Bông Hồng Yểu Mệnh

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 29

❊ ❊ ❊

Tháng Mười một năm 2009

Paul thức dậy, đầu hãy còn nhức, cậu nhớ lại, không thể tin nổi, sau đó nhìn sang trái cách mình chừng 2 inch để xác nhận sự thật này. Louisa vẫn đang nằm đó, nhưng chỉ vài giờ trước đây, cô đã ở khắp mọi nơi cùng một lúc. Điều cậu không thể không để ý chính là những chuyển động. Có phải đó là cách đúng đắn không? Khác hẳn trải nghiệm khô cứng của cậu với Gemma. Nhưng không có nghĩa lần này là tốt. Ngược lại với một trải nghiệm tồi tệ, giờ cậu đã biết, là một loại trải nghiệm tồi tệ kiểu khác. Tất nhiên mọi chuyện đã cực kỳ thú vị, ít nhất là trong vòng mười giây, nhưng cậu biết rằng màn trình diễn của mình không được tốt, hay thậm chí cậu không hiểu hết những gì đang diễn ra. Cậu đến đây vì cậu muốn nói với ai đó về Daniel; cậu đi tìm một đôi tai lắng nghe và giờ đã có cả một cơ thể.

Miệng cậu khô khốc; cậu nhìn quanh phòng tìm nước. Căn phòng được thắp sáng chỉ bằng mấy chiếc đèn dầu cổ lổ, loại không hề an toàn cũng như có lợi cho sức khỏe một chút nào, đang đặt trên bàn và gờ tường. Paul khá chắc chúng đã được đốt sẵn từ trước khi mình bước vào phòng. Cậu có thể ngửi thấy mùi dầu hỏa nhàn nhạt và mùi trứng thối khó chịu của khí gas. Những mùi đó bị mùi hương kỳ lạ từ thảo dược che bớt, thứ mùi hương dường như bám theo Louisa ở bất cứ đâu. Cậu không thấy chai hoặc bình chứa nước, mà chỉ toàn sách. Chúng nhô ra ngay trên đầu cậu. Không phải những cuốn sách thông thường cậu thích đọc; hình dạng, kích thước và bìa đều khác, với những tiêu đề như Tự trồng thảo dược hay Lịch sử phụ nữ làm vườn.

Gạt ra ít nhất hai cái chăn bông và một tấm ga trơn, cậu trèo ra khỏi giường. Cậu lập tức nổi da gà. Cậu dò dẫm tìm đường ra chiếc bàn gấp vào tường và dò tìm cốc hoặc chai nước. Có một bức ảnh nghiêm chỉnh được đóng khung của cô cùng với một cô gái hẳn là chị em gái, cả hai đều mặc sari, và cả tá những bức ảnh nhỏ chụp hai đứa trẻ tóc xoăn, mắt đen được dán trên bức vách đã bong tróc lớp véc-ni. vẫn không tìm thấy nước. Hàng chục chai khác nhau xếp trên kệ nhưng chúng đều là những dung dịch lạ không thể uống được, từ chai nhựa lớn đến những lọ nhỏ nhớp nháp hơn có dán nhãn. Đây là nơi mùi kỳ lạ đó nồng nhất.

Cuối cùng, ở một góc sâu và tối tăm phía cuối chiếc caravan, cậu tìm thấy một bồn rửa bé xíu với một vòi nước. Cậu vục miệng vào vòi nước để uống và ngay lập tức nhận ra sai lầm của mình: nước dội xuống bồn rửa rất ồn. Paul nhanh chóng vặn vòi nước lại, và nhìn qua Louisa. Có vẻ cô không bị đánh thức. Cậu vấp phải ống gas của bình gas cung cấp nhiệt cho một nửa chiếc xe. Mặc dù ngoài vỏ có hơi ấm áp nhưng nó không tỏa ra chút nhiệt nào.

Cái lạnh và cảm giác kiệt sức đột nhiên xâm chiếm lấy cậu và cậu chui lại vào trong chăn. Cơ thể Louisa rắn rỏi và làn da vô cùng mềm mại, là thứ mềm mại nhất cậu từng chạm vào. Cậu tự hỏi liệu cô muốn làm thêm một lần nữa vào buổi sáng hay không. Suy nghĩ đó làm cậu hồi hộp và phấn khích. Bất chấp “cơn khát” của mình, cậu cảm thấy bàng quang hơi căng lên và nhận ra mình cần đi tiểu trước. Kẹt giữa sự tiến thoái lưỡng nan này, cậu ngủ thiếp đi.

Louisa nghe thấy tiếng nước trong bồn rửa và biết Paul quay trở lại giường nhưng cô nằm im đến khi hơi thở cậu chậm dần và đều đặn. Cô đã nghĩ gì thế? Cô nhớ lại những người đàn ông mình đã ngủ cùng từ khi rời khỏi London: cho đến giờ cô đã chọn những người bạn tình khá chất lượng, bản năng không sai lầm khi lựa chọn bạn tình dễ-đến-dễ-đi chỉ càng sắc sảo hơn theo năm tháng. Những người đàn ông đó có rất ít điểm chung ngoại trừ giới tính, cô đã “sưu tầm” được cả da nâu và da trắng, trung niên và thanh niên, nhưng chưa bao giờ trẻ trung đến mức này. Không ai trong số họ nghi ngờ cả, khi lâm trận, cô sẽ nhắm mắt lại và tưởng tượng như Adam đang ở trên cô, bên dưới cô, đằng sau, và bên trong. Giống như nghi thức trừ tà, cô biết rằng đó là một nghịch lý, một sự cưỡng ép nguy hiểm, nhưng cô không thể cưỡng lại cảm giác được gần gũi anh thêm một lần nữa. Và dù sao, đó là cách duy nhất để cô đạt cực khoái.

Những ham muốn thay thế dành cho Paul đã được cô dồn nén quá lâu nên cô không nhận ra mọi sự không hề hoàn hảo. Bây giờ thì cô đã nhận ra mình đã mong đợi một điều không thể: hồi sinh người chết. Nụ hôn đầu tiên đầy hứa hẹn nhưng sau đó cậu loạng choạng khi mọi thứ tiếp diễn. Khi cô ôm được bóng hình giống Adam trong vòng tay, cô có thể mở mắt để quan sát mà không phải đóng sập các giác quan khác. Theo sau đó là một khoảng lặng mong manh trong phòng và sự thật dồn dập ập đến với cô giống một danh sách các cáo buộc hình sự: cậu còn trẻ, cậu dễ bị tổn thương, cậu thiếu kinh nghiệm - có lẽ là gần như chưa từng ngủ với ai, cô phải già ngang mẹ cậu, và mặc dù không phải mẹ của cậu nhưng cô có bổn phận chăm sóc cậu, miễn sao không đi quá xa khỏi ý nghĩa đơn thuần của cụm từ đó. Cậu cũng là người đàn ông đầu tiên - người đầu tiên - cô cho phép bước chân vào đây, là người đầu tiên ở nhà cô từ sau Laurence và là người thứ hai sau Adam, và khi làm như vậy, cô đã đặt mình vào vị trí của kẻ yếu đuối. Cô nhẽ ra nên trốn đi, không bao giờ mở cửa, nhưng cô đã nghe thấy giọng của cậu và nghĩ - cái gì? Đó là một dấu hiệu ư? Rằng đó là số phận? Trong thâm tâm, cô tự trách móc bản thân mình đã buông thả vì nỗi buồn của mình và ý niệm lãng mạn ngu ngốc (và vì rượu). Chuyện này không thể xảy ra nữa. Tất cả những gì cô có thể làm vào lúc này là nghĩ cách giảm thiểu thiệt hại đã gây ra, nhưng cô chưa có bất kỳ kế hoạch nào.

Paul nằm quay lưng lại phía cô, và Louisa chợt thấy xốn xang. Cậu thật đẹp, và thực quá trẻ - đã bao lâu rồi cô mới được nằm cạnh một cậu bé như thế này, da thịt mịn màng, lớp da trên bụng căng như một mặt trống? Cô càng nhìn cậu, càng thấy cậu ít giống Adam. Nếu cắt phần tóc đen đang phủ lên mắt khi cậu ngủ thì có lẽ cô sẽ không bao giờ thấy được điểm giống nhau như hồi đầu.

Nếu không biết cụ thể mọi chuyện phía sau cậu, thì cô sẽ không nắm được chút nào về con người cậu. Cậu biết nơi cô sống được bao lâu rồi? Trước đây cậu đã ghé qua đây hay chưa? Nếu đúng như vậy, điều này chứng tỏ cậu hoặc đầy tình cảm chân thành hoặc toan tính khủng khiếp. Cô ép mình phải nhớ rằng không có ai ở Kelstice có quá khứ sạch sẽ cả, mặc dù không phải tất cả tội lỗi của mọi người đều được ghi lại một cách cẩn thận trong hồ sơ của Demetra. Cậu đã giữ bí mật của cô trong bao nhiêu ngày hoặc bao nhiêu tuần rồi? (Bí mật phụ của cô, tất nhiên, vì không một ai biết về bí mật chính ngoại trừ Người Đó và anh ta có lý do riêng để giữ im lặng.)

Lần tiếp theo cô thức dậy, kim đồng hồ đang lập lòe một màu xanh nhạt ở số 6. Phải một giờ hoặc lâu hơn nữa trời mới sáng, nhưng cô biết mình sẽ không ngủ tiếp; vào các ngày trong tuần, giờ là lúc cô thức dậy. Cô quấn mình trong tấm chăn in hình mặt trăng và các ngôi sao, nhón chân đi vào nhà vệ sinh, kéo cửa lại nhẹ nhàng nhất có thể. Cô đã quen với tiếng ồn khi xả bồn cầu. Nhưng vị khách của cô thì chưa từng nghe. Không cách nào cậu có thể ngủ tiếp khi nghe thấy âm thanh đó.

Cậu không ngủ tiếp. Cậu ngồi dậy khi cô bước vào, tóc cậu xù lên gấp đôi chỉ sau một đêm.

“Em có thể vào nhà vệ sinh chứ?” Cậu nói, như một đứa trẻ năm tuổi trong lớp.

“Tất nhiên rồi.”

Cậu khom người, lấy tay ôm bụng và rón rén vào nhà vệ sinh, tránh ánh mắt của cô. Cô nghe thấy tiếng xà bông và nước tung tóe và tự hỏi liệu cậu có dùng bàn chải của cô hay không. Khi quay lại, cậu nhón chân chạy về giường và chui tọt vào chăn. Lần này cậu nhìn cô như thể đang chờ đợi cô sẽ nói cho cậu biết cần phải làm gì. Rõ ràng cô cần chủ động trong tình huống này nhưng cô thật sự không biết nên bắt đầu ra sao. Để có thêm thời gian suy nghĩ, cô lại sử dụng chiến thuật kinh điển của người Anh để giảm bớt sự khó xử khi giao tiếp.

“Ừ... Em muốn một tách trà không?” Cô hỏi.

“Có, làm ơn.”

Cô bận rộn với thói quen nhỏ đó, vui mừng khi nhìn hơi nước thoát ra và nghe tiếng réo của nước đang sôi.

“Em uống như thế nào?”

“Sữa và hai thìa đường, làm ơn.”

“Ồ! Chị không có đường, kỳ quá!”

Cô nghĩ rằng tràng cười bất chợt nổ ra của cậu cũng khiến cậu ngạc nhiên nhiều như cô vậy. “Có gì buồn cười thế?”

“À! Chị mới thức giấc cùng một trong những nhân viên của mình. Không có đường cũng chẳng có gì kỳ lạ cả.”

Cô cười cùng cậu và sau đó nhìn về phía giường. “Em có phiền không nếu chị...?”

“Đây là giường của chị.” Cậu nói, gạt chăn ra hết sức thoải mái. Cô leo lên mà không gỡ chăn đang quấn trên người ra và cả hai uống trà như hai người bạn đồng hành trong sáng.

“Xin lỗi.” Cả hai nói cùng một lúc. Cô như thấy lại cảm giác từ lần gặp mặt đầu tiên của hai người phía trên gò; khi đó, cũng như bây giờ, tất cả chỉ là những lời xin lỗi qua lại và sự căng thẳng.

“Vì cái gì?” Cậu hỏi.

“Vì đã lôi em vào chuyện này.” Cô nói, “Chị thực sự đã không cho em thời gian để suy nghĩ.”

“Em thì không tiếc gì chuyện đó.” Cậu nói, mặt đỏ lên, “Em xin lỗi là vì đã theo dõi chị.”

“Vậy em biết về ngôi nhà này bao lâu rồi?” Cô phải làm sao để cậu hiểu rằng đó là một bí mật mà không để lộ ra là cô hoàn toàn không có khả năng tự vệ? Paul dường như không biết cán cân quyền lực đang nghiêng nhiều về phía cậu. Trực giác của một người đàn ông lớn tuổi hơn sẽ nhận ra điều đó ngay lập tức. Có một loại người nhất định sẽ trục lợi từ đó.

“Chừng vài tuần, có lẽ đến một tháng. Mặc dù em không biết chị sống ở đây cho đến khi chị đưa em về vào đêm đó. Em thấy những bình gas trong xe. Mùi đó không khiến chị thấy đau đầu à?”

“Không. Em thì sao?”

“Em không biết. Có thể là do rượu. Không khí trở nên ngột ngạt hơn không phải sao?”

“Có lẽ vậy, nếu chị làm việc ở văn phòng hoặc cửa hàng.” Louisa nói, “Hoặc nếu chị sống trong thành phố. Nhưng sau một ngày ở suốt bên ngoài, chị chỉ muốn một không gian... khép kín.” Cô nghĩ rằng sự thật cũng là một giải pháp hữu hiệu. “Chị không làm điều gì phi pháp cả.”

“Chị cũng trả tiền điện cho Ingram phải không?” Cậu hỏi, và mỉm cười.

“Chị thích nghĩ là khoản tiền đó sẽ thay cho tiền làm thêm giờ.” Cô trả lời, rồi trở lại vẻ nghiêm túc. “Chị hầu như không sử dụng điện. Đây thậm chí không phải đất của Kelstice. Chị thuê nó từ một người nông dân để trồng tiêu. Đã trả tiền cho anh ta trong ba năm. Và chị chưa bao giờ gặp lại anh ta. Nghe này, Paul. Chị chưa bao giờ đưa bất cứ ai có liên quan đến Lodge đến đây và chị rất biết ơn nếu...”

“Nhưng những người khác hẳn phải hỏi chị sống ở đâu chứ?”

“Không phải tất cả đều tò mò như em. Nghe này, chị thực sự...”

“Rồi, được rồi mà, chị không muốn em nói cho ai biết. Được thôi, em hiểu mà.” Cậu nhìn vào mắt cô, hoàn toàn thả lỏng. Cô ngạc nhiên khi nhận ra mình tin tưởng cậu. Đã rất lâu kể từ khi cô thấy tin một người đến mức cô phải mất vài giây để xác định lại cảm giác của mình.

“Em hỏi thật nhé”, cậu nói sau một lúc, “có phải chị đang bị phạt phải làm công ích không?” Cô sẽ phá lên cười nếu nó không quá giống, một cách nguy hiểm, với sự thật. Cô câu giờ bằng cách hỏi ngược lại.

“Tại sao em lại hỏi thế?” Chưa một người trẻ tuổi nào từng hỏi cô câu đó. Dường như đối với các thanh thiếu niên, những người chỉ quan tâm tới bản thân, họ chưa bao giờ nghĩ tới việc cô cũng có một quá khứ đáng sợ.

“Chỉ là, em đang nhận mức lương tối thiểu mà thậm chí em còn đủ khả năng thuê một phòng trong một ngôi nhà.”

Giờ thì cô đã cười. “Chị không ở đây vì tình thế bắt buộc”, cô nói. “Đây là lựa chọn của chị. Không ai làm công việc quản lý di sản để kiếm cả đống tiền, nhưng chị thấy ổn cả. Chị sẽ cho em biết bí mật khác - một bí mật nữa cũng không hại gì - chị đang tiết kiệm tiền, trong nhiều năm. Chị muốn một khu vườn của riêng mình, không phải chỉ phục dựng rồi chuyển sang khu vườn khác, mà chị sẽ sống ở đó cả đời. Một khu vườn nhỏ với lều tre hoặc đại loại thế. Một khu vườn mà chị có thể tự thiết kế, cực kỳ sáng tạo, chứ không chỉ tái tạo một thứ gì đó từ lịch sử. Một ngày nào đó, một địa điểm phù hợp sẽ xuất hiện trên thị trường và chị sẽ đủ tiền để mua nó.” Cô không nhắc đến lý do tầm phào đằng sau việc khoản tiết kiệm của cô đang phủ bụi trong một tài khoản lợi nhuận thấp, có thể rút ra ngay: bảo hiểm, trốn thoát, tống tiền. “Mọi người nên có một kế hoạch lớn. Em muốn làm gì?” Cô gần như đã nói “... khi em trưởng thành?”, “... sau này?” Cô dừng lại, như những lời chưa nói ra treo trong không trung như thể cô đã viết chúng lên một tấm bảng đen.

“Em sẽ không gọi nó là một kế hoạch lớn”, Paul nói. “Nhưng em biết mình muốn làm gì. Em muốn trở thành một giáo viên.”

“Em sẽ học đại học à?”

“Em vốn sắp học rồi”, cậu nói. “Và lần này em sẽ học, sau khi...” cậu nhún vai. “Mọi thứ đang tạm thời gián đoạn vào thời điểm này.” Cậu rõ ràng đang đề cập đến các sự kiện đã đưa cậu đến Kelstice. Cô không thể đoán thêm về quá khứ của cậu hơn những gì cậu đoán được về cô. Liệu chàng trai trẻ vô tội, rụt rè này đã làm những gì? Họ đang bảo vệ cậu khỏi ai? Cậu ngáp dài và chui lại vào chăn; một bàn chân lạnh băng chạm nhẹ vào đùi cô. Khi nghe thấy cô khẽ kêu lên, cậu rút chân lại.

“Ôi Chúa ơi, em xin lỗi.” Sự lo lắng của cậu thật cảm động. “Em đi đây.”

“Ở lại đây đi.” Từ ngữ tuôn ra trước khi cô có thời gian cân nhắc, và cô rất ngạc nhiên khi thấy đó là những từ ngữ đúng đắn. Bám víu lấy hình ảnh tưởng tượng của Adam sẽ có hại đến mức nào nữa? Cậu bé trên giường cô có vụng về và nhút nhát nhưng cơ thể lại thật ấm áp và tự nguyện, từ đó cô có thể tìm thấy sự an ủi. “Ở lại đi”, cô lặp lại.

Bàn tay cậu cũng lạnh như chân cậu, nhưng cô không nhíu mày khi ngón tay cậu chạm vào phần hõm eo cô. Cậu hỏi bằng ánh mắt thăm dò và cô đã trả lời bằng cách nằm ôm lấy cậu. Cô không nhắm mắt.

ngoài những gì tôi đã nói.” Woburn nói. Ông ta dừng nhai và đánh máy. “Nghe này, tôi sẽ gửi cậu số điện thoại của bên hỗ trợ nhân chứng. Họ sẽ nói với cậu những gì cần chuẩn bị, và cách nào để đối phó với những tình huống khẩn cấp. Cậu sẽ ổ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Erin Kelly

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.