Bông Hồng Yểu Mệnh

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 52

❊ ❊ ❊

Tháng Một năm 2010

Tuyết bắt đầu tan vào sáng hôm Carl Scatlock chết. Đến giờ đã gần một tuần, trời vẫn lạnh đến mức khiến những vũng nước cạn màu đen trở thành những mảng băng nhỏ nứt vỡ dưới gót giày Louisa. Nhưng bầu trời nhìn đã khác, trong xanh hơn và ít mang điềm xấu, như thể thiên đường đã chuyển lời đe dọa của mình thành lời hứa hẹn.

Louisa lần đầu tiên cảm thấy thoải mái đến vậy kể từ sau chuyện xảy ra với Adam. Carl đã chết mà cả hai không cần nhúng tay vào. Như vậy họ đã loại bỏ được một trong những mối đe dọa đến tự do, hạnh phúc và tương lai của họ. Mọi chuyện đã được thực hiện mà Paul không cần chạm đến góc tối của mình. Cô thấy đau đớn khi nhớ lại mình đã từng có ý định kéo cậu vào góc địa ngục của mình. Nếu có chuyện gì, thì chính là điều ngược lại đã xảy ra. Sự ngây thơ của Paul - cô vẫn tin tưởng cậu mặc dù cảm giác tội lỗi liên tục gặm nhấm tâm hồn cô - thật dễ lây lan. Nếu có cách khôi phục lại cảm giác trọn vẹn cho một người thì đó chính là những gì cậu đã làm cho cô.

Mọi thứ đang bắt đầu thay đổi, có vẻ như may mắn của hai người đang đến. Điều đầu tiên là mối quan hệ của hai người đã bại lộ, không đến nỗi như một cú sốc như cô mong đợi mà là cảm giác nhẹ nhõm. Việc che giấu đã bắt đầu làm cả hai chán nản và kiệt sức. Ingram đã nhìn thấy họ ở cùng nhau trong hầm rượu của Tesco ở Leamington, và cả những nơi khác. Sau một số bình luận gay gắt ban đầu (“Cô nhẽ ra phải chăm sóc bọn trẻ, chứ không phải làm hư chúng”), Ingram đã bị thuyết phục rằng tiết lộ mối quan hệ này sẽ phá vỡ sự cân bằng mong manh đang tồn tại và đẩy các nhân viên của Kelstice vào tình trạng hỗn loạn, nên đã đồng ý giữ im lặng. Chắc chắn anh ta đã kể cho Demetra, nhưng bởi cho đến nay Louisa vẫn chưa nhận được bất kỳ giấy triệu tập nào, cô chỉ có thể đoán rằng mình sẽ không bị trừng phạt vì mối quan hệ với Paul.

Điều thứ hai còn tuyệt vời hơn, đó là vấn đề của buổi gặp mặt với quỹ HGT đã được giải quyết. Joanna Bower đã gọi đến nói rằng mình thấy hối tiếc sâu sắc vì kế hoạch với tay quay phim trẻ không thành và Kelstice Lodge sẽ không lên hình nữa. Joanna cũng nói chắc chắn quỹ sẽ đến tận Warwickshire để quan sát trực tiếp những công việc họ đang làm, những loài cây họ đã cứu tránh khỏi tuyệt chủng, gặp những người trẻ tuổi thực hiện những công việc đó. Louisa phải dằn niềm vui xuống, chọn ngày và đặt phòng riêng ở Kelstice Arms cho buổi gặp mặt, mà không phải nói dối rằng quỹ HGT đã đích thân yêu cầu. Cô thực sự mong chờ ngày đó đến. Paul bắt đầu chuẩn bị một bài thuyết trình trên máy tính bằng một phần mềm gì đó tên là Powerpoint, mà khi cô hoàn toàn làm chủ được nó, sẽ cho phép cô trình chiếu các bản thiết kế của mình, những đồ thị mô tả lại số lượng truy cập và thậm chí những thông số chi tiết hơn. Cô rất muốn thấy vẻ mặt của Ingram khi cô tiết lộ rằng mình đã thành thạo về công nghệ, và đây là yêu cầu bắt buộc: ngày hôm đó Paul sẽ không ở đây để làm giúp cô. Cậu sẽ ở cách cô đến hai trăm dặm, mặc bộ vest và đứng làm chứng ở phiên tòa hạt Essex.

Hôm nay, chương trình bảo vệ nhân chứng sẽ dẫn cậu đi tham quan tòa án, chương trình này được thiết kế nhằm giúp các nhân chứng bớt căng thẳng. Cảnh sát cũng đã gửi cho cậu một bản sao lời khai để cậu xem lại trước ngày chính thức. Cô cũng đã đọc nó, tất nhiên. Từ ngữ là của Paul, nhưng cách diễn đạt có vẻ không trôi chảy, như thể đó là một văn bản được dịch từ một thứ tiếng khác. Cô phải đọc đến hai, ba lần mới hiểu lời khai này đã bị lược bỏ toàn bộ sắc thái biểu đạt cảm xúc; chỉ thuần túy là những câu trả lời cho các câu hỏi ai, cái gì, ở đâu, khi nào, mà không có câu hỏi “tại sao?” Cô tự hỏi liệu lời khai của cô, nếu có, sẽ trông như thế nào.

Nữ cảnh sát Christine, bạn của Demetra và là người hồi đầu gửi Paul đến Kelstice, cũng giúp cậu liên lạc với luật sư bên nguyên, người cho cậu xem ví dụ về cách luật sư bên bị sẽ cố gắng bóc trần cậu và cách cậu phải làm để tự vệ. Sau đó Paul nói, “Không có gì trong những lời anh ta nói với em mà em chưa nghe Carl nói cả triệu lần. Mỉa mai nhỉ? Carl đã dạy em cách cư xử tại tòa án và giờ em đến đó để đưa con trai ông ta vào tù.” Cậu nở một nụ cười buồn. “Tuy nhiên, em nghĩ ông ta cũng đã dạy Daniel nữa, nên cũng xem như công bằng.”

Cô chỉ còn vài tuần cuối để tìm hiểu kỹ hơn về mối quan hệ của hai chàng trai và ý nghĩa của nó với Paul. Ngoại trừ bố mẹ cậu và Louisa, đó là mối liên kết sâu sắc nhất mà cậu từng có trong cuộc đời mình. Cô ước mình có thể thuyết phục cậu tin tưởng vào tương lai giống như cô đang tin tưởng. Cô đã không có được cảm xúc tích cực này từ trước khi cô gặp Adam - và cô không chắc là cô có nó sau khi gặp anh. Cô chỉ có thế lý giải cái chết của Carl là một dấu hiệu rằng ai đó trên cao không muốn cô giết người. Cảm giác được tha thứ của cô mạnh đến mức khiến cô thấy nhẹ nhõm trước tội ác trước đây của mình. Kết quả là, sự quan tâm của cô dành cho Adam đang phai dần; không hoàn toàn chính xác và dễ dàng đến vậy, như thể buông tay khỏi một quả bóng bay, mà là dần dần dỡ bỏ gánh nặng cô đã mang lâu đến mức cảm thấy nó trở thành một phần cơ thể mình. Cô sẽ không bao giờ có thể nghĩ đến anh mà không thấy mình có tội, nhưng trước sự ngạc nhiên của mình, giờ cô có thể làm vậy mà không thấy tiếc nuối. Thậm chí đôi khi cô còn thấy hoài niệm về con người mình trước đây.

Dĩ nhiên, đôi khi cô vẫn tự hỏi anh đang ở đâu, hoặc đã trở thành gì, nhưng không chút hối thúc hay sợ hãi. Paul đã đúng; nếu Adam là một mối đe dọa, thì hẳn lúc này cô đã thấy hậu quả rồi. Dù Paul có tìm kiếm trên mạng lâu đến đâu, mọi dấu vết đều dừng lại khoảng giữa những năm chín mươi. Những manh mối chỉ dẫn đến sự mất tích hoặc cái chết. Sự việc càng bớt ám ảnh hơn khi Paul lặp đi lặp lại rằng người quản lý ở viện dưỡng lão khẳng định Adam đã mất đi vẻ đẹp của anh. Có lẽ cô thậm chí đã đi ngang qua anh trên một con phố nào đó và anh chỉ như một gã du thủ du thực nằm trong túi ngủ hoặc vạ vật trên ghế đá công viên, râu ria xồm xoàm, béo phì, xấu xí. Làm sao một người như vậy có thể trở thành một mối đe dọa với cô?

Cô muốn đánh dấu việc này, không phải vì cô vẫn còn phụ thuộc vào các nghi lễ, mà là để cụ thể hóa sự khác biệt giữa cuộc đời cũ và mới của mình. Những gì cô có bây giờ - khu vườn, và cậu bé của cô - là thật, cô không còn thời gian hay tâm trí để nghĩ đến một bóng ma.

Và đây sẽ là lần cuối cùng, vì sau đó cô sẽ đốt cuốn sổ lưu niệm độc nhất vô nhị này, phá hủy tất cả băng cassette, tua ngược và chăng ruột băng lên khắp thân cây, dọn sạch sẽ, và bắt đầu lại từ đầu. Trong tay cô giờ không còn gì khác ngoài một cục nhựa và những dải băng từ loằng ngoằng. Mối đe dọa duy nhất mà những thứ này còn có thể mang đến cho cô đó là chúng có thể bị Paul phát hiện. Sẽ là thảm hoạ nếu cậu phát hiện ra chính sự giống nhau giữa hai người đã thu hút cô đến với cậu trong lần gặp mặt đầu tiên. Cậu có lẽ sẽ hiểu - cậu có thể khiến cô ngạc nhiên như vậy - nhưng không đáng để cô phải liều lĩnh. Cô kinh ngạc nhận ra Paul chưa từng nhìn thấy những cuộn băng hay cuốn sổ lưu niệm trước đây. Những gì cậu biết là chiếc túi cất trong cái tủ phía trên đầu là túi đựng quần áo của cô, còn chiếc ti vi ở dưới thì cậu xem như bàn nước và đặt cái cốc của mình lên đó.

Nhìn đồng hồ, cô thấy mình còn ba tiếng trước khi Paul quay lại; đủ thời gian để thực hiện các bước cơ bản trong nghi lễ bí mật của mình lần cuối cùng. Cô mở cuốn sổ lưu niệm. Keo dán các bức ảnh vào trang giấy đã teo đi và khô kiệt. Những bức ảnh và tờ rơi đang bong ra. Cô trải tất cả chúng ra một tấm vải trước mặt, như thể cô đã làm vào một tối giữa hè cách đây cả một đời. Đây là một bức ảnh của anh trên sân khấu, cái khác là hình cả ban nhạc cạnh nhau, có cả bức Polaroid chụp ở Roof Gardens. Những bức hình gần như đã hoàn toàn phai mờ, chỉ còn những đường nét mơ hồ vương lại, chúng đang dần dần trở lại màu đen trống rỗng ban đầu. Cô đang cầm đây bức ảnh nghiêm túc duy nhất anh từng chụp, đen trắng, mắt nhìn thẳng ống kính, được phóng ra bằng kích cỡ một cuốn tiểu thuyết bìa mềm. Cô ngạc nhiên khi nhận ra khuôn mặt anh đã mất đi sức mạnh ám ảnh cô. Những hình ảnh vẫn còn đó nhưng những thứ khác thì không. Như một ảo giác, giống như ánh sáng từ một ngôi sao đã chết.

Cuộn băng trượt vào đầu đĩa. Lần này cô không với lấy chai rượu whisky, hay vodka. Cô muốn mình kiểm soát được bản thân, để nhớ lại. Cô cũng không thay đồ. Cô muốn làm điều này với con người hiện tại của mình. Cô thả lỏng tâm trí trước khung hình mở đầu quen thuộc, giai điệu đầu tiên trỗi dậy, nhưng rồi điện bị ngắt ngay trước khi anh bắt đầu hát, để lại cô một mình trong ánh sáng nhập nhoạng. Đi lại giày và mặc áo khoác, cô kiểm tra giắc cắm bên ngoài của chiếc xe và thấy dây điện đều được cắm rất chắc chắn, nên nguyên nhân chỉ có thể là chập điện ở bảng mạch chính. Ý nghĩ phải lang thang ngược qua những thân cây đang rì rầm làm cô thấy kinh hoàng, nhưng mong muốn khiến tâm hồn mình bình yên và nói lời tạm biệt cuối cùng đã giành chiến thắng. Không chút khẩn trương, cô chỉ muốn ấm đun nước hoạt động. Cô mỉm cười với chính mình; ai mà biết được rồi có ngày hạnh phúc lớn nhất cuộc đời cô là uống trà trên giường với một chàng thiếu niên khỏa thân? Cẩn thận gạt cầu dao xuống để điện không bị quá tải khi cắm lại vào nguồn chính, cô bắt đầu chuyến đi dài chừng mười lăm phút quay lại Lodge. Paul có thể dễ dàng nối lại dây trên đường về, nhưng cô không có cách nào báo cậu biết. “Nếu mình có điện thoại di động”, cô nghĩ, “mình sẽ gọi cho Paul và nhờ em ấy làm hộ. Thứ Hai mình sẽ đi mua điện thoại di động, sạc nó và rồi hai đứa có thể liên lạc với nhau bất kỳ lúc nào.”

Đây là lần đầu tiên trong ngày hôm đó cô bước ra ngoài chiếc caravan, còn Paul đã dậy từ sớm và cô để ý khi đi cậu đã để cổng mở toang. Cô kéo cánh cổng đóng lại sau lưng mình, ghi nhớ là sẽ nhắc cậu một lần nữa về tầm quan trọng của việc giấu giếm ngôi nhà của cô. Giờ Scatlock không còn cản trở và Ingram cũng ủng hộ, cả hai đã thoải mái hơn và cậu đặc biệt đãng trí do căng thẳng khi phiên xét xử đang đến rất gần, nhưng vẫn không nên để nơi này bị phát hiện thì hơn.

Khi đi được nửa đường, khu phế tích trong tầm mắt - cô đã quá quen với cảnh nơi này ngập trong tuyết đến nỗi bây giờ, khi tuyết tan, những viên gạch trông thật trơ trọi làm sao - cô dừng lại, cảm thấy một cơn hoảng loạn khi tưởng tượng ra cảnh Paul quay trở lại chiếc caravan trước cô, nếu cậu thấy những bức hình cô để lại trên giường hoặc, tệ hơn nữa, nếu có điện trở lại và đầu băng bắt đầu chạy để cậu chứng kiến bản sao của mình hát cho mình nghe. Nhưng khi nhìn vào đồng hồ, cô biết rằng tàu của cậu thậm chí sẽ không rời London trong chừng một giờ nữa, và cô tiếp tục bước.

Sợi cáp chỉ lỏng ra chừng chưa đầy một milimet nhưng vậy là đủ để ngắt nguồn điện dẫn đến chiếc caravan. Cô đập nó về vị trí bằng mu bàn tay. Có tiếng xẹt xẹt nho nhỏ khi dòng điện kết nối lại. Dù sao thì cô cũng đã quay lại cabin, cô mở cửa canteen, tự pha cho mình một tách trà và vừa thưởng thức nó trên những bậc tam cấp, cô vừa quan sát con đường. Cô nghĩ mình sẽ dọn dẹp lại văn phòng gọn gàng trước khi Ingram và mọi người trở lại vào sáng thứ Hai. Rồi cô chợt nhìn thấy một bóng người đang đi qua cánh cổng và trái tim của cô hơi run lên vì hoảng sợ. Cô đổ cả cốc trà xuống đất và định chạy ngay về chiếc xe và giấu đi tất cả bằng chứng trước khi Paul quay về. Nhưng hình bóng này, mặc dù là nam, lại đi cùng một con chó và không rẽ vào con đường về phía chiếc xe. Phải mất một lúc để nhịp tim của cô quay lại bình thường.

“Mình đã quá già cho những việc thế này”, cô nghĩ, “mình thấy mệt.” Cô đã cắt bớt khoản điện, bình gas và những loại hóa chất trong nhà vệ sinh. Paul đã đánh thức trong cô cái phần khao khát sự tiện nghi mà cô đã xa lánh trong nhiều năm. Cô cười lớn khi nhận ra mình muốn sống với cậu trong một ngôi nhà với những bức tranh treo trên tường, một tấm thảm Ba Tư, có cả nhà bếp và phòng tắm, một chiếc sofa mua ở Heal, những cuộc tranh luận nên xem gì trên ti vi, và nhiều thứ khác nữa. Cô kiểm tra đồng hồ của mình một lần nữa, sau đó pha một tách trà khác. Lời tạm biệt của cô đến Adam có thể đợi thêm.

ngoài những gì tôi đã nói.” Woburn nói. Ông ta dừng nhai và đánh máy. “Nghe này, tôi sẽ gửi cậu số điện thoại của bên hỗ trợ nhân chứng. Họ sẽ nói với cậu những gì cần chuẩn bị, và cách nào để đối phó với những tình huống khẩn cấp. Cậu sẽ ổ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Erin Kelly

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.