là sự mô tả hoàn hảo dành cho Andreas Gullestad. Vết thương tâm lí do cái chết của cha còn làm anh ta đau đớn hơn những thương tổn thể xác sau tai nạn giao thông. Nhưng cả hai điều này đều không có mối liên quan trực tiếp nào với vụ án mạng - ít nhất tại thời điểm này như diễn biến về sau cho thấy.

Đấng quyển năng thương xót cho linh hồn tôi! Đoạn văn được đánh máy nhưng Konrad Jensen ký tên bằng bút bi ngay phía dưới. Tôi gật đầu với chính mình, do tôi đứng đó một mình trong căn hộ với một người đàn ông đã chết và đã ký một lá thư t
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Hans Olav Lahlum

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.