Lại là bóng tối. Có thứ gì xáo động trong tôi. Tôi cố tìm ánh sáng, nhưng nó nằm ngoài tầm tay.
“Uống đi’
Tôi mở mắt. Khuôn mặt cau có của Ivan dần hiện ra trước mặt. “Cô làm đi,” anh ta càu nhàu với ai đó.
Rồi Genya nghiêng người về phía tôi, trông cô xinh đẹp tuyệt trần dù đang mặc một bộ kefta nhàu nhĩ màu đỏ. Tôi đang mơ sao?
Cô đưa lên môi tôi một vật gì đó. “Uống đi, Alina”
Tôi cố hất đổ ly nước nhưng hai tay lại không thể cử động.
Mũi tôi bị bóp chặt, miệng bị ép mở ra. Một loại nước súp tràn vào cổ họng khiến tôi ho sặc sụa.
“Tôi đang ở đâu?” Tôi gượng hỏi
Một giọng nói nữa, cay nghiệt mà trong vắt: “Đặt cô ta nằm xuống lại.”
Tôi đang ở trong một cổ xe ngựa, trên đường về từ một ngôi làng với Ana Kuya. Khuỷu tay xương xẩu của cô ta thúc vào hông tôi khi cả hai bị xóc nảy trên đường quay lại Keramzin. Mal ngồi phía bên kia, cười đùa và chỉ trỏ vào mọi thứ chúng tôi nhìn thấy.
Con ngựa lùn béo ú nặng nề lê bước, cái bờm bù xù của nó lắc lư khi chúng tôi leo lên triền đồi cuối cùng. Cỗ xe băng qua một người đàn ông và phụ nữ đang tản bộ trên vỉa hè khi đã đi được nửa đường. Ông ta vừa đi vừa huýt sáo và huơ gậy theo điệu nhạc, người phụ nữ mệt nhọc cất bước theo sau, bà cúi đầu xuống, trên lưng nặng trĩu những tảng muối.
“Họ nghèo lắm ạ?” Tôi hỏi Ana Kuya.
“Không nghèo như một vài người khác.”
“Vậy sao ông ta không mua lừa để chở hàng?”
“Ông ta không cần một con lừa,” Ana Kuya đáp lời. “Ông ta có vợ rồi.”
“Cháu sẽ cưới Alina,” Mal nói.
Xe ngựa chạy ngang qua. Người đàn ông ngả mũ xuống và cất tiếng chào vui vẻ.
Mal hào hứng hét lại, cậu ấy mỉm cười và vẫy tay đến nỗi suýt ngã khỏi ghế.
Tôi ngoái nhìn ra sau, nghển cổ theo dõi người phụ nữ đang ì ạch đi theo chồng mình. Cô ấy vẫn còn trẻ, thật sự, nhưng hai mắt sớm đã già cỗi và kiệt quệ.
Ana Kuya không bỏ lỡ hành động ấy của tôi. Đấy là những gì sẽ xảy ra cho một đứa con gái thường dân không được nhận ân huệ của Công tước. Cho nên cháu phải biết ơn và cầu nguyện cho ngài mỗi đêm đấy.”
Tiếng dây xích leng keng.
Biểu cảm lo lắng của Gengya. Làm vậy với cô ấy nguy hiểm lắm”
“Đừng bảo tôi phải hành sự như thế nào” Ivan gắt lên.
Hắc Y đứng trong bóng tối với trang phục màu đen. Tiếng sóng biển rì rào bên dưới tôi. Rồi nhận thức bất ngờ ập tới. Chúng tôi đang ở trên một con tàu.
Làm ơn hãy để tất cả chỉ là mơ.
Lần nữa, tôi đang trên đường trở về Keramzin, dõi theo cái cổ gục gặc của con ngựa lùn khi nó chạy lên đồi. Khi tôi quay lại, người phụ nữ chật vật bên dưới sức nặng của tảng muối có khuôn mặt giống hệt tôi. Baghra ngồi cạnh tôi trong xe, Bò đực có thể nhận ra ách buộc mình đang mang” bà nói, nhưng loài chim có nhận ra sức nặng từ đôi cánh của mình không?”
Đôi mắt bà đen thẳm. Phải biết ơn, họ nói. Phải biết ơn. Bà vung dây cương.
“Uống đi,” lại thêm nước. Giờ tôi không chống cự nữa. Tôi không muốn bị sặc. Tôi ngả người ra sau, mặc cho mi mắt sụp xuống, rơi vào giấc ngủ, quá yếu ớt để vùng vẫy.
Một bàn tay đặt lên má tôi.
“Mal,” tôi cố rên rỉ.
Bàn tay ấy rụt lại.
Không còn gì cả.
“Dậy mau.” Lần này tôi không nhận ra giọng nói là của ai. “Kéo cô ta lại đây”
Mi mắt tôi khẽ động. Tôi vẫn đang mơ sao? Một gã trai rướn người về phía tôi: tóc đỏ, mũi gãy. Gã ta khiến tôi liên tưởng đến con cáo tinh ranh trong một câu chuyện kể của Ana Kuya, đủ thông minh để thoát khỏi một cái bẫy, nhưng quá ngu ngốc để nhận ra mình sẽ không chạy trốn được lâu. Có một người khác đang đứng sau lưng gã, nhưng tên này là một kẻ khổng lồ, một trong những người cao to nhất tôi từng gặp. Mắt anh ta màu vàng và hơi xếch lên như người nước Shu.
“Alina,” con cáo nói. Sao gã ta lại biết tên tôi?
Cửa bật mở, và tôi nhìn thấy một khuôn mặt lạ lẫm nữa, một người con gái tóc đen ngắn cùng đôi mắt vàng giống người khổng lồ kia.
“Chúng đang đến,” cô ta thông báo.
Con cáo chửi thề. “Mau đặt cô ta lại chỗ cũ” Người khổng lồ liền tiến lại gần. Bóng tối lại lần nữa xâm chiếm không gian.
“Không, làm ơn...”
Nhưng đã quá trễ. Tôi đã bị màn đêm nuốt lấy.
Tôi là một cô gái, mệt nhọc lê bước trên triền đồi. Đôi ủng bì bõm đạp trên bùn và tấm lưng nhức mỏi vì sức nặng từ tảng muối đang đeo. Rồi tôi được nhấc khỏi mặt đất khi nghĩ rằng mình không thể đi tiếp được nữa. Tảng muối trượt khỏi lưng tôi và văng tung tóe trên đường. Tôi lơ lửng cao hơn, cao hơn nữa. Tôi có thể thấy một cỗ xe ngựa ở bên dưới, ba vị hành khách ngước lên nhìn tôi, miệng họ há hốc vì ngạc nhiên. Tôi có thể thấy bóng của mình lướt qua họ, lướt qua đường lớn và cánh đồng cằn cỗi vào mùa đông, bóng một cô gái được nhấc bổng lên cao bởi đôi cánh giang rộng của mình.
Điều có thật đầu tiên tôi nhận ra chính là sự đung đưa của con tàu - tiếng kẽo kẹt của đòn bẩy và tiếng sóng vỗ trên thân.
Cơn đau chạy dọc khắp vai khi tôi cố trở mình. Tôi thở dốc và ngồi bật dậy, hai mắt mở to, tim đập thình thịch, giờ thì tôi đã hoàn toàn tỉnh. Tôi thấy lợm họng buồn nôn và chớp mắt lia lịa để khỏi chóng mặt. Tôi đang ở trong một căn buồng sạch sẽ, trên chiếc giường chật hẹp. Nắng xuyên qua lỗ thông gió bên hông.
Genya ngồi ở góc giường. Vậy là tôi không mơ. Hay tôi vẫn chưa tỉnh dậy? Tôi cố lắc đầu để xua tan đống hỗn độn trong tâm trí, đổi lại là một cơn buồn nôn khác liền ập đến. Thứ mùi khó chịu trong không khí chẳng giúp dạ dày tôi thấy ổn thêm chút nào. Tôi cố ép mình run rẩy hít một hơi sâu.
Genya mặc một bộ kefta màu đỏ có thêu họa tiết xanh dương, một sự kết hợp tôi chưa từng thấy ở các Grisha khác. Tuy phục sức có hơi bẩn và cũ kỹ, nhưng tóc của cô ấy được vấn lên thành những lọn xoăn hoàn mỹ, và trông cô đẹp hơn cả một bà hoàng.
Uống đi, cô ấy nói.
“Cái gì đấy?” Tôi hồ nghi vặn hỏi.
“Nước uống thôi.”
Tôi đón lấy ly nước từ cô ấy và nhận ra hai tay đang bị xích lại. Tôi lúng túng nhấc tay lên. Nước có mùi như kim loại, nhưng tôi đang chết khát nên chả buồn để tâm. Tôi nhấp một ngụm, ho sặc sụa rồi tham lam uống cạn.
“Từ từ,” cô ấy nói và đưa tay vén tóc khỏi mặt tôi, “không khéo bị nôn bây giờ.”
“Bao lâu?” Tôi hỏi rồi liếc nhìn Ivan, người đang tựa vào cửa để quan sát nhất cử nhất động của tôi. “Tôi hôn mê trong bao lâu?”
“Hơn một tuần chút xíu,” Genya trả lời.
“Một tuần?”
Tôi hốt hoảng. Ivan đã làm chậm nhịp tim để giữ tôi mê man trong suốt một tuần liền.
Tôi đứng thẳng dậy và máu dồn lên não ngay lập tức. Nếu Genya không đưa tay ra đỡ thì tôi đã ngã xuống rồi. Tôi cố xua đi cơn choáng váng, đẩy cô ấy ra, rồi bước lảo đảo đến chỗ lỗ thông gió, nhìn ra ngoài qua khung kính nhòe nhoẹt hình tròn ấy. Không có gì. Không có gì ngoài đại dương xanh thẳm. Không bến cảng. Không bờ biển. Novyi Zem dường như đã rất xa. Tôi cố nén lại những giọt nước mắt đang chực dâng trào.
“Mal đang ở đâu?” Tôi hỏi. Khi không có ai trả lời, tôi quay lại. “Mal đang ở đâu?” Tôi chất vấn Ivan.
“Hắc Y muốn gặp cô,” anh ta đổi chủ đề. “Cô đủ sức tự đi chứ? Hay để tôi phải cõng?”
“Để cô ấy nghỉ ngơi,” Genya chen vào. “Ít nhất cũng phải ăn uống rửa mặt đã chứ.”
“Không. Đưa tôi đến gặp anh ta.”
Genya cau mày.
“Tôi không sao,” tôi cương quyết khẳng định. Thật ra tôi cảm thấy mệt mỏi và chóng mặt và sợ hãi. Nhưng tôi sẽ không quay lại chiếc giường đó, và tôi đang cần một câu trả lời, không phải đồ ăn.
Sau khi rời khỏi buồng, chúng tôi bị bao vây bởi một thứ mùi hôi thối - không phải mùi nước rửa tàu và cá chết và mấy gã ở dơ mà tôi nhớ từ chuyến đi trên Verrhader, nó còn tệ hơn thế nhiều. Tôi bịt chặt miệng và bắt đầu nôn khan. Bỗng nhiên tôi thấy mừng vì chưa kịp ăn gì.
“Cái gì vậy?”
“Máu, xương, mỡ cá voi,” Ivan đáp. Chúng tôi đang ở trên tàu đánh cá voi. “Ráng mà quen đi,” anh ta tiếp tục.
“Có anh quen đi ấy,” Genya chun mũi rồi độp lại.
Họ dẫn tôi đến cánh cửa sập dẫn lên boong tàu phía trên. Ivan leo lên thang, tôi nhanh chân theo sau, mong được rời khỏi hầm tàu tối om và thứ mùi thối rữa ấy càng sớm càng tốt. Thật khó để leo trèo với hai tay bị xích, và Ivan mau chóng mất kiên nhẫn. Anh ta nắm lấy cổ tay và lôi tôi lên ở mấy bậc cuối cùng. Tôi hít đầy lá phổi từng ngụm khí lạnh và chớp mắt dưới ánh nắng chói lòa.
Tàu đánh cá đang căng buồm lướt đi vun vút, nó được lái bởi ba Tiết Khí Sư, những người đang giơ tay đứng cạnh cột buồm, tà áo kefta màu xanh bay phần phật dưới chân. Etherealki, Tiết Độ Sư. Chỉ mới vài tháng trước đây tôi vẫn là một trong số họ.
Thủy thủ đoàn mặc áo vải thô, phần lớn đi chân trần để bám chặt hơn trên sàn tàu trơn trượt. Không có đồng phục. Tôi để ý. Vậy là họ không phải lính quân đội, và trên tàu không có màu sắc nào đặc trưng để đoán biết.
Những Grisha còn lại của Hắc Y rất dễ nhận ra khi đứng giữa các thuyền viên, không chỉ vì những bộ keftarực rỡ sắc màu, mà còn bởi họ chỉ đứng vẩn vơ cạnh lan can, nhìn ra biển khơi hoặc trò chuyện với nhau trong lúc thủy thủ đoàn làm việc. Tôi thậm chí còn thấy một Sáng Chế Gia mặc kefta màu tím đang ngồi trên một cuộn dây thừng và đọc sách.
Tôi lại ngửi thấy mùi hôi nồng nặc dưới hầm trong lúc đi qua hai ấm nước bằng sắt lớn để lên boong tàu.
“Âm đun,” Genya nói. “Nơi họ tinh chế dầu cá voi. Chúng không được sử dụng trong chuyến đi này, nhưng mùi hôi vẫn chưa phai bớt”
Cả Grisha và thuyền viên đều quay lại nhìn chằm chằm trong lúc chúng tôi đi dọc thân tàu. Lúc bước qua cột buồm phía cánh lái, tôi ngẩng đầu lên và nhìn thấy hai cô cậu tóc đen đã xuất hiện trong giấc mơ của mình đang ngồi ở trên cao. Họ treo mình trên đòn bẩy như hai chú chim săn mồi, dõi theo chúng tôi bằng cặp mắt ánh vàng giống hệt nhau.
Vậy ra đó không phải giấc mơ. Họ thực sự đã ở trong buồng của tôi.
Ivan dẫn tôi đến đằng mũi thuyền, nơi Hắc Y đang đợi. Anh ta đứng quay lưng về phía chúng tôi, ánh nhìn trải dài từ bánh lái đến đường chân trời xanh thẳm ngoài xa, bộ kefta màu đen quấn quanh người như một lá cờ chiến trận lấm lem.
Genya và Ivan cúi đầu hành lễ rồi rời đi.
“Mal đang ở đâu?” Tôi cất giọng khàn khàn, cổ họng vẫn hơi khan.
Hắc Y không quay lại, nhưng anh ta lắc đầu và nói.
“Ít nhất cô vẫn còn dễ đoán”
“Xin lỗi đã làm ngài chán. Cậu ấy ở đâu?”
“Sao cô biết rằng cậu ta chưa chết?”
Dạ dày tôi quặn lại. “Bởi vì tôi hiểu ngài,” tôi nói với nhiều tự tin hơn mình nghĩ.
“Và nếu cậu ta chết rồi? Cô sẽ lao mình xuống biển à?”
“Tôi sẽ không làm thế nếu không lôi ngài theo. Cậu ấy ở đâu?”
“Sau lưng cô.”
Tôi quay lại. Cách một dải lưới dây thừng và đòn bẩy đan xen, tôi nhìn thấy Mal. Cậu ấy đang bị hai vệ sĩ Tâm Y kiềm giữ nhưng vẫn chăm chú nhìn về phía tôi. Cậu ấy đã luôn dõi theo và chờ tôi quay lại. Tôi tiến lên một bước. Nhưng Hắc Y đã siết tay tôi lại.
“Không được đi xa hơn,” anh ta ra lệnh.
“Để tôi nói chuyện với cậu ấy,” Tôi van vỉ. Tôi ghét sự tuyệt vọng trong giọng nói của mình.
“Không được. Hai người có một thói quen xấu là hành xử như lũ ngốc và gọi đó là anh hùng.”
Hắc Y giơ tay lên, và bọn lính canh dẫn Mal rời đi. “Alina!” cậu ấy hét, rồi gầm gừ khi bị một tên lính đánh mạnh vào mặt. “Mal!”
Tôi hất tay Hắc Y ra, cổ họng nghẹn lại vì giận dữ. “Nếu ngài làm hại cậu ấy...”
“Ta sẽ không làm hại cậu ta,” anh ta trả lời. “Ít nhất là khi cậu ta còn có ích.”
“Tôi không muốn cậu ấy bị tổn thương.”
“Tạm thời cậu ta vẫn an toàn, Alina. Nhưng đừng thử ta. Nếu một trong hai người có ý nổi loạn thì kẻ còn lại sẽ lãnh đủ hậu quả. Ta cũng đã nói điều này với cậu ta.”
Tôi nhắm mắt lại, cố đẩy lùi cơn thịnh nộ và tuyệt vọng mình đang trải qua. Chúng tôi lại trở về điểm xuất phát. Tôi gật đầu.
Hắc Y lại lắc đầu. “Hai người khiến mọi chuyện trở nên thật dễ dàng. Ta đâm cậu ta và cô chảy máu.”
“Và ngài vẫn chưa hiểu vì sao ư?”
Anh ta vươn tay ra và gõ nhẹ lên chiếc vòng cổ Morozova, từng đầu ngón tay lướt qua làn da trên cuống họng. Chỉ một cử chỉ thoáng qua ấy thôi đã khơi mở kết nối giữa chúng tôi, và nguồn năng lượng rung động khắp người tôi như một cái chuông vừa được gõ.
“Ta hiểu vừa đủ,” anh ta khẽ nói.
“Tôi muốn gặp cậu ấy,” tôi gượng gạo cất lời. “Mỗi ngày. Tôi muốn đảm bảo cậu ấy được an toàn.”
“Tất nhiên. Ta không độc ác, Alina. Chỉ thận trọng mà thôi.”
Tôi suýt phì cười. “Đó là lý do ngài để lũ quái vật của mình cắn tôi?”
“Đó không phải lý do,” anh ta đáp lại cùng ánh nhìn điềm tĩnh. Anh ta liếc sang vai tôi. “Có đau không?”
“Không,” tôi nói dối.
Trên môi anh ta phảng phất nét cười. “Nó sẽ bớt đau thôi,” anh ta bảo. “Nhưng vết thương sẽ không bao giờ lành lặn hoàn toàn. Kể cả được Grisha cứu chữa.”
“Bọn quái vật đó...”
“Nichevoya.”
Hư vô. Tôi rùng mình và nhớ đến tiếng đánh răng lách cách và khuôn miệng sâu hoắm của chúng. Vai tôi nhói lên. “Chúng là gì vậy?”
Khóe miệng anh ta nhếch lên. Dấu sẹo mờ nhạt nhòa như bóng ma ẩn hiện trên khuôn mặt. Có một vết kéo dài gần đến mắt phải đầy nguy hiểm. Anh ta suýt nữa đã mất mắt. Anh ta đưa tay chạm má tôi, và giọng điệu lúc cất tiếng gần chạm đến ngưỡng dịu dàng.
“Chúng chỉ là khởi đầu thôi,” anh ta thì thầm.
Anh ta để tôi lại trên boong trước, làn da vẫn nóng ran bởi đụng chạm từ những đầu ngón tay ấy, đầu tôi ong lên với vô số câu hỏi.
Trước khi tôi kịp sắp xếp mớ hỗn độn trong tâm trí thì Ivan đã xuất hiện và bắt đầu lôi tôi trở về boong chính. “Từ từ thôi,” tôi phản đối, nhưng anh ta chỉ giật mạnh tay áo tôi. Tôi trượt chân và ngã về phía trước. Đầu gối đập lên sàn tàu đau điếng, và tôi không kịp chống hai tay bị xích để ngăn mình khỏi dập mặt. Tôi nhăn mặt khi bị dằm đâm vào da.
“Đi mau,” Ivan ra lệnh. Tôi chật vật đứng dậy. Anh ta dùng mũi giày thúc tôi đi, đầu gối tôi khuỵu xuống, khiến tôi ngã lên sàn tàu lần nữa nghe đánh thịch. “Tôi nói đi mau.”
Rồi một bàn tay to bè đỡ tôi dậy và nhẹ nhàng giúp tôi đứng lên. Tôi ngạc nhiên khi quay lại và nhìn thấy gã khổng lồ cùng người con gái tóc đen.
“Cô có sao không?” Cô ấy hỏi thăm.
“Chuyện này không liên quan tới cô,” Ivan bực dọc cắt ngang.
“Cô ấy là tù binh của Sturmhond,” cô gái đáp trả. “Cô ấy phải được đối xử xứng đáng.”
Sturmhond. Cái tên nghe quen lắm. Vậy ra đây là thuyền của ông ta? Cả thủy thủ đoàn nữa? Đã có rất nhiều câu chuyện về người này trên tàu Verrhader. Ông ta là một chỉ huy toàn tuần tra và một tên buôn lậu, nổi tiếng về khả năng phá vỡ vòng vây của lũ Fjerda và khối tài sản kếch xù ông ta kiếm được nhờ việc bắt giữ tàu của kẻ thù. Nhưng ông ta không treo cờ có hình hai con đại bàng.
“Cô ta là tù binh của ngài Hắc Y” Ivan nói, “và là một kẻ phản bội.”
“Chỉ ở trên cạn thôi,” cô nàng trả treo.
Ivan lắp bắp gì đó bằng tiếng Shu mà tôi không hiểu. Gã khổng lồ bật cười.
“Ngươi nói tiếng Shu như du khách ấy,” Gã ta trêu.
“Và chúng ta không nhận mệnh lệnh bằng bất kì ngôn ngữ nào từ ngươi,” cô gái thêm vào.
Ivan nhếch mép. “Chắc không?” Tay anh ta khẽ động, cô gái ôm lấy ngực mình rồi khuỵu một gối xuống.
Trước khi tôi kịp chớp mắt, gã khổng lồ đã lôi ra một thanh kiếm cong vòng và nhào tới chỗ Ivan. Một cách thản nhiên, Ivan phất tay còn lại, gã khổng lồ liền nhăn mặt. Nhưng gã vẫn lao đến.
“Để bọn họ yên,” tôi phản kháng, giật mạnh xiềng xích trên tay một cách vô vọng. Tôi có thể triệu hồi ánh sáng khi bị còng nhưng hiện tại lại chẳng thể tập trung.
Ivan ngó lơ tôi. Tay anh ta siết lại thành nắm đấm. Gã khổng lồ khựng lại, thanh kiếm rơi khỏi tay. Mồ hôi túa ra đầm đìa trên trán trong khi Ivan bóp nghẹt sinh mạng trong tim gã.
“Đừng có hỗn xược quá thế, ye zho,” Ivan trách mắng.
“Anh đang giết người đấy! Tôi hốt hoảng. Tôi huých mạnh vai vào Ivan hòng đẩy ngã anh ta.
Ngay lúc đó, hai tiếng cách liền nhau vang lên.
Ivan sững người, nụ cười ngạo nghễ dần biến mất. Đứng đằng sau anh ta là một chàng trai cao lớn trạc tuổi tôi, có thể hơn vài năm - tóc đỏ, sống mũi gãy. Con cáo tinh ranh.
Gã cầm khẩu súng ngắn đã lên nòng trên tay, họng súng đặt sát cổ Ivan.
“Ta là một chủ nhà lịch sự và không thích đổ máu đâu. Nhưng nhập gia thì phải tùy tục
Chủ nhà. Vậy ra đây chính là Sturmhond. Gã ta quá trẻ để làm một thuyền trưởng hay ai đó đại loại thế.
Ivan bỏ tay xuống.
Gã khổng lồ hớp từng ngụm khí. Cô gái gượng đứng dậy, vẫn ôm chặt lấy ngực mình. Cả hai đều đang thở dốc, và ánh mắt họ bừng cháy nỗi căm hờn.
“Biết nghe lời đấy,” Sturmhond nói với Ivan. “Bây giờ ta sẽ đưa tù binh trở về chỗ của cô ta, và ngươi có thể biến đi và.. .làm gì đó tùy thích trong khi mọi người làm việc”
Ivan cau có. “Ta không nghĩ.”
“Dĩ nhiên. Vậy giờ ngươi định làm gì?”
Ivan đỏ mặt vì giận dữ. “Ngươi vừa.”
Sturmhond kề mặt lại gần, điệu cười biến mất khỏi giọng nói, vẻ mặt dễ chịu được thay thế bằng biểu cảm sắc lẻm. “Ta không quan tâm ở đất liền ngươi là ai. Trên tàu
này ngươi không là gì ngoài một túi cát giữ thăng bằng. Trừ khi ta treo ngươi ra ngoài, tức là làm mồi cho cá mập. Ta thích cá mập. Hơi khó nấu nhưng để đổi món cũng tốt. Lần sau nếu ngươi muốn dọa dẫm ai trên tàu này thì cứ nhớ lấy.” Hắn lùi bước và quay lại với điệu bộ tươi cười trước đó. “Giờ thì đi đi, mồi cá mập. Cúp đuôi chạy về với chủ của ngươi đi.”
“Ta sẽ không quên điều này đâu, Sturmhond,” Ivan nguyền rủa.
Gã thuyền trưởng đảo mắt. “Lúc nào chả thế.”
Ivan quay gót và hậm hực bước đi.
Sturmhond đút súng vào bao và mỉm cười hài lòng, “Một con thuyền có thể bất chợt trở nên đông đúc như vậy không đáng ngạc nhiên sao?” Gã ta vươn tay vỗ vai gã khổng lồ và cô gái. “Hai người làm tốt lắm,” gã khẽ nói.
Cả hai vẫn tiếp tục nhìn theo Ivan. Tay cô gái siết chặt lại.
“Ta không muốn gây rắc rối,” gã thuyền trưởng cảnh cáo. “Hiểu chứ?”
Hai người họ đưa mắt nhìn nhau rồi miễn cưỡng gật đầu.
“Tốt,” Sturmhond nói. “Quay về làm việc đi. Ta sẽ đưa cô ấy xuống hầm tàu.” Họ gật đầu lần nữa. Rồi họ làm tôi kinh ngạc khi cùng cúi chào thật nhanh trước khi dời bước.
“Họ là anh em à?” Tôi nhìn theo hai người và hỏi.
“Sinh đôi,” gã trả lời. “Tolya và Tamar.”
“Còn anh là Sturmhond.”
“Khi nào ta có hứng,” Gã đáp lại. Gã mặc quần ống túm bằng da, túi đựng súng giắt ở hông cùng chiếc áo choàng sáng màu với hàng nút lòe loẹt bằng vàng và cổ tay áo cỡ lớn. Bộ trang phục hợp với bối cảnh một phòng dạ vũ hay sân khấu hòa nhạc hơn boong tàu.
“Một cướp biển như anh làm gì trên tàu đánh cá voi này?” Tôi thắc mắc.
“Tàu tuần tra,” gã sửa lại. “Ta có vài con tàu như vậy. Hắc Y cần một con tàu đánh cá nên ta đã tìm nó cho ngài.”
“Ý anh là anh đã đánh cắp nó?”
“Giành được nó.”
“Anh đã ở trong buồng của tôi.”
“Rất nhiều cô gái mơ về ta,” Gã giở giọng bỡn cợt trong lúc dẫn tôi xuống hầm tàu.
“Tôi đã thấy anh lúc tỉnh dậy”’ tôi khăng khăng. “Tôi cần...”
Gã ta giơ một tay lên. “Đừng tốn hơi nữa, người đẹp ạ.”
“Nhưng anh còn chưa nghe tôi nói hết.”
“Cô chuẩn bị cầu xin ta, rằng cô cần ta giúp đỡ, cô không có tiền nhưng sẽ biết ơn ta mãi mãi, những câu rất điển hình.”
Tôi chớp mắt. Đấy chính xác là chuyện tôi định làm.
“Nhưng.”
“Phí hơi, phí thời gian, phí cả một buổi trưa tươi đẹp,” gã nói. “Ta không thích nhìn tù binh bị ngược đãi, nhưng sự quan tâm của ta chỉ tới đó mà thôi.”
“Anh. ”
Gã thuyền trưởng lắc đầu. “Và ta miễn dịch với mấy câu chuyện thương tâm rồi. Nên trừ khi chuyện của cô có một con chó biết nói thì ta không muốn nghe đâu. Có không nào?”
“Có cái gì?”
“Một con chó biết nói.”
“Không,” tôi gắt lên. “Nó là câu chuyện về tương lai của một đất nước và thần dân của nó.”
“Đáng tiếc thật,” gã than thở rồi nắm cánh tay tôi kéo về phía cửa sập ở đuôi tàu.
“Tôi tưởng anh phụng sự nước Ravka,” Tôi giận dữ nói.
“Ta phụng sự chiếc ví nào béo bở nhất.”
“Nên anh bán đứng đất nước mình cho Hắc Y vì một món tiền còm sao?”
“Không, vì một món tiền to,” gã sửa lại. “Cô yên tâm đi, ta không bán rẻ đâu.” Anh ta đưa tay về phía cửa. “Mời tiểu thư.”
Với sự giúp đỡ của Sturmhond, tôi đã có thể quay về buồng ngủ, nơi hai Grisha canh cửa đang chờ để khóa cửa nhốt tôi bên trong. Gã thuyền trưởng cúi đầu chào và bỏ đi không nói tiếng nào.
Tôi ngồi xuống giường và vùi mặt vào hai tay. Sturmhond có thể giả vờ không biết. Nhưng tôi chắc gã đã ở trong buồng của mình, và chuyện đó nhất định phải có một lý do. Hoặc có khi tôi chỉ đang bấu víu lấy chút hy vọng nhỏ nhoi nào sót lại.
Tôi cong người nằm trên giường và quay lưng ra trong lúc Genya đem bữa tối đến.
“Cô nên ăn chút gì đi,” cô ấy khuyên.
Để tôi yên.
“Giận dỗi như vậy sẽ mau có nếp nhăn đấy.”
“Ờ, còn nói dối sẽ khiến cô mọc mụn cóc,” tôi chua chát nói. Cô ấy bật cười rồi bước vào đặt khay thức ăn xuống. Cô bước về phía lỗ thông gió phía bên kia phòng để nhìn ảnh phản chiếu của mình trên mặt kính. “Có lẽ tôi nên nhuộm tóc vàng,” cô ấy tự hỏi. “Tóc tôi bây giờ lệch tông với màu đỏ Tâm Y khủng khiếp.”
Tôi liếc nhìn sau vai. “Cô thừa biết dù có trét bùn lên mặt thì mình vẫn lộng lẫy hơn bất kì cô gái nào trên cả hai lục địa mà.”
“Đúng rồi,” cô ấy cười toe toét.
Tôi không cười lại. Cô ấy thở dài rồi đăm chiêu nhìn xuống mũi giày của mình. “Tôi nhớ cô,” cô ấy thú thật.
Tôi thấy ngạc nhiên bởi cơn đau mà câu nói đó đem lại. Tôi cũng nhớ cô ấy. Đồng thời tôi thấy mình như một con ngốc vì đã cảm thấy thế.
“Ngày trước cô có thực sự là bạn tôi?” Tôi hỏi.
Cô ấy ngồi xuống mép giường. “Điều đó có thay đổi được gì không?”
“Tôi muốn biết mình đã ngu dốt đến độ nào thôi.”
“Tôi thích làm bạn của cô, Alina. Nhưng tôi không hối tiếc vì những việc đã làm.”
“Và những gì Hắc Y đã làm? Cô có thấy hối tiếc không?”
“Tôi biết cô nghĩ ngài ấy là một con quái vật, nhưng ngài ấy chỉ muốn làm những điều có ích cho Ravka, cho tất cả chúng ta.”
Tôi chống tay ngồi dậy. Tôi đã sống quá lâu với những lời dối trá của Hắc Y mà quên mất rằng vẫn còn vài người không biết chân tướng thật sự của anh ta. “Genya, anh ta đã tạo ra Vực Tối.”
“Đấy là Hắc Giáo Chủ...”
“Chẳng có Hắc Giáo Chủ nào cả,” Tôi tiết lộ bí mật đã được Baghra nói cho nhiều tháng trước ở Tiểu Điện. “Anh ta đổ lỗi cho tổ tiên của mình về chuyện Vực Tối. Nhưng từ trước đến giờ chỉ có một Hắc Y, và tất cả những gì anh ta quan tâm là quyền năng tối thượng.”
“Không thể nào. Hắc Y dành cả đời mình để giải phóng Ravka khỏi vùng Vực.”
“Sao cô có thể nói thế sau những gì anh ta đã làm với Novokribirsk hả? Hắc Y đã lợi dụng năng lượng của Hư Hải để phá hủy toàn bộ thị trấn, một hành động thị uy sức mạnh với kẻ thù. Và tôi đã biến điều đó thành hiện thực.”
“Tôi biết đã có.. .một sự cố.”
“Sự cố? Anh ta đã giết hàng trăm người, có lẽ hàng ngàn.”
“Còn những người trên thuyền thì sao?” cô ấy khẽ nói.
Tôi bất chợt thở dốc rồi nằm xuống. Tôi nhìn tấm ván trên đầu mình thật lâu. Tôi không muốn hỏi, nhưng tôi biết mình sẽ làm thế. Nghi vấn đã ám ảnh tôi suốt nhiều tuần lênh đênh trên ngàn dặm biển khơi. “Còncòn người nào sống sót nữa không?”
“Ngoài Ivan và Hắc Y?”
Tôi gật đầu và chờ đợi.
“Hai Tiết Hỏa Sư đã giúp họ trốn thoát,” cô ấy đáp. “Một vài binh lính Thượng Quân và một Tiết Khí Sư tên Nathalia, nhưng cô ấy qua đời chỉ vài ngày sau đó vì vết thương quá nặng.”
Tôi nhắm mắt. Bao nhiêu người đã ở trên con thuyền lướt cát ấy? Ba mươi? Bốn mươi? Tôi thấy chóng mặt. Tôi có thể nghe tiếng gào thét, tiếng rú của đàn volcra. Tôi có thể ngửi thấy mùi máu và thuốc súng. Tôi đã hy sinh tính mạng những con người đó vì Mal, vì tự do của bản thân, và cuối cùng họ đã hy sinh vô ích. Chúng tôi lại nằm gọn trong lòng bàn tay của Hắc Y, và quyền lực của anh ta mạnh mẽ hơn bao giờ.
Genya đặt tay lên tay tôi. “Cô chỉ làm theo bổn phận mà thôi, Alina.”
Tôi bật cười cay nghiệt và giật tay ra. “Đó là những gì Hắc Y nói với cô sao, Genya? Nó khiến mọi chuyện dễ dàng hơn chăng?”
“Không hẳn, không.” Cô ấy nhìn xuống đùi, vò nhăn rồi lại vuốt phẳng những nếp gấp trên áo kefta. “Ngài ấy trao cho tôi tự do, Alina.” Cô ấy nói tiếp. “Tôi phải làm gì chứ? Quay lại hoàng cung? Quay lại với Đức Vua?” Cô ấy lắc đầu thật mạnh. “Không. Tôi đã quyết rồi.”
“Những Grisha khác thì sao?” Tôi hỏi. “Họ không thể nào đứng về phía Hắc Y hết được. Bao nhiêu người đã ở lại Ravka?”
Genya cứng người. “Tôi không nghĩ mình có thể nói với cô chuyện này.”
Genya...
“Ăn đi Alina. Cố mà nghỉ ngơi một chút. Chúng ta sẽ đối mặt với băng giá sớm thôi.”
Băng giá. Vậy là chúng tôi không quay về Ravka. Chúng tôi đang hướng về phía bắc.
Cô ấy đứng dậy và phủi bụi trên áo. Genya có thể đùa cợt về chuyện màu sắc, nhưng tôi biết nó có ý nghĩa nhường nào với cô. Nó nói lên rằng cô đã thật sự là một Grisha - được bảo vệ, được yêu thích, cô người hầu xưa kia đã không còn nữa. Tôi nhớ đến căn bệnh bí hiểm đã khiến Đức Vua yếu đi trước khi Hắc Y thực hiện việc làm táo bạo của mình. Genya là một trong những Grisha có khả năng tiếp cận hoàng tộc. Cô ấy đã lợi dụng đặc ân đó để giành lấy quyền được mặc màu đỏ.
“Genya” Tôi gọi với trong lúc cô ấy vươn tay về phía cửa. “Một câu hỏi nữa thôi”
Cô ấy khựng lại, tay vẫn đặt trên nắm đấm cửa.
Chuyện này có vẻ nhỏ nhặt và ngu ngốc để nhắc lại sau từng ấy thời gian. Nhưng đây là điều đã khiến tôi muộn phiền từ rất lâu. “Những lá thư tôi gửi cho Mal hồi còn ở Tiểu Điện. Cậu ấy nói mình chưa bao giờ nhận được chúng.”
Genya không quay mặt lại, nhưng tôi nhìn thấy đôi vai rũ xuống của cô.
“Chúng chưa bao giờ được gửi,” cô ấy thì thầm. “Hắc Y nói rằng cô cần phải vất bỏ quá khứ lại phía sau”
Cô ấy đóng cửa, và tôi nghe như sét đánh bên tai.
Những tháng ngày nói cười cùng Genya, uống trà và thử áo các thứ. Cô ấy đã luôn nói dối tôi. Điều tệ hại nhất chính là việc Hắc Y nói đúng. Nếu tôi tiếp tục bám víu lấy Mal và ký ức về tình yêu mình dành cho cậu ấy thì bản thân đã không bao giờ có thể làm chủ được năng lực. Nhưng Genya không biết điều đó. Cô ấy chỉ làm theo lệnh và để mặc trái tim tôi vỡ nát. Tôi không biết phải nói sao, nhưng đấy không phải là tình bạn.
Tôi trở người nằm nghiêng, cảm nhận sự tròng trành dịu nhẹ của con thuyền bên dưới mình. Có phải cảm giác được mẹ ôm vào lòng và ru ngủ cũng như thế này không? Tôi không nhớ. Ana Kuya thi thoảng cũng ngân nga, rất đỗi khẽ khàng, trong lúc tắt đèn và chốt cửa từng phòng ở ký túc xá Keramzin mỗi đêm. Đó là thứ gần nhất với một bài hát ru mà Mal và tôi có được.
Đâu đó phía trên, tôi nghe một thủy thủ gào to giữa từng đợt gió hú. Tiếng chuông reo vang báo hiệu giờ đổi gác. Chúng mình còn sống, tôi tự nhủ. Chúng mình đã thoát khỏi anh ta một lần. Chúng mình có thể làm thế lần nữa. Nhưng không có tác dụng, cuối cùng tôi bỏ cuộc và để cho nước mắt tuôn trào. Sturmhond đã bị mua chuộc. Genya đã chọn Hắc Y. Mal và tôi lại đơn độc như trước giờ, không bạn bè cũng không đồng minh, xung quanh không gì hơn ngoài đại dương vô tận. Lần này, cho dù trốn thoát thì chúng tôi cũng không biết đi đâu.