Bông Hồng Yểu Mệnh

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 35

❊ ❊ ❊

Tháng sáu năm 1989

Theo truyền thuyết, ma cà rồng không thể bước qua ngưỡng cửa nếu không nhận được lời mời từ chủ nhà. Louisa hoàn toàn hiểu cảm giác đó. Cô đã ngại ngần gõ cửa nhà Adam suốt năm phút. Đã năm ngày trôi qua và anh không nhận bất kỳ cuộc gọi nào của cô, một kỷ lục mới dù là theo tiêu chuẩn của riêng Adam. Khi đó, trong cơn tuyệt vọng, cô đã gọi đến Hammersmith Odeon và họ nói rằng anh đã nghỉ làm suốt cả tuần, rằng nếu cô có gặp anh thì hãy nhắn giùm rằng anh không cần quay lại làm việc nữa.

Một tiếng ầm vang lên cùng cơn đau nhói ở bàn tay, Louisa thấy nắm đấm của mình đã đập vỡ kính dù cô không chủ tâm làm vậy. Ben mở cửa, mặc một chiếc áo choàng lông và một chiếc quần đùi còn mới, màu đen, với những họa tiết đôi môi màu đỏ. Anh ta chớp mắt dưới làn khói cần sa.

“Louisa.” Cuối cùng anh ta cũng cất tiếng.

“Adam có trong đó không?”

Anh ta kéo chặt lại đai lưng của mình. “Chỉ mình tôi thôi”, anh ta nói. “Nhưng cứ vào trong đi.”

Phải đến khi bước vào hành lang cô mới nhận ra mình đã ảo tưởng đến mức nào về nhà của Adam trong tâm trí. Dù phía bên ngoài nhìn không mấy hứa hẹn, cô đã tưởng tượng rằng bên trong sẽ là một sự giao thoa giữa hầm mộ nhà thờ và nhà hát opera, với gương, màn che và giá nến ở khắp nơi. Thay vào đó cô bước vào một thế giới giữa những tấm giấy dán tường sần sùi màu bùn và thảm len nâu. Bên trái là một cánh cửa vào phòng khách, nay được dùng như phòng ngủ - của Angie, cô đoán, từ chiếc áo ngực cỡ đại vứt trên sàn nhà. Ben vội vã đóng cửa lại. Bên tay phải, có duy nhất một cầu thang với một bên lan can sơn màu nâu nằm. Phòng đằng sau, nơi anh ta đang xem phim Neighbours, không có nội thất gì ngoài một bộ sofa ba mảnh màu gỗ đào. Trên tường không treo tranh ảnh và trên cái kệ treo bên lò sưởi chỉ rải rác một vài cuốn sách và băng cassette. Nơi này dường như không chút liên quan đến cư dân của nó và thứ âm nhạc họ trình diễn. Ben chuyển sự chú ý của mình trở lại màn hình khi Harold Bishop đang đứng trong tiệm cà phê, ấm cà phê trong tay, cằm xị phúng phình. Madge đang tròn mắt nhìn anh ta.

“Xem cùng không?” Ben mời mọc. Louisa lắc đầu. Cô đủ hoang tưởng rồi.

“Cứ tự nhiên như ở nhà. Sofa ở đây, nhà bếp ở phía sau. Họ sẽ quay lại ngay.” Ben nói.

“Họ ư?”

“Anh ta và Angie. Họ đến đám tang.”

Louisa gượng cười. “Tất nhiên rồi! Chà, tôi quên mất. Anh ấy có nói cho tôi biết.”

“Ồ, vậy hả. Tôi nghĩ họ chỉ quyết định vào phút chót. Cứ tự nhiên như ở nhà.”

Ngay khi tên diễn viên hiện lên trên màn ảnh và bài hát khủng khiếp cuối phim bật lên, cô nghe được tiếng chìa khóa ở cửa trước. Sau đó là Adam và Angie bước vào. Ben mỉm cười và bẻ đốt ngón tay như thể đang chuyển hướng quan tâm từ một vở kịch này sang vở kịch khác. Ánh nhìn Adam ném về phía Louisa khiến máu cô đông lại. Nếu mình là một con ma cà rồng, cô nghĩ, ánh nhìn đó chắc chắn sẽ rút lại lời mời dành cho cô, một sức mạnh vô hình nào đó sẽ ném cô ra khỏi đây, bởi rất rõ ràng rằng cô không được chào đón.

“Chúng ta có thế nói chuyện không?” Cô hỏi. Angie nghiêng đầu về phía Ben, ban đầu anh ta còn càu nhàu nhưng cuối cùng cũng đi theo cô ra phía sau bếp. Adam tạo khoảng cách bằng cách vòng tay ôm quanh mình. “Chúng ta không cần nói chuyện gì cả. Lên giường thôi. Em có thể làm anh thấy khá hơn.”

Anh ôm chặt cơ thể mình hơn.

“Nhưng thành thật mà nói, Louisa, anh chỉ muốn được ở một mình.”

Sự nhức nhối do bị từ chối khiến cảm xúc thông cảm của cô tan biến.

“Tại sao anh cách ly em khỏi mọi chuyện vậy?”

“Chính vì lý do này đây. Bởi vì em quá căng thẳng, được chứ? Bởi vì em muốn phân tích mối quan hệ của anh và bố anh thật kỹ. Sau đó còn muốn đến gặp mẹ anh.”

“Tại sao lại không chứ? Em là người yêu của anh. Em nên ở đó vì anh!”

“Hay thật, bố anh mới qua đời vậy mà giờ tất cả mọi chuyện lại xoay quanh em.”

Thái độ đó là từ đâu mà ra? Trước giờ Adam vẫn không thèm quan tâm đến bố mình. Rồi đột nhiên anh sử dụng sự đau buồn của mình như một vũ khí chống lại cô.

“Thế là không công bằng”, cô nói. “Em chỉ muốn chăm sóc anh.”

“Ôi Chúa Giêsu ơi, Louisa, em hệt như mẹ anh, cố gắng kiểm soát anh, kiểm tra anh”, Adam gắt. “Anh đã cảnh báo em chuyện gì sẽ xảy ra nếu em cố tình chiếm hữu anh.”

Louisa chìm xuống sofa. “Anh đang nói gì thế?” Cô hỏi. Nỗi sợ đã dập tắt mong muốn cãi vã trong cô, nhưng ở một góc tối trong tâm hồn cô, một ngọn lửa nhỏ bất ngờ lóe sáng. Sự nhẹ nhõm? Tự do? Ngọn lửa nhỏ đó lập lòe rồi tắt ngúm. Được tự do khỏi Adam là điều cuối cùng cô mong muốn, đó là điểm kết thúc của thế giới này.

“Em tự đi mà hiểu.” Adam nói. Anh quay gót, bước những bước dài băng qua tấm thảm. Cánh cửa đóng sầm trước mặt cô. Vài giây sau, Angie ló đầu ra cạnh cửa bếp.

“Tôi đã cố nhưng không thể không nghe thấy câu chuyện”, Angie nói. “Tôi xin lỗi nếu làm cô tổn thương. Anh ta mới quyết định đi sáng nay. Tôi nghĩ rằng anh ta thực sự muốn ở bên một ai đó trung lập, cô hiểu ý tôi không?”

Angie tội nghiệp, trong vai trò một người hòa giải, lại là người thực sự trung lập đúng nghĩa nhất.

“Bà ấy ra sao, mẹ anh ấy?”

Angie nhún vai. “Tôi không nói chuyện với bà ấy. Chúng tôi không vào nhà thờ, anh ta bắt tôi nấp đằng sau một cái cây trong nghĩa trang như thể một cảnh quay trong một bộ phim dở tệ. Chúng tôi chỉ quanh quẩn một lúc ở đó khi hạ huyệt, sau đó quay về. Tôi không nghĩ có ai để ý đến chúng tôi đâu. Có cả triệu tiếng khóc than ở đó, những người mộ đạo. Để tôi nói cho cô nghe, bà ấy thực sự rất già. Hẳn bà ấy đã bảy mươi tuổi khi mang thai anh ta.”

“Cô nghĩ anh ấy sẽ đi đâu?” Louisa hỏi. “Anh ấy có thể tìm ai khác để an ủi?”

Ciaran, rõ ràng đã ở trên lầu suốt từ nãy, bước vào bếp, cắt góc một hộp nước cam bằng cây kéo gỉ và uống thẳng.

“A, Louisa, góc tù trong tam giác tình yêu,” Ciaran nói.

“Cái gì?” Louisa hỏi lại.

“Anh ta đang chọc cô thôi”, Angie nói, mặt đỏ bừng. “Đó là lời bài hát mới chúng tôi đang tập. Im đi, Ciaran, cô ấy đang khó chịu.”

Nụ cười của Ciaran làm lộ ra những vệt nước trái cây đọng trên răng. Cô thực tâm hy vọng tất cả chúng sẽ bị sâu đục hết.

“Ý anh là gì?” Louisa hỏi. “Tam giác tình yêu? Cô ta là ai?” Ciaran cầm hộp nước cam của mình rời khỏi nhà bếp, còn Angie đang cúi nhìn xuống chân.

“Tôi nói với cô rồi, đó chỉ là lời bài hát. Đừng để anh ta chọc cô!”

“Tôi không thể chịu đựng việc mọi người cười vào mặt tôi, tôi không đáng bị như vậy!” Cô nắm chặt lấy bàn tay của Angie. “Nghe này, Angie, hãy cho tôi biết những gì đang xảy ra. Hãy thông cảm với tôi! Như một người phụ nữ.” Louisa hiểu và phải lờ đi sự trớ trêu khi cô kêu gọi tình chị em mà cô sẵn sàng phản bội khi lần đầu lên giường với Adam. “Anh ấy đang hẹn hò với một cô gái khác? Có phải ả tóc đỏ không? Anh ấy đang đi đến đó à? Đúng thế, phải không? Ả đấy sống ở đâu?”

“Ai? Rebecca hả?” Cuối cùng cô đã có được một cái tên. “Chúa ơi, không, tôi đã không gặp cô ta cả năm rồi. Xem này, tôi biết anh ta không phải một người đứng đắn lắm, nhưng tại thời điểm này tôi không biết bất kỳ một cô gái nào khác, ngoại trừ cô.”

“Tôi có thể đợi anh ấy ở đây không?”

Giờ thì ánh mắt Angie dành cho cô chứa đầy sự thương hại.

“Nếu vào bất cứ ngày nào khác, tôi sẽ đồng ý, nhưng riêng hôm nay, tôi nghĩ rằng anh ta cần một chút không gian riêng tư. Tôi sẽ nhắc anh ta gọi cho cô. Tôi hứa.” Lòng tin của Louisa giờ còn rất ít, nhưng cô buộc phải gom nhặt những mảnh vụn đó mà gửi cho Angie. Cô không còn lựa chọn nào khác.

Quần áo của cô được gấp lại gọn ghẽ còn ga trải giường đã được thay mới. Louisa vùi mặt vào gối, cố gắng để hình ảnh Adam tràn ngập tâm trí, nhưng không có bất kỳ sợi tóc nào vương lại trên giường cô, cũng như không còn mùi hương của anh trên gối. Khi cô đã ngừng khóc và chỉ còn những cơn đau nhói đang cào cấu ngực cô theo sau những giọt nước mắt, cô lôi đoạn dây nối điện thoại ra khỏi tường. Cô muốn anh gọi điện cho cô hơn mọi thứ trên đời, nhưng nếu anh thực sự không gọi, cô sẽ không thể chịu đựng nổi khi biết chuyện đó.

Đến sáng hôm sau, cô đã nhận ra vấn đề một cách rõ ràng đến mức nó làm cô rúm ró người lại. Anh thực sự đau buồn vì bố mình mất, dù anh chẳng thể gọi tên hay thừa nhận điều đó, và cô đã xúc phạm đến nỗi đau đó bằng cảm giác ghen tuông nhỏ mọn của mình. Cô nhắn tin cho anh, “Hãy tha thứ cho em!” Rồi cắm sạc điện thoại lại. Anh gọi lại cho cô hầu như ngay lập tức, như thể anh đã chạy nước rút đến bốt điện thoại.

“Em vẫn là Eve của anh đúng không?” Cô hỏi, giờ cô tuyệt vọng nhận lấy biệt danh mình căm ghét hồi đầu.

“Tất nhiên rồi.” Anh thở dài. “Anh nghĩ rằng chúng ta cần một khoảng thời gian dành riêng cho hai người. Không đi chơi cùng ban nhạc. Chẳng phải chúng ta đã hạnh phúc hơn khi em còn chưa đi cùng bọn anh hay sao?”

Anh nói đúng, và cô chấp nhận. Nói cách khác, tốt nhất cô nên đầu hàng. Làm vậy chắc chắn là dễ dàng hơn.

“Thế giá trị nhân văn của câu chuyện này là gì?” Anh hỏi cô.

“Em không biết.”

“Rằng mọi thứ tốt đẹp hơn nếu chúng ta làm theo cách của anh. Nghe này, tối nay anh phải tập với ban nhạc nhưng anh sẽ gặp em vào hôm sau và hôm sau nữa và cả hôm sau đấy nữa. Giống như những ngày đầu. Anh sẽ gặp em ở Roof Gardens ngày mai vào giờ ăn trưa.”

“Em mong ngày mai quá.”

Cô thề với bản thân rằng mình sẽ tận dụng tối đa cơ hội thứ hai này, rằng trách nhiệm của cô từ bây giờ là cho anh một cuộc sống dễ dàng hơn, chứ không phải làm anh căng thẳng thêm nữa. Sẽ phải bỏ đi một thứ để mối quan hệ giữa hai người tốt đẹp hơn. Đó không thể là âm nhạc của Adam, điều rõ ràng sẽ bị ảnh hưởng nếu cô tiếp tục làm những thành viên còn lại của ban nhạc phân tâm. Điều đó trái ngược hoàn toàn với bản tính của cô, nhưng cô chắc chắn trong tất cả các mối quan hệ đều cần có yếu tố thỏa hiệp.

Sáng hôm sau, cô ăn sáng cùng với mẹ. Bà đang dùng cái muỗng răng cưa đặt cạnh bát để rắc đường nâu lên trái bưởi.

“Xin chào, người lạ!” Bà rạng rỡ nói. “Muốn ăn cùng không?” Bà giơ lên một nửa trái bưởi màu vàng.

Louisa nhăn mặt. “Cảm ơn mẹ, nhưng con thích ăn thức ăn thực thụ cơ”, cô nói và nhìn vào tủ lạnh.

“Chúng ta đã không nói chuyện tử tế cả năm rồi”, mẹ cô nói. “Tối mai cả nhà mình hãy đi ăn tối đi, chỉ bốn người chúng ta. Một quán ăn nào đó gần đây, không cần cầu kỳ quá.”

“Con rất thích ý tưởng đó”, Louisa nói và cô thực sự nghĩ vậy. “Nhưng tối mai con bận rồi.”

“Đưa cậu ta đi cùng đi”, mẹ cô nói, bằng giọng nói bà thường dùng khi đặc biệt cố gắng tỏ ra bình thường. Louisa lắc đầu, cô ước mình có thể đồng ý. Sau nhiều năm phải che giấu những người bạn trai khỏi mẹ mình, giờ cô phải làm điều ngược lại: giấu bà khỏi một tên con trai. Thật khó tin, giờ trí tưởng tượng của cô đã bay xa đến mức cô ước rằng một ngày nào đó Adam sẽ là một phần của gia đình cô, cảm thấy thoải mái trong khi ở cùng cả nhà cô, không phải như một người ngoài ủ rũ mà là một khuôn mặt quen thuộc bên bàn ăn, giống như Dev.

“À, hãy nhớ là con luôn có thể để mấy cậu bạn trai ngủ lại đây nếu con muốn. Bố mẹ rất thoải mái đối với những chuyện như vậy.”

“Cảm ơn mẹ”, Louisa nói. “Con sẽ báo trước cho mẹ nếu mọi chuyện đến mức đó.”

Kế hoạch đi ngủ sớm của cô đã phá sản. Hôm đó là ngày 21 tháng Sáu, hạ chí. Mặt trời tỏa nắng đến tận 9 giờ, đồng hồ sinh học của cô được cài lúc nửa đêm hoặc 1 giờ. Hiện giờ cô cũng không mệt chút nào. Nhìn liếc qua kệ sách để tìm một cuốn tiểu thuyết hoặc thứ gì đó nhẹ nhàng tương tự, đôi mắt cô dừng lại trên cuốn sổ tay bọc nhung đen cô mua ở chợ và những tờ giấy kẹp trong cuốn sách của Bartram đặt bên cạnh.

Cô đã sao xong một bản của cuộn băng trên đầu ghi băng trực tiếp của cha mình, nhưng đã quên béng cuốn sổ. Phần đó của dự án đã bị ngó lơ nhưng nếu cô làm ngay bây giờ thì cô có thể đưa cho anh ở Roof Gardens vào ngày mai. Cô mở cuốn sổ, đưa ngón tay lần theo sợi chỉ bạc được khâu chặt đến mức nhìn như một sợi dây điện nhỏ đang xâu những hạt nhựa màu hổ phách tạo thành hình những chòm sao, những mẫu kim loại rẻ tiền và nhựa được đính khéo léo khiến cuốn sổ nhìn như đồ cổ, rất có giá trị. Cô thổi bụi khỏi trang giấy, bày xung quanh mình một cây kéo, một lọ keo và một cây bút mực Adam đã bỏ quên lại phòng cô trong một lần ghé qua. Anh tin rằng những điều quan trọng xứng đáng được viết bằng bút và mực. Anh ghét những thứ chỉ dùng một lần.

Trang đầu tiên dày hơn hẳn phần còn lại và đang kêu gào đòi cô viết một dòng chú thích lên đó. Giữ cây bút, tay cô ngập ngừng phía trên trang giấy, không biết phải viết gì: cô vẫn chưa chắc chắn liệu đây là tài sản chung hay riêng. Cuối cùng, cô đành để trống trang đầu tiên và giở sang trang thứ hai, và cô đã viết chữ Glasslake một cách nắn nót nhất lên đó. Ngòi bút đã bị mòn, Adam thuận tay trái nên những nét nghiêng bị lệch hướng. Cây bút trượt đi khiến những dòng chữ không giống như chữ cô viết, nhưng trang giấy thấm mực như một miếng bọt biển, để lại những vệt mờ tạo cảm giác cổ xưa, hoàn toàn phù hợp với cuốn sổ.

Cô ngồi khoanh chân, bày tất cả các thứ ra trước mắt. Ở trên cùng là bức ảnh Polaroid hai cô gái Nhật Bản đã chụp cho họ trên Roof Gardens. Cô không chắc mình có nên đính kèm nó vào cuốn album không; thực sự thì bức ảnh này không có chút liên quan gì đến ban nhạc. Sau khi cân nhắc, cô quyết định không làm và cảm thấy tự hào về bản thân mình: cô đã học được bài học là không nên đi quá đà, không được tỏ ra quá khắc nghiệt và không được chỉ nghĩ cho bản thân. Cô dựa bức ảnh vào tường, để nó “quan sát” cô.

Nhiệm vụ đầu tiên của cô là sắp xếp chỗ giấy tờ còn lại theo thứ tự thời gian, mặc dù phần lớn cô phải tự phỏng đoán, bởi không một bức ảnh nào ghi lại ngày tháng cụ thể và hầu hết các vé và tờ rơi quảng cáo chỉ có ngày, tháng chứ không ghi năm. Cô bắt đầu thấy lưng hơi đau, chân trái đang có cảm giác tê buốt như kim châm, nhưng cô chỉ cử động hết sức hạn chế, bởi đang quá tập trung vào công việc của mình.

Công việc trở nên thú vị nhất khi cô lần tới những buổi biểu diễn và những bức ảnh được chụp từ khi cô gặp mọi người; bao nhiêu kí ức đã tích lũy chỉ trong một thời gian ngắn. Cô có thể đóng góp một vài vật kỷ niệm của riêng mình: một miếng lót ly, một bó rễ hoa oải hương mà cô đã đánh cắp từ Roof Gardens, một danh sách các bài hát mà họ đã biểu diễn, viết nguệch ngoạc trên mặt sau của một chiếc phong bì, từ buổi biểu diễn Luton Poly. Tất nhiên, cả những tờ rơi đen đỏ có vai trò quan trọng trong việc đưa họ đến với nhau. Rồi cô mở ra tập tài liệu cuối cùng, một tấm áp phích A4 có bức hình chụp cẩu thả cảnh ban nhạc đang quảng bá cho một buổi biểu diễn ở Vauxhall; cô đặc biệt nhớ rõ kỷ niệm này. Họ cùng đi du lịch trong chiếc xe van, và cả năm người đã cùng đến một bữa tiệc sau đó. Angie đã lái xe về nhà, qua cầu Waterloo khi mặt trời mới mọc. Ciaran đã nhảy ra khỏi xe ở Embarkment để mua số đầu tiên của tờ Guardian và họ đậu xe trên vạch sơn đôi sơn màu vàng, tất cả những khác biệt như bị lãng quên khi họ cùng nhìn chằm chằm vào bức ảnh chụp lại cảnh tượng kinh hoàng khi một sinh viên Trung Quốc đang một mình đứng chắn xe tăng.

Mới có hai tuần hoặc hơn, những tấm áp phích đã hơi rách và sờn như thể để từ lâu lắm. Cô lật nó lại để dán lại mặt sau.

Cây bút dùng để viết những dòng chữ này là loại bút rẻ tiền, nhưng rõ ràng bàn tay viết nó lại vô vùng thanh mảnh.

Gửi tới Adam yêu dấu của em,

Em rất kiêu hãnh vì đã được cùng anh đêm nay.

Mãi yêu anh!

Eve của anh.

Đó không phải nét chữ của cô.

ngoài những gì tôi đã nói.” Woburn nói. Ông ta dừng nhai và đánh máy. “Nghe này, tôi sẽ gửi cậu số điện thoại của bên hỗ trợ nhân chứng. Họ sẽ nói với cậu những gì cần chuẩn bị, và cách nào để đối phó với những tình huống khẩn cấp. Cậu sẽ ổ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Erin Kelly

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.