Người Lạ Trong Nhà

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 28 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
27

❊ ❊ ❊

Có những bức ảnh chụp buổi chiều hôm ấy. Chúng không được rửa ra, nhưng chúng tồn tại đâu đó, tận sâu trong bộ nhớ của một chiếc máy. Ở đó, ta chủ yếu nhìn thấy hai đứa trẻ. Adam nằm trên cỏ, cởi trần. Đôi mắt to màu xanh biếc của thằng bé nhìn nghiêng sang bên, vẻ xa vắng, gần như u sầu mặc dù tuổi đời còn rất non nớt. Trên một trong những bức ảnh đó, Mila đang chạy giữa một lối đi rộng có trồng cây hai bên. Con bé mặc váy trắng có vẽ những con bướm. Nó để chân trần. Trên một bức ảnh khác, Paul đang kiệu Adam trên vai còn tay anh bế Mila. Myriam đứng đằng sau ống kính. Cô chính là người đã chụp lại khoảnh khắc đó. Khuôn mặt chồng cô bị mờ, nụ cười của anh bị một bàn chân của thằng bé che khuất. Myriam cũng cười, cô không nghĩ đến việc bảo ba bố con đứng yên. Dừng ngọ nguậy chân tay một lát. “Im lặng để chụp ảnh nào.”

Tuy nhiên, cô vẫn rất thích những bức ảnh đó, cô chụp cả vài trăm bức và xem lại vào những lúc buồn bã. Trên tàu điện ngầm, giữa hai cuộc hẹn, thậm chí đôi khi là trong bữa tối, cô đưa tay lướt xem chân dung hai đứa con. Cô cũng tin rằng nhiệm vụ làm mẹ của cô là phải định hình những khoảnh khắc đó, giữ lại những bằng chứng về niềm hạnh phúc đã qua. Một ngày nào đó cô có thể chìa chứng ra trước mũi Mila hoặc Adam. Cô sẽ bày ra những kỷ niệm và hình ảnh sẽ đánh thức cảm xúc xưa cũ, gợi nhắc chi tiết và không khí bấy giờ. Người ta vẫn luôn bảo cô rằng bọn trẻ chỉ là niềm hạnh phúc phù du, là hình ảnh thoáng qua và một nỗi sốt ruột. Một quá trình biến đổi bất tận. Những khuôn mặt tròn trịa thấm đẫm vẻ nghiêm trang mà ta không nhận thấy. Vậy là bất cứ khi nào có dịp, cô lại ngắm nhìn hai đứa con trên màn hình chiếc điện thoại iPhone, đối với cô, chúng là cảnh tượng đẹp đẽ nhất thế giới.

Thomas, một người bạn của Paul, đã mời cả nhà đến chơi một ngày ở căn nhà nông thôn của mình. Anh cô lập mình ở đó để sáng tác bài hát và duy trì thói nghiện rượu dai dẳng. Thomas nuôi đám ngựa con ở cuối bãi quây. Đám ngựa con như không có thực, lông vàng như những nữ diễn viên Mỹ còn chân thì ngắn ngủn. Một dòng suối nhỏ chảy ngang khu vườn mênh mông mà chính Thomas cũng không biết rõ ranh giới của nó. Hai đứa trẻ ăn trưa trên cỏ. Bố mẹ chúng uống vang hồng và cuối cùng Thomas đặt lên bàn cái bịch bằng bìa đựng rượu mà anh mút không ngừng. “Chỉ riêng chúng ta với nhau thôi, đúng không? Chúng ta sẽ không phải giữ gìn gì.”

Thomas không có con và cả Paul lẫn Myriam đều không có ý định khiến anh phải chán ngán với những câu chuyện của họ về chị vú em, về việc dạy dỗ con và những kỳ nghỉ. Trong cái ngày tháng Năm đẹp đẽ ấy, họ quên đi những mối lo âu. Những bận tâm trong họ bỗng trở về đúng với bản chất của chúng: chỉ là những lo lắng vụn vặt thường nhật, gần giống như mấy trò đỏng đảnh. Trong đầu họ chỉ còn tương lai, những dự định, những niềm hạnh phúc gần hé nở. Myriam tin chắc là vào tháng Chín Pascal sẽ đề nghị cô trở thành cộng sự. Cô sẽ được lựa chọn các vụ án, giao cho đám thực tập sinh những công việc nặng nhọc. Paul ngắm nhìn vợ và hai con. Anh tự nhủ quãng thời gian vất vả nhất đã qua rồi, và những gì tốt đẹp nhất đang ở phía trước.

Họ dành cả một ngày tuyệt vời để chạy nhảy, vui chơi. Hai đứa trẻ cưỡi những chú ngựa con, cho chúng ăn táo và cà rốt. Chúng nhổ cỏ dại ở nơi mà Thomas gọi là vườn rau, nơi chẳng bao giờ có ngọn rau nào mọc nổi. Paul vớ lấy một cây đàn ghi ta và khiến mọi người cười vang. Rồi tất cả cùng im bặt khi Thomas cất tiếng hát và Myriam đảm nhận vai hợp xướng. Hai đứa trẻ mở tròn mắt trước những người lớn rất đỗi đứng đắn đang hát bằng một thứ ngôn ngữ mà chúng không hiểu.

Đến lúc phải về, hai đứa trẻ bắt đầu la hét. Adam lăn ra đất, không chịu đi. Mila, vốn đã thấm mệt, khóc nức nở trong vòng tay Thomas. Vừa ngồi vào xe, hai đứa trẻ đã ngủ thiếp. Myriam và Paul im lặng. Họ quan sát những cánh đồng cải dầu xao xác trong ánh hoàng hôn tím biếc chảy tràn trên những trạm dừng chân, những khu công nghiệp, những động cơ gió xám xịt nhưng vẫn có nét nên thơ.

Một vụ tai nạn làm tắc nghẽn đường cao tốc và Paul, vốn hay nổi quạu khi bị tắc đường, quyết định ra khỏi đường cao tốc và đi về Paris theo đường quốc lộ. “Anh chỉ cần lái xe theo hệ thống GPS là được.” Họ lao vào mấy con phố u ám, hai bên là những ngôi nhà thị dân xấu xí cửa chớp đóng im ỉm. Myriam thiu thiu ngủ. Những vòm lá, giống như hàng ngàn phiến kim cương đen, lấp lánh dưới ánh đèn đường. Thỉnh thoảng cô lại mở mắt, vì lo rằng Paul cũng thả mình vào giấc mơ. Paul trấn an cô và cô lại ngủ tiếp.

Cô bị đánh thức bởi tiếng còi, và trong trạng thái mắt nhắm mắt mở, tâm trí vẫn mờ mịt bởi giấc ngủ và đống vang hồng quá chén, cô không nhận ra ngay lập tức đại lộ nơi họ bị kẹt xe. “Ta đang ở đâu vậy?” cô hỏi. Paul không trả lời, anh cũng không biết gì hơn và còn đang bận rộn với việc tìm hiểu xem chuyện gì đã gây tắc đường, chuyện gì đã ngăn họ đi tiếp. Myriam quay đầu. Lẽ ra cô đã ngủ lại nếu không nhìn thấy ở đó, trên vỉa hè đối diện, bóng dáng quen thuộc của Louise.

“Nhìn kìa,” cô vừa bảo Paul vừa giơ tay ra chỉ. Nhưng Paul còn đang tập trung vào vụ tắc đường. Anh nghiên cứu các khả năng để thoát khỏi đó, để vòng xe lại. Anh đã đi vào một ngã tư nơi xe hơi từ khắp nơi đổ đến và không thể nhích thêm được nữa. Đám xe mô tô bánh nhỏ luồn lách, người đi bộ sượt qua các mui xe. Đèn chuyển từ đỏ sang xanh trong vài giây. Chẳng ai tiến lên được.

“Nhìn xem, ở đằng kia kìa. Em nghĩ đó chính là Louise.” Myriam khẽ nhổm người khỏi ghế để nhìn rõ hơn khuôn mặt của người phụ nữ đang bước đi ở phía bên kia ngã tư. Cô có thể hạ kính xuống và gọi chị, nhưng như thế hẳn trông cô sẽ kỳ cục lắm, và chắc là chị vú em cũng không nghe thấy tiếng cô. Myriam nhìn mái tóc vàng búi thành một búi sau gáy, dáng đi không thể bắt chước của Louise, nhanh nhẹn và run rẩy. Cô thấy hình như chị vú em đang đi chầm chậm, ngắm nghía các cửa hàng trong con phố buôn bán này. Rồi bóng dáng chị khuất khỏi tầm nhìn của Myriam, thân hình nhỏ bé của chị bị đám khách bộ hành che mất, bị cuốn theo một nhóm người đang vừa cười vừa vung vẩy tay. Và chị lại hiện ra ở bên kia lối dành cho người đi bộ, giống như những hình ảnh trong một bộ phim cũ màu sắc đã hơi nhạt, giữa lòng một Paris bị bóng tối biến thành hư ảo. Louise có vẻ không ăn nhập với khung cảnh, trong chiếc áo cổ tròn gắn chặt với chị và chiếc váy quá dài, giống như một nhân vật bị nhầm thời đại và xuất hiện trong một thế giới xa lạ, bị kết án phải lang thang mãi mãi.

Paul giận dữ bấm còi và hai đứa trẻ giật mình thức dậy. Anh thò tay qua cửa, nhìn ra đằng sau và lao hết tốc độ vào một con phố vuông góc, vừa lái xe vừa chửi rủa. Myriam những muốn giữ anh lại, bảo anh rằng họ vẫn còn nhiều thời gian, rằng anh có nổi giận cũng chẳng ích gì. Tiếc nuối, cô ngắm nghía đến tận giây phút cuối cùng hình dáng bất động dưới ánh đèn đường của một Louise mơ mộng viển vông, gần như mờ mịt, đang chờ đợi điều gì đó, bên lề một ranh giới mà chị sắp vượt qua, và sau ranh giới đó chị sẽ biến mất.

Myriam ngồi lún sâu vào ghế. Cô lại nhìn ra phía trước, bối rối như thể vừa bắt gặp một ký ức, một người quen rất xưa cũ, một tình yêu thời tuổi trẻ. Cô tự hỏi Louise đi đâu, liệu có đúng là chị không và chị đang làm gì ở đó. Cô những muốn quan sát chị thêm nữa qua ô cửa xe, những muốn nhìn chị sống. Việc thấy chị trên vỉa hè đó, một cách ngẫu nhiên, ở một nơi cách xa những nơi họ quen thuộc, gợi lên trong cô nỗi tò mò mãnh liệt. Lần đầu tiên, cô tìm cách hình dung, một cách cụ thể, tất cả những gì có thể là Louise khi chị không ở cùng gia đình cô.

Khi nghe mẹ nhắc tên chị vú em, Adam cũng nhìn qua cửa sổ xe. “Vú em của con”, thằng bé kêu lên và đưa ngón tay chỉ về phía chị, như thể nó không hiểu tại sao chị có thể sống ở nơi khác, một mình, tại sao chị có thể bước đi mà không đẩy theo một chiếc xe hay nắm tay một đứa trẻ.

Adam hỏi:

“Bác Louise đi đâu vậy?”

“Bác ấy về nhà,” Myriam trả lời. “Về nhà bác ấy.”

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Leila Slimani

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.