Năm 1979 Của Tôi

Lượt đọc: 1219 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
59, Việc làm ăn

❊ ❊ ❊

Khi Lý Hòa bước vào phòng khách, phát hiện "Khỉ Ốm" đang ngồi uống trà, mặc bộ "com-lê kiểu Trung Quốc", không được ủi bằng máy ép cổ áo nên mặc vào trông cứ như áo khoác mã quái.

Dĩ nhiên người mặc com-lê vẫn là thiểu số, hơn nữa trông rất buồn cười là người mặc com-lê cứ để nguyên cái mác ở cổ tay áo, dưới chân lại là một đôi giày vải.

Nhưng nhìn vẫn ra dáng hơn so với mấy bộ quần áo cũ kỹ của mình, thường là áo Tôn Trung Sơn, áo thanh niên, quân phục thường, chắc là ba loại này, đại đa số mọi người cơ bản đều mặc thế này.

Nhìn Khỉ Ốm ngồi nghiêm chỉnh ngay ngắn, Lý Hòa không nhịn được cười: "Sao cậu lại có thời gian đến đây, dạo này không bận à?".

Khỉ Ốm tên thật là Phan Tùng, dĩ nhiên mọi người gọi biệt danh quen rồi, rất ít ai biết tên thật của cậu ta.

Trước kia sống không mấy vẻ vang, đến một công việc chính thức cũng không có, cứ lêu lổng qua ngày, chưa từng được ai nhìn bằng con mắt thẳng thắn.

Mấy năm nay bỗng dưng phát đạt, mua được nhà, còn lấy được cô vợ biết điều, vợ còn đang mang thai, càng thêm chí đắc ý mãn.

Tuy danh xưng hộ kinh doanh cá thể nghe không hay lắm, nhưng cái tiếng "không thiếu tiền" này nói ra cũng có người kính nể vài phần. Hàng xóm láng giềng trong ngõ gần đây dần dần bắt đầu gọi tên thật, hoặc gọi một tiếng "anh Phan", ngược lại người gọi biệt danh ngày càng ít đi.

Thấy Lý Hòa vào cửa, cậu ta đứng dậy nói: "Anh à, anh về rồi. Em không có việc gì thì ngày nào chẳng đến. Mỗi lần em đến anh đều chưa về. Vừa rồi anh vừa chân trước bước đi, em chân sau đã tới, chị Hà quát anh to như thế mà anh vẫn không dừng lại. Em đành ở đây đợi thôi".

"Ngồi xuống đi, dạo này không có chuyện gì chứ?".

Khỉ Ốm pha cho Lý Hòa chén trà: "Chuyện thì không có, chỉ là ở cầu Tam Nguyên có mấy cán bộ đại đội buôn lậu xe máy, bị xử tội nhận hối lộ, đầu cơ tích trữ, đã bị kết án tù. Đúng là đáng đời bọn họ, người ta là khách hàng Nhật Bản tặng cho hợp tác xã của họ 4 chiếc xe máy mẫu, họ bàn nhau đem bán lại, cái đó là tặng cho tập thể, chứ đâu phải cho cá nhân họ. Trước tết em còn bàn với họ, định mua một chiếc từ tay họ, ai dè qua tết họ đã vào tù rồi. Đám người Ôn Châu có quan hệ làm ăn với họ, nghe tin họ bị bắt, sợ như thỏ đế, lập tức chạy trốn trong đêm, chẳng kịp chào hỏi lấy một tiếng".

Trên đường về, Lý Hòa cũng đã thấy không ít xe máy, đa phần là Yamaha, Suzuki, thậm chí còn có một phần là hàng cũ, đây là người Nhật bắt đầu dồn hàng sang rồi. "Vậy Trương Tiên Văn thì sao?".

"Anh ta cũng không còn ở đó nữa, nhưng không phải chạy trốn. Mà là bị chúng ta chèn ép nên đi rồi, giờ chúng ta không lấy hàng từ chỗ anh ta nữa, ngược lại anh ta còn phải lấy hàng từ chỗ chúng ta, sao mà bán cạnh tranh lại chúng ta được?".

Từ khi Vu Đức Hoa bắt đầu làm quần áo ở Đông Quán, theo yêu cầu của Lý Hòa, giữ lại một phần để bán nội địa, mỗi tháng đều gửi đến Bắc Kinh để bán.

Mà Trương Tiên Văn không còn ưu thế kênh phân phối ban đầu, lại không còn ưu thế giá cả, đương nhiên là thức thời mới là trang tuấn kiệt, lại chuyển từ người bán buôn ban đầu thành người nhập hàng của Lý Hòa.

Kênh lấy hàng trước đây của Trương Tiên Văn, từ Hồng Kông về phải qua mấy lớp tay, "nhạn quá bạt mao" (ngỗng qua nhổ lông), đương nhiên anh ta không giữ lại được bao nhiêu lợi nhuận. Bây giờ lấy hàng từ tay Lý Hòa, giá thấp hơn trước hẳn hai tầng, nhưng ở Bắc Kinh đã không thể cạnh tranh với Lý Hòa, đương nhiên phải quay đầu tìm thị trường khác để mở rộng.

Phía Lý Hòa dù có giảm một phần giá thị trường, nhưng lợi nhuận vẫn nhiều hơn trước hẳn 5 vạn tệ, chỉ cần mỗi tháng nằm không, một mình cậu cũng có thể chia được mười vạn tệ.

Hơn nữa Vu Đức Hoa hiện đang đà phát triển mạnh, tâm tính cũng lớn dần, phình to lên đáng kể, đã liên tiếp liên hệ với bốn, năm xưởng may, xưởng dệt quốc doanh tập thể, bắt đầu mở rộng quy mô gia công nguyên liệu. Nếu mở rộng từ quần áo sang giày túi, lợi nhuận mỗi tháng cũng sẽ không dưới 30 vạn đô la Hồng Kông.

Đây đều là ước tính thận trọng nhất.

Lúc về, cũng nghe Hà Phương nhắc đến tiệm cơm của Thọ Sơn, mỗi ngày đều có thu nhập một hai trăm tệ, xét về lâu dài thì sẽ không tệ chút nào.

Cộng thêm mười căn bất động sản trong tay, một đống cổ vật dưới hầm, đồ nội thất quý giá trong nhà, thư thả thêm mười năm tám năm nữa, qua mức một trăm triệu là chuyện dễ như trở bàn tay.

Thứ duy nhất hiện tại chưa có lãi chính là nhà máy băng từ của Tô Minh, nhưng Lý Hòa lại không lo lắng, ở tình trạng thị trường người bán, không lo không có đầu ra, băng bài hát chưa nói, chỉ riêng bán băng tiếng Anh thôi cũng có thể bán đến phát tài.

Khỉ Ốm rút từ chiếc cặp da trong tay ra một túi tiền lớn, đặt vào tay Lý Hòa: "Anh, đây là của tháng trước".

Lý Hòa mở miệng túi ra, giật mình: "Đây là bao nhiêu? Không chỉ mười vạn đâu nhỉ? Tiền của Tô Minh chưa tính vào đúng không?".

"Tổng cộng hơn 14 vạn 3300, qua tết ai chẳng mặc đồ mới, bán được nhiều là chuyện bình thường. Đây là sổ sách, anh xem qua đi, chúng ta tuy hạ giá nhưng mỗi món kiếm nhiều hơn trước năm sáu tầng, giờ mới biết thằng cha Trương Tiên Văn kia đen tối đến mức nào. Tiền của anh Tô, em đã đưa cho mẹ anh ấy rồi". Khỉ Ốm cũng kiếm không ít, tính theo hoa hồng, mỗi tháng cậu ta cũng kiếm thêm được tám chín trăm tệ. Công nhân chính thức của một nhà máy một tháng mới lấy được bao nhiêu tiền!

Lý Hòa lấy ra từ trong túi một xấp 10 tệ "Đại Đoàn Kết" dày cộm, buộc hai vòng dây chun, rất dày dặn, đếm ra 20 tệ đưa cho Khỉ Ốm: "Số tiền này, giúp tôi mua hai chai rượu cho bố Tô Minh, bảo là ngày mai tôi qua uống rượu với ông ấy".

Ông lão Tô lúc ở Vọng Nhi Sơn cũng không ít lần giúp đỡ cậu, Lý Hòa không muốn quên đi ân tình này.

Khỉ Ốm nói: "Không cần nhiều vậy đâu, mấy chai rượu thì đáng bao nhiêu tiền".

"Cứ theo số tiền này mà mua, thuốc lá rượu bia, còn có những thứ khác, cậu tự xem mà mua".

Khỉ Ốm cười nói: "Căn nhà anh thuê trước kia, tiền thuê đều là mẹ anh Tô thu, còn bảo là gặp anh thì đưa tiền thuê nhà cho anh đấy".

Ba căn nhà của Lý Hòa trước đây ở Vọng Nhi Sơn, đều là mẹ Tô Minh giúp cho thuê lại, mỗi tháng thu vài chục tệ tiền thuê nhà, Khỉ Ốm không nhắc đến, cậu suýt nữa đã quên mất.

Còn căn nhà mà ông già Lý trước đây bán đi, cậu cũng đã hơn một năm không đến cục quản lý nhà đất lấy tiền thuê. Bao gồm cả bốn căn nhà có người thuê mà cậu mua sau này, cậu đều chưa từng lấy tiền thuê. Lý Hòa nghĩ bụng muỗi dù nhỏ cũng là thịt, phải tranh thủ thời gian qua lấy mới được.

Khỉ Ốm không muốn ở lại ăn cơm, treo chiếc cặp công văn bằng da bò thật lên tay lái xe đạp, đạp xe đi thẳng.

Hà Phương bê cơm thức ăn lên bàn, cũng không gọi Lý Hòa, cứ tự mình ăn.

Lý Hòa ngửi thấy mùi thơm, lại cảm thấy hơi đói bụng, nhưng sáng sớm mới nói là trưa không ăn cơm.

Cậu đảo mắt một vòng, chọn một chiếc ghế gần Hà Phương nhất rồi sán lại: "Ôi chao, xào món gì mà nghe thơm thế, anh có thể...".

"Không được!". Lý Hòa còn chưa kịp nói hết câu đã bị Hà Phương chặn họng, ăn cơm vèo vèo vài cái xong, dứt khoát dọn dẹp bát đũa, không thèm quay đầu đi vào bếp rửa bát luôn.

Vẻ mặt Lý Hòa càng thêm ai oán, Hà Phương em thật vô tình vô nghĩa vô lý gây sự.

Thất bại gục xuống bàn, nhìn cái bàn trống trơn, chờ đợi: "Em gái, anh thực sự đói mà!".

[Dịch từ bản vi] ChuongId:133
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.