Người Lạ Trong Nhà

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 28 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
20

❊ ❊ ❊

Trong căn hộ, Myriam giậm chân tại chỗ, hoảng hốt, áo choàng luật sư vắt trên chiếc ghế bành kẻ sọc. “Chị ấy sẽ không quay lại,” cô bảo Paul. “Đây đâu phải lần đầu tiên một chị vú em đột nhiên biến mất. Những chuyện như thế này, em nghe nhiều rồi.” Cô cố gắng gọi lại, và trước sự im lặng của Louise, cô cảm thấy mình hoàn toàn bất lực. Cô gây chuyện với Paul. Cô kết tội anh đã tỏ ra quá cứng rắn, đã đối xử với Louise như một người làm bình thường. “Chúng ta đã sỉ nhục chị ấy,” cô kết luận.

Paul cố tìm cách khuyên giải vợ. Có thể Louise gặp vấn đề gì đó, hẳn đã có chuyện xảy ra với chị. Chị chưa bao giờ dám để mặc họ thế này, không một lời giải thích. Chị vốn là người gắn bó đến thế với hai đứa trẻ, nên không thể bỏ đi mà không chào tạm biệt. “Thay vì dàn dựng những kịch bản điên rồ, lẽ ra em nên tìm địa chỉ của chị ấy. Xem trong hợp đồng xem. Nếu một tiếng nữa chị ấy vẫn không trả lời, anh sẽ đến nhà chị ấy.”

Myriam đang ngồi xổm lục lọi trong các ngăn kéo thì chuông điện thoại reo. Bằng giọng thều thào gần như không thể nghe nổi, Louise xin lỗi. Chị ốm nặng đến nỗi không thể ra khỏi giường. Lúc sáng, chị đã ngủ thiếp đi và không nghe thấy tiếng chuông điện thoại. Ít nhất phải mười lần chị nhắc đi nhắc lại: “Tôi rất tiếc.” Myriam bị bất ngờ trước lời giải thích đơn giản đến thế. Cô cảm thấy hơi xấu hổ vì đã không nghĩ đến chuyện này, một vấn đề sức khỏe rất đỗi tầm thường. Cứ như thể Louise là người bất khả chiến bại, như thể cơ thể chị không bao giờ biết mệt mỏi hay bệnh tật. “Tôi hiểu rồi,” Myriam trả lời. “Chị cứ nghỉ đi, chúng tôi sẽ tìm cách giải quyết.”

Paul và Myriam gọi cho bạn bè, đồng nghiệp, gia đình. Cuối cùng, một người nào đó đã cho họ số điện thoại của một nữ sinh “có thể cứu nguy”, và thật may, nữ sinh đó chấp thuận đến ngay lập tức. Đó là một cô gái trẻ xinh đẹp tóc vàng trạc hai mươi tuổi, và Myriam cảm thấy không thể tin tưởng nổi. Vừa bước vào căn hộ, cô vừa chậm rãi tháo đôi bốt cao gót. Myriam nhận thấy cô có một hình xăm kinh khủng ở cổ. Trước những lời dặn dò của Myriam, cô đáp lại bằng tiếng “Vâng” mà không có vẻ gì là hiểu hết, cứ như thể làm thế chỉ để thoát khỏi cô chủ đang căng thẳng và nài ép kia. Với Mila đang gà gật trên xô pha, cô tỏ ra đồng cảm thái quá. Cô bắt chước vẻ lo lắng của một người mẹ, trong khi bản thân cô vẫn còn là một đứa trẻ.

Nhưng phải đến buổi tối, khi về nhà, Myriam mới thực sự choáng váng. Căn hộ lộn xộn khủng khiếp. Đồ chơi lăn lóc khắp nơi trong phòng khách. Bát đĩa bẩn vứt trong chậu rửa. Cà rốt nghiền khô két trên chiếc bàn nhỏ. Cô gái trẻ đứng dậy, nhẹ nhõm như một tù nhân được giải thoát khỏi xà lim chật hẹp. Cô nhét tiền vào túi rồi chạy ra cửa, tay cầm điện thoại di động. Sau đó, Myriam phát hiện trên ban công khoảng chục đầu mẩu thuốc lá tự cuộn, còn trên chiếc tủ com mốt màu xanh, trong phòng hai đứa trẻ, một que kem sô cô la đã chảy ra làm hỏng lớp sơn tủ.

• • •

Suốt ba ngày, Louise mơ thấy ác mộng. Chị không chìm vào giấc ngủ mà chìm vào một dạng hôn mê tai hại, nơi những ý nghĩ trở nên rối loạn, còn nỗi khó chịu chỉ càng tăng thêm. Ban đêm, chị bị chế ngự bởi thứ tiếng hét nội tâm tưởng chừng xé tan ruột gan chị. Áo sơ mi dán chặt vào người, hai hàm răng nghiến kèn kẹt, chị vùi người sâu trong lớp đệm trên xô pha giường. Chị có cảm giác mặt mình bị kẹp chặt dưới gót nhọn của một đôi bốt, còn miệng thì đầy đất. Hông chị lắc lư như đuôi nòng nọc. Chị kiệt sức hoàn toàn. Chị tỉnh dậy để uống nước và đi vệ sinh, rồi lại quay về cái ổ của mình.

Chị ngoi lên khỏi cơn buồn ngủ giống như người ta trồi lên từ đáy sâu, khi đã bơi quá xa, khi đã bị thiếu dưỡng khí, khi nước chỉ còn là một thứ mắc ma đen kịt và dính nhớt, và ta cầu xin còn đủ không khí, còn đủ sức lực để ngoi lên mặt nước và ngốn ngấu hít một hơi dài.

Trong cuốn sổ nhỏ bìa in hoa, chị ghi lại thuật ngữ mà một bác sĩ ở bệnh viện Henri-Mondor đã dùng. “U sầu hoang tưởng”. Louise thấy thuật ngữ đó thật hay và trong nỗi buồn rầu của chị đột nhiên xen vào một nét chấm phá thi ca, một sự giải thoát. Chị đã ghi lại cụm từ đó bằng nét chữ lạ lùng của mình, với những chữ cái viết hoa xiên xẹo và dằn mạnh tay. Trên trang giấy của cuốn sổ nhỏ đó, những chữ ấy giống như tòa nhà bằng gỗ lung lay mà Adam dựng lên chỉ để vui thú nhìn chúng đổ sụp.

Lần đầu tiên, chị nghĩ đến tuổi già. Đến thân thể đang bắt đầu rệu rã, đến những hành động khiến chị đau thấu xương. Đến chi phí chữa bệnh càng ngày càng phình to. Rồi tiếp đó là nỗi lo lắng về một tuổi già tệ hại, nằm liệt giường, bệnh tật, trong căn hộ có những ô cửa kính bẩn thỉu. Ý nghĩ đó đã trở thành nỗi ám ảnh. Chị căm thù nơi này. Mùi ẩm mốc bốc lên từ chậu tắm ám vào chị. Chị cảm thấy nó luồn vào tận trong miệng chị. Tất cả các khớp nối, tất cả các kẽ hở đều phủ đầy rêu xanh và dù chị đã điên cuồng nạo bỏ, chúng vẫn mọc lại trong đêm, càng ngày càng dày đặc hơn.

Một nỗi căm thù dâng lên trong chị. Nỗi căm thù đó xuất hiện nhằm ngăn trở nhiệt tình phục vụ và thái độ lạc quan thơ trẻ của chị. Nỗi căm thù xóa mờ tất cả. Chị chìm đắm trong giấc mơ buồn rầu và mờ mịt. Bị ám ảnh bởi cảm giác đã nhìn thấy quá nhiều thứ, đã nghe quá nhiều tâm sự thầm kín của người khác, những thầm kín mà chị không bao giờ được quyền chia sẻ. Chị chưa từng có phòng ngủ cho riêng mình.

Sau hai đêm lo sợ, chị cảm thấy đã sẵn sàng quay lại làm việc. Chị gầy đi và khuôn mặt bé gái của chị, xanh xao và hốc hác, dài đuỗn ra như bị kéo dãn. Chị chải đầu, trang điểm. Chị tự trấn an mình bằng những nhát chổi phủ phấn tím lên mi mắt.

• • •

Đúng 7 giờ 30, chị mở cửa căn hộ ở phố Hauteville. Đang mặc bộ pyjama màu xanh da trời, Mila chạy đến bên chị vú em. Con bé nhảy lên tay chị. Nó nói: “Là bác đấy à, bác Louise! Bác quay lại rồi!”

Đang được mẹ bế trên tay, Adam vùng vẫy thoát ra. Thằng bé đã nghe thấy giọng Louise, đã nhận ra mùi phấn của chị, tiếng chị bước nhẹ nhàng trên sàn nhà. Hai bàn tay nhỏ xíu của nó chống vào ngực mẹ đẩy ra, cô tươi cười giao con mình vào vòng tay dịu dàng của Louise.

Trong tủ lạnh của Myriam có nhiều món đồ hộp. Những chiếc hộp rất nhỏ đặt chồng lên nhau. Có những cái bát bọc giấy nhôm. Trên các giá nhựa là những miếng chanh nhỏ, một mẩu dưa chuột héo, một phần tư củ hành tây bốc mùi nồng nặc khắp bếp khi mở cửa tủ lạnh. Một miếng pho mát chỉ còn phần vỏ. Trong đám hộp, Myriam thấy vài hạt đậu nhỏ đã móp méo và không còn xanh tươi roi rói nữa. Ba cục bột nhào. Một thìa cháo. Một lát thịt gà tây chẳng bõ dính răng nhưng Louise vẫn cất rất cẩn thận.

Đối với Paul và Myriam, đây là một chủ đề đùa cợt. Cái chứng ngông cuồng này của Louise, chứng sợ hãi của chị khi phải vứt bỏ thức ăn bắt đầu khiến họ buồn cười. Chị vú em ra sức nạo vét các hộp đồ ăn, bắt bọn trẻ con liếm sạch các hũ sữa chua. Hai ông bà chủ nhà thấy chuyện đó thật nực cười và đáng thương. Paul trêu chọc Myriam khi nửa đêm cô còn đi vứt những túi rác đựng thức ăn thừa hoặc một thứ đồ chơi nào đó của Mila mà họ không đủ dũng khí sửa lại. “Em sợ bị Louise mắng, thừa nhận đi!” và anh vừa đi theo cô vào hầm cầu thang vừa cười.

Họ vui thích khi thấy Louise tập trung nghiên cứu đám tờ rơi mà các cửa hàng trong khu phố bỏ vào thùng thư, thứ mà hai vợ chồng có thói quen máy móc là vứt đi. Chị vú em thu thập phiếu giảm giá và tự hào trưng ra cho Myriam xem, còn cô thì xấu hổ khi thấy chuyện đó thật ngốc nghếch. Myriam còn lấy Louise ra làm gương cho chồng con mình. “Bác Louise nói đúng. Lãng phí là rất xấu. Có những đứa trẻ còn chẳng có gì để ăn.”

Nhưng được vài tháng, thói tật kỳ quặc đó trở thành chủ đề gây căng thẳng. Myriam chê trách những ám ảnh đó của Louise. Cô than vãn về tính cứng nhắc và chứng cuồng ám của chị. “Suy cho cùng thì cứ để mặc chị ấy lục thùng rác, em chẳng nợ gì chị ấy hết,” cô khẳng định với Paul, anh cũng tin chắc là phải giải phóng mình khỏi quyền lực của Louise. Myriam tỏ ra kiên quyết. Cô cấm Louise cho hai đứa trẻ ăn những thứ đồ quá hạn. “Đúng thế, dù chỉ quá hạn một ngày. Quyết định vậy đi, chuyện này không có gì để bàn cãi nữa.”

Một buổi tối, khi Louise vừa hồi phục sau trận ốm, Myriam đi làm về muộn. Căn hộ chìm trong bóng tối và Louise chờ đằng sau cánh cửa, chị đã mặc sẵn áo choàng và cầm túi. Chị vội vàng chào cô rồi lao vào thang máy. Myriam đã quá mệt mỏi nên chẳng còn hơi sức đâu mà nghĩ ngợi hay xúc động về chuyện đó.

“Louise giận dỗi. Thì sao chứ?”

Lẽ ra cô đã có thể nằm phịch xuống xô pha và ngủ thiếp đi, vẫn mặc nguyên quần áo, chân vẫn đi giày. Nhưng cô lại đi về phía bếp, để rót một cốc rượu vang. Cô muốn ngồi một lát trong phòng khách, uống một cốc vang trắng thật lạnh, vừa thư giãn vừa hút một điếu thuốc. Nếu không sợ đánh thức hai đứa trẻ, thậm chí có lẽ cô sẽ đi tắm.

Cô bước vào bếp và bật đèn. Căn phòng có vẻ còn sạch sẽ hơn thường lệ. Mùi xà phòng nồng nặc. Cánh cửa tủ lạnh đã được lau chùi. Trên bàn bếp không còn lại thứ gì. Cái chụp bếp không có lấy một vết mỡ, các tay nắm ngăn kéo tủ đã được lau sạch. Và ô cửa kính trước mặt cô cũng sạch bóng lên.

Myriam đang sắp sửa mở cửa tủ lạnh thì nhìn thấy thứ ấy. Ở đó, ngay giữa chiếc bàn nhỏ dùng làm bàn ăn của hai đứa bé và chị vú em. Một bộ xương gà đặt trên đĩa. Một bộ xương sạch bóng, không còn mẩu thịt nào dù là nhỏ nhất, không còn chút dấu vết nào của phần thịt. Cứ như thể nó đã bị rỉa sạch bởi một con kền kền hoặc một loại côn trùng cứng đầu, tỉ mẩn. Tóm lại là một con vật ác độc.

Cô chăm chú nhìn bộ xương màu nâu, phần lưng uốn cong, những chiếc xương nhọn hoắt, xương sống trơn nhẵn và sạch sẽ. Hai cái đùi đã bị rứt ra, nhưng hai cái cánh cong queo vẫn còn ở đó, các khớp xương lỏng lẻo, sẵn sàng rời ra. Xương sụn bóng loáng, vàng óng, giống như mủ khô. Qua những chiếc lỗ, đám xương nhỏ, Myriam nhìn thấy lồng ngực bên trong trống hoác, đen đúa và nhợt nhạt. Không còn thịt, không còn nội tạng, không còn thứ gì có thể thối rữa được trên bộ xương, tuy nhiên, với Myriam, dường như đó là một cái xác thối, một thi thể bẩn thỉu đang tiếp tục thối rữa ngay đó, trước mắt cô, trong bếp nhà cô.

Cô đã vứt bỏ con gà này sáng nay, chắc chắn là như thế. Thịt gà không còn ăn được nữa, nên làm vậy cô sẽ tránh cho các con khỏi bị ốm. Cô nhớ rất rõ chính tay cô đã lắc chiếc đĩa phía trên thùng rác và con vật đã rơi xuống, bọc trong một lớp mỡ đã đông lại. Nó bẹp gí dưới đáy thùng rác và phát ra một tiếng kêu trầm đục khiến Myriam bật “ọe”. Thứ mùi đó, vào sáng sớm, đã khiến cô buồn nôn.

Myriam lại gần con vật mà cô không dám chạm tay vào. Không thể có chuyện Louise nhầm lẫn hay quên lãng. Lại càng không phải một trò đùa. Không, bộ xương gà có mùi nước rửa bát vị hạnh nhân dịu nhẹ. Louise đã rửa nó dưới vòi nước xả mạnh, lau khô rồi đặt ở đó như một trò trả thù, như một tổ vật ác độc.

Về sau, Mila đã kể hết với mẹ. Con bé vừa cười, vừa nhảy nhót vừa giải thích chuyện Louise dạy hai đứa ăn bằng tay như thế nào. Đứng trên ghế, con bé và Adam cào cấu những cái xương. Thịt đã khô lại và Louise cho phép chúng vừa uống những cốc Fanta lớn vừa ăn, để khỏi bị nghẹn. Chị rất chú ý để không làm hỏng bộ xương và không rời mắt khỏi con gà. Chị bảo hai đứa trẻ rằng đây là một trò chơi và chị sẽ thưởng nếu chúng chịu khó tuân thủ luật. Và cuối cùng, lần đầu tiên, mỗi đứa được thưởng một cái kẹo chua chua ngọt ngọt.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Leila Slimani

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.