Gầy Gò dạo này lúc nào cũng căng thẳng tột độ. Vợ sắp sinh đến nơi rồi, con chưa chào đời, trong lòng cậu ta cứ như có cái gai mắc phải, cả người bứt rứt không yên.
Thấy Lý Hòa tới, Gầy Gò lấy làm lạ. Anh từng nói cho cậu ta biết địa chỉ nhà mình, nhưng chưa bao giờ thấy anh tới đây, vả lại hôm qua mới từ chỗ anh về, có thể có chuyện gì được chứ? Gầy Gò không thèm để ý vẻ tò mò của cha mẹ mình, liền mời Lý Hòa vào nhà: "Anh Lý, pha cho anh chén trà nhé?".
"Sáng sớm bụng đói uống trà gì". Thấy Gầy Gò bình an vô sự, lòng Lý Hòa cuối cùng cũng an tâm, lúc này mới hỏi: "Đêm qua bên cậu có động tĩnh gì không?".
Gầy Gò lắc đầu: "Không có".
"Thật không đấy?", Lý Hòa thấy khó tin.
Lời vừa dứt, Bình Tùng đã hoảng hốt chạy vào cửa. Gầy Gò mắng: "Đi đứng kiểu gì mà không ra hình dáng gì thế, đít có chó đuổi à?".
"Không, không phải, xảy ra chuyện rồi", Bình Tùng thở hồng hộc nói.
Gầy Gò không cho Bình Tùng cơ hội thở, vội hỏi: "Xảy ra chuyện gì?".
Bình Tùng nhìn Lý Hòa một cái, rồi mới hoảng sợ nói: "Đầu To và mấy người họ bị bắt trong đêm rồi. Nửa đêm tôi đã muốn tới thông báo cho anh, nhưng sợ bị chặn đầu ở ngã ba đường nên cứ ở lì trong nhà không dám ra ngoài, thế nên sáng sớm dậy tôi mới tới đây".
Lòng Gầy Gò hơi khó chịu, dù sao thằng Đầu To đó tuy là kẻ du côn không ra gì, nhưng xét cho cùng thì cũng là người tốt, quan trọng là quan hệ với cậu ta cũng không tệ. Cậu nhìn Lý Hòa hỏi: "Anh, sáng sớm anh tới đây muốn nói chuyện này với em phải không?".
Lý Hòa gật đầu: "Tối qua bên phía chúng tôi cũng gần như tình cảnh đó. Cậu cũng đừng nói nhảm nữa, các cậu cứ ra ngoài dạo chơi một thời gian đi. Bình Tùng, các cậu đều phải đi hết, thà tin là có còn hơn không. Đi vùng nông thôn lân cận đều được, nếu không ai tới tìm các cậu thì cuối năm về là được rồi".
Chỗ Tô Minh thì không thể tới được, nếu đã bị đánh động, chạy ra công an cục làm giấy thông hành thì chẳng khác nào tự chui đầu vào rọ.
"Nông thôn chỉ có vài chỗ đó, ai cũng quen biết nhau, người lạ vừa tới là cả làng biết ngay, làm sao mà trốn được?", Bình Tùng không chắc chắn hỏi.
Lý Hòa nghe vậy thì nóng mặt, lườm Bình Tùng một cái: "Hèn gì cậu chỉ là kẻ lăn lộn giang hồ, còn tôi là người đọc sách, chuyện trong nghề này tôi nắm rõ trong lòng bàn tay".
Bình Tùng rụt cổ, không dám nói thêm gì nữa.
Nhưng Lý Hòa vẫn khẳng định lời nói của Bình Tùng: "Người Đông Bắc đó, các cậu biết ở đâu không? Nếu không còn cách nào khác, các cậu đi theo hắn đi".
"Gì cơ? Anh, đi Đông Bắc thì việc làm ăn của bọn em tính sao? Nếu ở gần thì em còn trông coi được chút ít, nếu đi xa thì coi như là dừng hẳn rồi còn gì", Gầy Gò có chút không nỡ.
Lý Hòa suy nghĩ một chút, việc làm ăn đã đến bước này, bắt cậu ta dừng đột ngột thì chắc chắn là không cam tâm. Anh nghiến răng nói: "Việc làm ăn vẫn làm. Đồng ý với người Đông Bắc đó, hàng chúng ta không bán chịu, nhưng chúng ta hợp tác với hắn. Sau này tất cả hàng ở kinh thành đều giao cho Ruột Heo, hắn có giấy phép tập thể, sẽ không xảy ra chuyện gì. Một phần hàng còn lại, các cậu gửi trực tiếp bằng toa tàu hỏa lên Đông Bắc, còn gửi đến ga nào thì các cậu tự bàn bạc. Các cậu mau thu dọn đồ đạc đi, bây giờ đi luôn, tôi tiễn các cậu ra ga tàu, đừng chần chừ nữa".
Lý Hòa càng nghĩ càng thấy bất an, anh vẫn là đánh giá thấp mọi chuyện rồi.
Gầy Gò chủ yếu là không yên tâm vợ ở nhà, nghĩ đến cảnh con chào đời mà mình không thấy mặt, trong lòng hơi nghẹn ứ, đành bất lực gật đầu: "Em biết rồi, để em dặn dò người nhà một tiếng. Bình Tùng, cậu đi tìm người Đông Bắc đó trước đi, chỉ cần hắn đồng ý hợp tác thì chúng ta đi theo hắn, chi tiết bàn sau. Sau đó đi thông báo cho La Bồi và những người khác, chúng ta gặp nhau ở ga tàu".
Bình Tùng hỏi: "Nếu hắn không đồng ý thì sao?".
"Thằng ngốc mới không đồng ý ấy!", Gầy Gò sốt ruột giục Bình Tùng đi nhanh lên.
Cậu vào nhà thu dọn vài bộ quần áo thay đổi, nhưng không dám nói với người nhà là đi tránh gió bão, làm vậy sẽ dọa người nhà sợ chết khiếp, chỉ nói là đi làm ăn. Cha mẹ và vợ tuy có nghi ngờ, nhưng vẫn liên tục an ủi bảo cậu cứ yên tâm về chuyện ở nhà.
Thực ra cậu bi quan nghĩ rằng, nhỡ đâu mình có mệnh hệ gì, trong nhà có chừng đó tiền tiết kiệm cũng đủ sống cả đời không lo nghĩ rồi. Càng nghĩ lại càng thấy an ủi, không còn căng thẳng nhiều như trước nữa.
Lý Hòa cứ đứng ngoài cổng hút thuốc, có lẽ do môi trường hoặc do tâm lý, anh cảm thấy hơi bứt rứt.
Thấy Gầy Gò xách túi đi ra, anh hỏi: "Xe máy của cậu đâu?".
"Anh chở em bằng xe đạp đi, xe máy chạy qua đó rồi không ai chạy về được", Gầy Gò không tin Lý Hòa biết chạy xe máy.
"Tôi không phải người à? Mau lấy xe ra đây, tôi chở cậu".
"Anh chưa lái bao giờ, cái thứ đó khó chạy lắm, không giống xe đạp đâu", Gầy Gò không dám tin Lý Hòa là vạn năng.
"Cậu nói nhảm nhiều quá, cậu không nghe Bình Tùng nói ở Thâm Quyến tôi lái cả xe bốn bánh được à, chưa nói đến một con xe máy nát", nói xong còn vô thức đá Gầy Gò một cái, bảo cậu mau đi lấy xe.
Gầy Gò dắt xe máy ra, giao vào tay Lý Hòa, rồi nơm nớp lo sợ ngồi lên, cả người căng cứng, nhỡ tình hình không ổn là có thể nhảy xuống ngay lập tức.
Cậu định chỉ cho Lý Hòa cách khởi động thế nào, ai ngờ Lý Hòa đã đạp một cái nổ máy, trực tiếp phóng vọt đi, còn nhanh hơn cả lúc cậu chạy.
"Chậm thôi, chậm thôi anh ơi".
"Này này, phía trước có xe".
Lý Hòa mắng: "Có để tôi lái xe không hả, đừng có gào rú, tôi đâu có mù. Cậu mà còn lải nhải nữa thì xuống đi tìm xe ba bánh mà ngồi".
Lý Hòa chạy không nhanh, chỉ là Gầy Gò vốn là tay mơ, chạy chậm quen rồi, chỉ cần nhanh hơn tốc độ của cậu ta là cậu ta cảm thấy cả người không thoải mái.
Đến ga tàu, Bình Tùng và những người khác vẫn chưa tới.
Hai người chia nhau ra quầy vé, tổng cộng mua bảy vé đi Băng Thành, cụ thể đi bao nhiêu người thì không rõ, nhỡ mua thừa thì cuối cùng vẫn có thể trả vé.
Lý Hòa tranh thủ lúc còn thời gian, lại không thể không dặn dò Gầy Gò thêm vài điều: "Nói thật, dù không có lần này thì sớm muộn gì tôi cũng bảo các cậu đi Đông Bắc. Chi bằng nhân cơ hội này mà đi, kiếm tiền không phải là chuyện chính, lỗ vốn thì chúng ta chịu, chủ yếu là mở mang tầm mắt, dò đường trong thương mại biên giới, quen biết thêm nhiều người, sau này đều có ích cả. Đã đi ra ngoài rồi thì đừng sợ tốn tiền, đừng tiết kiệm thay tôi, không đủ thì tôi tiếp tục gửi tiền cho cậu. Mọi việc phải cẩn thận, trên trời không rơi bánh bao xuống đâu. Tóm lại là an toàn trên hết".
Gầy Gò đột nhiên cảm động, cậu biết không có Lý Hòa thì mình chẳng là cái thá gì, liền đáp ngay: "Anh, anh yên tâm, mấy năm nay bọn em cũng không phải lăn lộn uổng công đâu. Anh cứ chờ xem, sẽ không để anh thất vọng đâu".
"Cái gì mà không làm tôi thất vọng, là không được làm vợ con thất vọng. Tôi đã nói từ lâu rồi, tiền đồ của tôi chính là tiền đồ của các cậu, mọi người cùng nhau kiếm tiền mới là kiếm tiền".
Gầy Gò gật đầu: "Em biết rồi, ý của anh em hiểu".
Lần lượt có ba bốn người tới, đợi Bình Tùng và những người khác tới thì đếm lại có 5 người, chưa tính người Đông Bắc kia.
Mọi người không tụ tập lại một chỗ mà phân tán ra hai ba người đứng hút thuốc, tụm năm tụm ba quá dễ gây chú ý.
Người Đông Bắc chừng bốn mươi tuổi, giọng nói đanh thép, vỗ vai Gầy Gò: "Đại huynh đệ, tin anh, chắc chắn hốt bạc".
Lý Hòa cứ đứng nhìn từ xa, không tiến lại gần, lúc này xuất hiện không phải là thời điểm thích hợp.
Thấy một nhóm người phân tán lên tàu, lòng anh mới trút được gánh nặng.
Lý Hòa nhìn một cậu thanh niên vẫn luôn ở lại bên cạnh mình, vỗ vỗ yên sau xe máy: "Lên xe, đi thôi".
Cậu thanh niên chân hơi thọt, đi đứng khập khiễng, vui sướng không tả nổi, mấy ông anh đi hết rồi, sau này cậu ta chính là đại ca, "núi không có hổ, khỉ làm đại vương".
"Anh, anh yên tâm, thằng Ruột Heo kia em nhất định sẽ giám sát chặt chẽ, đảm bảo hắn không dám giở trò gì".
Lý Hòa vỗ vỗ vai cậu ta, sợ tính cách cậu ta nhạy cảm, nói nặng lời không tốt: "Ngày nào cậu chỉ cần đối chiếu sổ sách với hắn là được, những thứ khác không cần quản".