Lẽ ra Stéphanie đã có thể chết. Thỉnh thoảng Louise lại nghĩ đến chuyện đó. Lẽ ra chị đã có thể ngăn con bé sống. Bóp nghẹt nó từ trong trứng nước. Sẽ không ai biết chuyện. Họ sẽ chẳng có lòng dạ nào chê trách chị.
Nếu hồi đó chị loại bỏ nó, có lẽ ngày nay xã hội thậm chí còn biết ơn chị. Có lẽ chị đã chứng tỏ được ý thức công dân và sự sáng suốt của mình.
Hồi đó Louise hai mươi lăm tuổi và một sáng thức dậy, chị thấy đôi bầu vú trĩu nặng và đau nhức. Một nỗi buồn mới mẻ len lỏi vào giữa chị và thế giới. Chị thấy rõ là mọi chuyện không ổn. Hồi đó chị làm việc ở nhà Franck, một họa sĩ sống với mẹ, trong một dinh thự riêng ở quận 14. Louise không hiểu lắm về những tác phẩm của Franck. Trong phòng khách, dọc tường ở hành lang và các phòng ngủ, chị dừng lại trước những bức chân dung to tướng vẽ nhiều phụ nữ mặt mũi biến dạng, những thân hình đờ đẫn trong đau đớn hoặc tê liệt vì ngây ngất đã làm nên danh tiếng của ông họa sĩ. Louise không biết chị có thấy những bức tranh đó đẹp không, nhưng chị thích chúng.
Bà Geneviève, mẹ của Franck, bị gãy xương đùi trong lúc xuống tàu. Bà không thể đi nổi, và trên sân ga, bà đã phát cuồng. Bà sống trong cảnh nằm trên giường, phần lớn thời gian là trần truồng, trong một phòng ngủ sáng sủa ở tầng trệt. Rất khó mặc quần áo cho bà, bà giãy giụa điên cuồng, thành ra người ta phải đặt bà nằm dài trên một lớp vải lót, ngực và vùng kín lồ lộ trước mắt mọi người. Cảnh tượng cái thân hình bị bỏ rơi đó nhìn thật kinh khủng.
Lúc đầu, Franck thuê các y tá có bằng cấp và phải trả lương rất cao. Nhưng họ than phiền về những thói thất thường của bà già. Họ nhồi thuốc cho bà uống. Ông con trai thấy họ thật lạnh lùng và tàn nhẫn. Ông mơ ước tìm được cho mẹ một người bạn, một chị vú em, một phụ nữ dịu dàng sẽ lắng nghe những lời điên loạn của bà mà không ngước mắt lên nhìn trời, không thở dài. Louise còn trẻ, đúng thế thật, nhưng chị đã khiến ông rất ấn tượng vì sức vóc của mình. Ngày đầu tiên, chị bước vào phòng và đã một mình nhấc được cái thân hình nặng như phiến đá đó lên. Chị tắm rửa cho bà, vừa làm vừa nói chuyện không ngừng, và đó là lần đầu tiên bà Geneviève không la hét.
Louise ngủ cùng bà già. Chị tắm rửa cho bà. Chị nghe bà mê sảng mỗi đêm. Giống như những đứa trẻ sơ sinh, bà Geneviève sợ buổi chiều chạng vạng. Những quầng sáng yếu ớt, những cái bóng, sự tĩnh mịch khiến bà hét lên vì sợ hãi. Bà thường hoảng hốt vào lúc chiều tối. Bà cầu xin mẹ bà, người đã chết từ bốn mươi năm nay, đến đón bà đi.
Louise nằm ngủ bên giường bệnh, cố gắng trấn an bà. Bà già lăng mạ chị, gọi chị là đồ đĩ, đồ chó cái, đồ con hoang. Thỉnh thoảng, bà còn tìm cách đánh chị.
Thế rồi, Louise đã có thể ngủ được, say giấc hơn bao giờ hết. Những tiếng la hét của bà Geneviève không còn làm phiền chị nữa. Chẳng mấy chốc, chị đã không còn đủ sức lật người bà già hoặc đặt bà lên chiếc xe đẩy. Hai cánh tay chị như thể bị teo cơ, lưng chị đau nhức nhối. Một buổi chiều, khi bóng tối buông xuống và bà Geneviève đang lẩm bẩm những lời cầu nguyện thống thiết, Louise leo lên xưởng vẽ của Franck để giải thích tình hình với ông. Ông họa sĩ giận dữ điên cuồng vượt quá cả khả năng tưởng tượng của Louise. Ông hung dữ đóng sầm cửa rồi lại gần chị, đôi mắt xám của ông nhìn xoáy vào mắt chị. Trong một lát, chị tưởng rằng ông sẽ đánh chị. Chị phá lên cười.
“Louise này, khi ở hoàn cảnh của cô, còn độc thân và chẳng kiếm được bao nhiêu tiền, thì người ta không sinh con. Để tôi nói thẳng với cô cảm giác của tôi, tôi thấy cô hoàn toàn vô trách nhiệm. Cô đến đây với đôi mắt tròn xoe và nụ cười ngu ngốc, để thông báo với tôi chuyện đó. Thế cô còn muốn gì nữa đây? Chúng ta mở rượu sâm banh uống mừng chăng?” Ông đi đi lại lại trong căn phòng rộng, giữa những bức tranh đang vẽ dở, hai bàn tay chắp lại sau lưng. “Cô nghĩ đây là một tin tốt sao? Vậy là cô không có chút lương tri nào? Tôi nói cho cô biết nhé: cô may mắn vì đã gặp được một ông chủ như tôi, tôi luôn cố gắng giúp cô cải thiện tình hình. Tôi biết vô khối người sẽ tống cô ra cửa, và còn nhanh hơn thế nữa kia. Tôi gửi gắm mẹ tôi cho cô, gửi gắm người quan trọng nhất thế gian này với tôi cho cô, và tôi thấy rằng cô thật hết sức ngớ ngẩn, không có khả năng suy nghĩ đúng đắn. Tôi không quan tâm đến việc cô làm gì vào những buổi tối rảnh rỗi. Những trò nhẹ dạ của cô không liên quan đến tôi. Nhưng cuộc đời không phải là một bữa tiệc. Cô sẽ làm gì với một đứa bé đây?”
Trên thực tế, ông Franck không phải là không đếm xỉa đến việc Louise làm gì vào tối thứ Bảy. Ông đã bắt đầu tra hỏi cô, những câu hỏi càng lúc càng gay gắt. Ông những muốn túm lấy cô mà lắc, muốn giáng cho cô vài cái tát để cô thú nhận. Để cô kể với ông cô làm gì khi không ở đây, trước mắt ông, túc trực bên giường bà Geneviève. Ông muốn biết đứa trẻ kia đã sinh ra từ những cái vuốt ve nào, trên chiếc giường nào Louise đã buông thả bản thân trong khoái lạc, trong ham muốn nhục dục, trong tiếng cười. Ông không ngừng hỏi chị ai là bố đứa bé, anh ta trông như thế nào, chị đã gặp anh ta ở đâu và anh ta định làm gì. Nhưng trước sau như một, Louise chỉ trả lời tất cả các câu hỏi của ông bằng một câu: “Chẳng có ai cả.”
Franck đã lo mọi chuyện. Ông bảo sẽ đích thân đưa chị đến nhà bác sĩ và chờ chị trong khi bác sĩ can thiệp. Thậm chí ông còn hứa với chị là khi xong việc, ông sẽ cho chị ký hợp đồng theo đúng chuẩn, đúng quy định, rằng ông sẽ chuyển tiền vào một tài khoản ngân hàng đứng tên chị và chị sẽ được quyền có ngày nghỉ phép.
Ngày làm thủ thuật, Louise không thức dậy đúng giờ và chị bị lỡ cuộc hẹn. Stéphanie đã chiến thắng, ăn sâu vào chị, kéo dãn chị, xé nát tuổi trẻ của chị. Con bé đã nảy mầm như một cây nấm trên gỗ ẩm. Louise không quay lại nhà Franck nữa. Chị không bao giờ gặp lại bà già đó.
• • •
Giam mình trong căn hộ của vợ chồng nhà Massé, đôi lúc chị có cảm giác mình sắp phát điên. Từ vài ngày nay, những mảng đỏ đã xuất hiện trên má và cổ tay chị. Louise buộc phải nhúng tay và mặt vào làn nước lạnh để xoa dịu cảm giác nóng bỏng đang thiêu đốt chị. Những ngày mùa đông dài dằng dặc, một cảm giác cô độc mênh mang như bóp nghẹt chị. Bị săn đuổi bởi nỗi lo sợ, chị ra khỏi căn hộ, đóng cửa lại sau lưng, đối mặt với cái lạnh và dẫn hai đứa trẻ ra công viên.
Công viên, những buổi chiều mùa đông. Mưa phùn quét qua đám lá rụng, sỏi đá lạnh lẽo bám vào đầu gối lũ trẻ. Trên mấy chiếc ghế dài, trong lối đi khuất kín, họ gặp những người mà thế giới này không còn chào đón nữa. Họ trốn khỏi những căn hộ chật hẹp, những phòng khách buồn bã, những chiếc ghế bành lõm sâu vì ì trệ và buồn chán. Họ thà run cầm cập ngoài trời, lưng còng gập, hai tay khoanh thật chặt còn hơn. Lúc bốn giờ chiều, có cảm giác như những ngày nhàn rỗi chẳng bao giờ chấm dứt. Chính là vào lúc giữa chiều mà ta cảm thấy thời gian bị bỏ phí, ta lo lắng về buổi tối sắp đến. Vào giờ đó, ta xấu hổ vì mình chẳng được tích sự gì.
Công viên, những buổi chiều mùa đông, là nơi lui tới của lũ lông bông, người vô gia cư, người thất nghiệp và người già, những người ốm yếu, lang thang, tạm bợ. Những người không làm việc, những kẻ chẳng tạo ra bất cứ thứ gì. Những người không kiếm được tiền. Mùa xuân, tất nhiên, những cặp đôi yêu nhau lén lút tìm chỗ dưới gốc cây đoạn, trong những vòm cây rực rỡ hoa, đám du khách chụp ảnh những bức tượng. Mùa đông thì lại là chuyện khác.
Quanh chiếc cầu trượt lạnh giá là các chị vú em và đội quân trẻ con của họ. Bọc mình trong áo bông khiến chúng cử động khó khăn, bọn trẻ chạy nhảy trông giống những con búp bê Nhật Bản cỡ to, nước mũi chảy ròng ròng, ngón tay tím tái. Chúng thở ra một làn hơi màu trắng và lấy thế làm thích thú. Trên xe đẩy, những em bé nhỏ hơn ăn mặc rõ kỳ cục nằm ngắm các anh chị lớn. Có lẽ một vài đứa trong số chúng cảm thấy buồn rầu và sốt ruột. Hẳn là chúng nóng lòng muốn mình cũng có thể làm ấm người bằng cách trèo lên cái cầu trượt bằng gỗ kia. Chúng giậm chân với ý nghĩ mình có thể thoát khỏi sự giám sát của những bà những cô đang túm lấy chúng bằng bàn tay chắc chắn hoặc thô bạo, dịu dàng hoặc giận dữ. Những người phụ nữ mặc áo thụng giữa mùa đông giá băng.
Cũng có những người mẹ, những người mẹ với ánh mắt nhìn vu vơ. Người mẹ vừa bị lần sinh nở mới đây giữ lại bên rìa thế giới, người ngồi trên chiếc ghế đó và cảm thấy bụng mình vẫn còn chảy nhão. Cô vẫn mang tấm thân đau đớn và đầy chất bài tiết, tấm thân bốc mùi sữa chua gắt và mùi máu. Thứ da thịt mà cô kéo lê và chẳng còn dành cho nó cả sự chăm sóc lẫn sự nghỉ ngơi. Có những người mẹ tươi cười, rạng rỡ, những người mẹ rất đỗi hiếm hoi, mà tất cả lũ trẻ đều dõi mắt theo. Những người mẹ không phải nói lời tạm biệt sáng nay, không để chúng lại trong vòng tay của một người phụ nữ khác. Những người được thúc đẩy đến đây bởi một ngày nghỉ ngoại lệ và tận hưởng ngày mùa đông ngớ ngẩn này ở công viên đầy thích thú.
Cũng có vài người đàn ông, nhưng họ chủ yếu đứng gần mấy cái ghế dài trong công viên, gần hố cát hoặc lũ trẻ, còn đám phụ nữ tạo thành một bức tường chắc chắn, một khu phòng thủ không thể vượt qua. Họ ngờ vực những người đàn ông bám riết, những người quan tâm đến thế giới của đám đàn bà này. Họ xua đuổi những người mỉm cười với lũ trẻ, những người nhìn ngắm đôi má mũm mĩm và đôi chân bé xíu của chúng.
Những người bà ca thán: “Ngày nay toàn kẻ ấu dâm. Thời chúng tôi, không hề có chuyện đó.”
Louise không rời mắt khỏi Mila. Con bé chạy nhảy, từ cầu trượt đến xích đu. Nó không bao giờ dừng lại để bị cái lạnh xâm nhập. Găng tay của nó ướt sũng và nó chùi chúng vào chiếc áo choàng màu hồng. Adam ngủ trên xe đẩy. Louise đã bọc thằng bé trong chăn và chị nhẹ nhàng vuốt ve da gáy nó, khoảng giữa áo cao cổ và mũ len trùm đầu. Một mặt trời giá lạnh, tỏa ra thứ ánh sáng kim loại, khiến chị phải nheo mắt lại.
“Chị ăn không?”
Một phụ nữ trẻ ngồi xuống bên chị, hai chân giạng ra. Cô chìa về phía chị một chiếc hộp nhỏ đựng đầy bánh ngọt nhân mật ong. Louise nhìn cô. Hẳn cô chưa quá hai lăm tuổi, cô mỉm cười vẻ hơi dung tục. Mái tóc dài đen của cô bẩn thỉu và không được chải gọn ghẽ, nhưng người ta đoán rằng lẽ ra cô cũng có thể xinh xắn. Dù thế nào cũng thuộc loại hấp dẫn. Cô có những đường cong gợi cảm, bụng hơi to và cặp đùi mập mạp. Cô nhồm nhoàm ăn bánh ngọt và mút chùn chụt những ngón tay dính mật ong.
“Cảm ơn.” Louise khoát tay từ chối chiếc bánh.
“Ở nước em, chúng em luôn mời người lạ ăn cùng. Chỉ có ở đây em mới thấy mọi người ăn một mình.”
Một thằng bé trạc bốn tuổi lại gần cô gái và cô dúi vào miệng nó một chiếc bánh. Thằng bé mỉm cười.
“Tốt cho cháu đấy,” cô bảo nó. “Đây là một bí mật, đồng ý chứ? Ta sẽ không nói gì với mẹ cháu hết nhé.”
Thằng bé tên là Alphonse và Mila thích chơi cùng nó. Ngày nào Louise cũng đến công viên và ngày nào chị cũng từ chối những món bánh ngọt đầy dầu mỡ mà Wafa mời chị. Chị cấm Mila ăn nhưng Wafa không phật ý. Cô gái nói rất nhiều và ngồi trên chiếc ghế dài, mông áp sát vào người Louise, cô kể chuyện đời mình cho chị nghe. Chủ yếu là nói về đám đàn ông.
Wafa khiến người ta nghĩ đến một loài mèo béo không mấy tinh tế nhưng rất biết cách xoay xở. Cô còn chưa có giấy tờ tùy thân nhưng không có vẻ gì lo lắng chuyện đó. Cô đến Pháp nhờ một ông già được cô mát xa cho không tiếc sức, trong một khách sạn ám muội ở Casablanca. Ông già đó gắn bó với đôi bàn tay cô, đôi bàn tay rất đỗi dịu dàng, sau đó với cái miệng và bộ mông của cô, rồi rốt cuộc với toàn bộ tấm thân mà cô dâng tặng ông, theo bản năng và theo những lời mẹ cô khuyên. Ông già đã đưa cô đến Paris, nơi ông sống trong một căn hộ tồi tàn và lĩnh tiền trợ cấp của Nhà nước. “Ông ấy sợ em có thai và lũ con ông ấy đã thúc giục ông ấy tống em ra ngoài. Nhưng có lẽ ông già lại rất muốn em ở lại.”
Trước mặt Louise và thái độ im lặng của chị, Wafa nói chuyện giống như người ta thổ lộ với một cha xứ hoặc cảnh sát. Cô kể với chị đầy đủ chi tiết về một cuộc đời có lẽ không bao giờ được yên ổn. Sau khi đi khỏi nhà ông già, cô được một cô gái đón về, cô ta ghi tên cô vào các trang web gặp gỡ dành cho phụ nữ Hồi giáo trẻ tuổi và không có giấy tờ tùy thân. Một tối, một gã đàn ông hẹn gặp cô trong một nhà hàng McDo ở ngoại ô. Gã thấy cô xinh đẹp. Gã tán tỉnh cô. Thậm chí còn định hiếp cô. Cô đã xoa dịu được gã. Họ bắt đầu nói về tiền bạc. Youssef đồng ý cưới cô với giá hai mươi ngàn euro. “Thế là không đắt, để có được giấy tờ tùy thân của Pháp,” cô giải thích. Cô đã tìm được công việc này, một món hời từ trên trời rơi xuống, ở nhà một cặp vợ chồng Pháp-Mỹ. Họ đối xử tốt với cô, mặc dù rất khó tính. Họ thuê cho cô một phòng cách nhà họ chừng trăm mét. “Họ trả tiền thuê nhà, nhưng đổi lại, em không bao giờ có thể nói không với họ.”
“Em thích thằng bé này lắm,” cô vừa nói vừa đưa mắt nhìn như muốn ngốn ngấu Alphonse. Louise và Wafa cùng im lặng. Một làn gió lạnh giá quét khắp công viên và cả hai người họ biết rằng sắp phải rời đi. “Thằng bé tội nghiệp. Nhìn nó mà xem, nó gần như không nhúc nhích nổi, vì em ních cho nó nhiều quần áo quá. Nó mà bị lạnh thì mẹ nó sẽ giết em mất.”
Thỉnh thoảng, Wafa sợ phải già đi ở một trong những công viên này. Sợ phải cảm thấy hai đầu gối mình kêu răng rắc trên những chiếc ghế dài cũ kỹ đóng băng đó, thậm chí không còn đủ sức để bế một đứa trẻ. Alphonse sẽ lớn lên. Nó sẽ không đặt chân đến công viên vào một buổi chiều mùa đông nữa. Nó sẽ đi đến nơi có nắng. Nó sẽ đi nghỉ hè. Thậm chí có thể một ngày nào đó nó sẽ ngủ trong một phòng ở Khách sạn Lớn, nơi cô từng mát xa cho đám đàn ông. Thằng bé, người mà cô từng nuôi lớn, sẽ yêu cầu được phục vụ bởi một trong những chị em hoặc anh em họ của cô, trên hàng hiên lát gạch vuông màu vàng và xanh.
“Chị biết không, mọi thứ đều lặp lại nhưng theo chiều ngược nhau. Tuổi thơ của nó và tuổi già của em. Tuổi trẻ của em và cuộc đời làm người đàn ông của thằng bé. Số phận xấu xa như một con rắn độc, lúc nào cũng tìm cách đẩy chúng ta về phía kia của đoạn đường dốc.”
Trời mưa. Phải về thôi.