Người Lạ Trong Nhà

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 28 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
22

❊ ❊ ❊

Suốt đêm, Myriam nghĩ đến bộ xương gà đặt trên bàn bếp. Ngay khi vừa nhắm mắt, cô lại hình dung ra bộ xương con vật, ngay đó, bên cạnh cô, trên giường cô.

Cô đã uống một hơi hết cốc rượu vang, tay đặt trên chiếc bàn nhỏ, liếc mắt quan sát bộ xương. Cô ghê tởm nghĩ đến việc phải chạm vào nó, phải cảm nhận sự tiếp xúc với nó. Cô có cảm giác kỳ quặc là có thể sẽ xảy ra điều gì đó, rằng con vật kia có thể sẽ sống lại và nhảy bổ vào mặt cô, bấu vào tóc cô, đẩy cô áp sát tường. Cô hút một điếu thuốc bên cửa sổ phòng khách rồi quay trở vào bếp. Cô xỏ một đôi găng tay bằng nhựa và vứt bộ xương vào thùng rác. Cô cũng vứt luôn chiếc đĩa và mảnh giẻ lau nằm bên cạnh. Cô mang vứt những túi rác đen đó thật nhanh và đóng sập cánh cửa phòng để rác sau lưng.

Cô nằm lên giường. Tim cô đập thình thịch trong lồng ngực, đến nỗi cô cảm thấy khó thở. Cô cố gắng ngủ, rồi không chịu nổi nữa, cô gọi cho Paul, rồi vừa giàn giụa nước mắt, cô vừa kể cho chồng nghe chuyện con gà. Anh thấy cô đã bi kịch hóa vấn đề. Anh cười nhạo cái kịch bản phim kinh dị tồi tệ đó. “Dù sao em cũng không để mình rơi vào tình trạng đó chỉ vì chuyện một con gà đấy chứ?” Anh cố chọc cho cô cười, cố khiến cô nghi ngờ mức độ trầm trọng của tình hình. Myriam dập máy ngay trước mũi anh. Anh cố gọi lại nhưng cô không trả lời.

Trong cơn mất ngủ, đầu óc cô ngập tràn những ý nghĩ buộc tội rồi đến cảm giác tội lỗi. Đầu tiên, cô chửi rủa Louise. Cô tự nhủ chị bị điên rồi. Thậm chí là nguy hiểm. Rằng chị đang nuôi dưỡng một nỗi căm thù bẩn thỉu, một nỗi khát khao trả thù đối với ông bà chủ là vợ chồng cô. Myriam tự trách mình vì đã không đánh giá được mức độ tàn nhẫn mà Louise có thể đạt đến. Cô nhận thấy chị vú em có thể nổi giận với những chuyện như thế này. Một lần Mila đánh mất áo gi lê ở trường và Louise rất bực tức chuyện đó. Ngày nào chị cũng nói với Myriam về cái áo gi lê màu xanh nước biển. Chị thề sẽ tìm thấy nó, chị đã quấy rối cả cô giáo, người gác cổng lẫn những người phục vụ ở căng tin. Một buổi sáng thứ Hai, chị bắt gặp Myriam đang mặc áo cho Mila. Con bé mặc áo gi lê màu xanh nước biển.

“Cô đã tìm thấy nó rồi à?” Chị vú em hỏi, ánh mắt kích động.

“Không, nhưng tôi đã mua lại cái giống hệt.”

Louise lập tức nổi cơn tam bành không thể kiểm soát nổi. “Thế mà tôi đã vất vả cất công tìm nó. Mà chuyện này có nghĩa là gì? Ta cứ việc để người khác lấy cắp đồ, ta không cẩn thận giữ gìn đồ đạc của mình, nhưng không sao đâu, mẹ sẽ mua áo gi lê khác cho Mila đúng không?”

Rồi Myriam quay ra kết tội bản thân. “Chính mình mới là người đã đi quá xa, cô nghĩ. Đó là cách riêng của chị ấy để nói với mình rằng mình là người hoang phí, quá hời hợt, tự do quá trớn. Hẳn Louise coi chuyện mình vứt con gà là sỉ nhục chị ấy, vì chắc chị ấy đang gặp nhiều vấn đề về tiền bạc. Thay vì giúp đỡ, mình lại sỉ nhục chị ấy.”

Lúc trời rạng sáng, cô thức dậy mà có cảm giác mình vừa mới ngủ. Khi ra khỏi giường, cô ngay lập tức thấy phòng bếp đang sáng đèn. Cô ra khỏi phòng ngủ và nhìn thấy Louise, chị đang ngồi trước khung cửa sổ nhỏ nhìn ra sân. Chị vú em đang khum hai bàn tay cầm cốc trà, chiếc cốc mà Myriam mua tặng chị. Khuôn mặt chị bồng bềnh trong màn mây hơi nước. Louise giống như một bà già nhỏ bé, một bóng ma run rẩy trong buổi sớm nhợt nhạt. Cả mái tóc lẫn làn da chị đều mất hết màu sắc. Myriam có cảm giác suốt thời gian vừa qua, Louise luôn mặc cùng một kiểu, vẫn chiếc áo sơ mi màu xanh ấy, chiếc áo cổ tròn bỗng khiến cô thấy ghê tởm. Cô những muốn không phải nói chuyện với chị. Cô những muốn làm gì đó để chị biến khỏi cuộc đời cô, dễ dàng, chỉ bằng một động tác, chỉ trong nháy mắt. Nhưng Louise đang ngồi đó, và chị mỉm cười với cô.

Chị cất giọng lanh lảnh hỏi cô: “Tôi pha cà phê cho cô nhé? Cô có vẻ mệt mỏi.” Myriam chìa tay ra và cầm lấy cái cốc bỏng rẫy.

Cô nghĩ đến cái ngày dài dằng dặc đang chờ đợi mình, cô sắp bào chữa cho một gã đàn ông trước tòa đại hình. Trong bếp, đối diện với Louise, cô đánh giá mức độ mỉa mai của tình hình. Cô, người có sở thích tranh luận mà ai cũng phải ngưỡng mộ, người được Pascal ca ngợi là có dũng khí đối diện với các đối thủ, lại nghẹn ứ cổ họng trước mặt người phụ nữ tóc vàng bé nhỏ này.

Một số thiếu niên mơ về những sàn diễn điện ảnh, những sân bóng, những phòng hòa nhạc đông nghịt. Còn Myriam thì vẫn luôn mơ về tòa đại hình. Ngay khi còn là sinh viên, cô đã tìm cách tham dự càng nhiều phiên tòa càng tốt. Mẹ cô không hiểu tại sao lại có người say sưa mấy chuyện hãm hiếp kinh khủng, những bài tường trình chính xác, bi thảm và không sắc thái về những vụ loạn luân hoặc giết người đến thế. Myriam chuẩn bị vào luật sư đoàn khi bắt đầu vụ án Michel Foumiret, kẻ giết người hàng loạt mà cô từng chăm chú theo dõi vụ việc. Cô đã thuê một phòng ở trung tâm Charleville-Mézières và ngày nào cũng gia nhập nhóm các bà nội trợ đến ngắm nghía con quái vật đó. Người ta dựng bên ngoài Tòa án một căn lều rất lớn, nơi đông đảo khán giả có thể theo dõi trực tiếp phiên xử thông qua những màn hình khổng lồ.

Cô đứng cách xa một chút. Cô không nói chuyện với họ. Cô thấy khó chịu khi những phụ nữ có nước da đỏ gay, tóc ngắn và móng tay cắt sát vào thịt đó đón chào chiếc xe chở bị cáo bằng hàng chửi rủa và những tiếng khạc nhổ. Vốn là con người đầy nguyên tắc, đôi khi rất cứng nhắc, cô lại say sưa trước cảnh tượng căm thù lộ liễu và những lời kêu gọi trả thù đó.

• • •

Myriam đi tàu điện ngầm và đến cửa Tòa án trước giờ xét xử. Cô hút một điếu thuốc và dùng đầu ngón tay xách sợi dây đỏ buộc quanh tập hồ sơ to đùng. Từ hơn một tháng nay, Myriam hỗ trợ Pascal chuẩn bị vụ án này. Bị can, một gã đàn ông hai mươi bốn tuổi, bị kết tội đã cùng ba đồng phạm thực hiện vụ thanh toán hai người Sri Lanka. Dưới tác động của rượu và cocain, họ đã đánh đập hai người đầu bếp không giấy tờ và cũng chẳng hề gây chuyện trước đó. Họ ra sức đánh hai người này, cho đến khi một người chết, cho đến khi nhận ra mình nhầm đối tượng, lẫn lộn người da đen này với người da đen khác. Họ không biết phải giải thích tại sao. Họ không thể phủ nhận, vì đã bị băng ghi hình của một camera giám sát tố cáo.

Trong lần gặp đầu tiên, gã đàn ông đã kể chuyện đời mình với các luật sư, một câu chuyện đầy những dối trá, những lời phóng đại rõ rành rành. Ở ngưỡng cửa nhà tù chung thân, gã tìm cách quyến rũ Myriam. Cô làm mọi cách để giữ “khoảng cách hợp lý”. Đó là cách nói mà Pascal luôn luôn sử dụng, và theo anh, đó cũng chính là nền tảng tạo nên thành công một vụ kiện. Cô tìm cách phân tách rõ sự thật và dối trá, một cách có phương pháp, dựa trên các bằng chứng. Cô giải thích bằng giọng nói của một giáo viên, lựa chọn những từ ngữ đơn giản nhưng sắc bén, rằng nói dối là một kỹ thuật bào chữa tồi và lúc này, gã chẳng có gì để mất mà không nói ra sự thật.

Để chuẩn bị cho ngày xét xử, cô đã mua cho gã thanh niên đó một chiếc áo sơ mi mới tinh và khuyên gã ta quên đi những câu đùa cợt thô lỗ và cái kiểu cười nhếch mép khiến gã ta có vẻ anh hùng rơm thích nói thánh nói tướng. “Chúng ta phải chứng tỏ rằng, cả cậu nữa, cậu cũng là một nạn nhân.”

Myriam đã tập trung được tâm trí và công việc đã khiến cô quên đi buổi đêm đầy ác mộng. Cô hỏi han hai chuyên gia vừa đến trước vành móng ngựa để nói về tâm lý của khách hàng mình. Một trong các nạn nhân làm chứng, với sự trợ giúp của một phiên dịch. Lời chứng rất khó khăn, nhưng cử tọa rõ ràng là xúc động ra mặt. Bị cáo lúc nào cũng nhìn xuống đất, thái độ thản nhiên.

Lúc tạm nghỉ, trong khi Pascal nói chuyện điện thoại, Myriam ngồi trong hành lang, ánh mắt trống rỗng, cảm giác lo lắng xâm chiếm cô. Hẳn là cô đã quá coi trọng câu chuyện nợ nần này. Vì giữ ý hoặc không muốn tỏ ra bất lịch sự, cô đã không xem kỹ bức thư của Kho bạc. Có lẽ chị ấy vẫn giữ tài liệu, cô tự nhủ. Cô đã yêu cầu Louise mang các tài liệu đó đến cho cô xem phải đến cả chục lần. Lúc đầu Louise nói rằng chị quên, rằng ngày mai chị sẽ nghĩ đến việc đó, chị hứa. Myriam đã tìm cách biết thêm thông tin. Cô hỏi chị về Jacques, về những món nợ hình như đã kéo dài suốt nhiều năm. Cô hỏi chị liệu Stéphanie có biết chị đang gặp khó khăn không. Trước những câu hỏi được đặt ra bằng giọng dịu dàng và thông cảm ấy, Louise vẫn đáp lại với vẻ im lặng kín như bưng. “Chị ấy ngượng,” Myriam nghĩ thế. Một cách để duy trì ranh giới giữa hai thế giới. Vậy là cô từ bỏ ý định giúp đỡ chị. Cô có cảm giác kinh khủng là sự tò mò của cô chẳng khác nào những cú đánh giáng xuống thân hình mỏng manh của Louise, cái thân hình dường như đang héo hắt, xanh xao, nhạt nhòa đi từ mấy ngày nay. Trong hành lang tăm tối, nơi tiếng xì xào như làn sóng bập bềnh mãi không chịu dứt, Myriam cảm thấy bất lực, bị xâm chiếm bởi nỗi mệt mỏi nặng nề trong tận đáy lòng.

Sáng nay, Paul gọi cho cô. Anh tỏ ra dịu dàng và khoan hòa. Anh xin lỗi vì đã phản ứng thật ngu ngốc. Vì đã không coi trọng câu chuyện của cô. “Chúng ta sẽ làm như em muốn, anh nhắc đi nhắc lại. Trong hoàn cảnh này, chúng ta không thể giữ chị ta lại nữa.” Và anh nói thêm, đầy thực dụng: “Chúng ta chờ đến mùa hè, chúng ta đi du lịch và khi về chúng ta sẽ khiến chị ta hiểu rằng chúng ta không thực sự cần đến chị ta nữa.”

Myriam trả lời bằng giọng dửng dưng, không tin tưởng. Cô nhớ lại niềm vui của hai đứa trẻ khi chúng gặp lại chị vú em sau mấy ngày chị nghỉ ốm. Nghĩ đến ánh mắt Louise buồn rầu nhìn cô, đến khuôn mặt chị tròn vành vạnh. Cô vẫn như nghe thấy những lời xin lỗi rối rắm và hơi buồn cười của chị, nỗi xấu hổ chị cảm thấy vì đã không làm tròn bổn phận. “Chuyện này sẽ không tái diễn nữa,” chị thường nói thế. “Tôi hứa với hai người.” Tất nhiên, chỉ cần chấm dứt chuyện đó, dừng mọi thứ ở đó là đủ. Nhưng Louise có chìa khóa nhà họ, chị biết hết mọi điều, chị đã thâm nhập cuộc sống của họ sâu đến nỗi dường như bây giờ chị không thể rời đi được. Họ xua đuổi chị và rồi chị sẽ vẫn quay lại. Họ sẽ nói lời tạm biệt, và rồi chị sẽ lại gõ cửa, dù sao chị cũng sẽ quay lại, chị sẽ là một mối nguy, giống như một người tình bị tổn thương.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Leila Slimani

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.