Suốt cả tuần, Myriam chờ đợi buổi tối hôm đó. Cô mở cửa căn hộ. Chiếc túi xách của Louise đặt trên ghế xô pha ở phòng khách. Cô nghe thấy tiếng trẻ con hát véo von. Một con chuột màu xanh và mấy chiếc tàu trên mặt nước, thứ gì đó đang quay và thứ gì đó đang nổi bập bềnh. Cô nhón chân đi vào. Louise đang quỳ trên sàn nhà, cúi người bên bồn tắm. Mila nhấn chìm cả người con búp bê tóc hung vào nước còn Adam vừa vỗ tay vừa hát nghêu ngao. Louise nhẹ nhàng hớt những khối bọt đặt lên đầu hai đứa trẻ. Chúng cười thích thú khi những chiếc mũ đó bay lên lúc chị vú em thổi phù.
Trên chuyến tàu điện về nhà, Myriam sốt ruột như một cô nàng đang yêu. Cô đã không gặp các con cả tuần, và tối nay, cô tự hứa sẽ toàn tâm toàn ý chơi với chúng. Cả ba mẹ con sẽ cùng chui lên chiếc giường lớn. Cô sẽ cù các con, hôn các con, ôm chặt chúng cho đến khi chúng ngất ngây. Cho đến khi chúng vùng vẫy để thoát ra.
Nép mình sau cánh cửa phòng tắm, cô ngắm nhìn chúng và hít một hơi thật sâu. Cô điên cuồng muốn được hít hà làn da các con, hôn lên những bàn tay nhỏ bé của chúng, nghe giọng chúng lanh lảnh gọi “mẹ ơi”. Đột nhiên cô thấy mình thật đa cảm. Làm mẹ đã khiến cô trở nên như thế. Đôi khi việc đó còn làm cô có vẻ hơi ngốc nghếch. Cô nhìn thấy điều tuyệt vời trong những thứ tầm thường. Cô xúc động vì những thứ rất đỗi nhỏ nhặt.
Tuần này, ngày nào cô cũng về muộn. Hai đứa trẻ đã ngủ và sau khi Louise ra về, có lúc cô nằm áp sát vào Mila, trong chiếc giường nhỏ của nó, và hít hà mùi thơm ngọt ngào trên tóc con gái, mùi dầu gội thơm như kẹo dâu tây. Tối nay, cô sẽ cho phép chúng làm những việc thông thường vẫn bị cấm. Cả nhà sẽ nằm trong chăn và ăn bánh sandwich phết bơ mặn và sô cô la. Cả nhà sẽ xem một bộ phim hoạt hình và đi ngủ muộn, người này áp sát người kia. Ban đêm, cô sẽ bị chúng đạp vào mặt và sẽ khó ngủ vì lo Adam bị ngã khỏi giường.
Hai đứa trẻ ra khỏi bồn nước và trần truồng lao vào vòng tay mẹ. Louise bắt đầu dọn dẹp phòng tắm. Chị dùng một miếng bọt biển để cọ bồn, và Myriam bảo chị: “Không cần đâu, chị đừng bận tâm. Đã muộn rồi. Chị về đi. Hẳn là chị đã vất vả cả ngày.” Louise làm như không nghe thấy và, vẫn ngồi xổm, chị tiếp tục cọ thành bồn tắm rồi cất dọn những thứ đồ chơi mà hai đứa trẻ vứt vung vãi.
Louise gấp khăn tắm. Chị bỏ đồ ra khỏi máy giặt và sửa soạn giường cho hai đứa trẻ. Chị cất miếng bọt biển vào một ngăn kéo tủ bếp và lấy ra một cái nồi đặt lên bếp. Bị lờ đi, Myriam nhìn chị làm việc. Cô cố gắng thuyết phục chị. “Tôi sẽ làm việc đó, tôi đảm bảo với chị.” Cô cố giành lấy chiếc nồi từ tay chị, nhưng Louise nắm chặt cán nồi trong tay. Chị nhẹ nhàng đẩy Myriam ra.
“Cô nghỉ đi, chị bảo. Chắc là cô mệt rồi. Hãy tranh thủ chơi với các con cô, tôi sẽ nấu đồ ăn tối cho chúng. Thậm chí cô sẽ không nhìn thấy tôi đâu.”
Và đúng là như thế. Càng nhiều tuần trôi qua, Louise lại càng tỏ ra tuyệt vời khi trở nên vừa vô hình vừa không thể thiếu. Myriam không còn gọi cho chị để báo rằng cô sẽ về muộn, và Mila không còn hỏi bao giờ thì mẹ sẽ về. Louise ở đó, một mình duy trì cái cơ cấu mong manh này. Myriam chấp nhận để mình được chăm sóc quá mức. Mỗi ngày, cô lại bỏ mặc thêm một chút những nghĩa vụ của mình cho một Louise đầy lòng biết ơn.
• • •
Chị vú em giống như những bóng đen trên sân khấu, những người di chuyển bối cảnh của vở diễn trong bóng tối. Họ nhấc đi văng, dùng một tay đẩy một chiếc cột bằng bìa hoặc một vạt tường. Louise làm việc trong hậu trường, kín đáo và mạnh mẽ. Chính chị là người nắm giữ những sợi dây trong suốt mà nếu không có chúng thì phép màu sẽ không thể xảy ra. Chị là thần Vishnu, vị thần bảo trợ, ghen tuông và che chở. Chị là con sói cái để họ uống sữa từ bầu vú mình, là nguồn hạnh phúc chắc chắn của gia đình họ.
Mọi người nhìn chị mà không thấy chị. Chị là một sự hiện diện mật thiết nhưng không bao giờ thân thuộc. Càng ngày chị càng đến sớm, càng ngày chị càng về muộn. Một buổi sáng, khi vừa ra khỏi phòng tắm, Myriam thấy mình đang khỏa thân hoàn toàn đứng trước mặt chị vú em, chị thậm chí còn không chớp mắt. “Chị ấy thì để ý gì đến thân thể mình cơ chứ?” Myriam tự trấn an. “Chị ấy không phải kiểu người e thẹn như thế.”
Louise khuyến khích hai vợ chồng đi chơi. “Phải tận hưởng tuổi trẻ của hai người,” chị nhắc đi nhắc lại như cái máy. Myriam nghe theo lời khuyên của chị. Cô thấy Louise là người chín chắn và bao dung. Một tối, Paul và Myriam đến dự tiệc ở nhà một nhạc sĩ mà Paul vừa gặp. Bữa tiệc diễn ra trong một căn hộ áp mái, ở quận 6. Phòng khách nhỏ xíu, trần thấp tè, và các khách mời người nọ áp sát vào người kia. Một bầu không khí rất vui vẻ ngự trị trong căn phòng chật hẹp đó, nơi chẳng mấy chốc mọi người bắt đầu khiêu vũ. Vợ của anh chàng nhạc sĩ, một cô nàng cao lớn tóc vàng tô son môi màu hồng hoa đăng kiêu sa, chuyền những điếu cần sa từ người này sang người khác và rót rượu vodka vào loạt cốc có sẵn đá lạnh. Myriam nói chuyện với những người mà cô không quen biết, nhưng với họ, cô cười ha hả. Cô ngồi trên bàn chế biến trong bếp cả tiếng đồng hồ.
Đến ba giờ sáng, khách khứa kêu đói và người đẹp tóc vàng làm món trứng ốp nấm, họ cúi người ăn luôn trên chảo, tiếng dĩa vang lên lách cách.
Khi hai vợ chồng về đến nhà, vào khoảng bốn giờ sáng, Louise đã thiu thiu ngủ trên xô pha, hai chân co lên đến tận ngực, hai bàn tay chắp vào nhau. Paul nhẹ nhàng đắp chăn lên người chị. “Đừng đánh thức chị ấy. Trông chị ấy thật bình yên.” Và Louise bắt đầu ngủ lại nhà họ, một hoặc hai lần mỗi tuần. Chuyện đó không bao giờ được nói đến một cách rõ ràng, họ không bàn bạc gì về chuyện đó, nhưng Louise kiên nhẫn xây tổ của mình ngay trong lòng căn hộ.
Đôi khi, Paul lo lắng về việc giờ làm việc của chị cứ kéo dài ra. “Anh không muốn một ngày nào đó chị ấy kết tội chúng ta đã bóc lột chị ấy.” Myriam hứa với anh sẽ kiểm soát mọi chuyện. Vốn là người hết sức cứng rắn và thẳng thắn, cô tự trách mình đã không làm việc đó từ trước. Cô sẽ nói chuyện với Louise, sẽ làm sáng tỏ mọi chuyện. Cô vừa ngại ngùng vừa âm thầm phấn khởi vì Louise đã tự chuốc lấy từng ấy công việc nội trợ, vì chị hoàn tất những điều mà cô không bao giờ yêu cầu. Myriam không ngừng xin lỗi rối rít. Khi về muộn, cô nói: “Xin lỗi vì đã lạm dụng lòng tốt của chị.” Còn Louise thì lúc nào cũng trả lời: “Nhưng tôi ở đây là để làm việc này mà. Cô đừng có lo.”
Myriam thường xuyên tặng quà cho chị. Những đôi khuyên tai cô mua trong một cửa hàng đồ rẻ tiền, ở lối ra tàu điện ngầm. Một chiếc bánh vị cam, món duy nhất mà cô biết là Louise thích ăn. Cô cho chị những món đồ cô không còn dùng đến nữa, mặc dù suốt một thời gian dài cô nghĩ rằng làm vậy cứ có vẻ sỉ nhục sao đó. Myriam làm tất cả để không khiến Louise cảm thấy tổn thương, không khơi dậy lòng đố kỵ hoặc nỗi đau khổ ở chị. Khi đi mua sắm, cho cô hoặc cho các con, cô thường giấu quần áo mới trong một chiếc túi vải cũ và chỉ giở ra khi Louise đã đi khỏi. Paul khen cô vì đã tỏ ra tinh tế đến thế.
Rốt cuộc, tất cả những người thân quen với Paul và Myriam đều biết về Louise. Một số người đã gặp chị trong khu phố hoặc trong căn hộ. Những người khác chỉ mới nghe nhắc đến bao kỳ tích của chị vú em phi thực, người vừa bước ra từ một cuốn truyện dành cho trẻ con ấy.
Những “bữa tối của Louise” đã trở thành truyền thống, một điểm hẹn ưa thích cho tất cả bạn bè của Myriam và Paul. Louise biết rõ sở thích của từng người. Chị biết rằng Emma che giấu chứng chán ăn đằng sau một học thuyết đầy tính bác học về ăn chay. Rằng Patrick, em trai Paul, là người sành sỏi về thịt và nấm. Các bữa tối thường diễn ra vào thứ Sáu. Louise nấu nướng cả chiều trong khi hai đứa trẻ chơi đùa bên chân chị. Chị dọn dẹp căn hộ, cắm một lọ hoa và bày biện bàn ăn thật đẹp. Chị đã đi khắp Paris để mua vài mét vải và khâu thành chiếc khăn phủ bàn. Khi bộ đồ ăn bày xong, nước xốt sền sệt và rượu vang được rót vào bình để trên bàn ăn, chị luồn ra khỏi căn hộ. Có khi chị gặp mặt các khách mời, trong sảnh hoặc gần cửa tàu điện. Chị rụt rè đáp lại những lời khen ngợi và những nụ cười hiểu ý của họ, một tay đặt trước bụng, mặt đầy vẻ thèm thuồng.
Một tối, Paul đã nài nỉ chị ở lại. Hôm ấy không phải một ngày như mọi ngày. “Có biết bao thứ cần ăn mừng!” Pascal đã giao cho Myriam một vụ rất lớn, cô đang trên đà thắng lợi nhờ cách bào chữa tài tình và giỏi tranh luận. Paul cũng rất vui. Trước đó một tuần, khi anh đang ở phòng thu, làm việc với bản nhạc của chính mình, thì một ca sĩ nổi tiếng bước vào phòng thu. Hai người trò chuyện suốt nhiều giờ, về gu âm nhạc giống nhau, về những bản soạn lại mà họ hình dung ra, về những khí cụ khó tin mà họ có thể kiếm được, và cuối cùng ca sĩ đó đã đề xuất Paul thực hiện đĩa nhạc sắp tới của anh ta. “Có những năm như thế, khi mà mọi thứ đều mỉm cười với chúng ta. Phải biết tận hưởng,” Paul quyết định. Anh nắm lấy vai Louise và vừa nhìn chị vừa cười. “Dù muốn hay không, tối nay, chị cũng sẽ ăn tối cùng chúng tôi.”
Louise trốn trong phòng với hai đứa trẻ. Chị nằm rất lâu bên cạnh Mila. Chị vuốt ve hai bên thái dương và mái tóc con bé. Chị ngắm nghía khuôn mặt thư thái của Adam trong ánh sáng xanh của chiếc đèn ngủ. Chị không quyết tâm ra ngoài được. Chị nghe tiếng cửa ra vào mở ra và những tiếng cười vang lên trong hành lang. Một chai sâm banh được bật nắp, một chiếc ghế bành được đẩy sát vào tường. Trong phòng tắm, Louise chỉnh lại búi tóc và phủ một lớp phấn màu tím hoa cà lên mi mắt. Còn Myriam, cô không bao giờ trang điểm. Tối đó, cô mặc quần jean ống đứng và áo sơ mi của Paul, rồi xắn tay áo lên.
“Hai người chưa biết nhau, đúng không? Pascal này, em giới thiệu với anh đây là chị Louise của chúng em. Anh biết rằng cả thế giới ghen tị với chúng em vì có chị ấy rồi đấy!” Myriam choàng vai Louise. Chị mỉm cười quay đi, hơi ngượng nghịu vì cử chỉ thân thiện đó của cô.
“Louise này, tôi giới thiệu với chị đây là Pascal, ông chủ của tôi.”
“Ông chủ của em ư? Thôi đi! Chúng tôi làm việc cùng nhau. Chúng tôi là đồng nghiệp.” Pascal cười ầm ĩ và đưa tay bắt tay Louise.
Louise ngồi trong một góc xô pha, những ngón tay dài có móng quét sơn của chị bấu chặt vào cốc rượu sâm banh. Chị căng thẳng như một người ngoại quốc, một kẻ lưu đày không hiểu thứ ngôn ngữ mà người ta đang nói quanh mình. Chị chỉ đáp lại người ngồi hai bên chiếc bàn thấp bằng những nụ cười ngượng nghịu và nhân hậu. Người ta nâng cốc, chúc mừng tài năng của Myriam, chúc mừng ca sĩ của Paul, thậm chí có ai đó còn ngâm nga một đoạn trong bài hát của anh ta. Họ trò chuyện về công việc, về chủ nghĩa khủng bố, về bất động sản. Patrick kể về các dự định nghỉ hè của anh tại Sri Lanka.
Emma ngồi cạnh Louise và trò chuyện với chị về mấy đứa trẻ nhà cô. Riêng chuyện này thì Louise tiếp được. Emma thổ lộ với Louise những lo lắng của mình, chị trấn an cô. “Tôi thường xuyên thấy như thế, cô đừng lo”, chị vú em nhắc đi nhắc lại. Vốn đang chất chứa muộn phiền và chẳng được ai lắng nghe, Emma ghen tị với Myriam vì có thể trông cậy vào chị vú em có gương mặt nhân sư này. Emma là một phụ nữ dịu dàng, duy chỉ hai bàn tay luôn vặn vẹo là tố cáo cô. Cô tươi cười nhưng hay đố kỵ. Vừa điệu đà vừa rụt rè khủng khiếp.
Emma sống ở quận 20, trong một khu phố nơi những ngôi nhà hoang bị biến thành nhà trẻ sinh thái. Cô ở trong một ngôi nhà nhỏ, được trang trí với khiếu thẩm mỹ kinh khủng tới mức ai vào đó cũng cảm thấy gần như là khó chịu. Cảm giác như cái phòng khách ngập ngụa đồ mỹ nghệ và gối nhà cô được dùng để khơi gợi sự ghen ghét chứ không phải để giúp mọi người cảm thấy thoải mái.
“Trường học trong khu đúng là một thảm họa. Bọn trẻ khạc nhổ ra đất. Khi đi ngang qua, ta nghe thấy chúng gọi nhau là ‘đồ chó’ và ‘đồ pê đê’. Đúng thế, tôi không nói là ở trường tư không có đứa nào nói từ ‘khốn kiếp’. Nhưng chúng nói từ đó theo cách khác, chị có nghĩ thế không? ít ra chúng cũng biết rằng chỉ nên nói từ đó giữa chúng với nhau. Chúng biết như thế là xấu.”
Thậm chí Emma còn nghe nói rằng ở trường công, ngôi trường trên phố nhà cô, bố mẹ mang con đến muộn cả nửa giờ đồng hồ, vẫn còn mặc nguyên đồ ngủ. Rằng một bà mẹ đeo mạng che mặt đã từ chối bắt tay ông hiệu trưởng.
“Thật buồn khi phải nói điều này nhưng có lẽ Odin là đứa trẻ da trắng duy nhất trong lớp. Tớ biết ta không nên buông xuôi, nhưng tớ thấy mình khó mà kiềm chế nổi khi một ngày nào đó thằng bé về nhà vừa cầu Chúa vừa nói tiếng Ả Rập.” Myriam mỉm cười với cô. “Cậu hiểu tớ muốn nói gì, đúng không?”
Họ vừa cười vừa đứng dậy để chuyển sang bàn ăn. Paul bảo Emma ngồi cạnh anh. Louise vội chạy vào bếp và khi quay trở ra phòng khách, tay bê đĩa thức ăn, chị được chào đón bằng những tiếng hoan hô. “Chị ấy đỏ mặt kìa,” Paul nói đùa bằng giọng cao vút. Trong vài phút, Louise là trung tâm chú ý của tất cả mọi người. “Chị ấy làm món xốt này thế nào vậy?”, “Đúng là ý tưởng tuyệt vời khi cho gừng vào!” Các khách mời thi nhau ca ngợi, và Paul bắt đầu nói về chị - “Chị vú em nhà chúng tôi” - như người ta vẫn thường nói về bọn trẻ và người già, khi họ có mặt. Paul rót rượu vang, và các câu chuyện nhanh chóng vượt lên khỏi những món ăn trên trần thế. Mọi người nói càng lúc càng to. Họ dụi thuốc trong đĩa và những đầu mẩu thuốc lá bập bềnh trong lớp nước xốt còn thừa. Không ai nhận thấy Louise đã rút vào bếp, nơi chị đang ra sức lau chùi.
Myriam đưa ánh mắt ngao ngán nhìn Paul. Cô làm ra vẻ cười vui với những câu chuyện tếu hài của anh, nhưng khi uống say, anh khiến cô bực tức. Anh trở nên cợt nhả, vô duyên, anh đánh mất khả năng nắm bắt thực tế. Cứ quá chén là anh lại ra sức mời mọc những nhân vật khó chịu, đưa ra những lời hứa mà anh không thể thực hiện. Anh nói những lời dối trá. Nhưng anh không có vẻ nhận ra vợ khó chịu. Anh khui một chai vang khác và vỗ vào cạnh bàn. “Năm nay, chúng tôi sẽ tự tạo niềm vui cho mình và dẫn cả chị vú em đi nghỉ hè! Phải tận hưởng cuộc sống một chút chứ, đúng không?” Bê một đống đĩa trên tay, Louise mỉm cười.
Sáng hôm sau, Paul thức dậy, trên người vẫn mặc chiếc sơ mi nhàu nát, môi vẫn lấm tấm vết rượu vang đỏ. Khi đứng dưới vòi sen, buổi tối hôm trước quay trở lại trong trí nhớ anh, đứt đoạn. Anh nhớ lại lời đề nghị của mình và ánh mắt tối sầm của vợ. Anh thấy mình thật ngu ngốc và chưa gì đã mệt mỏi. Lại một sai lầm cần phải sửa chữa. Hoặc làm như anh chưa nói gì, quên đi, để mặc cho thời gian trôi qua. Anh biết Myriam sẽ chế giễu anh, chế giễu những hứa hẹn của anh trong lúc say. Cô sẽ trách anh vì đã không nghĩ đến vấn đề tài chính và đã quá trớn với Louise. “Vì anh, chị ấy sẽ thất vọng, nhưng vì là người tốt bụng, chị ấy thậm chí sẽ không dám nói ra.” Myriam sẽ gí vào mũi anh đống hóa đơn của họ, nhắc anh quay trở lại với thực tế. Cô sẽ kết luận: “Lần nào anh uống say cũng như thế hết.”
Nhưng Myriam không có vẻ gì là bực tức. Cô nằm trên xô pha, ôm Adam trong tay, ném cho anh một nụ cười dịu dàng đáng kinh ngạc. Cô mặc bộ pyjama đàn ông rộng thùng thình. Paul ngồi xuống cạnh cô, gừ gừ vào cổ cô, nơi tỏa ra mùi hoa thạch thảo mà anh yêu thích.
“Chuyện anh nói hôm qua có đúng không vậy?”
“Anh nghĩ hè này chúng ta có thể đưa Louise theo thật sao?” cô hỏi. “Anh hiểu ra rồi đấy! Ít nhất thì lần này, chúng ta cũng có một kỳ nghỉ thực sự. Và Louise sẽ vô cùng hài lòng: dù sao, chị ấy cũng có việc gì hay ho hơn để làm đâu cơ chứ?”