Năm 1979 Của Tôi

Lượt đọc: 1219 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
35, Oan gia ngõ hẹp

❊ ❊ ❊

Có người hỏi: "Anh thực sự tiếp tục cho thuê sao?".

Lý Hòa đáp: "Đương nhiên, nhưng chúng ta phải ký lại hợp đồng thuê, một năm một lần, giá thuê theo thị trường. Trong vòng năm năm tới tôi sẽ không ép mọi người dọn đi, nhưng sau năm năm thì mọi người phải tự lo liệu thôi".

Trong sân bàn tán xôn xao, đằng nào cũng có tận năm năm, mọi người cũng chẳng vội.

Bà lão thấy tình hình không ổn, lập tức nhảy dựng lên nói: "Các người đừng nghe nó nói bậy, nó lừa các người đấy, các người mà tin thì đúng là đồ ngốc!".

Lý Hòa đã nhẫn nhịn bà già này đến mức tối đa rồi, liền bảo bà ta: "Cho nhà bà ba ngày để dọn đi, nếu không thì...".

"Nếu không thì sao? Mày còn định đánh tao à?". Bà lão chưa đợi Lý Hòa nói hết đã gào thét vào mặt anh, đoạn chống hai tay, xòe mười ngón, lao về phía Lý Hòa: "Đến đây, mày đến đây, đánh chết bà mày đi, bà liều mạng với mày!".

Lý Hòa giật mình, vội vàng tránh sang một bên. Tức thì tức thật, nhưng cũng không thể hạ thủ với một bà già được.

Lý Hòa tránh được, kết quả là bà lão vẫn tiếp tục lao tới, không phanh kịp, "bộp" một tiếng, ngã nhào xuống đất.

"Á!". Bà lão ngã sấp mặt xuống đất, may mà cánh tay chống xuống giảm bớt lực, không đập đầu, nhưng cánh tay coi như xui xẻo, đau đến mức không nhấc người lên nổi.

Hai người phụ nữ bên cạnh vội vã chạy qua, cuống cuồng đỡ bà lão dậy: "Không gãy tay đấy chứ?".

"Thằng nhãi, mày đánh người, tao không tha cho mày đâu!". Việc đầu tiên bà lão làm khi đứng dậy là chỉ tay vào mặt Lý Hòa chửi bới.

Lý Hòa thấy buồn cười, hớn hở đáp: "Tôi có đánh bà hay không, người xung quanh không ai mù cả. Hay là bà báo cảnh sát xem? Tôi không tin có đứa nào dám làm chứng gian, làm chứng gian là phải ngồi tù mọt gông đấy".

Vốn có vài người đang rục rịch định hùa theo giúp bà lão, nghe thấy câu này liền dập tắt ý nghĩ ngay lập tức, không ai muốn rước họa vào thân.

Bà lão thấy con dâu mình nhanh trí, đã sớm đi gọi người, liền đắc ý gào thét: "Con trai tao sắp về rồi, nó mà về thì lột da mày, cho mày biết tay. Mày không dập đầu xin lỗi tao thì chuyện này không xong đâu!! Muốn đuổi bà mày đi à, tao bảo cho mày biết, mơ đi!".

"Được, tôi không đánh bà, nhưng tôi không đánh được con trai bà à? Tôi cứ đứng đây đợi, xem là tôi đấm con trai bà hay con trai bà đấm tôi". Lý Hòa cũng bị bà già này làm cho tức phát điên, nếu con trai bà ta dám ngang ngược, anh nhất định sẽ đánh cho nó răng rơi đầy đất.

"Ôi, nồi cơm nhà tôi đang nấu...". Mọi người trong sân mải xem náo nhiệt, đột nhiên quên mất việc đang làm dở.

"Chết rồi, cơm cháy khét lẹt cả rồi".

"Ấy chết, mau thêm nước vào".

"Nước tràn hết ra rồi, mau tắt vòi nước đi".

Trong sân lại một trận nháo nhào loạn cả lên.

Lý Hòa tìm một bậc thềm ngồi phịch xuống, châm điếu thuốc, thong dong chờ đợi xem bà già này còn giở trò quỷ gì nữa.

Chẳng bao lâu sau, bốn người đàn ông xông vào trong sân, gã cầm đầu quát lớn: "Mẹ kiếp, đứa nào dám đánh mẹ tao, ông đây chém chết nó".

Bà lão thấy chỗ dựa đã đến, lập tức lấy lại tinh thần, nước mắt nước mũi giàn giụa chỉ vào Lý Hòa: "Chính là thằng khốn này, mau đánh chết nó cho bà!".

Gã đàn ông trung niên quay đầu nhìn Lý Hòa, dụi dụi mắt, vẻ mặt không thể tin nổi, sau đó nhìn sang thằng đàn em bên cạnh, thằng đàn em mếu máo gật đầu.

Lý Hòa cũng nhìn gã đàn ông trung niên, bỗng bật cười. Hóa ra là người quen, lần trước trong phòng tối đồn cảnh sát còn bị anh tẩn cho một trận. Anh cười hì hì nói: "Sao nào, muốn thế nào, tôi chiều tất. Nhưng có vài lời phải nói cho rõ, tôi không hề đánh mẹ anh, là bà ấy muốn đánh tôi, chuyện ngược đời cả rồi. Không tin á? Anh hỏi người xung quanh xem".

Đại hán kia cần gì hỏi người khác nữa, lúc vợ hắn đi tìm hắn đã nói rõ đầu đuôi sự việc rồi. Với lại tính nết mẹ mình, sao hắn không rõ? Hắn cũng chẳng phải quan tâm gì đến bà già, chỉ là muốn mượn cớ này vòi vĩnh ít tiền tiêu vặt nên mới vội vàng chạy tới. Ai mà ngờ lại đụng độ phải vị hung thần này, chuyện tối hôm đó đến giờ hắn vẫn còn sợ hãi.

"Hiểu lầm, tất cả là hiểu lầm thôi. Hòa khí sinh tài là tốt nhất, hà tất phải không vui như vậy".

Người trong sân nhìn nhau ngơ ngác, giọng điệu hòa nhã như vậy không phải tính cách của Hoàng Hữu Đức. Gã này nổi tiếng vô lý cũng chiếm ba phần, có lý thì không tha cho ai, xưa nay không phải kẻ dễ dây vào.

Lý Hòa chưa kịp đáp, bà lão đã gào lên: "Hiểu lầm gì mà hiểu lầm, tay tao trầy cả da đây này!".

Hoàng Hữu Đức vội vàng bịt miệng mẹ mình lại, kéo bà sang một bên, thì thầm: "Cho ai thuê chẳng là đóng tiền, mẹ không có việc gì thì bớt phá đám đi".

"Mày nói cái gì, mày uống nhầm thuốc à mà giúp thằng ranh đó nói chuyện! Tao không biết, hôm nay mày phải đánh nó, không thì mặt mũi tao để đâu!".

"Con không phải giúp nó, là chúng ta không chọc nổi nó". Hoàng Hữu Đức bất lực nói lời thật lòng, đoạn không quan tâm đến mẹ mình nữa, cười hì hì với Lý Hòa: "Huynh đệ, mỗi bên lùi một bước, tiền thuê nhà sau này chúng tôi đều sẽ nộp đúng hạn, anh xem thế có được không?".

"Không được, bắt buộc phải dọn đi, cho các người ba ngày". Lý Hòa không nhượng bộ, giọng điệu vô cùng cứng rắn. Loại người ra vào đồn cảnh sát như cơm bữa này, để lại cũng chỉ là phiền phức.

Bà lão lại chửi: "Đừng có được voi đòi tiên".

Lý Hòa đứng dậy, cười bảo Hoàng Hữu Đức: "Chỉ cho ba ngày thôi, nếu đến lúc đó không dọn, đừng trách tôi không nể tình".

Hoàng Hữu Đức bị mất mặt trước đám đông, làm sao vui cho được, sắc mặt sa sầm, lạnh lùng nói: "Anh tưởng tôi, Hoàng Hữu Đức này sợ anh chắc? Ở cái khu này tôi cũng là kẻ có máu mặt đấy".

"Đừng nói mấy lời đó, chỉ cho ba ngày thôi, không thì đến lúc đó xem ai mới là người khó xử. Tiện thể nói trước cho anh biết, nếu cứ khăng khăng đối đầu với tôi, thì ít nhất ở cái khu này anh đừng hòng tiếp tục trà trộn được nữa". Lý Hòa biết hắn là lưu manh bên ngoài, thế thì càng dễ xử lý, cứ trực tiếp cho Gầy Gò ra mặt là xong, đảm bảo hắn không thể sống nổi ở khu này. Đúng là vỏ quýt dày có móng tay nhọn, rắn có đường rắn, chuột có đường chuột.

Hoàng Hữu Đức thấy Lý Hòa nói chắc nịch như vậy, trong lòng cũng không khỏi nản chí.

Một người bên cạnh kéo tay áo hắn, nói nhỏ: "Anh em mình đông thế này còn đánh không lại nó, nếu nó gọi thêm người thì mình càng không có cách. Đằng nào ở đây cũng chật chội, đổi chỗ nào rộng rãi hơn chẳng tốt hơn sao".

Hoàng Hữu Đức điều hòa lại nhịp thở rồi mới nói: "Được, cho chúng tôi ba ngày, cái nhà rách này tao cũng ở chán lắm rồi".

Bà lão oa một tiếng khóc lên: "Thằng con mất dạy kia, tao chưa đồng ý đâu!".

Hoàng Hữu Đức vội bảo vợ kéo bà lão về phòng.

"Thế là tốt nhất, mọi người không cần phải sứt mẻ tình cảm". Lý Hòa quay sang nói lớn với những người khác trong sân: "Sau này nửa năm tôi mới tới thu tiền một lần, cứ quyết định vậy đi".

Lý Hòa lắc đầu đi ra khỏi căn nhà. Số tiền này anh chẳng coi trọng, nhưng anh không thể làm kẻ khờ khạo để người ta tưởng mình dễ bắt nạt. Nếu để người ta có ấn tượng như vậy, rắc rối sau này của anh sẽ rất nhiều.

Lý Hòa tiếp tục chạy qua bốn căn nhà khác, không có nhiều rắc rối như vậy, hầu hết đều là người thuê mới.

Đóng vai Hoàng Thế Nhân một lần, phần lớn tiền thuê nhà đều đã vào tay.

Gần 5 giờ chiều, Lý Hòa đi thu tiền căn nhà cuối cùng. Căn này ở Vương Gia Phần, tiền thuê nhà trước giờ toàn do chủ cũ trực tiếp tới thu.

Anh ghé qua nhà một đôi mẹ con gặp khó khăn trước. Một người phụ nữ mất chồng nuôi đứa con gái ba bốn tuổi, vừa nghe Lý Hòa đòi tiền thuê nhà đã lập tức khóc lóc ỉ ôi, kể lể đủ nỗi khổ, đủ khó khăn.

Sau đó trong sân vây quanh một đám người, chỉ trỏ Lý Hòa. Ý tứ đều là Lý Hòa vô cảm, giàu mà không có đức.

Người phụ nữ trông cũng có vài phần nhan sắc, khóc lóc như hoa lê dính hạt mưa, trông rất đáng thương. Có gã đàn ông trong sân thương hoa tiếc ngọc, định xông lên tẩn Lý Hòa.

Người vợ bên cạnh ghen tuông lồng lộn, lập tức túm tai lôi chồng mình về nhà.

Lý Hòa thấy nhức đầu. Tiền thuê của đôi mẹ con này mà không thu được thì đừng hòng thu được của nhà nào khác, ai nấy đều sẽ bắt chước theo.

(Còn tiếp.)

[Dịch từ bản vi] ChuongId:133
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.