Đếm Ngược

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 85 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
35

❊ ❊ ❊

Grace đậu xe bên ngoài nhà xác và tắt máy. Cô dành vài phút để tưởng nhớ người phụ nữ mà họ tìm thấy sáng nay tại công viên Trung tâm. Cô đã thấy thi thể bị đánh đập và bầm tím, nằm trên một tấm thảm và bị vứt bỏ như một đống rác, chờ đợi được tìm thấy. Ít ra thì giờ cô sẽ có được cái nhìn thoáng qua về con người trước đây của Diane, sau khi các điều tra viên đã tắm rửa sạch sẽ cho cô ấy.

Bên trong tòa nhà, cô thấy Steve Waybridge tại phòng dành cho thân nhân cùng một cặp đôi khác. Căn phòng được sơn màu kem với băng ghế dài màu xanh navy và một chiếc ghế bành kê cạnh bàn cà phê hình chữ nhật. Bộ ba bức tranh vẽ kênh đào Stoke-on-Trent qua năm tháng tô điểm những bức tường bên phải cô.

“Xin chào, Steve.” Grace đưa tay về phía anh ta.

Anh ta bắt tay cô và quay sang phía cặp đôi đang đứng cạnh mình. “Đây là cha mẹ của Diane, Marian và Jeremy.”

Grace lần lượt đưa tay về phía họ. Ngay khi vừa nắm lấy nó, Marian òa khóc, siết chặt lấy tay Grace.

“Tìm ra kẻ đã làm vậy với con gái tôi,” bà nức nở. “Làm ơn, tôi cầu xin cô.”

Grace im lặng gật đầu.

“Cha mẹ tôi cũng muốn đến, nhưng cần có người trông hai đứa sinh đôi,” Steve giải thích.

“Sẽ tốt hơn nếu phần lớn mọi người chỉ nhớ về hình ảnh của Diane khi còn sống, anh Waybridge ạ. Sẽ có một tấm kính chắn trước mặt cô ấy. Tôi biết chuyện này sẽ rất khó khăn với anh, nhưng đó là một phần của thủ tục nhận dạng, và tôi không thể làm khác được. Anh hiểu rồi chứ?”

Khi Steve gật đầu, Grace với lấy hộp khăn giấy trên chiếc bàn cạnh đó và đưa một tờ cho Marian. Bà gật đầu cảm kích và đưa tay lau mắt.

“Ai sẽ đi cùng tôi vào phòng quan sát?” Grace hỏi.

“Tất cả chúng tôi - nếu được.” Steve nói.

“Vâng, tất nhiên rồi.” Grace hắng giọng. “Anh sẽ thấy Diane nằm đó. Cô ấy sẽ được phủ bởi một tấm vải trắng. Chúng tôi đặt thi thể của cô ấy bên dưới nó. Đầu và mặt của cô ấy sẽ được để lộ, và sẽ có vài chỗ bị rộp lên do những vết cắt và vết bầm.”

Grace ngừng lại một lát khi thấy Marian đang nức nở. Cô để người phụ nữ lớn tuổi lấy lại bình tĩnh trước khi hắng giọng và tiếp tục giải thích. Grace cũng cảm thấy chuyện này thật khó khăn.

“Tôi sẽ có mặt trong buổi nhận dạng, cùng với kỹ thuật viên của nhà xác, nhưng sau đó mọi người có thể ở riêng với cô ấy một lát nếu muốn. Mọi người sẵn sàng chưa?”

Steve hít một hơi thật sâu. “Vâng.”

Kỹ thuật viên đưa họ vào phòng quan sát. Marian suýt thì gây ra một vụ va đụng khi chân bà không chịu di chuyển và dừng lại trên ngưỡng cửa. Jeremy nắm tay và dìu bà vào.

Diane Waybridge trông thật nhỏ bé trên chiếc xe đẩy. Kỹ thuật viên đã che đi những chỗ bầm tím bằng cách quay phần đó của gương mặt vào tường. Như Grace đã cảnh báo trước với họ, trên cổ cô ấy có một vết bầm lớn, nhưng nó không thể xóa nhòa sự thật rằng đây là một phụ nữ trẻ xinh đẹp.

Những giọt nước mắt của Grace trào ra khi thấy Marian bắt đầu cất lên những tiếng khóc ai oán và đổ sụp vào vòng tay Jeremy, không đủ sức nhìn thêm nữa. Jeremy dìu bà ra ngoài, còn Steve thì vẫn đứng lặng đó. Anh ta thẫn thờ nhìn vào bức tường sau lưng vợ trong khoảng thời gian dài tưởng chừng bất tận. Grace cũng từng như vậy - một số người gào khóc, một số không nói gì, một số tỏ ra giận dữ. Đau buồn đã và sẽ không bao giờ có một hình dáng cố định.

“Đây có phải là Diane Waybridge, sinh ngày mười bảy tháng Chín năm 1991 không?”

Steve gật đầu. “Phải,” anh ta xác nhận. “Đúng là cô ấy. Đúng là vợ tôi.” Gương mặt anh ta co rúm lại và vai bắt đầu run.

Grace muốn an ủi anh ta, nhưng cô biết rằng điều đó nên đến từ gia đình. Dù vậy, cô vẫn chạm vào cánh tay để cho anh ta biết rằng cô đang ở đó, vì anh ta.

“Tôi sẽ phải làm gì khi không còn cô ấy đây?” Anh ta hỏi.

“Anh có muốn ở bên cô ấy một lúc không?”

“Không, tôi muốn về nhà với hai đứa sinh đôi. Dành cho chúng thêm một cái ôm nữa và…”

Anh ta sụp xuống và Grace kiên nhẫn đợi cơn đau buồn của anh ta dịu đi. Rồi cô đưa anh ta trở lại phòng dành cho thân nhân, cùng với cha mẹ Diane.

“Cảm ơn,” Grace nói sau một thoáng. “Tôi thật không dám tưởng tượng điều đó khủng khiếp đến mức nào. Chúng tôi sẽ đưa ra thông cáo chính thức tới báo giới cũng như công chúng vào sáng mai. Tôi nghĩ anh nên chuẩn bị trước cho những rắc rối kéo theo đó. Nếu anh không muốn về nhà, Steve à, liệu tôi có thể gợi ý rằng anh nên ở lại nhà cha mẹ anh hoặc Diane một thời gian không?”

“Con luôn được chào đón, con trai ạ,” Jeremy nói.

“Con không biết phải làm gì nữa,” Steve đáp. “Con chỉ muốn… muốn tên sát nhân bị bắt.”

Khi mọi người đã rời khỏi tòa nhà và Grace trở lại xe, cô để cho nước mắt tuôn trào, chia sẻ nỗi đau của người khác là một phần quan trọng trong công việc của cô, và lần nào cũng vậy, nó luôn gợi cô nhớ lại những gì cô đã mất cùng Matt - và cả mẹ cô nữa. Cả hai cùng qua đời khi còn quá trẻ và cô biết Steve đang cảm thấy thế nào: trở lại căn nhà trống rỗng, hy vọng tất cả chỉ là mơ, cầu nguyện rằng mình sẽ tỉnh giấc và thấy người yêu dấu vẫn đang ở cạnh bên.

Grace biết sẽ phải mất một thời gian để mọi chuyện lắng xuống, và sẽ phải mất lâu hơn nữa để Steve thôi cảm thấy chán ghét khi phải đặt chân vào nhà. Nhưng lúc này, ít ra anh ta đã có các con ở bên. Chúng có thể quấy khóc và làm anh ta buồn, nhưng cũng sẽ đem lại cảm giác thân thuộc và ổn định. Cuộc sống vẫn phải tiếp tục.

Cô nổ máy và đánh xe khỏi bãi đậu. Thêm một vụ giết người, thêm một ngày dài và vẫn còn quá nhiều việc phải làm dù cô có cảm giác chúng sẽ chẳng đi đến đâu. Nhưng cô biết rằng tên sát nhân chắc chắn có phạm sai lầm. Việc của cô và cả đội là tìm ra nó.

Cô sẽ làm mọi thứ trong khả năng của mình để tóm được kẻ đã làm chuyện đó với Lauren và Diane.

Và cầu nguyện rằng sẽ không có thêm bất cứ ai phải chết trong lúc đó.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.