Người Lạ Trong Nhà

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 28 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
3

❊ ❊ ❊

“Vú em nhà tôi là một bà tiên.” Myriam thường nói vậy khi kể về việc Louise đột nhiên xuất hiện trong cuộc sống hằng ngày của họ. Hẳn là chị phải có phép thuật huyền diệu nào đó, thì mới có thể biến căn hộ ngột ngạt, chật chội này thành một nơi yên bình và sáng sủa. Louise đã đẩy lùi mấy bức tường. Chị khiến các ngăn tủ trở nên sâu hơn, các ngăn kéo trở nên rộng hơn. Chị đã mang ánh sáng rọi vào căn hộ.

Ngày đầu tiên, Myriam hướng dẫn chị đôi chút. Cô chỉ cho chị biết các thứ máy móc hoạt động như thế nào. Cô vừa chỉ vào một món đồ hoặc một món quần áo nào đó vừa nhắc lại: “Cái này thì chị phải chú ý nhé. Tôi rất quý nó đấy.” Cô dặn dò chị về bộ sưu tập rượu của Paul, thứ mà hai đứa trẻ không được động vào. Louise gật đầu, lặng lẽ và ngoan ngoãn. Chị quan sát từng phòng với vẻ táo bạo của một vị tướng trước vùng đất mà ông ta sắp chinh phục.

Trong những tuần tiếp theo, Louise đã biến căn hộ lộn xộn đó thành một không gian thị dân hoàn hảo. Chị áp đặt những kiểu cách lỗi thời và thói ưa thích sự hoàn hảo. Myriam và Paul rất ngạc nhiên. Chị khâu lại cúc trên những chiếc áo vest mà vài tháng nay họ không mặc đến vì đại lãn không muốn đi tìm kim. Chị viền lại gấu cả váy lẫn quần. Chị mạng lại quần áo của Mila, những thứ mà Myriam chuẩn bị vứt bỏ không chút tiếc nuối.

Louise giặt mấy tấm rèm ố vàng vì thuốc lá và bụi bẩn. Mỗi tuần chị thay ga giường một lần. Paul và Myriam rất vui vì chuyện đó. Paul vừa cười vừa bảo Louise là chị có dáng dấp của Mary Poppins[1]. Anh cũng không chắc là chị hiểu được lời khen này.

Ban đêm, thoải mái trong lớp chăn ga mới giặt, hai vợ chồng cười, không tin vào cuộc đời mới của họ lúc này. Họ có cảm giác đã tìm được một viên ngọc quý, đã được ban phước lành. Tất nhiên, khoản lương phải trả Louise là một gánh nặng cho ngân sách của gia đình, nhưng Paul không than thở chuyện ấy nữa. Sau vài tuần, sự hiện diện của Louise đã trở thành điều không thể thiếu.

Buổi tối, khi Myriam về nhà, cô thấy bữa tối đã sẵn sàng. Hai đứa trẻ ngoan ngoãn và được chải chuốt gọn gàng. Louise khơi gợi và lấp đầy những ảo tưởng về một gia đình lý tưởng mà Myriam thấy xấu hổ khi ấp ủ.

Chị dạy Mila xếp gọn đồ đạc sau khi dùng, và con bé tự treo áo khoác lên mắc áo trước ánh mắt sửng sốt của bố mẹ.

Những đồ vật vô tích sự đã biến mất. Từ khi có Louise, không còn thứ gì bị chất đống, cả bát đĩa, quần áo bẩn, lẫn những chiếc phong bì mà hai vợ chồng đã quên không mở ra và vứt bên dưới một tờ tạp chí cũ.

Không thứ gì bị thối hỏng, không thứ gì bị quá hạn. Louise không bao giờ bỏ qua bất cứ thứ gì. Louise chu đáo. Chị ghi lại tất cả trong một cuốn sổ nhỏ có bìa in hoa. Lịch học múa, giờ tan học, những cuộc hẹn với bác sĩ nhi khoa. Chị chép lại tên những loại thuốc mà hai đứa trẻ dùng, giá que kem chị mua ở vòng quay ngựa gỗ và nguyên văn câu nói của cô giáo Mila.

Sau vài tuần, chị không còn ngần ngại khi thay đổi vị trí đồ đạc. Chị dốc hết các ngăn tủ, treo những túi hoa oải hương nhỏ giữa đám áo măng tô. Chị cắm hoa. Chị cảm thấy hài lòng và thư thái khi Adam ngủ còn Mila ở trường, chị có thể ngồi xuống và ngắm nhìn kết quả công việc của mình. Căn hộ yên ắng nằm trọn trong vòng kiềm tỏa của chị, giống như kẻ thù đã xin được khoan hồng.

Nhưng căn bếp mới là nơi chị thực hiện được những điều kỳ diệu nhất. Myriam thú nhận với chị rằng cô chẳng biết làm gì và cũng không có năng khiếu bếp núc. Chị vú em nấu những món ăn mà Paul đánh giá là tuyệt vời còn lũ trẻ ăn ngấu nghiến, không nói một lời, và mọi người không bao giờ phải ra lệnh cho chúng ăn hết đồ trong đĩa. Myriam và Paul lại bắt đầu mời bạn bè, họ khoái trá thưởng thức món thịt bê nấu garu, thịt bò hầm, bắp hầm rắc hoa xôn và rau củ ngũ sắc do Louise làm. Họ khen ngợi Myriam, không tiếc lời ca tụng cô, nhưng cô luôn thú nhận: “Chính chị vú em nhà tôi đã làm hết đấy.”

Khi Mila đi học, Louise buộc chặt Adam vào người bằng một chiếc khăn choàng rộng. Chị thích cảm nhận cặp đùi mũm mĩm của cậu bé trên bụng mình, nước dãi cậu bé chảy xuống cổ chị khi cậu bé ngủ thiếp đi. Chị hát cả ngày cho cậu bé nghe, chị ngợi ca sự lười biếng của cậu. Chị mát xa cho cậu, hãnh diện về những ngấn thịt, về đôi má hồng phúng phình của cậu. Buổi sáng, cậu bé chào đón chị bằng những tiếng bập bẹ, giơ hai cánh tay mập mạp về phía chị. Sau khi Louise đến làm vài tuần, Adam tập đi. Trước đây vốn là một cậu bé la hét suốt đêm, bây giờ cậu ngủ yên một mạch đến sáng.

Còn Mila thì ghê gớm hơn. Đó là một bé gái khẳng khiu, có dáng dấp của vũ công ba lê. Louise búi tóc cho con bé chặt đến nỗi đôi mắt con bé như xếch lên, kéo căng sang hai bên thái dương. Trông con bé giống như một nữ hào kiệt thời Trung cổ với vầng trán rộng, ánh mắt cao sang và lạnh lùng. Mila là một đứa trẻ khó nết, luôn khiến người khác mệt mỏi. Con bé đáp lại tất cả những điều khiến nó phật ý bằng tiếng la hét. Nó lăn ra đất ngay giữa phố, giậm chân, để mặc mình bị kéo lê trên mặt đất để sỉ nhục Louise. Khi chị vú em ngồi xuống và cố gắng nói chuyện với con bé, Mila nhìn đi chỗ khác. Nó cao giọng đếm những con bướm vẽ trên giấy dán tường. Nó vừa khóc vừa tự ngắm mình trong gương. Con bé bị ám ảnh bởi hình phản chiếu của chính nó. Trên phố, nó dán mắt vào các cửa kính. Đã nhiều lần, nó va đầu vào cột hoặc vấp phải những chướng ngại vật nhỏ trên vỉa hè, vì mải chiêm ngưỡng chính mình.

Mila là đứa tinh ranh. Nó biết rằng đám đông luôn để ý, và Louise cảm thấy xấu hổ ngoài phố. Chị vú em nhượng bộ nhanh hơn khi có người chứng kiến. Louise phải đi vòng vèo để tránh cửa hàng đồ chơi trên đại lộ, nơi mỗi lần ngang qua con bé thường hét lên chói tai. Trên đường đến trường, Mila thường lê chân thật chậm. Nó lấy trộm một quả phúc bồn tử trên sạp hàng rau quả đầu mùa. Nó leo lên mép cửa kính, ẩn nấp dưới vòm cửa của tòa nhà rồi ba chân bốn cẳng chạy trốn. Louise cố dong xe đẩy đuổi theo, chị hét gọi tên Mila, và con bé chỉ dừng lại khi đã chạy đến tận đầu kia vỉa hè. Thỉnh thoảng, Mila lại thấy hối lỗi. Con bé lo lắng khi nhìn thấy vẻ mặt tái mét và nỗi khiếp sợ mà nó gây ra cho chị. Nó liền đáng yêu trở lại, ôm ấp mơn trớn, xin chị tha lỗi. Nó bíu chặt lấy chân chị vú em. Nó khóc lóc và đòi được âu yếm.

Dần dà, Louise thuần hóa được con bé. Ngày này sang ngày khác, chị kể cho nó nghe những câu chuyện trong đó vẫn từng ấy nhân vật trở đi trở lại. Những đứa trẻ mồ côi, những bé gái bị lạc, những nàng công chúa bị giam cầm và những tòa lâu đài bị lũ yêu tinh đáng sợ bỏ hoang. Một thế giới động vật kỳ lạ với những con chim mỏ quặp, những con gấu một chân và những con kỳ lân sầu thảm chiếm chỗ trong loạt chuyện Louise kể.

Mila im lặng. Con bé ngồi bên chị, chăm chú, sốt ruột. Nó đòi các nhân vật phải xuất hiện trở lại. Những câu chuyện này từ đâu ra? Chúng phát ra từ chị, như một làn sóng liên tục, không cần chị phải nghĩ đến, không cần chị phải dành ra chút nỗ lực nào để nhớ lại hoặc tưởng tượng. Nhưng chị đã đến hồ nước tối tăm hay khu rừng sâu thẳm nào để moi ra những câu chuyện cổ tích tàn khốc ấy, nơi những người tốt bụng cuối cùng đều chết, dù không phải không cứu được thế giới?

❀ ❀ ❀

[1] Nhân vật bà vú em có khả năng hòa trộn giữa thế giới thực và thế giới ảo rất được trẻ em yêu thích, trong bộ phim cùng tên của hãng Walt Disney, bộ phim từng giành năm giải Oscar vào năm 1965.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Leila Slimani

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.