Paul đã thuê hai phòng trong một nhà nghỉ gia đình xinh xắn, nằm ở phần đất cao của hòn đảo, bên trên một bãi biển rất đông trẻ con lui tới. Mặt trời đang lặn và ánh sáng màu hồng bao bọc vịnh biển. Cả nhà đi bộ về phía Apollonia, thủ phủ của đảo. Họ men theo những con phố hai bên mọc đầy xương rồng và vả. Trên đỉnh một vách đá, một tu viện chào đón những du khách mặc áo tắm. Louise hoàn toàn choáng ngợp trước vẻ đẹp của cảnh vật, trước sự yên tĩnh của những con phố hẹp, những quảng trường nhỏ nơi lũ mèo nằm ngủ. Chị ngồi lên một bức tường thấp, thả chân xuống đung đưa, và ngắm nhìn một bà già đang quét khoảnh sân trước nhà.
Mặt trời đã lặn xuống biển, nhưng trời vẫn chưa tối. Ánh sáng chỉ chuyển sang những gam màu phớt, và vẫn có thể nhìn rõ từng chi tiết của cảnh vật. Đường viền tháp chuông trên nóc một nhà thờ. Chiếc mũi khoằm nhìn nghiêng của một bức tượng bán thân bằng đá. Biển và dải bờ đầy bụi rậm như duỗi dài ra, chìm trong cơn đờ đẫn uể oải, dâng hiến mình cho màn đêm, thật dịu dàng, và khiến người ta thèm khát.
Sau khi cho hai đứa trẻ ngủ, Louise không sao ngủ nổi. Chị ngồi trên phần hiên kéo dài từ phòng ngủ, từ đó chị có thể ngắm nhìn phần vịnh bo tròn. Buổi tối, gió bắt đầu thổi, trong làn gió biển ấy chỉ đoán nhận được vị muối và vị của những điều không tưởng. Chị ngủ thiếp đi ở đó, trên một chiếc ghế vải gập, chỉ đắp một tấm khăn san thay cho chăn. Bình minh lạnh lẽo đánh thức chị, và suýt thì chị hét lên trước cảnh tượng mà ban ngày dâng tặng mình. Cái đẹp thuần khiết, đơn giản, hiển nhiên. Cái đẹp nằm trong tầm cảm nhận của mọi tâm hồn.
Hai đứa trẻ cũng đã thức dậy, đầy phấn khích. Chúng luôn miệng nhắc đến biển. Adam muốn được lăn người trong cát. Mila muốn xem cá. Vừa ăn xong bữa sáng, ba bác cháu đã đi ngay xuống bãi biển. Louise mặc váy rộng thùng thình màu cam, một kiểu áo dài khiến Myriam mỉm cười. Chính là chiếc váy bà Rouvier đã cho chị, cách đây nhiều năm rồi, sau khi nói rõ: “Ô, chị biết đấy, tôi đã mặc nó rất nhiều lần.”
Hai đứa trẻ đã sẵn sàng. Chị bôi kem chống nắng cho chúng rồi chúng lao ra bờ cát. Louise ngồi tựa vào một bức tường thấp bằng đá. Dưới bóng một cây thông, hai đầu gối co lại, chị quan sát ánh nắng lấp lánh trên mặt biển. Chị chưa từng nhìn thấy thứ gì đẹp đến thế.
Myriam nằm sấp duỗi dài người đọc một cuốn tiểu thuyết. Còn Paul, sau khi chạy bảy ki lô mét trước bữa ăn sáng, giờ đang gà gật. Louise xây lâu đài cát. Chị đắp một con rùa thật to mà Adam không ngừng phá hỏng và chị lại kiên nhẫn xây lại. Mệt mỏi vì nóng, Mila kéo tay chị. “Đi nào, bác Louise, xuống nước nào.” Chị vú em cưỡng lại. Chị bảo con bé đợi. Bảo con bé ngồi xuống. “Cháu giúp bác đắp xong con rùa nhé, được không?” Chị chỉ cho con bé thấy đống vỏ ốc mà chị đã nhặt được và đang nhẹ nhàng đặt lên mai con rùa khổng lồ.
Cây thông không còn tỏa đủ bóng mát cho ba bác cháu, và cái nóng càng lúc càng trở nên khó chịu. Louise mướt mát mồ hôi và không còn lý lẽ gì để phản đối Mila, con bé đã chuyển sang cầu xin chị. Nó nắm lấy tay chị còn Louise thì không chịu đứng lên. Chị túm lấy cổ tay con bé và đẩy nó mạnh đến nỗi Mila ngã ra. Louise hét lên: “Cháu bỏ bác ra đi, được không!”
Paul mở mắt. Myriam lao đến bên Mila, con bé khóc và cô an ủi nó. Họ ném về phía Louise ánh mắt giận dữ và thất vọng. Chị vú em đã lùi lại, xấu hổ. Họ đang chuẩn bị yêu cầu chị giải thích thì chị thì thầm, thật chậm rãi: “Tôi đã không nói với hai người, nhưng tôi không biết bơi.”
Paul và Myriam cùng im lặng. Họ ra hiệu cho Mila im lặng, con bé vừa cười khúc khích. Nó chế giễu: “Bác Louise là em bé. Thậm chí bác còn không biết bơi.” Paul thấy ngượng và sự ngượng ngùng đó khiến anh nổi giận. Anh giận Louise vì đã kéo theo cảnh nghèo nàn, nỗi yếm thế của chị đến tận đây. Vì đã đầu độc cả ngày của họ bằng vẻ mặt khốn khổ. Anh dẫn hai đứa trẻ đi bơi còn Myriam lại chúi mũi vào cuốn sách.
Buổi sáng thế là bị phá hỏng bởi vẻ rầu rỉ của Louise, và ở bàn ăn kê ngoài hàng hiên cái quán nhỏ, không ai nói gì. Họ còn chưa ăn xong thì đột nhiên Paul đứng dậy bế Adam lên. Anh đi đến tận cửa hàng trên bãi biển. Anh quay lại, vừa đi vừa nhảy nhót vì bị cát nóng bỏng thiêu đốt gan bàn chân. Anh cầm trên tay một cái gói và huơ lên trước mặt Louise và Myriam. “Đây rồi,” anh nói. Hai người phụ nữ không trả lời và Louise ngoan ngoãn đưa tay ra khi Paul đeo một cái phao vào phía trên khuỷu tay chị. “Chị nhỏ đến nỗi đeo vừa cả phao tay dùng cho trẻ con!”
Suốt cả tuần, Paul đưa Louise đi bơi. Cả hai người cùng dậy sớm, trong khi Myriam và hai đứa trẻ ngồi lại trên bờ bể bơi nhỏ của nhà nghỉ thì Louise và Paul đi xuống bãi biển vẫn còn vắng hoe. Vừa xuống đến vùng cát ẩm, họ nắm lấy tay nhau và bước đi trong nước rất lâu, nhắm đến phía chân trời. Họ đi cho đến khi chân họ nhẹ hẫng khỏi cát và thân thể họ bắt đầu nổi bập bềnh. Vào lúc đó, Louise luôn cảm thấy trong chị trào lên nỗi kinh hoàng mà chị không thể che giấu. Chị khẽ hét lên một tiếng, tiếng hét của chị khiến Paul biết rằng anh phải nắm tay chị chặt hơn.
Lúc đầu, anh ngượng ngùng khi phải chạm vào da Louise. Khi dạy chị tập nổi, anh đặt một bàn tay dưới gáy chị, tay còn lại đặt dưới mông. Một ý nghĩ ngốc nghếch thoáng lướt qua đầu anh và khiến anh cười thầm: “Louise cũng có mông.” Cơ thể Louise run lên dưới bàn tay Paul. Cơ thể anh chưa từng nhìn thấy cũng chưa từng hình dung ra, vì anh vốn xếp Louise vào thế giới trẻ con hoặc thế giới người làm thuê. Vốn dĩ trước đây anh không nhìn đến chị, hẳn rồi. Tuy nhiên, Louise không phải là người xấu xí. Thả lỏng người trên hai bàn tay Paul, chị vú em giống như một con búp bê nhỏ. Vài lọn tóc vàng tuột ra khỏi chiếc mũ tắm mà Myriam đã mua cho chị. Làn da hơi rám nắng càng làm nổi bật những nốt tàn nhang lấm tấm trên má và mũi chị. Lần đầu tiên, Paul nhận thấy một lớp lông tơ mỏng màu vàng trên mặt chị, giống như thứ lông tơ ở lũ gà con mới nở. Nhưng ở chị có điều gì đó đoan trang và trẻ con, một thái độ giữ gìn, ngăn cản Paul nuôi dưỡng thứ tình cảm đường đột như là lòng ham muốn đối với chị.
Louise ngắm nhìn đôi bàn chân mình đang thọc sâu trong cát mà những lưỡi nước đang liếm vào. Khi ngồi trên tàu, Myriam đã kể cho họ nghe rằng trong quá khứ, khu tự quản Sifnos thịnh vượng được là nhờ các mỏ vàng mỏ bạc nằm trong lòng đất. Và Louise tin chắc rằng những vảy vàng mà chị nhìn thấy trên vách đá, qua làn nước, chính là ánh sáng của thứ kim loại quý giá đó. Nước mát ngập đến đùi chị. Và bây giờ đến lượt vùng kín của chị chìm xuống. Biển êm đềm, trong vắt. Không một con sóng nào xô đến tập kích Louise và làm bắn tung nước lên ngực chị. Những em bé ngồi bên mép nước, dưới ánh mắt bình thản của bố mẹ chúng. Khi nước ngập đến thắt lưng chị, Louise không thể thở nổi nữa. Chị nhìn bầu trời chói lòa, hư ảo. Chị quờ quạng, trên đôi cánh tay gầy guộc của chị là hai chiếc phao màu vàng xanh có vẽ hình con tôm hùm và một vị thần đuôi cá.
Chị nhìn Paul chăm chăm, nài nỉ. “Sẽ không có gì nguy hiểm đâu,” Paul thề thốt. “Chừng nào chị vẫn còn đứng được, thì sẽ không có nguy cơ gì cả.” Nhưng Louise như thể bị hóa đá. Chị cảm thấy mình sắp ngã nhào. Rằng chị sắp bị hút xuống tận đáy sâu, đầu chị sẽ bị nhấn chìm dưới nước, hai chân quẫy đạp chới với, cho đến khi kiệt sức.
Chị nhớ hồi còn nhỏ, một trong các bạn cùng lớp của chị bị rơi xuống ao, ở ngay cổng làng. Đó là một vũng nước nhỏ đầy bùn, bốc mùi nồng nặc vào mùa hè. Lũ trẻ thường đến đó nghịch ngợm, bất chấp bố mẹ cấm đoán, bất chấp lũ muỗi bị cái ao tù thu hút. Ở đó, chìm trong làn nước xanh của biển Aegeus, Louise lại nhớ đến vũng nước đen và hôi thối ấy, nhớ đến đứa trẻ được tìm thấy với khuôn mặt vùi trong lớp bùn nhơ. Trước mặt chị, Mila đang đập chân. Con bé nổi bập bềnh.
• • •
Họ say và leo lên các cầu thang bằng đá dẫn đến hàng hiên thông với phòng lũ trẻ. Họ cười và thỉnh thoảng Louise lại níu vào tay Paul để trèo lên một bậc thang cao hơn các bậc khác. Chị lấy lại hơi, ngồi dưới giàn hoa giấy đỏ như son, và nhìn xuống bãi biển bên dưới, nơi những cặp đôi trẻ tuổi đang vừa nhảy vừa uống cocktail. Quầy bar đang tổ chức một bữa tiệc trên cát. “Full moon party”. Paul dịch lại cho chị. Một bữa tiệc ăn mừng vầng trăng tròn và hung đỏ, họ đã bình luận về vẻ đẹp của nó suốt cả tối. Chị chưa bao giờ nhìn thấy một vầng trăng như vậy, nó đẹp đến nỗi xứng đáng được hái xuống. Một vầng trăng không lạnh lẽo và xám xịt như những vầng trăng thời thơ ấu của chị.
Bên hiên nhà hàng trên cao, họ chiêm ngưỡng vịnh Sifnos và buổi hoàng hôn màu dung nham. Paul chỉ cho chị thấy những đám mây có hình thù như được viền đăng ten. Các du khách chụp ảnh và khi Louise cũng muốn đứng dậy giơ điện thoại di động lên, Paul đã tế nhị đặt tay lên cánh tay chị để bảo chị ngồi xuống. “Không cần làm thế đâu. Tốt hơn hết hãy giữ hình ảnh này trong lòng chị.”
Lần đầu tiên, cả ba người họ cùng ăn tối. Là vì chị chủ nhà nghỉ đã đề nghị trông giúp hai đứa trẻ. Chúng cùng độ tuổi con chị và đã gắn bó không rời nhau ngay từ ngày đầu kỳ nghỉ. Myriam và Paul bị bất ngờ, không kịp phản ứng. Còn Louise, lúc đầu chị đã từ chối, tất nhiên. Chị bảo chị không thể để mặc chúng, chị phải cho chúng đi ngủ. Rằng đó là việc của chị. “Hai đứa đã bơi cả ngày, chúng sẽ không khó ngủ chút nào đâu,” chị chủ nhà nói bằng thứ tiếng Pháp tồi tệ.
Và thế là họ đi về phía nhà hàng, lặng lẽ, hơi gượng gạo. Khi ngồi vào bàn ăn, cả ba cùng uống nhiều hơn thường lệ. Trước đó, Myriam và Paul từng e ngại bữa tối này. Họ có thể nói gì với nhau? Có gì để mà kể với nhau? Họ tin chắc rằng đây là một việc nên làm, rằng Louise sẽ hài lòng. “Để chị ấy cảm thấy là vợ chồng mình đánh giá cao việc làm của chị ấy, em hiểu không?” Và thế là họ trò chuyện về hai đứa trẻ, về phong cảnh, về buổi tắm ngày mai, về những tiến bộ bơi lội của Mila. Họ tạo không khí trao đổi. Louise những muốn kể chuyện. Kể một chuyện gì đó, bất cứ chuyện gì, một câu chuyện của riêng chị, nhưng chị không dám. Chị hít thật sâu, vươn người ra phía trước để nói điều gì đó rồi lại im lặng rụt cổ lại. Họ uống rượu và bầu không khí im lặng trở nên yên bình, uể oải.
Paul ngồi bên cạnh chị, anh liền choàng tay qua vai chị. Rượu hồi Hy Lạp khiến anh trở nên vui vẻ. Anh siết chặt vai chị trong bàn tay to lớn, mỉm cười với chị như với một người bạn cũ, một anh bạn trai vẫn luôn thân thiết. Chị hoan hỉ ngắm nhìn khuôn mặt đàn ông của anh. Làn da rám nắng, những chiếc răng trắng và to, mái tóc đã bị gió và muối nhuộm vàng. Anh khẽ lắc người chị, như người ta vẫn thường làm với một người bạn nhút nhát hoặc đang buồn rầu, một người mà ta muốn hãy thư giãn hoặc thoải mái trở lại. Nếu dám, có lẽ chị sẽ đặt bàn tay mình lên tay Paul, siết chặt nó giữa những ngón tay gầy guộc của mình. Nhưng chị lại không dám.
Chị bị sự thoải mái của Paul quyến rũ. Anh nói đùa với nhân viên phục vụ, người đã mang cho họ món rượu tiêu cơm. Trong vài ngày, anh đã học được đủ từ Hy Lạp để khiến những người bán hàng phì cười hoặc giảm giá cho anh. Mọi người đều nhận ra anh. Trên bãi biển, anh là người mà những đứa trẻ khác muốn chơi cùng và anh vừa cười vừa chiều theo ý thích của chúng. Anh cõng chúng trên lưng, anh nhảy ùm xuống nước cùng chúng. Anh ăn uống ngon miệng đến khó tin. Myriam có vẻ khó chịu chuyện đó, nhưng Louise lại thấy cảm động trước thói tham ăn khiến anh gọi tất cả các món có trên thực đơn. “Chúng tôi gọi cả món này nữa. Ăn thử xem sao, nhỉ?” Và anh dùng tay nhón những miếng thịt, ớt ngọt hoặc pho mát rồi ngấu nghiến với một niềm vui ngây thơ.
Khi về đến hàng hiên khách sạn, cả ba đều che miệng cười khùng khục và Louise đặt một ngón tay lên môi. Không nên đánh thức hai đứa trẻ. Thoáng trách nhiệm đó đột nhiên khiến họ cảm thấy nực cười. Họ đang chơi đùa như trẻ con, trong khi suốt cả ngày những ý tưởng của bọn trẻ đã kéo họ nhắm đến một mục tiêu duy nhất. Tối nay, có chút phóng túng bất thường đang phả vào họ. Cơn say giải thoát họ khỏi những lo lắng chất chồng, những áp lực mà bọn trẻ gieo vào giữa họ, chồng và vợ, mẹ và vú em.
Louise biết rõ thời khắc này thoáng chốc đến mức nào. Chị thấy rõ ràng Paul đang thèm thuồng nhìn vào vai vợ. Trong chiếc váy dài màu xanh nhạt, làn da Myriam lại càng có vẻ mịn màng hơn. Họ bắt đầu nhảy múa, lảo đảo chuyển từ chân nọ sang chân kia. Họ vụng về, gần như bối rối, và Myriam cười ngượng nghịu như thể đã lâu lắm rồi không có ai ôm eo cô như vậy. Như thể cô cảm thấy mình lố bịch khi được người khác khao khát như vậy. Myriam áp má vào vai chồng. Louise biết rằng họ sẽ dừng lại, nói lời tạm biệt, giả vờ buồn ngủ. Chị những muốn giữ chân họ, níu lấy họ, cào móng tay xuống sàn nhà bằng đá. Chị những muốn nhốt họ vào lồng kính, như hai vũ công bất động và tươi cười, dính chặt vào chân đế của một hộp nhạc. Chị tự nhủ chị có thể chiêm ngưỡng họ hàng giờ mà không bao giờ chán. Rằng chị sẽ vui lòng được nhìn ngắm họ sinh sống, được hành động trong bóng tối để mọi thứ trở nên hoàn hảo, để cỗ máy không bao giờ bị kẹt. Lúc này, chị có niềm tin thầm kín, niềm tin cháy bỏng và đau đớn rằng hạnh phúc của chị tùy thuộc vào họ. Rằng chị thuộc về họ và họ thuộc về chị.
Paul cười khùng khục. Anh vừa thì thầm điều gì đó, môi áp chặt vào gáy vợ. Điều gì đó mà Louise không nghe thấy. Anh nắm chặt tay Myriam, và giống như hai đứa trẻ ngoan ngoãn, họ chúc Louise ngủ ngon. Chị nhìn họ leo lên cầu thang bằng đá dẫn đến phòng họ. Đường viền màu xanh của thân thể họ nhòa đi, biến mất, rồi cánh cửa đóng sập lại. Rèm cửa được kéo kín. Louise chìm vào cơn mơ mộng tối tăm. Chị nghe thấy, dù không muốn, dù cự tuyệt, dù miễn cưỡng. Chị nghe thấy tiếng Myriam xuýt xoa, tiếng rên rỉ như một con búp bê của cô. Chị nghe thấy tiếng ga giường sột soạt và tiếng đầu giường va vào tường.
Louise mở mắt. Adam đang khóc.